Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Wine
Beta: Choze
Một mẻ tóm gọn!
Bình luận lập tức bùng nổ.
Trên sân càng nháo nhào lên! Người thì bỏ chạy tán loạn, kẻ thì cãi vã om sòm, tất cả đều bị áp chế bắt giữ.
Cờ tuyên dương rơi xuống đất, bị đám đông hỗn loạn giẫm nát như giẻ rách.
Thôi Trinh và Đỗ Phàn vẫn còn đứng trên sân khấu, luống cuống bởi tình huống bất ngờ nên không biết phải làm gì, hội trưởng Phương Lĩnh nghiêm mặt, lạnh giọng hỏi:
"Mấy ngươi làm gì vậy!?"
Nữ thiên sư Ngân Lâm đưa giơ thẻ công tác ra, trịnh trọng tuyên bố, "Xảy ra 'sự cố', chúng tôi cần vào cuộc điều tra!"
Dứt lời, cô vung tay ra hiệu áp giải cả ba người trên sân khấu đi.
Bình luận trực tiếp dần hồi phục sau cú sốc:
— Trước đây cũng từng có chuyện tương tự.
— Lúc đó là đại thần mặt nạ bí ẩn của phân hội Tuân Thành ra tay giải quyết.
— Vậy là, thật ra vẫn chưa giải quyết dứt điểm à...
— Gì vậy trời? Bị bắt hết luôn??
— Nếu chỉ là xử lý chưa tốt thì chắc đâu đến mức bắt cả hội trưởng...
Giữa làn sóng bình luận trôi vèo vèo, bỗng nghe tiếng Ngân Lâm vang lên:
"Các người bị tình nghi dùng thủ đoạn trái với quy định, đồng thời đã thu tổng cộng 12 vạn các khoản phí. Hiện tại xin mời theo chúng tôi về phối hợp điều tra."
*436.867.600VNĐ
— 12 vạn????
— Nghề thiên sư lợi nhuận cao quá trời.
— Toang luôn, 12 vạn coi như đổ sông đổ bể 😂
— Chuyện nhỏ, bổn phận = 12 vạn
— Hay là... để phân hội Tuân thành xử lý chuyện này luôn đi cho rồi.
Trong phòng khách, Trầm Thu vui vẻ reo lên, "A! Bị bắt rồi!"
Cậu quay đầu định chia sẻ niềm vui, lại thấy mặt Lục Diễn Chu sầm xuống như đang suy tính gì đó.
"...Sao vậy, anh có tâm sự hả?"
Lục Diễn Chu liếc nhìn màn hình, lấy lại bình tĩnh, "Không sao."
Lâm Túc phía bên kia dời mắt, quay đầu nhìn Hạ Chấn Linh, ánh mắt chứa đầy ẩn ý: Ra là anh cũng việc ai nấy làm....
"Anh âm thầm chuẩn bị tiết mục góp vui này à?"
Hạ Chấn Linh mặt không đổi sắc, "Công tác giám sát bình thường thôi."
Lâm Túc lại nhìn lên màn hình, "Nữ thiên sư kia nhìn quen lắm, tôi từng gặp rồi đúng không? Áp giải cái hộ dân bị cưỡng chế kia."
"Ừ."
"Tôi nói mà... Nhưng mà sao anh không qua đó?"
Hạ Chấn Linh giật giật thái dương, quay sang nhìn cậu chằm chằm, "Không phải cậu bảo tôi đến phủ của cậu à?"
"..." Lâm Túc lặng lẽ dời mắt, nhẹ nhàng nói, "À phải ha."
Bên cạnh vang lên tiếng cười lạnh.
Lâm Túc nhìn thẳng, thầm nói trong ý thức: Nê Mã, anh ta càng ngày càng bất phân công tư rồi.
Tuyết Nê Mã cũng "hờ" một tiếng, không muốn bình luận gì thêm.
...
Trong lúc trò chuyện, hiện trường đã được kiểm soát.
Có vẻ cả nhân viên kỹ thuật cũng bị bắt đi nên livestream vẫn chưa tắt.
Chỉ thấy đốc công ngã sõng soài trên sân khấu, mặt mày trắng bệch, lại quay về trạng thái thở không ra hơi. Người của Hiệp hội Giám sát bước đến xem tình hình, chỉ bất lực lắc đầu, đành bắt máy gọi 120.
*120 số cấp cứu bên Trung
Thấy thế, bình luận tuôn qua như thác:
— Đến cả Hiệp hội Giám sát còn bó tay.
— Xem ra phân hội Tuân Thành nói đúng, không thể giải quyết được.
— Nói gì mà nghề này nhiều góc khuất, xong tự lấy thân mình chứng minh luôn. [nhìn trời cười ẻ]
— Còn đứng đực ra đó chi nữa, chạy đi cầu cứu đại thần nhanh đi chứ! [che mặt]
Nhìn thấy dòng bình luận ấy, vợ đốc công đang khóc lóc dường như sực nhớ ra. Bà ta không màng gì nữa, loạng choạng đứng dậy, lao đến trước ống kính cầu xin:
"Tiểu... Tiểu đại sư! Xin cậu cứu mạng, bây giờ chúng tôi tin rồi! Sau này cậu nói gì chúng tôi cũng nghe theo hết..."
Bình luận đồng loạt bùng nổ: Vãi chưởng!
— Thì ra là trước đó không tin người ta. 😂
-
Không lâu sau xe cứu thương đến đưa người đi.
Màn kịch kết thúc tại đây.
Có vẻ lúc này người của Hiệp hội Giám sát mới để ý tới, bước đến tắt livestream.
Màn hình phút chốc tối sầm lại, chỉ còn lại một biển bình luận đồng loạt thống nhất: @Đại thần mặt nạ...
Lâm Túc cũng phút chốc tắt TV.
Lục Diễn Chu nhìn sang cậu, dò hỏi, "Lâm tiên sinh có tính làm gì không?"
"Chuyện của bọn họ không cần vội."
Lâm Túc vừa nói vừa đứng lên, liếc nhìn sang Trầm Thu đang vui ra mặt vì phân hội Huy Thành bị bắt, rồi lại nhìn sang Hắc Bạch Vô Thường vừa đặt đồ ăn vặt xuống, cũng đứng dậy theo.
Hai người bị cậu nhìn cứng người.
Bạch Vô Thường dè dặt nhặt túi snack lên, "...Bọn tôi dọn rác đi nhé?"
Lâm Túc ôn hòa, "Không sao, để đấy cũng được."
Hắc Vô Thường được chiều mà sợ, "....Vậy sao được!"
"Mấy chuyện nhỏ nhặt này có đáng gì đâu."
Lâm Túc nói trong ánh mắt đầy lo sợ của họ, túm mỗi người một bên ngoái đầu lại báo với người trong phòng khách, "Tôi đi tiễn khách."
Hắc Bạch: "!"
Đến huyền quan Lâm Túc dừng bước.
Đối diện với ánh mắt như sắp trải qua bão táp mưa sa của họ, Lâm Túc nhàn nhạt nói, "Mấy chuyện lặt vặt như dọn rác thì khỏi lo. Nhưng tung hoành ở tôi bấy lâu nay, chắc là cũng nên làm chút chuyện rồi nhỉ?"
"..."
Hắc Bạch Vô Thường nghẹn họng: Biết ngay mà!
...
Tiễn người đi xong, Lâm Túc quay trở lại phòng khách.
Lục Diễn Chu đã chuẩn bị tạm biệt, Lâm Túc hỏi, "Lục gia chủ có dự tính gì không?"
Người kia im lặng vài giây rồi đáp:
"Đợi xong việc ở đây, tôi sẽ đưa A Thu về."
Lâm Túc gật đầu, lại nhìn sang Hạ Chấn Linh, "Quan giám sát thì sao?"
"Đương nhiên là về Hiệp hội thẩm vấn." Hạ Chấn Linh cũng đứng dậy, cúi đầu, "Cậu thì sao?"
Lâm Túc bình thản, "Đương nhiên là về trường đi học."
Hạ Chấn Linh, "..."
Trong bầu không khí tĩnh lặng, đột nhiên Trầm Thu "ấy" một tiếng, thẹn thùng thăm dò, "Ờm... bây giờ tụi em sắp đi rồi, hai người cũng có thể tiếp tục trải qua đêm xu..."
Lục Diễn Chu lập tức kéo cậu lại! Ngắt lời.
Sau đó quay sang xin lỗi hai người, "Xin lỗi, A Thu đang mất trí nhớ, nói chuyện không biết chừng mực."
Hai người họ, "........."
Lâm Túc quay đầu, "Hóa ra lúc mới nói được hai câu đã bị chúng ta kết tội, Tề Thung c*̃ng có cảm giác như này."
Hạ Chấn Linh hừ nhẹ, rũ mi, "Hắn có tội thật, chúng ta có không?"
Lâm Túc thở dài, "Anh đừng có nói chuyện với tôi bằng cái giọng bất mãn đó."
"......"
Trầm Thu đã đẩy xe lăn lướt đi, cúi đầu thì thầm, "Thấy chưa, em đã nói họ muốn tiếp tục đêm xuân tuyệt vời..."
...
Thời gian nghỉ trưa không quá dài.
Sau khi Hạ Chấn Linh quay về Hiệp hội Giám sát, Lâm Túc cũng tranh thủ về trường.
Về tới lớp vừa đúng lúc hết giờ nghỉ trưa.
Trần Hữu thấy cậu quay lại thì suýt nhảy dựng lên, hào hứng lao tới, "Cậu đi đâu vậy? Cậu bỏ lỡ buổi livestream trưa nay rồi! Cậu không biết nó đỉnh cao cỡ nào đâu~"
"..." Không, cậu biết rất rõ.
Lâm Túc phối hợp, "Tôi đi ăn với bạn. Sao vậy?"
Mặt Trần Hữu như sắp tuyên bố một sự kiện chấn động, thì thầm:
"Hiệp hội Huy Thành bị bắt ngay tại lễ tuyên dương!"
Lâm Túc, "...Quao!"
Trần Hữu sơ lược lại tình hình rồi mơ màng mê mẩn, "Bây giờ ai cũng cầu cứu đại thần mặt nạ thần bí kia, liệu tớ có cơ hội chiêm ngưỡng phong thái của ngài ấy nữa không nhỉ?"
Lâm Túc khách quan nhắc nhở, "Huy Thành bị bế đi hết rồi, lấy đâu ra livestream?"
"..." Trần Hữu tiếc nuối đập tay thở dài, "Hầyyy! Nếu thả cameraman về thì tốt rồi."
Lâm Túc khen, "Cậu suy nghĩ chu đáo ha."
Hai người vừa nói được vài câu, chuông vào tiết đã vang lên.
Lâm Túc trở về chỗ, bắt đầu học hành.
Vừa mới bắt đầu tiết đầu tiên, điện thoại đã rung lên, Mạnh Viễn Bình nhắn tin đến:
"Nhà đốc công liên hệ với tôi, muốn nhờ cậu giúp."
Lâm Túc nhìn một cái, trả lời, "Không vội, tôi đang học."
Mạnh Viễn Bình, "......"
Mạnh Viễn Bình, "Được." [hờ hờ]
Tuyết Nê Mã nằm dài trên bàn cậu, thán phục: [Tiểu Mạnh cũng là dạng kìm nén dữ lắm.]
Lâm Túc, "Tao đã nói mà, kiểu hờ hờ đó rất có thể là cậu ta."
-
Một ngày học kết thúc.
Khi tan học, Mạnh Viễn Bình đến hẹn lại lên, "Bên kia lại tới cầu cứu rồi, tiểu hữu."
Lâm Túc trả lời, "Không vội, tôi còn phải ăn cơm."
Sau khi cậu về nhà ăn hết món Phật Nhảy Tường quản gia nấu đã là gần mười một giờ đêm. Mạnh Viễn Bình lại đến chuyển tin cầu cứu, Lâm Túc ngáp một cái, nằm lên giường trả lời:
"Giờ mệt rồi, ngủ thôi."
Mạnh Viễn Bình lại gửi một icon cười "hờ hờ" như thường lệ.
Có lẽ ngẫm một chút để xác nhận lại, ông nhắn thêm, "Việc này, Lâm tiểu hữu vẫn nhận chứ?"
"Có, nhưng không gấp."
Lâm Túc nhắn xong rồi đặt điện thoại xuống.
Lúc trước Trầm Thu từng bị nhốt trong cái hũ nhỏ ba ngày, tên đốc công ít gì cũng phải chịu khổ ba ngày đổ lên.
Tuyết Nê Mã nằm ườn trên đầu giường: [Chắc ổng không sao đâu ha?]
"Không sao đâu, giờ chắc đang đào đất trong mơ đấy, cứ để ổng đào thêm chút đi."
Tuyết Nê Mã: [Đào đất á?]
Lâm Túc cười cười không giải thích, nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.
...
Cứ thế mà lặp lại suốt ba ngày.
Đến cuối tuần, cuối cùng Lâm Túc cũng định thân chinh đến bệnh viện.
Tình trạng của quản đốc chẳng khác gì vong nhập, bác sĩ cũng bó tay, chỉ có thể sắp xếp cho ông ta một phòng riêng để truyền nước.
Lúc Lâm Túc đến, Cát Lập Lập cũng đã có mặt.
Bởi vì trước đó Hiệp hội Thiên sư Huy Thành gióng trống khua chiêng làm nháo nhào mọi chuyện, nên Mạnh Viễn Bình đề nghị lần này cũng mở livestream.
Không cần phải làm mấy trò màu mè, chỉ cần Cát Lập Lập cầm điện thoại quay là được, xem như cho quần chúng một lời giải thích, tiện thể gột tẩy tiếng xấu bị đổ lên người họ.
[Sao tôi cứ thấy cái 'tiện thể' kia mới là mục đích chính ấy nhỉ?] Tuyết Nê Mã vừa trôi lơ lửng vừa bình luận.
Lúc này Lâm Túc đã đeo mặt nạ, bước qua hành lang.
Cậu lắc đầu, "Mày không biết che giấu gì cả."
[......]
Trước đó bọn họ đã liên hệ với bệnh viện.
Đến cửa phòng bệnh, Lâm Túc và Cát Lập Lập đẩy cửa bước vào.
Cửa vừa mở ra, vợ quản đốc tức khắc quay đầu lại, kích động đứng bật dậy, "Đại sư! Đại sư cuối cùng ngài cũng tới rồi, xin ngài cứu lấy ông nhà tôi..."
Lâm Túc, "Nghĩ kỹ chưa?"
Vợ quản đốc ngẩn ra, lập tức hiểu ý, gật đầu lia lịa, "Nghĩ kỹ rồi, nghĩ kỹ rồi. Mạng sống quan trọng! Ngài bảo gì chúng tôi cũng đều làm theo!"
Trong lúc nói chuyện, Cát Lập Lập đã mở livestream.
Ống kính vừa hướng về phía Lâm Túc, ngay sau đó lại nghe tiếng anh ta thốt lên, "Đm!"
Lâm Túc quay đầu, "?"
Cát Lập Lập ngượng ngùng ngẩng lên, "Bình, bình luận ào tới nhiều quá, vừa nãy máy bị lag mất tiêu."
Tuyết Nê Mã đã đứng trước màn hình, chuẩn bị sẵn sàng đọc bình luận, vừa há miệng đã hét lên: [Vợ ơiiiiiii]
"......"
Haizz, mấy người không đứng đắn này.
Lâm Túc làm ngơ tiếng động phía sau, nhìn về phía quản đốc.
Mặt quản đốc trên giường đã trắng bệch như tờ giấy, môi tái nhợt, trông như bị kẹt trong ác mộng, mày nhíu chặt, thỉnh thoảng co giật vài cái, miệng lẩm bẩm nói mớ mấy câu mơ hồ.
Lâm Túc mở lời, "Vẫn là điều kiện trước kia, thờ phụng con quỷ đó tích đức trả nợ."
Vợ quản đốc vội gật đầu, "Dạ được!"
"Có điều," Lâm Túc lại nói, "Lúc trước các người không đồng ý, giờ thì mười năm không đủ nữa rồi." Cậu nhìn qua đối phương, "Giờ là sống bao lâu, thờ phụng bấy lâu."
Nghĩa là phải thờ phụng cả phần đời còn lại.
Vợ quản đốc sững người rồi đồng ý ngay tắp lự, "Được được, chỉ cần sống là được. Sống bao lâu, nhất định thờ phụng bấy lâu!"
Trong tay cậu hiện ra bút trúc, cách một khoảng không gõ nhẹ vào trán quản đốc.
Cốc, một tiếng rất khẽ.
Tựa như tiếng ống trúc va vào chuông đá nơi khe suối, xua tan màn sương đen, rưới xuống một cơn mưa ngọt lành.
Quản đốc trên giường th* d*c mấy hơi rồi bỗng choàng mở mắt như vừa bừng khỏi cơn ác mộng, mồ hôi đầm đìa, sắc mặt hoảng loạn, "Hức ...!"
Phía sau vang lên tiếng Tuyết Nê Mã hăng hái đọc bình luận:
[Lại một nét bút thần sầu.]
[Đẳng cấp đại sư, không một động tác thừa~]
......
Quản đốc vẫn còn hơi hoảng hốt sau khi đột ngột tỉnh dậy từ trong cơn ác mộng hỗn loạn, vợ ông ta ngồi bên cạnh nhỏ giọng kể lại tình hình. Hẳn là vì đã lần nữa đặt chân vào Quỷ Môn Quan nên giờ cuối cùng ông cũng tin vào ma quỷ, nơm nớp lo sợ nhìn về phía Lâm Túc,
"Chỉ cần thờ phụng là được sao?"
Lâm Túc gật đầu, "Nhưng lần này phải ký khế ước cùng âm sai. Nếu lại muốn nuốt lời, tức là xé bỏ khế ước với âm sai...."
"Sẽ... sẽ thế nào?"
"Sẽ bị câu hồn." Ý trên mặt chữ.
"......"
Quản đốc run lẩy bẩy, "Không, không dám xé bỏ nữa đâu."
Lâm Túc nói, "Duỗi tay."
Nói xong cậu nhấc bút, vẽ từng nét lên khoảng không phía trên lòng bàn tay đối phương, tựa như đang viết khế ước, theo động tác của cậu, phía sau lập tức vang lên tiếng hít thở khe khẽ.
Cát Lập Lập cầm điện thoại mà sững sờ.
Bình luận trước mặt anh ta cũng sững lại:
—Tôi vừa thấy gì vậy...
—Đây là đang ký khế ước với âm sai? Đẳng cấp này vượt xa "linh môi" rồi...
—Hoàn toàn nghiền nát mấy ông thầy phong thủy Huy Thành [choáng váng]
Bàn tay cầm bút vững vàng mà nhẹ nhàng, cổ tay Lâm Túc khẽ động, từng nét bút tựa như mây trôi nước chảy.
Nét bút cuối cùng vừa xong.
Hô hấp của quản đốc lập tức thông thuận, sắc mặt tái nhợt cũng dần hồng hào trở lại.
Hiệu quả rõ ràng đến mức không dám thốt lên lời.
Vợ quản đốc ngàn ân vạn xá, dò hỏi nên quyên bao nhiêu "công đức". Lâm Túc chỉ nói một câu "Không cần", dặn dò xong chuyện thờ phụng rồi quay người định rời đi.
Cát Lập Lập giơ điện thoại chạy theo.
Lâm Túc vừa ra khỏi cửa thì bỗng nhiên đứng lại, quay đầu cười cười nhắc nhở, "À, nếu thờ phụng không thành tâm thì lại vào mơ đào đất tiếp, lúc đó không quỷ thần nào cứu nổi đâu."
Quản đốc nghe vậy hoảng hồn, "Cậu... sao cậu biết chuyện trong giấc mơ của tôi!?"
Vợ quản đốc hiếu kỳ, "Ông mơ thấy gì vậy?"
"Trong mơ tôi... cứ lang thang mãi trong một vùng đất hoang vu, không biết đó là nơi nào, cũng chẳng biết phải đi về đâu. Sau đó tới trước một gò đất, gặp rất nhiều người, tất cả đều đang đào gì đó... Tôi cũng đào theo."
Ông ta mơ màng nhớ lại rồi nhìn Lâm Túc, "Rốt cuộc là tôi đang đào gì vậy?"
"Ông nên thấy may vì đã không ngẩng đầu lên xem."
Lâm Túc hơi mỉm cười, "Đó là mộ phần của ông."
Cả phòng bệnh: !!!
[Bình luận]: !!!
Nói xong cậu quay người rời đi, chẳng buồn để ý đến quản đốc đang mặt mày tái mét.
-
Livestream kết thúc, Cát Lập Lập cũng nhanh chóng chào tạm biệt.
Lâm Túc vừa ra khỏi bệnh viện điện thoại đã rung lên, là tin nhắn của Trần Hữu kèm theo tiếng gào rú và video quay màn hình, "Aaaa!!! Ước nguyện thành công, đại thần xuất hiện trên của livestream Tuân Thành rồi!!!"
[Trần Hữu]: *Tệp video*
Cậu vừa mở lên màn hình đã toàn là:
Vợ tôi nghiêng nước nghiêng thành!!!...Cao thủ tái xuất giang hồ rồi!!!...Ba mươi năm không gặp, vợ tôi vẫn vừa đẹp vừa đỉnh!!!...
Bình luận không đứng đắn tràn lan khắp màn hình.
Lâm Túc cảm thán chốc lát rồi thoát ra, lại thấy Trần Hữu gửi thêm một tin, "Vái thần vái thần vái thần [chắp tay]"
"......"
Tuyết Nê Mã bình luận khách quan: [Tuy không rõ đầu đuôi nhưng mà lại chó ngáp phải ruồi.]
Lâm Túc thở dài, "Cậu ta vui là được."
Bên phía quản đốc đã ký xong khế ước.
Cậu không quên gọi điện cho Lục Diễn Chu.
Dương thọ của Trầm Thu cậu đã vay ở chỗ Hắc Bạch Vô Thường.
Tiền bạc ở Âm phủ không có nhiều giá trị, cái cần nhất là công đức và nhân tình. Cậu để quản đốc dùng quãng đời còn lại để thờ phụng tích đức, xem như giúp Trầm Thu trả món nợ đó.
Điện thoại kết nối, Lâm Túc vào thẳng vào vấn đề:
"Tôi đã vay Vô Thường một khoản thọ mệnh. Chờ vài ngày làm nốt thủ tục rồi hồn phách của Trầm Thu sẽ quay về cơ thể cậu ấy."
Một câu khiến đầu dây bên kia sững sờ.
Một lúc sau, Lục Diễn Chu hít sâu một hơi, giọng hơi run lên, "Lâm tiên sinh, ân tình này không tài nào báo đáp, nguyện suốt đời làm trâu làm ngựa đền ơn."
Lâm Túc lắc đầu, "Nhà có trâu ngựa rồi, Lục gia chủ không cần vất vả thế."
Lục Diễn Chu, "......"
Tuyết Nê Mã thò đầu: [Ể? Tôi hả?]
"Quản gia."
...
Lâm Túc để mặc chuyện quản đốc ba ngày.
Ba ngày này bên Hiệp hội Giám Sát cũng chẳng ngồi không, thứ Hai đã ra thông báo.
"Ác ghê." Trần Hữu đưa điện thoại cho Lâm Túc xem, "Đại thần giám sát ác độc quá trời, còn lấy tài khoản chính của Huy Thành đăng lại thông báo nữa..."
"Nhìn cứ như tự treo cổ mình lên cổng làng ấy."
Lâm Túc liếc nhìn thoáng qua, những người lên livestream đều bị bắt sạch, xử lý tùy mức độ. Cựu hội trưởng Phương Lĩnh, Thôi Trinh và Đỗ Phàn bị tước luôn cả chứng nhận thiên sư.
Cậu còn đang nghĩ, với tác phong sấm rền gió cuốn của Hạ Chấn Linh thì chuyện này chắc chưa tới ba ngày là xong. Ai dè vừa kéo xuống đã thấy:
Thì ra người ta dọn sạch luôn cả phân hội Huy Thành.
"......"
Trong tài khoản của phân hội tòi ra rất nhiều khoản thu kếch xù.
Vốn là chẳng nói lên được gì, nhưng mà bọn họ còn kỹ càng tới mức làm một bảng phân tích số liệu người dùng cực kỳ chi tiết, nhờ đó lập tức bóc trần tất cả đều thu về từ mấy chiến dịch quảng cáo lùa gà, bây giờ đã tịch thu hết toàn bộ.
Bản sao kê chi tiết được quăng thẳng lên mạng.
Tài khoản của dân mạng hóng hớt sau livestream lập tức ùa vào như lũ:
— Vãi đạn? Giá gốc 2.8 đem bán 2.800??
— Người ta coi mấy ông như cọng rơm cứu mạng, mấy ông lại coi người ta như rau hẹ mà gặt?
— Cái nghề này nước sâu là sâu ở chỗ tụi mày đấy [cười khẩy]
— Trước còn livestream hạ bệ phân hội nhà bên, giờ bị đại thần vả tới tấp.
— Mở mồm ra là ma quỷ này nọ. Tôi thấy quỷ còn tử tế hơn mấy người, không thì với cái trình này nó đã xử đẹp mấy người lâu rồi.
......
Trần Hữu nói, "Giờ hiệp hội Huy Thành đang thay máu toàn diện, chờ tổng bộ cử người tới tiếp quản, trước mắt là tạm thời ngưng hoạt động."
Cậu ta nói xong lại rầu rĩ, "Haiz... nhưng tớ rất thích xem livestream. Ước gì phân hội Tuân Thành cũng làm thì tốt."
Lâm Túc an ủi, "Yên tâm đi, sẽ không đâu."
Trần Hữu bịt tai lại, "Phì phì phì... lời trẻ nhỏ không tính, đừng có nói xui! Tôi còn muốn xem đại thần mặt nạ nữa."
Tuyết Nê Mã ở kế bên chêm vào: [Đứng ngay trước mặt cậu đây thây, nhìn xem có giống người xưa không.]
-
Huy Thành phục công nhanh hơn tưởng tượng.
Ngay ngày hôm sau Lâm Túc đã nhận được tin của Hạ Chấn Linh, nói thứ tư phân hội Huy Thành sẽ tái khởi động, bảo cậu đi cùng.
"Huy Thành phục công thì tao qua đó chi?"
Tuyết Nê Mã đã nằm bẹp ra: [Chậc, chắc là nhớ cậu đấy.]
"......"
Lễ phục công diễn ra vào ban ngày.
Thứ tư Lâm Túc xin nghỉ.
Phân hội Huy Thành rất rộng, cậu vừa vào cửa đã thấy Hạ Chấn Linh có mặt ở đó.
Người nọ đứng nghiêng về phía cửa, sống lưng thẳng tắp. Có lẽ để tiện hành động, áo choàng rộng chỉ khoác lệch một bên. Bên trái phủ kín, tay thuận bên phải để lộ ra ngoài. Bả vai nhô cao, đường nét cơ bắp thấp thoáng ẩn hiện dưới lớp vải đen.
Ngân Lâm đang đứng đối diện báo cáo gì đó.
Nghe thấy động tĩnh, Hạ Chấn Linh nghiêng đầu nhìn sang, Ngân Lâm cũng dừng lại, gật đầu rồi rời đi.
Lâm Túc bước tới, "Anh mời tôi tới làm gì?"
"Tham dự lễ phục công của Huy Thành."
Hai người bọn họ tham dự...
Lâm Túc ẩn ý nhìn anh, "Ngã xuống ở đâu thì tái sinh ở đó?"
Hạ Chấn Linh, "......"
Hạ Chấn Linh chuyển chủ đề, "Không phải là đốc công mới suýt bị dọa đến tái sinh à?" Nói gì mà tự đào mộ cho mình.
Lâm Túc lập tức bắt lấy trọng điểm, híp mắt lại, "Lén xem livestream của tôi?"
"Hừ, công tác giám sát."
Hai người còn đang nói thì ngoài cửa vang lên tiếng động.
Ngoảnh lại đã thấy ba bóng người quen thuộc bước vào.
Phương Lĩnh ung dung đi đầu, Thôi Trinh và Đỗ Phàn theo sát phía sau. Cả ba đều mặc trang phục thiên sư, bước thẳng vào trong.
"?"
Lâm Túc chớp mắt nhìn về phía Hạ Chấn Linh, "Không phải bọn họ đã bị bắt và tước chứng nhận thiên sư rồi à, không bị đình chức hả?"
Hạ Chấn Linh nhàn nhạt liếc qua, "Theo xử phạt là có."
Vừa nói dứt câu, bọn họ đã đến trước mặt.
Oan gia ngõ hẹp, hết sức gai mắt.
Không đợi đối phương lên tiếng, Lâm Túc như đang ngẫm nghĩ, cất lời.
"Tới cạn một chén ôn chuyện cũ?"
Đối phương, "........."
Mặt Phương Lĩnh giật giật, giọng cứng nhắc, "Tất nhiên là trở lại nhậm chức."
Ông ta vừa nói vừa đá đểu nhìn Hạ Chấn Linh, "Chuyện của Hiệp hội Thiên Sư dù sao cũng là việc nội bộ. Chắc hội trưởng Hạ không nghĩ Hiệp hội Giám sát có thể một tay che trời đấy chứ?"
Hạ Chấn Linh dửng dưng, "Sao, có chỉ thị của bên trên rồi à?"
Anh vừa hỏi xong, Phương Lĩnh đã đắc thắng cười lạnh móc ra một tờ công văn,
"Sáng nay vừa có chỉ thị, bảo ba chúng tôi quay lại hiệp hội chờ điều nhiệm. Tôi ngồi ở vị trí này không phải để chơi, trên tổng bộ vẫn còn vài mối quan hệ."
Hạ Chấn Linh chợt hỏi, "Thế à, vậy ông đánh tiếng từ lúc nào?"
"Tất nhiên là ngay sau..." Phương Lĩnh nhíu mày, "Hỏi vậy làm gì?"
Hạ Chấn Linh khoanh tay, không nói gì thêm.
Tuyết Nê Mã: [Tức là lo chạy chọt quan hệ suốt một tuần chẳng có kết quả, hôm nay đùng cái tự nhiên được gọi về?]
Lâm Túc trầm ngâm, không lên tiếng.
Hai người họ đều không đáp lời.
Thôi Trinh đã ôm sẵn một bụng ấm ức, thấy Phương Lĩnh có chống lưng thì được nước hùa theo,
"Nói chung phân hội Huy Thành không chào đón người ngoài. Hôm nay hội trưởng mới sẽ đến tiếp quản, khuyên mấy người đừng tới kiếm chuyện."
Vừa dứt lời, ngoài cửa đã vọng đến tiếng bánh xe lăn.
Lâm Túc hơi nhướng mày, gật đầu, "Tuy thành công đi ngang cửa không vào, nhưng mấy người đợi được trạm hạnh phúc kế tiếp rồi."
Chỉ thấy một người khoác trường bào mặc ngọc, khí chất lạnh lùng trầm tĩnh, là Lục Diễn Chu.
—---
[Lời tác giả]
Lâm Túc: Lại hạnh phúc rồi các anh em (vỗ tay)
Lục Diễn Chu: Trời lạnh rồi, thay máu phân hội Huy Thành thôi. (mặt tối sầm)
Trầm Thu: ●皿● Hô!
*Màu mặc ngọc: