Mệnh Tiên - Mã Hộ Tử Quân

Chương 34: Khách hàng thứ tư

Trước Tiếp

Edit: Wine
Beta: Choze

Lật ngược thế cờ!

Cùng lúc đó, nhóm chat WeChat cũng nổ tung:

[Trúc]: Cái quái gì vậy? "Nghe Tiếng Mưa"??

[Trần Khả Thanh]: Là do tôi nhạy cảm hay là trùng hợp vậy?

[Kha Tâm Tâm]: Nếu thật sự là... vậy thì khó rồi. Bị xếp lên sân khấu sau là bất lợi cho Tiểu Thịnh rồi, lại còn phát trực tiếp nữa. [đau đầu]

Trong cuộc thảo luận sôi nổi, bài hát kéo dài vài phút đã kết thúc.

Lâm Túc vừa xem tin nhắn trong nhóm vừa nghe hết bài hát. Cậu có thể khẳng định phần phối khí của Bạch Hiên Duệ đã được thay đổi, pha trộn nhiều yếu tố cổ phong đang thịnh hành, mang nét u sầu da diết.

Tuy là phong cách âm nhạc khác nhau.

Nhưng khỏi nghĩ cũng biết đến khi giai điệu chủ đạo gần như y hệt nhau vang lên sau đó, Thịnh Linh Ngọc sẽ phải đối mặt với một trận mưa máu gió tanh thế nào.

"Mời thí sinh tiếp theo, Thịnh Linh Ngọc."

Trong sự thấp thỏm của mọi người, Thịnh Linh Ngọc bước lên sân khấu.

Ống kính lia qua, rơi trên gương mặt trong vắt ấy.

Thịnh Linh Ngọc nhìn thẳng vào ống kính, nét mặt như đã lấy lại được bình tĩnh. Hai giây sau cậu ta khẽ thở ra một hơi, đột nhiên quay đầu nói với một bên sân khấu:

"Thầy ơi không cần nhạc đệm. Bài này em tự đàn tự hát."

Nói xong, cậu ta mỉm cười với ống kính, ánh mắt sắc bén, "Xin mang đến một bài hát tự sáng tác, "Phá Gai"."

Ngón tay khẽ gảy dây đàn, tạo ra một chuỗi giai điệu rung động cuốn hút.

Trong nhóm chat, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cũng xác nhận là thật sự đã bị đạo nhái:

[Trúc]: Tiểu Thịnh đổi bài rồi, đúng là bị đạo rồi. Aaaaaaa!! [nghiến răng nghiến lợi]

[Trần Khả Thanh]: May mà cậu ấy có nhiều bài, xử lý tình huống ngay tại chỗ.

[Kha Tâm Tâm]: Chương trình vừa nhìn đã có vấn đề rồi, bài hát nộp lên giống hệt nhau mà họ không nói, còn xếp một trước một sau lên sân khấu, rất có thể là có ý đồ, muốn tạo ra sự hot bằng cách gây ra sự cố phát sóng.

[Kha Tâm Tâm]: Tiểu Thịnh vẫn còn nhanh nhạy, may mà không để chúng nó hút máu. [khạc nhổ!]

Bên dưới nhanh chóng có một loạt alpaca khạc nhổ theo.

Tuyết Nê Mã cũng lại gần: [Khạc nhổ!]

Một bàn tay túm nó về.

Trên màn hình, dù là bài hát đổi trong phút chốc nhưng Thịnh Linh Ngọc vẫn thể hiện rất ổn định, tâm lý cực kỳ vững vàng.

Bình luận ào ạt trôi qua:

— Hát chay luôn! Dũng cảm vãi!

— Thể hiện giọng hát, phải nói là phong thái sân khấu rất vững vàng. [tuyệt vời]

— Sao cảm thấy trạng thái của Tiểu Thịnh trước khi lên sân khấu hơi sai sai... Nhưng hát vẫn rất hay. [tung hoa]

— Bài hát cuốn quá! Mau ra bản audio đi!!!

......

Bài hát kết thúc, Thịnh Linh Ngọc cúi chào rồi xuống sân khấu.

Nhóm chat WeChat nhanh chóng @ cậu ta:

"Ôm ôm ôm ôm...!! Tiểu Thịnh không sao chứ?"

"Bài hát là sao vậy, sao cái thằng Bạch kia lại đạo được nhạc của cậu!?"

[Singing]: [cún con rưng rức nước mắt]

Mọi người: !!!!!!

Trong một loạt những lời an ủi, một tin nhắn đột nhiên bật lên trong nhóm chat.

[Túc]: Cậu đang ở đâu? @Singing

Mọi người:......?

[Singing]:......? [Địa chỉ] 0.0?

Lâm Túc tắt điện thoại đứng dậy.

"Đi thôi, đơn hàng của tao sắp đến rồi."

Tuyết Nê Mã đang vươn móng vuốt ấn like cho những bình luận mắng Bạch Hiên Duệ, sau đó mới ngớ người dựng tai lên:

[...Đứa xui xẻo nào sắp đến vậy?]

"......" Lâm Túc một tay túm lấy nó, "Cũng có thể nói như vậy."

Cậu đặt Tuyết Nê Mã l*n đ*nh đầu, khoác áo ngoài, đeo khuyên tai tua rua rồi ra khỏi nhà.

Tuyết Nê Mã bám trên đầu cậu: [Cậu đang bực hả?]

Ánh mắt trong veo sáng ngời trước lúc chia tay chợt lóe lên trong đầu cậu.

Giọng Lâm Túc bình thản vang lên, "Đúng vậy."

...Cực kỳ bực.

-

Chỗ Thịnh Linh Ngọc ở là trong thành phố cậu ấy đang quay chương trình.

Lâm Túc đến nhà cậu ta, người mở cửa là quản lý.

Căn phòng thuê không lớn nhưng các thiết bị âm thanh rất đầy đủ, chen chúc với giường, bàn và bản thảo chất đống trên bàn.

Thịnh Linh Ngọc đang ngồi gục đầu bên cạnh bàn, ngẩng đầu lên thấy bộ dạng của cậu, ngẩn người:

"Ơ. Tiểu tiền bối, cậu..."

Lâm Túc bước vào, "Cậu nhận ra tôi từ lâu rồi phải không, không sao đâu."

"Vì cậu đeo chiếc mặt nạ tôi làm."

Thành quả được công nhận, Thịnh Linh Ngọc lại nảy sinh chút vui vẻ từ trong u uất.

Tuyết Nê Mã không nhịn được bay qua, âu yếm sờ sờ đầu cún của cậu ta.

Quản lý nghe mà lùng bùng lỗ tai, cũng chẳng kịp quan tâm, "Sao cậu Lâm lại đến đây?"

Lâm Túc quét qua, quả nhiên.

"Có người đã động vào mệnh cách của cậu."

Hai người trước mặt đồng loạt ngẩng đầu, "Hả?"

"Không chỉ đạo nhạc của cậu, mà còn đánh cắp may mắn của cậu. Lần trước xem thì vẫn bình thường, gần đây mới thay đổi..."

Bát tự nháy mắt được xếp ngay ngắn trên đỉnh đầu, Lâm Túc đi thẳng vào vấn đề, "Nguyệt can Đinh hỏa, thời can Quý thủy, lại tự tọa Dậu kim. Thủy là kỵ thần đang vượng, cản trở sự nghiệp của cậu*."

*Chú thích: Tháng sinh có thiên can là Đinh Hỏa (lửa đèn, hỏa yếu). Hỏa đại diện cho sáng sủa, trí tuệ, danh vọng, nhưng Đinh hỏa thường mềm yếu, cần được trợ lực. Giờ sinh có thiên can Quý Thủy (nước mưa, nước nhỏ, ẩm thấp). Quý Thủy thường đối lập với Đinh Hỏa. Tức trong mệnh có sự đối khắc giữa Hỏa (tháng) và Thủy (giờ). Cung mệnh tọa tại chi Dậu, thuộc Kim, Kim sinh Thủy, nên càng làm Thủy mạnh hơn.

Trong bát tự mỗi người có dụng thần (ngũ hành cần để cân bằng) và kỵ thần (yếu tố gây hại, phá mệnh). Ở đây, Thủy là kỵ thần tức trong lá số này Thủy xuất hiện quá nhiều hoặc quá mạnh, gây hại. Thủy khắc Hỏa làm cho Đinh Hỏa (can tháng, tượng trưng cho danh tiếng, sự nghiệp) bị yếu đi.

Vì Hỏa là gốc sự nghiệp lại bị Thủy vượng khắc chế → sự nghiệp dễ bị ngăn trở, làm việc gì cũng hay bị cản, khó vươn cao. Dậu Kim lại tiếp tục sinh Thủy → nghĩa là bản mệnh cũng ngồi trên một "đất" ủng hộ kỵ thần, khiến cản trở càng rõ rệt.

Tóm tắt: Người này có tài, có ánh sáng (Đinh Hỏa), nhưng môi trường, hoàn cảnh và vận hạn (Quý Thủy + Dậu Kim) dìm lại, nên đường công danh không thuận.

Cậu nói xong, Thịnh Linh Ngọc há hốc miệng, "Wow... Vần."

Sau đó lại hoàn hồn, "...Ơ? Tôi cũng vần."

Người quản lý "bốp!" cho cậu ta một cú, Tuyết Nê Mã trên đỉnh đầu bị vỗ "chít" một tiếng. Anh ta quay sang lo lắng hỏi,

"Cậu Lâm còn cách nào không?"

Lâm Túc nhìn Tuyết Nê Mã bị đánh bẹp dí, "......"

Cậu từ tốn nói, "Chuyện nhỏ." Sau đó nhìn sang Thịnh Linh Ngọc, "Trước tiên nói xem chuyện bài hát là thế nào?"

...

Chuyện bài hát của Thịnh Linh Ngọc bị ăn cắp lần này đến hoàn toàn bất ngờ.

Cậu ta có thói quen viết nhạc lên giấy, chỉ khi phát hành hoặc giao bài hát mới thu âm vào file điện tử rồi tải lên. Điều này người xung quanh cậu ta đều biết.

"Lúc đó viết bài hát xong công ty vốn nói sẽ làm album cho tôi. Hồi trước trợ lý Tiểu Đào đã thu âm bài hát rồi gửi cho công ty, cuối cùng sau đó công ty nói không đủ kinh phí, tạm thời không làm nữa rồi gửi trả lại cho tôi."

Người quản lý hỏi, "Ngoài ra không đưa cho ai khác xem?"

Thịnh Linh Ngọc, "Không có. Vì lần thi này yêu cầu phải hát bài hát nguyên bản chưa từng được phát hành."

"Má! Bạch Hiên Duệ ỷ vào cái này mới dám đạo nhạc của cậu."

Người quản lý mắng vài câu rồi nói, "Vậy thì hoặc là bị rò rỉ từ phía công ty, hoặc là phía Tiểu Đào..."

Anh ta vừa nói vừa gọi điện thoại, "Anh gọi hỏi Tiểu Đào trước."

Điện thoại đổ chuông hai tiếng rồi bị tắt.

Người quản lý, "?"

Tuyết Nê Mã kinh ngạc: [Phá án?]

Lâm Túc, "......"

Người quản lý lại gọi thêm một cuộc nữa, lần này điện thoại được kết nối. Anh ta đi thẳng vào vấn đề, "Tiểu Đào, bài hát của Linh Ngọc bị đạo rồi. Là bài "Nghe Tiếng Ngọc" mà lúc trước cậu đã nộp cho công ty, cậu..."

Chưa nói dứt lời, đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói trẻ tuổi thiếu kiên nhẫn, còn hơi kích động, "Ý anh là gì anh Hi? Liên quan gì tới tôi?"

"Anh không nói liên quan đến cậu, chỉ hỏi cậu chút thôi."

"Tôi nghỉ việc lâu rồi, không biết."

Nói xong lại cạch! cúp điện thoại.

Trong căn phòng nhỏ im lặng.

Ba người nhìn nhau. Một lúc sau, Lâm Túc khẽ lên tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng, "Lúc này thì thà im lặng là vàng."

Hai người trước mặt, "......"

Thái độ dường như đã nói lên tất cả.

Lâm Túc cảm thán trong ý thức: Đây mới là con buôn không chịu thiệt. Không chỉ bán nhạc mà còn buôn kiếm.

*Buôn kiếm ở đây = đâm sau lưng.

Tuyết Nê Mã khen cậu: [Cậu đúng là khen người ta đến nát gan nát ruột.]

Lâm Túc tạm thời nhận lấy lời khen đểu này.

Anh Hi quản lý tức đến nghẹt thở, như kiến bò trên chảo nóng, anh ta đi đi lại lại trong không gian nhỏ, "Bây giờ nên nghĩ xem làm sao để tố bên kia đạo nhạc, hay chúng ta cũng mua vài hotsearch?"

Tóc anh ta rụng hai cọng, "...Chậc, nhưng mà không có tiền."

Trong lúc lo lắng, bên cạnh truyền đến một âm điệu nhàn nhạt, "Không vội."

Quay đầu chỉ thấy Lâm Túc cười với Thịnh Linh Ngọc, "Bài hát của cậu hay như vậy, họ sẽ không bỏ qua làn sóng này đâu."

"Xem tôi mang đến cho cậu hot search tự bùng, không cần tốn một xu."

Ánh mắt Thịnh Linh Ngọc sáng dần lên.

Tuyết Nê Mã ríu rít: [Giống như công ty của Tiểu Hạ á.]

"..."

Nó vừa nói xong đã bị "vèo" một tiếng nhốt lại.

-

Ngày hôm sau, trong phòng nghỉ công ty.

Bạch Hiên Duệ gác chân lên bàn trà, tựa vào sofa chơi game.

Quản lý bước vào, thấy nhiều cũng quen rồi, "Hôm qua Tiểu Đào gọi đến, bên Thịnh Linh Ngọc phát hiện ra bài hát bị đạo nên tìm đến cậu ta, nhưng cậu ta không quan tâm."

Bạch Hiên Duệ không ngẩng đầu, "Không quan tâm thì thôi. Dù sao thì cậu ta cũng gửi cho chúng ta trước khi nộp cho công ty, nếu muốn truy cứu bản gốc, chúng ta cũng là người đi trước."

Cậu ta nói xong lại tặc lưỡi, "Tiếc là lúc thi cậu ta đổi bài ngay tắp lự, nếu không tôi đã tố cậu ta đạo nhạc ngay tại chỗ rồi. Thật không đủ hả dạ!"

Người quản lý còn đang định nói gì đó thì điện thoại reo lên.

Anh ta ra hiệu cho Bạch Hiên Duệ im lặng rồi nghe máy. Nghe khoảng mười giây bỗng nhiên mặt mày hớn hở, "Thật sao? Anh nói đạo diễn Sầm? Là đạo diễn Sầm Mộ phải không! ...Ừ ừ, được rồi, tôi sẽ báo với Hiên Duệ ngay."

Nghe điện thoại xong quản lý vui mừng nói:

"Đạo diễn Sầm thích bài "Nghe Tiếng Mưa", gần đây ông ấy đang chuẩn bị cho bộ phim mới, muốn mua để làm nhạc chủ đề!"

Bạch Hiên Duệ lập tức ngồi thẳng dậy, "Thật không!?"

Sầm Mộ là một đạo diễn nổi tiếng quốc tế.

Mỗi một bộ điện ảnh đều nhắm đến các giải thưởng quốc tế và gần như lần nào cũng đoạt giải, ít nhất là cũng được đề cử.

Người quản lý phấn khích gật đầu, đúng lúc này điện thoại lại reo vang, anh ta mở ra xem, "Đù má...! Hợp đồng quảng cáo lúc trước liên hệ cũng có tiến triển rồi, bảo cậu tuần sau đến xem xét."

Bạch Hiên Duệ nhất thời bị vận may dồn dập làm choáng váng.

Vài giây sau gã vui mừng nói, "Tốt tốt tốt, đúng là may mắn hơn rồi, cao nhân đúng là cao tay."

Gã ra lênh, "Mau mua vài cái hot search, đẩy độ hot của bài hát này lên."

Dù sao bên Thịnh Linh Ngọc cũng không dám làm gì.

Nếu thực sự có bằng chứng thì sao phải đổi bài ngay tại chỗ ?

...

Sáng cùng ngày, hot search đã chiếm lĩnh bảng xếp hạng.

Dưới chủ đề #Bạch Hiên Duệ Nghe Tiếng Mưa#, fan và tài khoản ảo tề tụ hết lời ngợi ca:

— Bài hát nguyên gốc tuyệt vời nhất trong chương trình!

— Giai điệu đỉnh cao, đúng là đè bẹp đối thủ [đứng đầu]

— Trình độ này xuống làm giám khảo được rồi!

— Aaaaaaaa cầu xin anh Duệ ra thêm nhiều tác phẩm tự sáng tác nữa, đã nghe đi nghe lại "Nghe Tiếng Mưa" năm mươi lần rồi!

...

Bấm vào video, chỉ riêng phần nhạc dạo đã tràn ngập linh khí.

Mặc dù giữa chừng có pha trộn nhiều yếu tố, nhưng trong mắt công chúng vẫn là một viên kim cương không tì vết.

Trong chốc lát thật sự đã thu hút một làn sóng lớn dân mạng.

Ngay khi chủ đề đang hot nhất, một bài Weibo kèm theo hashtag đột nhiên xuất hiện.

@Singing Ngọc : #Bạch Hiên Duệ Nghe Tiếng Mưa# Bài hát rất hay, nhưng sao "Nghe Tiếng Ngọc" của tôi lại biến thành "Nghe Tiếng Mưa" rồi? [hình ảnh] [hình ảnh]

Kèm theo vài trang bản thảo đã sửa đi sửa lại.

Lúc này đang là thời điểm hot nhất, một bài Weibo lập tức làm bùng nổ tung cõi mạng! Thu hút toàn bộ sự chú ý của tất cả mọi người:

— Vụ gì vậy? Đạo nhái hả???

— Rốt cuộc là ai viết? [ngơ]

— Ôi trời! Bản thảo này trông có vẻ đã hoàn thành rất lâu rồi, không giống mới viết.

— Thánh thần ơi, hóng hóng hóng!!!

Cả fan của Thịnh Linh Ngọc cũng ồ ạt bùng nổ: Má! Là Tiểu Thịnh nhà tôi!!

Rất nhanh có người nhớ lại phản ứng kỳ lạ của Thịnh Linh Ngọc trong buổi trực tiếp hôm đó.

Livestream ngay lập tức bị đào lại phân tích một cách tường tận:

— Lúc vừa nghe tên bài hát Tiểu Thịnh đã ngây người một lúc.

— Aaaaaa lúc nhạc dạo vang lên, có phải Tiểu Thịnh đã run tay không? [đau lòng]

— Bảo sao không cần nhạc đệm, đây là đổi bài hát ngay tại chỗ phải không?

— "Phá Gai". Ừm, "Phá Gai", là đang dùng bài hát của mình để lên tiếng... [chậc]

— Vào Weibo xem thử, trang của Thịnh Linh Ngọc có rất nhiều bài hát tự sáng tác. Còn của Bạch Hiên Duệ toàn là ảnh tự sướng với quảng bá phim, cậu ta có biết viết nhạc sao? [nghi vấn]

— @Bạch Hiên Duệ - Rui  Rốt cuộc là bài hát của ai? Giải thích đi.

Tuy nhiên ngoài fan của Thịnh Linh Ngọc và cư dân mạng hóng hớt ra thì fan của Bạch Hiên Duệ cũng nhanh chóng phản công:

— Vài tờ giấy rách thì bằng chứng gì?? Ai mà biết mày viết từ bao giờ?

— Thằng flop lại đến ké fame của anh Duệ chúng tao, không ké thì chết à? [trợn mắt]

— Anh Duệ còn từng ra album, viết một bài hát có gì khó?

— Có người còn chưa ra album, ai mà biết mấy bài hát trên trang chủ là lấy đâu ra? Thấy bài hát này hot là tới hút máu..

Giữa một trận gió tanh mưa máu, tài khoản chính của Thịnh Linh Ngọc đột nhiên xuất hiện trả lời một fan của Bạch Hiên Duệ:

"Bài hát này trước đây tôi đã nộp cho công ty."

Cậu ta vừa trả lời, cư dân mạng lập tức mò tới tài khoản công ty:

— @Công ty giải trí Trọng Tinh  Đăng thời gian nộp bài hát lên! Để chúng tôi xem rốt cuộc là ai đạo nhái!

— Người cùng công ty cả, đừng bao che cho ai [thúc giục]

— @Studio Bạch Hiên Duệ  Đăng thời gian sáng tác của anh Duệ lên nhanh đi, trả lại sự trong sạch cho anh Duệ!

 @Studio Bạch Hiên Duệ  Chết hết rồi hả! Ra làm rõ nhanh đi!

......

Trước màn hình, Lâm Túc đang nắm giữ tài khoản Weibo của Thịnh Linh Ngọc, cảm thán, "Ngứa tay quá, tôi muốn like bình luận nói studio chết rồi."

Anh Hi quản lý kinh hồn, vừa cẩn thận vừa mạnh dạn giật lấy điện thoại:

"Cậu Lâm, không được không được..."

Lâm Túc hoài niệm, "Giá mà tài khoản của Tiểu Hạ trong tay tôi."

Thịnh Linh Ngọc cún con hoảng hốt, "Tiểu tiền bối, không được không được...!"

Cũng may chưa kịp đến lúc Lâm Túc khuấy sóng gió, một làn sóng khác đã ập đến....

Có lẽ là do có chỗ dựa.

Bên Bạch Hiên Duệ gần như không thèm nghĩ ngợi, cực kỳ đắc ý đăng một bài Weibo làm rõ.

@Bạch Hiên Duệ - Rui : Muốn bằng chứng có bằng chứng, cây ngay không sợ chết đứng! [hình ảnh] [hình ảnh]

Phía trên là thời gian lưu trữ bài "Nghe Tiếng Mưa" của Bạch Hiên Duệ, và thời gian bài "Nghe Tiếng Ngọc" của Thịnh Linh Ngọc nộp cho công ty. Bài trước là buổi sáng, còn bài sau là buổi chiều cùng ngày.

Dù chỉ cách nhau nửa ngày nhưng cũng đủ để làm rõ rồi.

Hướng gió trên Weibo lập tức chuyển hướng, fan Bạch Hiên Duệ càng ngang ngược hơn:

— Đây đây đây, đập thời gian vô mặt tụi bây!

— Anh Duệ sớm hơn hẳn nửa ngày, ảnh vừa viết xong đã bị người nào đó lấy đi nộp rồi

— Tưởng nộp cho công ty trước là của cậu à? [hóng hớt]

— Nhưng nhìn Thịnh không giống người sẽ đi đạo nhạc, hóng tiếp diễn biến...

— Ý gì? Anh Duệ thì giống à? Bằng chứng ngay trước mắt rồi, mang não và mồm ra rồi hẵng đi dạo!

......

Lâm Túc thưởng thức màn cuồng hoan trên hashtag, "Cuối cùng cũng đợi được bọn họ tự đóng đinh thời gian."

Vậy thì bên kia không còn đường chối cãi nữa.

Vừa hay đến giờ trưa, đồ ăn gọi ngoài đã đến.

Nhân lúc ăn cơm.

Cậu tiện thể bảo Thịnh Linh Ngọc lên web đặt đơn. Đing! một tiếng:

[Người ủy thác: Thịnh Linh Ngọc]

[Thân phận: Nghệ sĩ, 24 tuổi, công ty chủ quản: Giải trí Trọng Tinh]

[Trạng thái: Đã nhận đơn]

Lâm Túc nhấn nhận đơn, tắt điện thoại.

Thịnh Linh Ngọc nói nhỏ: "Tiểu tiền bối, đợi em bán thêm vài bài hát nữa để trả phí ủy thác cho anh."

Lâm Túc nhấp một ngụm canh bí đao, "Không cần."

Cậu nhìn vào đáy mắt trong veo của Thịnh Linh Ngọc, "Cậu làm đèn lồng rất đẹp, sau này tặng tôi một cái là được."

Người đối diện như dựng tai lên, "Vâng ạ!"

...

Cơm nước xong xuôi, trên mạng càng thêm sôi động.

Lâm Túc lướt qua, có lẽ do bên họ vẫn chưa phản hồi nên fan Bạch Hiên Duệ càng làm càn:

— Sao không nói gì nữa rồi, ra giải thích đi. @Singing Ngọc 

— Đạo nhạc còn dám phản tố, còn có thể loại này à!

— Vừa ăn cắp vừa la làng! Thằng chó đạo nhạc chết đi!

— Đạo nhạc chết cả nhà!

......

Tuyết Nê Mã ngo ngoe rục rịch: [Tui có thể thừa dịp mắt Tiểu Thịnh không nhanh nhạy, giả vờ là anh Hi trượt tay bấm like không?]

Lâm Túc lặng lẽ túm nó về.

Sau đó một cây bút trúc rơi vào tay.

Cậu quay đầu hỏi, "Chuẩn bị xong hết chưa?"

Thịnh Linh Ngọc mắt đầy vui vẻ, gật đầu, "Ừm, lần này còn phải cảm ơn tiểu tiền bối đã nhắc nhở tôi chú ý những người xung quanh."

Vì bài hát phải nộp, không cách nào giấu được, thế nên lúc sáng tác cậu ta đã bí mật quay lại toàn bộ quá trình...bao gồm cả video hát và chơi đàn hoàn chỉnh.

Lâm Túc nhìn độ hot cuối cùng cũng vọt lên vị trí số một:

"Ngay bây giờ, đăng đi."

Thịnh Linh Ngọc cúi đầu soạn thảo Weibo rồi hỏi: "Như vậy là được rồi ạ? Bên kia có làm gì nữa không?"

Vừa dứt lời, bên tai soạt một tiếng.

Hạ bút.

Sổ mệnh cách khép lại.

Trong mắt trong veo của Lâm Túc vẫn còn sót lại một vệt vàng nhạt chưa tan, tựa như ánh dương xuyên qua áng mây đen:

"Không đâu, vận của hắn vốn là trộm từ cậu."

"Mà từ bây giờ, tất cả những gì đã lấy trộm từ cậu đều sẽ dâng trả cho cậu gấp bội."

Thịnh Linh Ngọc ngẩng đầu nhìn lên như ngây người.

Ánh nắng nghiêng nghiêng rọi lên sườn mặt cậu ta, từng chút từng chút tràn qua ô cửa sổ, càng lúc càng rực rỡ.

Như một ngôi sao mới đang lên.

Dừng lại một chút, cậu ta cúi đầu đăng Weibo.

Giữa một rừng phát ngôn lên án và nghi ngờ, Thịnh Linh Ngọc mang theo video gốc sớm hơn thời gian "sáng tác" của người kia tới 10 ngày, tag thẳng Bạch Hiên Duệ:

@SingingNgọc : Hoặc là thừa nhận mình đạo nhạc, hoặc là thừa nhận mua bài hát để thi đấu gian lận, tự chọn một cái @BạchHiênDuệ - Rui  [video]

Weibo vừa đăng lên.

Biểu tượng [nóng] sau chủ đề, tức khắc biến thành [nổ].

*Trên weibo tức là từ hot thành bạo đó.

[Lời tác giả]:

Diệp Ngữ Trúc: Cậu xem, tôi đã nói cậu ta sẽ bùng nổ mà!

Lâm Túc: (vung bút phép thuật) Boom! Tặng Tiểu Thịnh một màn pháo hoa miễn phí để mua vui. À, còn có Tiểu Hạ chưa xuất hiện nữa ~

Hạ Chấn Linh: So (tiếng Anh)? Tình yêu sẽ chuyển dời sao?

Trước Tiếp