Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Wine
Beta: Choze
Nội ứng ngoại hợp
Trong biệt thự đơn lập.
Chúc Kiến Phi đang nằm trên ghế sofa r*n r*, chợt nghe thấy tiếng còi inh ỏi từ xa vọng lại.
Gã nhích người nhìn ra, cửa sổ phòng khách đối diện với nhà kính, tầm nhìn bị che khuất hoàn toàn, gã lớn tiếng gọi Phương Thù Dư:
"Mày ra xem ngoài kia có chuyện gì?"
Phương Thù Dư quay đầu như cảm nhận được gì đó, khựng lại một chút rồi nói "Vâng", sau đó đẩy cửa ra ngoài.
Cô đi thẳng ra ngoài mà không đóng cửa lại.
Tiếng còi và động tĩnh từ bên ngoài càng rõ ràng hơn.
Chúc Kiến Phi đợi còn chưa tới mười giây đã nghe thấy tiếng động dường như đang tiến thẳng vào nhà. Ngay sau đó, một hàng nhân viên y tế đẩy cáng giường "lạch cạch" xông vào cửa, đồng loạt nhìn về phía gã...
"?"
Người dẫn đầu giơ tay chỉ, "Bệnh nhân ở đằng kia."
Đồng tử Chúc Kiến Phi co rút lại!
Một tay gã ôm lấy chăn, hoảng hốt kêu lên, "Mấy người làm gì! Ai cho phép xông vào nhà tôi!?"
Hai nhân viên y tế trẻ khỏe bước tới. Một người trong số đó nắm lấy cánh tay gã, giọng điệu bình thản, "Ông căng thẳng làm gì? Ông là bệnh nhân, không phải tội phạm."
Chúc Kiến Phi vẫn la hét phản kháng.
Trong lúc giãy giụa, chiếc chăn trên người tuột xuống, lộ ra cái bụng sưng phồng cao ngất.
...
Phòng khách bỗng im lặng trong phút chốc.
Chúc Kiến Phi run bắn người, mặt lúc đỏ lúc trắng.
Nhưng các nhân viên y tế đã phản ứng lại rất nhanh, tận dụng cơ hội khiêng gã lên cáng, trấn an: "Ầy, cái bệnh nan y này, đừng ngại, mau đến bệnh viện khám xem!"
Khi Chúc Kiến Phi hoàn hồn, gã đã bị khiêng lên cáng giường, thậm chí chân tay còn bị cố định tạm thời.
Cáng giường được đẩy ra khỏi biệt thự.
Gã la hét ầm ĩ, "A!! Thả tôi xuống! Buông ra...! Ai cho phép mấy người làm vậy!?"
Khu biệt thự vốn rất yên tĩnh, xe cứu thương kéo còi hú đến, lúc này đã tụ tập hàng loạt láng giềng tò mò ra xem náo nhiệt.
Mọi người trố mắt nhìn Chúc Kiến Phi với cái bụng to tướng bị đẩy lên xe cứu thương, không khỏi kinh ngạc:
"... Đó là ai?"
"Hình như là ông chủ Chúc của tập đoàn Kiến Đạt."
"Đù má!"
Bốn phía sôi nổi móc điện thoại ra.
-
Giờ nghỉ trưa ở trường vẫn chưa kết thúc.
Lâm Túc trở về lớp, bị Trần Hữu ngồi ở hàng đầu túm lấy. Trần Hữu kéo cậu xuống, hồ hởi len lén hỏi, "Cậu tiêu hóa xong chưa? Xem bài đính chính kia chưa?"
Cậu dừng lại, gật đầu, "Thấy sơ."
Trần Hữu cảm thán, "Hóa ra là Hiệp hội Huy Thành đứng ra đính chính. Hiệp hội Tuân Thành có đại thần trấn giữ, đúng là bách độc bất xâm!"
Lâm Túc: ... Không, đơn giản là quan lại bao che cho nhau thôi.
Thấy cậu không nói gì, Trần Hữu lại hỏi, "À, giữa trưa cậu không ngủ trưa mà lén đi đâu vậy?"
Lâm Túc nói, "Ngắm cảnh."
Trần Hữu, "?"
Tuyết Nê Mã suy đoán: [Ý là Tiểu Hạ á hả?]
Lâm Túc búng nó về chỗ ngồi, "Là linh thức của tao, đừng có để suy nghĩ lúc nào cũng vẩn đục thế."
Tuyết Nê Mã: [.]
Giờ nghỉ trưa kết thúc, tiết đầu giờ chiều vừa khéo là tiết tự học.
Lâm Túc đang vừa kiểm tra bài tập của quản gia vừa kiểm tra bài cũ Tuyết Nê Mã, bỗng điện thoại rung lên.
Mở lên thì thấy Hạ Chấn Linh gửi một video.
Có lẽ vì mạng kém, video vẫn chưa tải xong.
[Ngủ hoài không tỉnh nổi]: Clip ngắn à? ❤️
Đối phương im lặng mười giây, lại rung lên.
[Linh]: Ừm, loại cậu thích xem.
[Linh]: ❤️
Lâm Túc, "........."
Tuyết Nê Mã nằm bên cạnh, bình luận sắc bén: [Lấy độc trị độc.]
Một bàn tay hất nó ra.
Lâm Túc lấy tai nghe đeo vào, video vừa tải xong, trên màn hình là một khu biệt thự quen thuộc.
Cậu hơi nhướng mày, nhấn vào.
Cảnh quay đúng lúc ghi lại cảnh Chúc Kiến Phi nằm trên cáng giường, được đẩy ra khỏi biệt thự, tiếng còi cứu thương hú dài, cái bụng căng phồng của gã lộ rõ mồn một.
Kèm theo tiếng la hét ầm ĩ của gã, giọng nói của nhân viên y tế cũng được thu vào video:
"Đừng kích động đừng kích động, nhỡ huyết áp tăng cao, không tốt cho thai nhi... à không, ý tôi là không tốt cho cơ thể."
Vừa dứt lời lại đổi lấy một tiếng gầm thét.
Bên ngoài khung hình còn truyền đến cuộc đối thoại của những người xem hiếu kỳ:
"Có bầu hả?"
"Đó là đàn ông mà, chắc bụng bia thôi. Ê... bụng bia động đậy kìa!"
"..."
Ngay cả âm thanh ngoài lề cũng rất sống động.
Lâm Túc xem xong cực kỳ hài lòng, thoát ra hỏi Hạ Chấn Linh: Video lấy đâu ra thế, công tác giám sát sát sao vậy à? [mèo con sắp sùng bái anh rồi]
[Linh]: Trong nhóm công ty, có nhân viên gửi.
Lâm Túc: ... Hóa ra là lặn xuống vớt lên!
Cậu hứng chí bừng bừng gõ chữ: Lần sau có chuyện hay thì cứ thêm tôi vào nhóm.
[Linh]: Ha, tôi kéo cậu vào nhóm. Sau đó cùng thu hoạch một tràng chúc phúc trăm năm à?
[Ngủ hoài không tỉnh nổi]: ...
[Ngủ hoài không tỉnh nổi]: Không được nói những lời lẳng lơ như vậy nữa. ❤️
Lâm Túc gửi xong, tắt điện thoại.
Cậu nghiêm túc lật sách ra, khựng lại: Nhưng mà, không ngờ đã lan truyền đến mức này rồi.
-
Ngày hôm sau là thứ Bảy.
Nói là muốn mời Lục Diễn Chu và Trầm Thu ăn cơm, Lâm Túc đặt nhà hàng buổi trưa, bắt taxi đi đến.
Lục Diễn Chu vẫn mang vẻ lạnh lùng ảm đạm như xưa, nhưng nét mặt đã dịu đi nhiều. Đây là lần đầu tiên Lâm Túc thấy Trầm Thu sau khi trở về cơ thể, nụ cười tươi sáng, ánh mắt không chút ưu phiền.
Thấy cậu bước vào, Trầm Thu tức thì mừng rỡ gọi, "Ân nhân!"
Lâm Túc khựng lại, "..."
Tuyết Nê Mã tán thưởng: [Tiếng gọi này thật nặng nề.]
Cậu bước đến ngồi xuống, bỏ qua chuyện đó, "Đã quen với cơ thể mới chưa?"
"Quen rồi." Trầm Thu ngượng ngùng, "Hồi đầu còn nhờ ơn chiếc xe lăn điện đôi của ân nhân, đi rất tiện lợi. À... chỉ là lúc rẽ thi thoảng va vào A Diễn thôi."
Lâm Túc, "..."
Lục Diễn Chu, "..."
Lục Diễn Chu cũng bỏ qua chuyện đó, hỏi, "Hội trưởng Hạ đâu, hai vị không đi cùng nhau sao?"
Lâm Túc nhấp trà, "Chúng tôi đang trong giai đoạn kiềm chế khoảng cách."
Hai người đối diện: ?
Trầm Thu xích lại gần thì thầm, "Chắc là Hạ tiên sinh quá dính người..."
Họ vừa chờ món vừa trò chuyện, cửa phòng riêng đột nhiên vang lên tiếng động, vừa quay đầu liền nhìn thấy Hạ Chấn Linh bước vào, hắn cởi áo khoác vắt lên lưng ghế.
"Xin lỗi, công việc giữ chân."
Hắn ngồi xuống, liếc nhìn Lâm Túc: Không phải nói ở với couple sẽ ngại à...
Hắn ẩn ý nói, "Tôi thấy mọi người trò chuyện rất vui vẻ."
Lâm Túc ôn hòa, "Nhưng có anh đến tôi càng như hổ mọc thêm cánh."
"...Ồ."
Trầm Thu lại thì thầm, "Thấy chưa, em đã nói mà."
...
Người đã đến đông đủ, món ăn cũng được dọn lên.
Lâm Túc nâng chén trà cụng ly, "Chuyện bao... giúp đỡ, cảm ơn hai người."
Lục Diễn Chu lắc đầu, "Chuyện nhỏ thôi. Hơn nữa, chúng tôi cũng chỉ công chính liêm minh."
Lâm Túc thực sự không sửa thành xấu, chỉ là sửa cho biến mất mà thôi.
Lâm Túc hỏi, "Vậy lúc đến đó hai người đã làm gì?"
Nghe nhắc đến chuyện này, Lục Diễn Chu không nhịn được mà chau mày ghét bỏ, ánh mắt sắc lạnh. "Phương pháp tụ vận của Chúc Kiến Phi quá thâm độc, làm người ta kinh tởm. Không phải gã muốn hóa giải sát khí trong nhà sao? Tôi đã đặt một nắm đất mộ, dẫn sát khí sau khi giải cấm chế vào cơ thể ông ta..."
Anh cười lạnh, "Cũng là một cách hóa giải đấy thôi?"
Lâm Túc không khỏi tán thưởng: Nê Mã, Tiểu Lục không hổ là gia chủ nắm quyền nhà họ Lục khi mới ngoài hai mươi.
Tuyết Nê Mã đang lén gặm bánh bao kim sa: [Công nhận.]
Lục Diễn Chu âm trầm nói xong, lại sực nhớ ra, quay đầu nhìn sang Hội trưởng Hội Giám sát Hạ Chấn Linh.
Hạ Chấn Linh đang ăn cơm, nhàn nhạt, "Nhân quả tuần hoàn, gã cũng coi như tự gánh hậu quả."
Sắc mặt Lục Diễn Chu giãn một chút, gật đầu.
Lâm Túc hồi tưởng, "Thảo nào bụng ông ta phình to như vậy, ra là ngoài đứa trẻ ba bốn tháng tuổi thì còn chứa thêm một cục sát khí."
Trầm Thu hiếu kỳ ngoi lên, "Bụng gì thế?"
"Tôi gửi cho cậu... các cậu."
Lâm Túc vừa nói vừa gửi video cho Lục Diễn Chu, Trầm Thu tức tốc lấy điện thoại của Lục Diễn Chu, xem trong ngỡ ngàng. Cậu ta ở bên đó, trên bàn vẫn tiếp tục trò chuyện.
Chưa được bao lâu, đột nhiên nghe thấy một tiếng, "A."
Quay đầu nhìn thấy Trầm Thu giơ điện thoại lên nói, "Tôi định tiện thể xem tiến triển của vụ việc, lại thấy được cái này..."
Cùng lúc đó, điện thoại Lâm Túc rung lên.
Trầm Thu gửi đường link qua.
Lâm Túc nhấn vào, thấy được sau khi Hiệp hội Huy Thành lên bài đính chính, cư dân mạng bắt đầu đào sâu vụ việc, dựa vào hai manh mối "Tuân Thành" và "doanh nhân họ Chúc", mọi người rất nhanh đã khoanh vùng được đối tượng.
Nhưng bỗng nhiên lại xuất hiện một vài bài đăng tố cáo, chỉ đích danh tên "Chúc Giản Thành".
Bây giờ, trên mạng đã dấy lên một cuộc thảo luận:
— Tập đoàn Thành Minh à, lúc trước là một tập đoàn công nghiệp nổi tiếng ở Tuân Thành, sau này thì sa sút.
— Nghe nói do lúc trước làm chuyện xấu nên mới đi xuống.
— Bây giờ muốn Đông Sơn tái khởi, chỉ có thể dùng đến thủ đoạn bàng môn tả đạo.
Còn có một số người "tự xưng" là cựu nhân viên của tập đoàn Thành Minh nhảy ra nói phong thủy công ty không tốt, liên tục xảy ra mấy chuyện lạ, vừa làm được một tháng đã bị ốm, sợ quá phải nghỉ việc ngay.
— Cái vụ phong thủy là tập đoàn Thành Minh làm.
— Cùng tố cáo cái công ty này đi!
...
Bên cạnh vang lên giọng nói, "Chúc Giản Thành?"
Lâm Túc quay đầu, thấy Hạ Chấn Linh đang rất tự nhiên nghiêng người sang cùng xem điện thoại của cậu. Cậu im lặng một chút, ẩn ý nói, "Quả nhiên tôi như hổ mọc thêm cánh."
Trên vai cậu có thêm một đôi cánh thật lớn.
Tuyết Nê Mã hiểu ra: [Thảo nào anh ta tên Hạ Chấn Linh.]
*Chữ 翎 (Linh) trong Hạ Chấn Linh chỉ lông vũ (đặc biệt là chim ưng, chim trĩ, chim công).
Hạ Chấn Linh cười khẩy một tiếng rồi nghiêm túc nói, "Tôi nhớ trong tài liệu nói đây là anh ruột của Chúc Kiến Phi."
Lâm Túc, "Năm đó Chúc Kiến Nhân phát đạt, đội ngũ là đào từ chỗ anh trai về."
Trầm Thu lập tức trợn mắt giận dữ: A! ●'皿'●
"Nhưng mà, không có vấn đề gì lớn."
Lâm Túc khẽ cười, "Dư luận chỉ là nhất thời, đừng xem thường năng lực của cư dân mạng."
Trầm Thu lập tức trời quang mây tạnh, "Ồ!"
Cậu ta lại hồn nhiên nhìn sang, "Ân nhân~ trông ngài có vẻ rất có kinh nghiệm."
"......"
Lâm Túc và Hạ Chấn Linh đồng thời im lặng.
Trong đầu lướt qua vô vàn chuyện cũ...
Một lát sau, Lâm Túc nhẹ nhàng lảng sang chuyện khác, "Ăn thêm củ cải đi, tốt cho đôi mắt long lanh của cậu."
-
Bệnh viện số 2, phòng bệnh VIP.
Chúc Kiến Phi nhìn những bình luận trên mạng, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Bây giờ bụng gã vẫn căng phồng, mỗi ngày đều có lúc đau không chịu được, bệnh viện cũng không tìm ra nguyên nhân, đành để gã ở lại phòng bệnh.
"Chó má, để tao chịu khổ thế này. Đợi tao khỏi rồi, một đứa cũng đừng hòng thoát!"
Phương Thù Dư ngồi bên cạnh cúi đầu, nghe vậy khẽ nói, "Khổ lắm à?"
Chúc Kiến Phi vỗ mạnh vào giường, "Đương nhiên là khổ! Mày thì chưa từng chịu..."
Móng tay Phương Thù Dư bấm sâu vào lòng bàn tay.
Chưa dứt lời, cửa phòng bỗng vang lên hai tiếng "cốc cốc".
Chúc Kiến Phi ngừng nói, đột nhiên mừng rỡ, "Đến rồi, mày ra mở cửa mau!"
Phương Thù Dư đứng dậy, mở cửa.
Nhìn thấy bên ngoài là một thầy pháp đầu trọc khoác áo choàng đỏ vàng, cô hơi sững người, người kia đã tự tiện bước vào, thân quen chào hỏi Chúc Kiến Phi, "Ông Chúc."
"Đại sư, cuối cùng thầy cũng tới rồi!"
Chúc Kiến Phi mừng rỡ không thôi, "Mau, mau xem giúp tôi bị sao thế này?"
Thầy pháp đầu trọc cầm một cái chuông, lắc "leng keng" một cái, miệng niệm một đoạn chú ngữ rồi trừng mắt giơ tay chỉ, "Hừ...! Ông bị thai linh nhập thể, bụng đầy sát khí."
Chúc Kiến Phi chửi rủa, "Vậy giúp tôi đuổi nó đi mau!"
Phương Thù Dư theo vào trong, đáy mắt lóe lên vẻ âm u.
Thầy pháp đầu trọc thoáng liếc mắt nhìn thấy, bỗng nhiên lắc pháp khí, thần bí nói, "Đừng vội. Ông gặp phải tai ương này là do bị người khác hãm hại. Hơn nữa...bên cạnh còn có kẻ phản bội."
Chúc Kiến Phi sững sờ, "Phản bội?"
Khoảng thời gian này bên cạnh gã chỉ có thư ký và vợ, thầy pháp là do thư ký tìm đến.
Vậy chỉ còn lại Phương Thù Dư.
Nói thế thì, lúc trước xe cứu thương đột nhiên tìm đến nhà, gã cũng từng nghi ngờ là Phương Thù Dư gọi. Chỉ là sau đó bảo thư ký đi tra, xác nhận không phải số điện thoại của Phương Thù Dư nên mới thôi.
Bây giờ nghe thầy pháp nói xong gã tức thì nghi ngờ tứ phía.
Chúc Kiến Phi "soạt" nhìn sang, "Là mày!?"
Phương Thù Dư đối diện với ánh mắt của gã.
Hai kẻ đầu sỏ đều ở trước mắt, cô hận không thể lập tức trả thù cho con, nhưng cô đã nhẫn nhịn rất nhiều năm, tuyệt đối không thể để công dã tràng.
Cô nhanh chóng điều chỉnh lại nét mặt, kinh ngạc, "Tôi thế nào?"
"Mày gọi xe cứu thương đúng không! Có phải mày liên lạc với thiên sư bên ngoài không..."
"Sao có thể chứ."
Chúc Kiến Phi nhìn chằm chằm cô, giơ tay, "Điện thoại, đưa tao xem."
Ngón tay Phương Thù Dư siết chặt, sau đó ngoan ngoãn đưa qua, "Không tin thì ông cứ xem đi."
Mở điện thoại, không có ghi âm.
Danh bạ cũng sạch sẽ.
Chúc Kiến Phi liếc nhìn cô vài lần, vẫn không hết nghi ngờ, cuối cùng nhét điện thoại xuống dưới gối của mình. Thôi, sau này từ từ tính sổ.
"Lát nữa đại sư sẽ làm phép, điện thoại của cô cứ để ở chỗ tôi đi."
Phương Thù Dư mím môi, "Được, vậy tôi không làm phiền nữa."
Nói xong cô quay người rời đi.
Trong nhà vệ sinh ngoài phòng bệnh VIP, cửa "cạch" một tiếng đóng lại.
Phương Thù Dư đứng trước bồn rửa mặt, bình tĩnh lại một chút, ánh mắt sáng rực lóe lên hận thù. Trong không gian yên tĩnh mà kín đáo, cô nhắm mắt lại, sau đó lấy lá bùa trong túi áo ra.
Lần đó trước khi rời biệt thự Lâm Túc đã đưa cho cô.
Nói là để đề phòng bất trắc, có thể dùng bùa để liên lạc với cậu.
Và bây giờ chính là thời cơ tốt nhất.
Phương Thù Dư ném lá bùa vào bồn rửa mặt, mở vòi nước, lá bùa bị xối ướt đẫm.
Ngay trong tức khắc, một ngọn lửa bỗng chốc cháy bùng lên!
...
Phòng riêng ở nhà hàng.
Mọi người đã dùng gần xong bữa.
Lâm Túc quay đầu gọi người phục vụ đang đứng ngoài cửa, "Anh ơi, thanh toán."
Nói rồi cậu mò trong túi ra một miếng ngọc, "Ở nhà hết tiền mặt rồi, anh xem cái này..."
Mi mắt Hạ Chấn Linh giật giật!
Hắn kịp thời kéo Lâm Túc ngồi xuống trước khi người phục vụ đến, sau đó day trán, đưa cho người phục vụ một tấm thẻ, "Để tôi."
Người phục vụ nhìn họ, nhận lấy thẻ, "Vâng."
Lâm Túc: ?
Cậu xích lại gần, nhỏ giọng, "Anh giành trả tiền làm gì, tôi mời mà?"
Hạ Chấn Linh từ chối đào sâu về vấn đề này, "Không sao, dù sao tiền cũng dùng không hết."
"......"
Lâm Túc nói trong ý thức: Nê Mã, anh ta chiều tao quá, nhưng chiều đến mức tao ngứa cả răng.
Tuyết Nê Mã: [Trên mặt trận tin đồn, một nửa giang sơn là của cậu rồi.]
Bên kia người phục vụ đã thanh toán xong quay lại.
Hạ Chấn Linh đút thẻ vào túi.
Lâm Túc vừa định đứng dậy, chợt cảm nhận được gì đó, "Phương Thù Dư tìm tôi."
Hạ Chấn Linh ngẩng đầu, "Cái gì?"
"Lúc trước tôi có để lại cho cô ấy một lá bùa để phòng bất trắc. Bây giờ không dùng điện thoại để liên lạc, xem ra bên Chúc Kiến Nhân có vấn đề rồi."
"Đi thôi, bây giờ đi luôn."
"Anh muốn đi cùng?"
Hạ Chấn Linh bình tĩnh nhìn cậu, gật đầu.
Lâm Túc vừa định rời đi, bỗng lại nhìn sang Lục Diễn Chu và Trầm Thu, "Hai người có muốn đi cùng không?"
Lục Diễn Chu, "Chúng tôi cũng có thể giúp được gì sao?"
"Không."
Lâm Túc cực kỳ trông ngóng, "Tôi chỉ mong xem phản ứng của Chúc Kiến Nhân khi thấy cả bốn chúng ta cùng xuất hiện sẽ thú vị đến mức nào."
—-----------
[Lời tác giả]
Lâm Túc (đạp cửa): Chúng tôi đến thăm bệnh đây!
***
*Tên Hạ Chấn Linh là 贺振翎
振 - Chấn: chấn hưng, chấn động, là từ để chỉ những hình thức dao động, chuyển động...
翎 - Linh: chỉ lông vũ của chim (đặc biệt là chim ưng, chim trĩ, chim công), thường dùng làm trang sức trên mũ quan võ thời xưa. Trong văn chương, "翎" gợi sự cao quý, nhẹ nhàng, bay lượn tự do.
振翎 có thể hiểu là "đôi cánh vũ tung bay mạnh mẽ".