Mệnh Tiên - Mã Hộ Tử Quân

Chương 35: Khách hàng thứ tư

Trước Tiếp

Edit: Wine
Beta: Choze

Để sóng gió dâng cao hơn nữa!

Tuyến thời gian đảo ngược.

Cư dân mạng đồng loạt xôn xao! Điên cuồng hóng chuyện.

Trước đó Bạch Hiên Duệ đã đóng đinh tuyến thời gian của mình, còn bên công ty chỉ là thời gian nộp bài. Còn đoạn video mà Thịnh Linh Ngọc đăng lên lúc này mới là thời gian sáng tác rõ ràng rành mạch.

Dư luận tức khắc đảo chiều:

— Quá đầy đủ! Toàn bộ quá trình sáng tác + video hát và đàn bản gốc!

— Sớm hơn hẳn 10 ngày, thẳng tay đóng chết luôn. [hả dạ]

— Không phải nói muốn có bằng chứng có bằng chứng sao? Bằng thép đây rồi, có trăn trối gì không? [chờ mong] @Bạch Hiên Duệ - Rui 

— Đây mới là bản gốc! Sáng tác Thịnh Linh Ngọc!!

— Aaaaaaa tôi biết Tiểu Thịnh nhà chúng ta mới là tác giả mà! [khóc lớn]

Trong vô vàn bình luận ngập trời gần như tất cả mọi người đều mở video bản gốc, "Nghe tiếng Ngọc". Và rồi mới phát hiện ra, bài "Nghe tiếng Mưa" được sửa đổi chỉ gọi là "nghe được".

So với bản gốc, đó vốn là sự chênh lệch giữa đá và ngọc...

Bản trước nhiều yếu tố pha trộn, đầy cảm giác sắp đặt cứng nhắc. Còn bản gốc "Nghe Tiếng Ngọc" thì tự nhiên thoải mái, chỉ với một cây đàn ghi ta đơn giản, tiếng gảy đàn cũng đủ lay động lòng người.

Như viết ra tất cả mê man lạc lối, nhưng trái tim vẫn hướng về ánh dương.

— Nghe Tiếng Ngọc, Linh Ngọc... Đây là một ca khúc viết cho chính mình.

— Cảm xúc sâu sắc quá. Giữa muôn vàn chúng sinh, cậu ấy muốn lắng nghe thanh âm của chính mình.

— Chạm đến trái tim, nghe mà khóc luôn [huhu]

— Đến bài hát người ta viết cho bản thân mà cũng ăn cắp, còn sửa thành nồi cám heo! Mặt đổ bê tông à?

Bằng chứng sắt đá đã được tung ra, livestream hôm đó lại được cư dân mạng đào lên:

— Má ơi. Bài hát bị đạo còn bị cướp hát ngay trước mặt!

— Khả năng tùy cơ ứng biến và tâm lý của Thịnh quá vững, là tôi thì tôi đã sụp đổ tại chỗ luôn rồi.

— Sáng tác gốc ứng khẩu thành chương! Không lấn át được tài hoa!!! [đỉnh]

— Đoạn này nhìn mà đau lòng điên.

— Đây mới là nhạc sĩ thực lực! Bị mê hoặc thành fan rồi! [mắt sao]

......

Hết làn sóng này đến làn sóng khác xô đến.

Hot search mà Bạch Hiên Duệ bỏ tiền ra mua được trực tiếp chuyển thành #Thịnh Linh Ngọc Nghe Tiếng Ngọc#, độ hot thậm chí còn tăng gấp hai, gấp ba lần.

Đồng thời treo trên hot search còn có #Bạch Hiên Duệ đạo nhạc#.

Tuy nhiên, dưới chủ đề lại vô cùng văn minh.

Hầu như không có lời lăng mạ, chỉ có những người hóng chuyện nhiệt tình bê từng tấm ảnh chụp màn hình đến, bên trong là toàn là tài khoản fan cứng.

— [@Một cây cải nhỏ-hd: Đạo nhạc còn dám phản tố, còn có thể loại này à!] Tag chính chủ giùm mấy người rồi nhé, không cần cảm ơn. @Bạch Hiên Duệ - Rui 

— [@Yêu rui: Đạo nhạc chết cả nhà!] Đến đây đến đây~

— [@Pudding nhỏ nhà họ Bạch: Vừa ăn cắp vừa la làng! Thằng chó đạo nhạc chết đi!] Chị em mắng hay lắm, like mạnh ~ [tim] [tim]

......

Trong một vô vàn bài Weibo @Bạch Hiên Duệ và studio, những cư dân mạng hóng chuyện sáng suốt cũng không quên chương trình, Bằng chứng thép đã được tung ra, mọi người dần dần ngửi thấy mùi khuất tất:

— Hai bài hát giống hệt nhau được nộp lên, các người thật sự im lặng à?

— Xếp ở vị trí sát bên thì không nói, lại còn xếp bài nhái lên trước. [cười ha ha]

— Chương trình rác rưởi, đạp lên bản gốc để nâng đồ đạo nhái [cút đi]

— Chống lưng của Bạch ghê gớm thật [cười]

— Đừng có trốn mà, lăn ra giải thích đi. @Cất lên tiếng lòng 

...

Trong phòng nghỉ "xoảng!" một tiếng!

Tất cả mọi thứ trên bàn đều bị hất xuống đất. Bạch Hiên Duệ tức đến phát điên, gào thét với người quản lý, "Còn đứng đực ra đó làm gì! Mau bảo người gỡ hot search xuống!"

Người quản lý đau đầu không thôi, "Tiền đã dùng để mua hot search hết rồi, bây giờ đâu ra tiền mà gỡ?"

Hơn nữa nếu Bạch Hiên Duệ mất đi giá trị thương mại, cấp trên cũng sẽ không lăng xê cậu ta nữa.

Anh ta nói, "Trước tiên tìm cách xử lý khủng hoảng truyền thông đi."

"Xử lý truyền thông!? Vậy thì các người..."

Đang điên tiết thì điện thoại của quản lý reo lên. Anh ta vội vàng ra hiệu im lặng, nhưng còn chưa kịp thở ra thì đã lập tức nín thở.

Là đạo diễn Sầm Mộ gọi điện đến.

Vừa bắt máy đã nghe tiếng bên kia chất vấn thẳng thừng, "Chuyện "Nghe Tiếng Mưa" đạo nhạc là sao? Chúng tôi cần một lời giải thích."

Quản lý đổ mồ hôi hột, "Chúng tôi đã cải biên..."

"Cải biên???"

Đối phương như nghe thấy một câu chuyện cười phi lý, cười nhạo một tiếng, hiểu ra. Sau đó không hề khách sáo, "Sao các người không nói là bản xào lại? Chúng tôi sẽ liên hệ trực tiếp với tác giả gốc."

Nói xong, "bụp" cúp điện thoại.

"Mẹ kiếp!" Quản lý siết chặt điện thoại, không nhịn được chửi thề một câu.

Nhưng còn chưa kịp nghênh đón cơn thịnh nộ của Bạch Hiên Duệ, điện thoại đã lại rung lên. Lần này của bên nhãn hàng:

"Bên anh bị nghi ngờ đạo nhạc, danh tiếng tổn hại. Hợp đồng quảng cáo chấm dứt, tuần sau không cần đến nữa."

Mẹ nó. Xong hết rồi...

Quản lý day trán.

Bạch Hiên Duệ không chấp nhận được, mắng chửi Sầm Mộ và nhãn hàng một tràng rồi lại nhớ ra:

"Đúng rồi! Không phải đã chuyển vận rồi à? Vị cao nhân kia đâu, tìm cao nhân đó đến cho tôi!"

Quản lý buông xuôi, mặc gã, "Được rồi..."

-

Trong căn phòng nhỏ, ánh nắng rực rỡ.

Thịnh Linh Ngọc ôm điện thoại, "A, em tăng nhiều fan quá!"

Lâm Túc thò đầu qua, "Ồ..."

Tuyết Nê Mã cũng thò đầu ra: [Ồ...!]

Anh Hi quản lý đang định thò đầu theo thì điện thoại reo. Anh ta nghe điện thoại "alo" một tiếng, sau đó sững sờ, "Hả? ...Đạo diễn Sầm, đạo diễn Sầm Mộ ạ!?"

Ba cái đầu đồng loạt ngẩng lên: ?

Anh Hi phấn khởi đến mức run cả giọng, "Được, gặp mặt bàn chi tiết. Có thời gian, có thời gian! Tiểu Thịnh nhà chúng tôi rất rảnh rỗi!!"

Anh ta cúp điện thoại, đột nhiên đưa tay lau mặt.

Vài giây lấy lại bình tĩnh, nhìn như sắp khóc, "...Đạo diễn Sầm Mộ để ý bài "Nghe Tiếng Ngọc" của cậu, muốn dùng làm nhạc chủ đề cho phim mới, hẹn chúng ta gặp mặt nói chuyện."

Thịnh Linh Ngọc từ từ há hốc miệng.

Anh Hi túm lấy cậu ta, "Đừng ngơ ra đó nữa, mau, thay quần áo! Chúng ta đi ngay bây giờ..."

Nói được nửa chừng anh ta bỗng dừng lại, nhìn Lâm Túc, "... À, cậu Lâm. Tôi, chúng tôi vốn nên mời cậu đi ăn một bữa."

"Lần sau đi, đợi khi mọi chuyện kết thúc..."

Nói rồi Lâm Túc đứng dậy.

Cậu đã làm xong việc nên làm, "Tôi cũng nên về rồi."

Cậu vừa định rời đi thì nghe tiếng Thịnh Linh Ngọc gọi lại. Cậu ta ngẩng đầu lên, ánh mắt nồng nhiệt và chân thành, "Tiểu tiền bối, cảm ơn anh đã phí công đến đây, cho em tự tin thế này."

Lâm Túc hơi khựng lại, lắc đầu, "Tôi không làm gì cả."

Trên trang chủ của Thịnh Linh Ngọc, những bài hát tự sáng tác đã phủ bụi trần đều được đào lại, lượt thích lên đến hàng trăm nghìn.

"Tự tin của cậu là từ tác phẩm của cậu."

Ánh mắt sáng ngời của Thịnh Linh Ngọc khẽ lay động.

Lâm Túc nói xong thì đi. Trước khi ra khỏi cửa, cậu lại quay đầu lại mỉm cười với cậu ta, "Tiền đồ xán lạn."

Tuyết Nê Mã cũng ngồi xổm trên đầu cậu, vui mừng: [Tất cả là hậu quả mà cậu xứng đáng nhận được.]

"......"

Lâm Túc túm nó xuống, đóng cửa rời đi.

...

Về đến nhà, trời đã chạng vạng.

Lâm Túc ôm Tuyết Nê Mã lượn vào phòng khách, thấy bên trong có thêm một bóng người.

Hạ Chấn Linh tựa vào sofa, chân dài vắt chéo, áo khoác đã cởi ra đặt sang một bên, đang tùy tay lật sách. Thấy cậu về lập tức gấp sách lại, ngẩng đầu lên.

Lâm Túc: ?

Ảo ảnh chân thực thế.

Chưa kịp lấy bút ra chọc, đối phương đã lên tiếng trước, "Lại đi gây sóng gió à?"

... Được rồi, là người thật.

Lâm Túc lắc lắc đầu, hoàn hồn, "Sao anh biết?" Cậu e thẹn, ""Thần giao cách cảm?"

Vừa dứt lời đã thấy Hạ Chấn Linh mấp máy môi, lại im lặng.

Lâm Túc:...Hửm??

Cậu đột nhiên nhớ ra gì đó, ánh mắt từ từ rơi xuống trước ngực trái đối phương. Dưới lớp áo đen ôm sát, đường nét của chiếc vòng ẩn hiện.

Không phải là thần giao "điện" cảm vật lý đó chứ...

"Đang nhìn gì vậy?"

Hạ Chấn Linh nhìn thẳng vào cậu.

Lâm Túc thu ánh mắt lại, đi qua ngồi xuống, tự nhiên dò hỏi, "Mỗi lần tôi hưng... thịnh phát tài, anh có cảm giác gì không?"

Đối phương cười khẩy, "Có."

Cậu mong đợi nhìn hắn, Hạ Chấn Linh nhẹ giọng, "Mừng cho cậu."

"..."

Lâm Túc: Nê Mã, anh ta vẫn hài hước như vậy.

[Hờ hờ.]

Nhưng về cơ bản có thể khẳng định Hạ Chấn Linh sẽ cảm nhận được dao động niệm lực mỗi khi cậu thay đổi mệnh cách. Loại phản ứng đơn phương này không có ảnh hưởng gì đến cậu, Lâm Túc cũng chẳng bận tâm.

Thậm chí còn nóng lòng muốn thử: nếu cậu cứ một giây thay đổi một cái, mỗi giây một cái...

Hạ Chấn Linh nhạy bén, "Cậu đang nghĩ gì đấy?"

Lâm Túc lặng lẽ thu lại suy nghĩ, "Tôi đang nghĩ, anh đến tìm tôi có chuyện gì không?" Cậu bổ sung, "Tất nhiên, không có việc gì cũng có thể đến tìm tôi."

Hạ Chấn Linh cười khẽ, bỏ qua nửa câu sau, "Tới theo dõi tiến độ vụ án."

Trà trên bàn đã được pha xong, một vầng sáng nâng tách trà đến trước mặt cậu.

Lâm Túc nhấp một ngụm, "Mệnh cách đã quy vị. Thời gian còn lại là lúc đem những khổ đau mà người kia đã phải chịu đựng dâng trả gấp bội."

Hạ Chấn Linh gật đầu, hỏi về tình hình bên Thịnh Linh Ngọc vài câu, dừng một chút rồi lại nói, "À, bên Bạch Hiên Duệ..."

Đang nói, ngoài cửa vang lên hai tiếng "cộc cộc".

Giọng nói im bặt, Lâm Túc lập tức phản ứng, nhớ ra, "À, hôm nay có hẹn quản gia đến làm cá quế chiên xù và vịt bát bảo."

Hạ Chấn Linh, "?"

Lâm Túc mừng cho anh, "Anh đến đúng lúc lắm, lát nữa tôi bảo ổng cho anh biết tay."

Hạ Chấn Linh, "......"

Tuyết Nê Mã đã hóa thành A Mã, uy nghiêm thuần thục đi mở cửa. Lâm Túc nhìn nó rời đi, quay đầu lại, "À, vừa nãy anh định nói gì?"

Hạ Chấn Linh hít một hơi thật sâu, ấn trán, "...Thôi, bây giờ tôi chẳng muốn nói gì nữa."

-

Có quản gia làm trâu làm ngựa, khi họ bắt đầu ăn cơm, bên ngoài trời đã chập tối.

Lâm Túc và Tuyệt Nê Mã cao lớn oai vệ đang hăng say chén sạch đồ ăn trên bàn, Hạ Chấn Linh ngồi bên cạnh dáng người thẳng tắp, thong thả từ tốn, vừa ăn vừa lướt điện thoại.

Lâm Túc thăm dò, "Đang xem gì vậy?"

"Theo dõi vụ án, công tác giám sát."

"Theo dõi đến đâu rồi?"

Điện thoại được đấy thẳng đến trước mặt cậu.

Lâm Túc cúi đầu nhìn, thấy Hạ Chấn Linh cũng đang dùng tài khoản tích xanh của mình lướt mạng. Cậu lặng người hai giây, ngay sau đó bị chủ đề sôi nổi thu hút...

Lúc này độ hot vẫn còn rất cao, vẫn chưa kết thúc.

Đối với chất vấn của cư dân mạng, buổi chiều ekip "Cất Lên Tiếng Lòng" đã đưa ra tuyên bố, trước tiên là trịnh trọng xin lỗi Thịnh Linh Ngọc, nói rằng do kiểm duyệt không chặt chẽ.

Sau đó đổ lỗi cho bên Bạch Hiên Duệ.

Công bố rằng một "nhân viên" nào đó đã làm việc tắc trách, xếp màn trình diễn theo yêu cầu của bên Bạch Hiên Duệ.

Bên Bạch Hiên Duệ tức xì khói, một mặt phản bác rằng "không có chuyện đó", mặt khác lại đổ lỗi cho trợ lý Tiểu Đào. Nói rằng bài hát là mua từ tay cậu ta, đã tiến hành "cải biên sáng tác".

Cựu trợ lý Tiểu Đào cũng nhanh chóng bị đào ra, buộc phải lên tiếng nói rằng mình rõ ràng là nhận tiền làm việc.

Chỉ trong một buổi chiều đã diễn ra một vở tuồng lớn "chó cắn chó".

Không nghi ngờ gì đã đổi lại một trận cười nhạo tập thể:

— "Cải biên sáng tác", một định nghĩa rất hiếm thấy.

— Một lũ đạo nhái sao lại tự tạo thành một vòng tròn khép kín [ngả người ra sau]

— Ba con chó đứng thành thế tam giác.

— "Tiếp theo là nó. Nó cắn nó, nó cắn nó cắn nó cắn nó." - by Cắn Khắp Nơi.

*Bài gốc là Hôn Khắp Nơi.

— Cãi gì mà cãi, thằng nào ăn trộm ở tù hết! [ủng hộ]

— Mấy người cắn nhau tiếp đi, để tụi này coi còn moi ra được bao nhiêu thứ. [lót dép hóng]

...

Lâm Túc đang bơi trong biển dưa, đột nhiên thấy một chủ đề khác từ từ nổi lên.

#"Bờ Vực" đạo nhái#

Cậu: "?"

Nhấn vào xem, hóa ra là bộ phim do Bạch Hiên Duệ đóng chính.

Có lẽ nhờ vết nhơ "đạo nhái mua bài hát và phản tố cáo tác giả" của cậu ta, có người đã đào ra bộ phim đã cho cậu ta danh tiếng, kết quả phát hiện ra đạo cụ của bộ phim đó cũng tình nghi là đạo nhái!

Mặt nạ mà nhân vật chính, tức Bạch Hiên Duệ sử dụng, bị sao chép ý tưởng từ thiết kế của một blogger có hàng ngàn fan.

Và blogger bị sao chép đã từng lên tiếng từ trước nhưng bộ phim quá nổi nên bị đàn áp thẳng thừng, còn bị fan Bạch Hiên Duệ bạo lực mạng.

Bây giờ cư dân mạng hóng chuyện đã kéo đến, tất cả đều bị đào ra:

— Vãi chưởng, lúc coi phim còn thấy thiết kế mặt nạ này rất cộng điểm cho nhân vật, thế mà là đồ đạo nhái.

— Đạo nhái còn bạo lực mạng tác giả, tác phong nhà cậu đúng là trước sau như một...

— Còn nhớ cái vụ công bố chương trình tạp kỹ hồi trước không, fan Bạch suýt thì bạo lực mạng lên đầu đại gia. [ngước nhìn trời cười khóc]

— Hahahahahaha! Nhắc đến cái này là tôi lại cười.

— Nhà Bạch Hiên Duệ đúng là chuyên gia bạo lực mạng...

— Chúc mừng Bạch Hiên Duệ đã được tặng kèm combo hai phần đạo nhái. [cổ vũ]

Fan Bạch Hiên Duệ lúc trước bị đóng chết thấy vậy thì lập tức vùng vẫy phản công lại:

— Thiết kế đạo cụ liên quan gì tới Tiểu Bạch?

— Ok ok ok, cái gì bẩn thỉu cũng đổ lên đầu anh Duệ!

Cư dân mạng lập tức cười ha hả:

— Cái gì cũng không liên quan tới tụi bây, ý là Bạch Hiên Duệ chỉ đi ngang qua thế giới toàn hàng nhái à?

— Đoàn làm phim cũng ra đây lên tiếng đi. @Bờ Vực official ⓥ

— Dính đến BHD thì mấy người coi như xong đời!

Hotsearch mới lên chưa được bao lâu, bên đoàn làm phim đã khẩn cấp xử lý khủng hoảng truyền thông, nhanh chóng đưa ra phản hồi.

Có lẽ là nhân lúc tường đổ mọi người cùng xô, họ cũng dứt khoát đổ lỗi cho Bạch Hiên Duệ. Một tài khoản cá nhân tự nhận là "nhân viên đoàn phim" đã đúng lúc xuất hiện để bóc phốt:

@Tiểu Hòa: Ừm... Thực ra ban đầu vai chính là mời TLN, bên T đã tự chuẩn bị mặt nạ làm đạo cụ nên đoàn phim không chuẩn bị, nhưng đến ngày gần quay thì lại đột nhiên đổi thành BHD. Tổ đạo cụ không kịp thiết kế, nên vội vàng tham khảo một blogger nào đó, ở đây trịnh trọng xin lỗi, chúng tôi cũng sẽ mua bản quyền. [cúi đầu]

Vừa đưa ra lời giải thích đã leo lên thẳng lên top 1 hot search.

Ban đầu cư dân mạng chỉ đào bới vụ đạo nhái, không ngờ lại đào ra được drama cướp tài nguyên:

— Tf? Rốt cuộc Bạch đã cướp bao nhiêu thứ của Thịnh vậy?

— Ban đầu tưởng là kẻ trộm, hóa ra là kẻ trộm chuyên nghiệp. [châm điếu thuốc]

— Thì ra thật sự có thể trơ trẽn cỡ này...

— Bạch đúng là ỷ vào hậu thuẫn mà ăn cướp trắng trợn, rốt cuộc là cặp với đại gia nào? [hỏi chấm]

— Thịnh đúng là tài hoa ngập trời lại bị chèn ép thảm hại.

— Với trình độ thủ công của Tiểu Thịnh, đã có thể tưởng tượng được mặt nạ anh ấy làm rực rỡ đến mức nào rồi.

— Aaaaaaaaaaaa ghét quá, muốn xem ghê! [ch** n**c mắt]

Fan cứng còn sót lại của Bạch Hiên Duệ vẫn còn mỉa mai, "Đạo cụ TLN làm chắc gì đã đẹp."

"Haha, không chừng cũng là nhái lại ở đâu đó."

— "Cũng"... Mấy đứa óc heo này... [cười khóc]

......

Trước màn hình, Lâm Túc khẽ nhướng mày.

Bên cạnh truyền đến một giọng nói, "Sao, xem xong rồi?"

Cậu tắt điện thoại trả lại cho Hạ Chấn Linh, "Sóng to gió lớn, gió tanh mưa máu, nhưng Tiểu Thịnh thắng tuyệt đối. Chỉ có một vài fan não tàn Bạch Vô Ích vẫn còn làm chuyện vô ích, không đáng lo ngại."

Hạ Chấn Linh thoáng nghe lời giải thích của cậu, cất điện thoại.

Thế cục đã định, Lâm Túc tiếp tục ăn cơm.

Sau khi Tuyết Nê Mã ăn ngấu nghiến hồi lâu lại bắt đầu khát nước, "Canh của chúng ta vẫn chưa có."

Lâm Túc v**t v* nó, "Tên món canh hôm nay có 15 chữ, chắc là rất khó làm, đợi thêm một chút nữa."

Tuyết Nê Mã, "Ai khó làm, quản gia à?"

Hạ Chấn Linh nhìn bọn họ thật sâu.

Lâm Túc đang giáo dục Tuyết Nê Mã đừng nói chuyện quá thẳng thừng, điện thoại trên bàn rung lên. Cậu quay đầu nhìn, là nhóm chat WeChat của chương trình.

Kha Giác Tân tag Thịnh Linh Ngọc.

[Kha Tâm Tâm]: Tiểu Thịnh, chuyện trên mạng bọn tôi xem hết cả rồi. Không phải muốn ké fame của cậu, nhưng phải nói với cậu một tiếng. Thời gian phát sóng tập đầu tiên của chương trình chúng ta đã ấn định từ trước, đúng vào 8 giờ tối nay. @Singing

[Singing]: Không sao, em biết mà!

[Singing]: Cảm ơn mọi người đã quan tâm em~ [cún con nở hoa]

"..."

Lâm Túc lập tức sáng mắt đập bàn, "Tiểu Hạ! Bật máy chiếu!"

Vừa dứt lời, quản gia vừa khéo mặc tạp dề bưng canh xuất hiện ở cửa phòng ăn.

Hạ Chấn Linh, "......"

Lâm Túc ngẩng đầu lên, khựng lại.

À, còn phải giữ thể diện cho Tiểu Hạ. Cậu sửa lời, "Quan giám sát Hạ, xin hãy bật máy chiếu."

Hạ Chấn Linh bình tĩnh, "Nghe như tôi là một robot AI trong nhà vậy."

Hắn nói xong, quay người đi về phía phòng khách.

Lâm Túc lắc đầu, "Anh lúc nào cũng nghĩ nhiều như vậy."

Cậu cũng đứng dậy đi theo, gọi quản gia bưng canh đến phòng khách. Trong phòng khách, Hạ Chấn Linh đã bật TV, "Muốn chiếu cái gì?"

"Đương nhiên là chương trình của Tiểu Kha."

Lâm Túc mong chờ ngồi xuống, "Tôi có linh cảm bão tố sắp ập đến dữ dội hơn rồi!"

------------

Lời tác giả:

Lâm Túc (đấm tay): Để bão tố đến dữ dội hơn nữa đi!

Hạ Chấn Linh: ...Lại biết sẽ gây sóng gió nữa rồi.

Lâm Túc: Là cưỡi gió rẽ sóng! Giăng buồm ra khơi...

*Đúng lúc, giới thiệu một tác phẩm đã hoàn thành của bạn tôi↓

《Hôm nay vẫn chưa thể giăng buồm ra khơi》 của Xuân Phong Dao

Là một người làm công ăn lương, ban ngày Chu Kỳ An bị ông chủ vô lương tâm bóc lột đến cùng cực, ban đêm về nhà bị bố mẹ giục cưới, cuối tuần bị giáo viên trường đêm chê bai chỉ số IQ.

Ngày bị cuốn vào trò chơi vô hạn, Chu Kỳ An thở phào nhẹ nhõm: Thật tốt quá.

Tạm biệt, những kẻ cuồng giục cưới

Tạm biệt, 996. (chế độ làm việc từ 9h sáng đến 9h tối, 6 ngày trong tuần)

Tạm biệt, trường đêm chết tiệt.

Tối nay anh sẽ ra khơi!

Trong phó bản đầu tiên, Chu Kỳ An theo một nhóm người chơi lên một chiếc xe buýt kinh dị.

Xe đến nơi, Chu Kỳ An lại thấy mẹ già của mình.

"Con trai yêu dấu, con tưởng bỏ nhà đi là có thể trốn không xem mắt à?" Mẹ già nhe răng cười: "Không thể đâu."

Một lúc sau, quái vật NPC kinh dị bị ném lên giường Chu Kỳ An - đối tượng xem mắt mới của anh!

Phó bản thứ hai, tòa nhà ma ám, Chu Kỳ An lại thấy ông chủ của mình trong số người chơi.

Đôi giày da cao cấp phản chiếu ánh sáng hung hăng dẫm lên đầu quái vật, ông chủ đi về phía Chu Kỳ An dưới ánh mắt kinh hoàng của những người chơi khác.

"Tại sao lại biến mất trong giờ tăng ca?"

"Nghe nói người chết ở đây cũng sẽ chết bên ngoài. Cậu muốn lừa tiền tử tuất đúng không?"

"Bản kế hoạch đã hoàn thành chưa, tôi hỏi cậu, hoàn, thành, chưa?!"

Trong các phó bản tiếp theo, ông chủ đại sát tứ phương, Chu Kỳ An thức đêm tăng ca 996.

Phó bản thứ thứ ba, biển học (máu) vô tận, màn chơi có độ khó cực cao với tỷ lệ tử vong 90%.

Chu Kỳ An, người đã trốn học từ lâu, đã gặp giáo viên lớp học tối của mình ở đây.

"Kỳ An, lại đây với thầy." Người đàn ông với gương mặt tái nhợt vươn tay.

"!"

Chu Kỳ An mất đi chút ý định cuối cùng về việc ra khơi, quay người núp sau lưng đồng đội.

Nhưng khi anh vừa đến gần đồng đội đã vô thức lùi lại một bước, tạo ra một khoảng cách.

"?" Tại sao họ lại có vẻ sợ mình hơn?

————

Ba năm trước, một màn sương kỳ lạ bao trùm thành phố, từ đó về sau Chu Kỳ An nhận ra một số người xung quanh mình hình như không bình thường.

Cho đến khi bị cuốn vào trò chơi vô hạn, tất cả người chơi đều lên án sự gian xảo, tàn nhẫn và đáng sợ của các NPC trong phó bản.

Chỉ có Chu Kỳ An phát ra một cảm thán chân thành:

"Cuối cùng cũng gặp được người bình thường rồi."

Tuy nhiên tất cả mọi người đều nhìn anh với vẻ mặt phức tạp, gật đầu: "Ừm, cậu là bình thường nhất."

Vẻ ngoài hiền lành, trung thực nhưng thực chất là mỹ nhân có chỉ số IQ cực cao nứt trời thụ VS Lúc nào cũng điên trong ngoài như một công.

Trước Tiếp