Mệnh Tiên - Mã Hộ Tử Quân

Chương 25: Khách hàng thứ ba

Trước Tiếp

Edit: Wine
Beta: Choze

Mạnh mẽ chen chân vào cuộc!

Bức vẽ đưa tới trước mặt.

Lục Diễn Chu nắm chặt tờ giấy như đóng băng tại chỗ.

Lâm Túc ngẫm nghĩ một lúc, rút bút trong tay Hạ Chấn Linh vẽ thêm hai giọt nước mắt, "Nếu là hình dáng lúc còn sống chắc sẽ trông như thế này."

Trên giấy vẽ: ..●皿●..

Bàn tay đang cầm bức vẽ đột nhiên siết chặt.

Lục Diễn Chu dán mắt vào bức vẽ, vành mắt dần dần ửng đỏ, "Đôi mắt to đen nhánh này... cái tính hay khóc ấy, chẳng lẽ... là A Thu của tôi?"

Anh sốt ruột ngẩng đầu, "Hai người gặp em ấy ở đâu!"

Hai người, "..."

Nhận ra rồi!

Lâm Túc quay sang thì thầm với Hạ Chấn Linh, "Thấy chưa, tôi vẽ có hồn lắm mà."

Nói xong lại quay sang Lục Diễn Chu, "Ở Tam Thanh Yển, Tuân Thành có một con quỷ tìm đến cầu cứu. Nó bị mất ký ức nên chưa chắc đã là A Thu của cậu."

"Mất ký ức...."

Lục Diễn Chu "soạt" một tiếng bật dậy!

Không dậy nổi.

Lại ngã phịch về chỗ cũ.

Anh ngơ ngẩn vài giây, lấy lại bình tĩnh hỏi, "Cậu nói em ấy đến cầu cứu, tức là hiện giờ đang chật vật lắm sao?"

Lâm Túc suy nghĩ một lúc, đáp đúng sự thật, "Cậu ta ký khế ước mua mạng nhưng bị xé bỏ. Phong thủy sư bên kia còn nhốt cậu ta vào bình, làm cho hồn phi phách tán..."

Chưa dứt lời, đã nghe một tiếng "rắc".

Bàn tay gầy trắng kia nổi gân xanh, tay vịn ghế bị bóp đến rạn nứt, mặt Lục Diễn Chu trắng bệch, viền mắt càng đỏ lên, lồng ngực phập phồng, các đốt ngón tay khẽ run rẩy.

Đệ tử đứng cạnh bước lên một bước, "...Tiên sinh!"

Lục Diễn Chu điều chỉnh nhịp thở, giơ tay, khàn giọng nói, "Không sao."

"Nhưng mà," Lâm Túc nói tiếp, "Hiện giờ cậu ta đang ở tạm nhà bạn tôi, an toàn rồi."

Lục Diễn Chu thở phào, song lại lộ rõ vẻ sốt ruột.

Rõ ràng đã là gia chủ nhà họ Lục tuổi ngoài ba mươi, giờ phút này lại như chàng trai trẻ mới độ đôi mươi.

"Cậy nhờ hai vị hôm nay cho tôi gặp người đó, tôi muốn biết đó có phải là A Thu của tôi không."

Lâm Túc gật đầu, "Được."

Hạ Chấn Linh đứng bên không lên tiếng, xem như ngầm đồng ý.

Lục Diễn Chu liếc nhìn Hạ Chấn Linh, lại nhìn sang Lâm Túc, tựa hồ hơi bất ngờ vì người sau mới là người quyết định, nhưng anh chẳng hề tỏ thái độ gì, chỉ cung kính cảm ơn.

....Bởi lẽ khi ngồi lên vị trí gia chủ với thân thể bệnh tật yếu ớt này, anh hiểu rõ hơn bất kỳ ai: đừng bao giờ xem thường những người trông có vẻ yếu đuối.

"Rất cảm ơn Lâm tiên sinh, vậy chúng ta..."

Lục Diễn Chu khựng lại, nhìn sang đệ tử bên cạnh, "Mời hai vị ở lại dùng cơm tối, ăn xong chúng ta lên đường."

Nói rồi vội vàng vào trong chuẩn bị.

Đợi người đi khỏi.

Trong đại sảnh chỉ còn lại Lâm Túc, Hạ Chấn Linh và người đệ tử kia.

Ba người nhìn nhau, tĩnh lặng vài giây.

Lâm Túc mở lời trước, "Bọn tôi hỏi một chuyện được không?"

Đệ tử lặng người giây lát, cười khổ, "Thật ra... cũng không có gì bí mật, ngài cứ hỏi."

Lâm Túc mong đợi, "Cơm tối ở nhà họ Lục ngon không?"

"......." Đệ tử: ?

...

Đệ tử kia nhanh chóng lui đi.

Hạ Chấn Linh nhìn cậu bằng ánh mắt đầy ẩn ý.

Lâm Túc kéo ghế ngồi xuống dựa lưng vào ghế, vắt chân lên, mắt cá chân trắng nõn lộ ra, cậu cầm tách trà đoan chính nói:

"Cần gì phải hỏi, tôi nhìn là biết."

Mệnh cách dù có che đậy tốt đến đâu, chỉ một ánh mắt đã phân rõ thật giả.

Hạ Chấn Linh cũng ngồi xuống, "Vậy lúc nãy cậu nói nửa chừng, chẳng phải là để xem phản ứng cậu ta à?"

"Tôi đang xem thử cậu ta thật lòng chừng nào."

"Kết quả thế nào?"

Lâm Túc tán thưởng, "Rất yêu đấy... Anh nghĩ xem, đến bức tranh kiểu đó mà còn nhận ra được."

Trước mặt chợt tĩnh lặng vài giây, Hạ Chấn Linh nhìn cậu:

"...Cậu cũng biết là 'bức tranh kiểu đó'."

"......"

Lâm Túc nhìn thẳng, "Nói câu đó chứng tỏ anh cũng biết rõ."

Hai người nhìn nhau vài giây.

Một sự ăn ý khó nói thành lời âm thầm lan tỏa, sau đó Lâm Túc cất lời chuyển chủ đề, "Nhưng mà hai giọt nước tôi vẽ rất có hồn."

Hạ Chấn Linh khẽ động yết hầu, "Mắt đen tôi vẽ cũng ổn."

-

Còn một khoảng thời gian mới tới bữa tối.

Hai người không để đệ tử nhà họ Lục đi cùng, lúc này chỉ có hai người họ ngồi trong sảnh, Tuyết Nê Mã cuộn tròn trên đầu Lâm Túc.

Hạ Chấn Linh hỏi, "Vậy rốt cuộc nhà họ Lục đã có chuyện gì?"

Lâm Túc trầm ngâm một lát rồi nói, "Lục Diễn Chu và Trầm Thu quen nhau từ thời niên thiếu, là thanh mai trúc mã. Khoảng bảy, tám năm trước, Trầm Thu đột ngột qua đời, nhưng thế gia phong thủy như nhà họ Lục...đương nhiên có cách. Lục Diễn Chu tự cắt dương thọ của mình để giữ hồn phách người yêu ở lại dương gian."

Trên đầu rủ xuống một cái đầu nho nhỏ: [Thế sao vẫn mất hồn?]

Một bàn tay vỗ Tuyết Nê Mã chướng mắt về chỗ cũ.

"Không may gặp ngay lúc nhà họ Lục tranh quyền nội bộ. Có kẻ âm thầm động tay động chân khiến hồn phách của Trầm Thu không thể quay về thể xác."

"Sau đó nhà họ Lục trải qua một trận thanh trừng, Lục Diễn Chu trẻ tuổi bất ngờ lên làm gia chủ."

"Thể xác?" Hạ Chấn Linh nhíu mày, nắm được điểm chính, "Cơ thể của Trầm Thu vẫn còn?"

Lâm Túc gật đầu, "Hồn phách không gọi về được nhưng Lục Diễn Chu vẫn vững tin rằng hồn vẫn còn lưu lạc đâu đó, vậy nên còn giữ gìn thân thể cho đến nay. Thắp đèn dẫn hồn suốt bảy năm, chỉ cần hồn Trầm Thu còn tồn tại thì một nào nào đó sẽ tìm được đường về."

Dứt lời, tất cả đều rơi vào im lặng.

Nếu con quỷ kia đúng là Trầm Thu.....

Thì đúng là trời xui đất khiến.

Mất trí nhớ, không biết mình là ai, cũng không biết đèn kia là vì mình mà sáng.

Chẳng trách Lục Diễn Chu lại xúc động đến thế.

Trong sự tĩnh lặng kéo dài, Lâm Túc khẽ thở dài:

"Chuyện này cho ta thấy, làm người hay làm quỷ cũng không nên quá lịch sự, gặp đèn dẫn hồn vô chủ thì cứ thử nhào vô."

Lỡ đâu lại nhận ra đó là dành cho mình!

"........."

Nắp chén trà khe khẽ chạm xuống.

Hạ Chấn Linh bình tĩnh nhận xét, "Vậy sau này đèn dẫn hồn nên đổi tên thành nhà trọ Đồng Phúc."

*Đồng: cùng nhau - Phúc: phúc phần. Đồng Phúc nghĩa là cùng san sẻ phúc phần.

Lâm Túc, "......"

Tuyết Nê Mã: [......]

Cậu khẽ nghiêng đầu thì thầm trong ý thức: Mày coi đó, tao đã nói anh ta rất có khiếu hài hước mà.

[Hờ hờ, hai người đều có khiếu lắm.]

...

Không lâu sau, nhà họ Lục đã chuẩn bị xong bữa tối.

Lục Diễn Chu đích thân ra tiếp đãi họ.

Trên bàn cơm Lục Diễn Chu không nói gì nhiều, nặng trĩu tâm sự. Lâm Túc nhân cơ hội lén vài miếng bánh giòn nhét vào ống tay áo rộng của mình.

Tuyết Nê Mã bên trong há mồm: [Aaaaaaaa]

"......"

Hạ Chấn Linh ngồi đối diện nghe thấy động tĩnh, mi mắt giật giật.

Sau khi bữa tối kết thúc, chính sự mới bắt đầu.

Lục Diễn Chu đã thay một bộ quần áo mới, nhìn vẫn ngọc thụ lâm phong, ngồi trên xe lăn cũng chẳng lấp nổi khí chất. Anh căng thẳng mà trịnh trọng, trông như sắp đi gặp lại mối tình đầu sau nhiều năm xa cách.

"Chúng ta đi ngay chứ?"

Lâm Túc gật đầu, "Đi."

Nói xong lấy ra cây bút trúc ngọc màu mực.

Lục Diễn Chu, "?"

Lâm Túc, "Chuyện là, người bạn kia của tôi có thân phận hơi đặc biệt, chỗ ở cũng không bình thường." Cậu dừng lại một giây, nhìn sang đối phương, "Cậu chuẩn bị tâm lý chưa?"

"Tôi chuẩn bị xong rồi."

Lâm Túc, "Nhắm mắt."

Lục Diễn Chu lờ mờ đoán được gì đó, hít sâu một hơi, nhắm mắt lại.

Đầu bút lông ẩm ướt phất nhẹ qua mi mắt anh.

Khoảnh khắc sau đó, đại sảnh sáng sủa bất chợt tối sầm lại, gió lạnh ào ào thổi qua.

Đến khi mở mắt ra lần nữa, họ đã đứng trước cổng một phủ thành cổ kính, hai bên treo đèn lồng giấy trắng, ánh sáng xanh nhạt âm u le lói hắt ra từ khe cửa.

Dù đã chuẩn bị tinh thần trước, Lục Diễn Chu vẫn phải hít thở mấy lần, "Đây là...."

Lâm Túc, "Âm phủ."

Tay Lục Diễn Chu hơi siết nhẹ, vừa định giơ tay gõ cửa lại liếc thấy Hạ Chấn Linh cũng đang đứng bên cạnh, hai người họ cứ thế tung dung xuất hiện ở âm phủ.

Anh khựng lại thoáng chốc, không nghĩ nhiều nữa, quay đầu nhìn về cánh cửa trước mặt.

Lâm Túc lại nhắc nhở, "Người cậu muốn gặp có lẽ đã không còn như trong trí nhớ nữa." Cậu lấy bức họa ra, "...Trông thế này. Cậu nghĩ kỹ chưa?"

Lục Diễn Chu nhìn xuống, đáy mắt chỉ có nỗi xót xa.

"Không sao cả, tôi chỉ sợ em ấy ở ngoài lại phải chịu ấm ức."

Lâm Túc gật đầu, anh lập tức đưa tay đẩy cửa ra.

Két, cửa mở ra...

Bùm! Một dây pháo giấy rực rỡ ập tới.

Lâm Túc và Hạ Chấn Linh nhanh chân nhanh mắt tránh kịp, còn Lục Diễn Chu ngồi trên xe lăn thì lãnh đủ.

Dây đèn trong sân sáng rực góc trời, ánh đèn xanh lam lập lòe nhấp nháy, nơi nơi giăng đèn kết hoa, rộn ràng như ngày hội.

Bạch Vô Thường hớn hở cầm ống pháo nhảy nhót:

"Bùm bùm chíu chíu, hêy!... Ể?"

Y chợt khựng lại.

Một con quỷ treo đèn dây toàn thân đứng ở gần đó cũng ngơ ngác quay sang: ?

Lục Diễn Chu, "......"

Anh lặng người một thoáng, vén từng dây pháo giấy rực rỡ xuống, kiên nhẫn nói, "Không sao, không sao đâu..."

Lâm Túc, "......"

Hạ Chấn Linh, "......"

Bạch Vô Thường rụt ống pháo về, tao nhã trở lại, "...Ủa, không phải Bát Gia về à."

Con quỷ kia nhìn lom lom.

Lục Diễn Chu đối mắt với nó vài giây, hơi thở chậm lại, "Cậu..."

Năm sáu giây im lặng trôi qua.

Lâm Túc không nhịn được nhấc nhẹ chân. Cạch. Chỉ phút chốc xe lăn tiến thẳng đến trước mặt con quỷ.

Lục Diễn Chu, "!"

Quỷ, "!"

Sự tĩnh lặng vỡ tan.

Đầu ngón tay Lục Diễn Chu run lên, ánh mắt nhẹ lướt qua bộ xương trước mắt, anh nhìn chằm chằm hai hốc mắt đen ngòm, tựa như đang gom hết dũng khí,

"Đường đột rồi. Xin hỏi, tôi có thể nắm tay cậu một chút được không?"

Con quỷ ngơ ngác đưa tay ra, "Ò."

Ngay sau đó mười ngón đan vào nhau.

Các đốt xương lồng vào từng kẽ tay, nhẹ nhàng v**t v* như thể đang xác nhận gì đó. Sau một lúc lâu đã thấy người nọ cầm chậm quay mặt đi, như thể cuối cùng cũng buông xuống được tảng đá trong lòng....

Lục Diễn Chu lau mắt:

"Là... A Thu của tôi."

...

Lâm Túc đứng bên cửa quan sát, quay đầu, "Sao nhận ra được vậy?"

Hạ Chấn Linh rũ mắt, "Xương cốt đều khác nhau, giữa những người thân thuộc có lẽ có thể nhận ra."

Trước giờ Lâm Túc chưa từng để ý đến xương cốt của ai.

Cậu nghe vậy, ánh mắt vô thức liếc sang bên cạnh. Áo trong ôm sát người, khung xương và đường cong cơ bắp sắc nét, đường nét rắn chắc mượt mà: vai rộng, eo thon, xương hông...

Ánh nhìn lướt qua, ngón tay buông bên người tựa hồ khẽ co lại.

Một giọng nói trầm thấp từ phía trên vang lên, "...Cậu nhìn gì đấy?"

"Cốt cách kiêu ngạo của anh."

"......"

Hạ Chấn Linh kéo khóe miệng, quay đầu đi, "Ha."

Trong lúc hắn quay đi, con quỷ bay tới, lí nhí gọi, "Đại nhân."

Lâm Túc quay đầu, "?"

Cậu lia mắt sang, thấy ở bên kia Bạch Vô Thường đang nói gì đó với Lục Diễn Chu.

Có vẻ con quỷ hơi xấu hổ, "Cái anh đẹp trai kia có quen tôi hả?"

Chuẩn rồi, người yêu cậu đấy.

Lâm Túc không nói gì, gật gật đầu.

Bộ xương trước mặt hơi ửng hồng, con quỷ lại thì thầm, "Chắc ảnh là fan tôi hả? Nắm tay tôi xong đã xúc động phát khóc."

Lâm Túc, "......"

Tuyết Nê Mã kinh ngạc cảm thán: [Bậc thầy tư duy!]

Lâm Túc khựng lại chút, "Cũng có thể coi là vậy." Fan chân ái.

"Vậy anh ta tìm tới đây kiểu gì?"

"Tôi cho anh ta xem tranh chân dung của cậu."

Lâm Túc vừa nói vừa lục người, Hạ Chấn Linh không kịp ngăn lại, bức vẽ kia lại được tái xuất giang hồ: ..●皿●..

Quỷ, "........."

Quỷ: ●皿●!

Nó cầm lấy bức vẽ, ngắm nghía cả nửa ngày, "Vầy mà cũng nhận ra tôi được? Nhận kiểu gì, mặc định hả?"

Lâm Túc nhìn nó mấy giây, khẽ lắc đầu, "Không phải."

Quỷ ngẩng lên, "Hở?"

Cái gọi là thanh mai đã úa, trúc mã cũng già.

"Chỉ là cậu ta hy vọng, từ nay về sau quỷ mà cậu ta gặp đều là cậu."

-

Xác nhận con quỷ kia đúng là Trầm Thu.

Lục Diễn Chu chuẩn bị đón cậu ta về nhà trước, anh có thể mở mắt âm dương, cũng không lo không thể giao tiếp.

Chỉ là bây giờ đã tìm được hồn phách, nhưng vẫn không có dương thọ.

"Lâm tiên sinh." Lục Diễn Chu khẩn cầu, "Lục mỗ uổng danh gia chủ nhà họ Lục, học nghệ kém cỏi, thỉnh xin tiên sinh chỉ dạy, tôi phải làm sao để cứu A Thu trở về?"

Tuyết Nê Mã lắc đầu: [Không phải cậu ta kém cỏi, mà là cậu không phải người.]

Lâm Túc bơ đẹp lời bình không rõ là khen hay chê đó, chỉ nói, "Người đã sống lại, không thể lại cưỡng ép giao dịch để lấy mạng sống của ông ta. Chuyện này tôi sẽ nghĩ cách."

Nói đoạn, ánh mắt cậu lướt qua Bạch Vô Thường happy gần đó.

Dường như người kia cảm nhận được gì, bóng lưng khựng một nhịp.

Lâm Túc dời mắt, "Cậu cứ dẫn người... quỷ về trước đi."

Lục Diễn Chu trịnh trọng nói, "Cảm ơn Lâm tiên sinh." Anh quay sang gọi Trầm Thu, "Chúng ta về nhà trước được không?"

"Ể?" Trầm Thu ngại ngùng, "Vừa mới gặp đã theo người ta về nhà, cũng hơi dễ dãi quá ha..."

Miệng thì nói vậy, nhưng cơ thể lại rất thành thật bay qua.

Lâm Túc, "......"

Hai bóng người dần xa khuất.

Lâm Túc nói với Hạ Chấn Linh, "Thấy chưa, tôi đã nói cậu ta là một con quỷ không đứng đắn mà."

Hạ Chấn Linh cười lạnh, "Vẫn tốt hơn người nào đó nhắn tin quấy rối tôi."

Lâm Túc điềm nhiên quay đầu, "Anh trò chuyện hơi quá giới hạn rồi đó, Tiểu Hạ."

Hạ Chấn Linh thong dong, "Cậu mà cũng biết giới hạn? Tôi tưởng cậu chỉ toàn 18 đổ lên."

"Tôi năm nay mới 17. Thầy Hạ, đừng nói bậy."

Hơi thở bên cạnh khựng lại trong nháy mắt, ngay sau đó, "...Hừ!"

...

Chuyện của Trầm Thu coi như đã tạm ổn thỏa.

Giờ đến lượt chỗ ông quản đốc.

Sau khi trở về, Lâm Túc đi thẳng đến Tam Thanh Yển, gõ cửa. Vợ ông ta ra mở cửa, đối phương thấy cậu thì sững người, thần sắc cứng lại,

"...Tiểu tiên sinh?"

Tuyết Nê Mã: [Lần trước gặp cậu còn gọi là "Đại sư".]

Lâm Túc nói: Chắc bọn họ cũng theo chế độ một nhà một thầy.

Cậu vào thẳng vấn đề, "Tôi tới xem người."

"À... được." Vợ quản đốc vội nghiêng người mời cậu vào.

Cậu vào nhà đúng lúc họ đang ăn tối.

Quản đốc cầm cái bánh bao trong tay, thấy cậu bước vào thì ngưng tay, liếc mắt hỏi, "Ai đây?"

Ông hoàn toàn không biết chuyện đã xảy ra trong lúc hôn mê.

Vợ ông ta vội nói, "Là thầy phong thủy ở Tuân Thành, từng tới đây giúp đỡ."

Vừa nghe tới Tuân Thành, đốc công lập tức cau mày, "Có chuyện gì?"

Lâm Túc quét qua bát tự của ông ta.

Quả nhiên đã bị thay đổi. Hiệp hội Huy Thành cưỡng ép xé bỏ khế ước, trả dương thọ về, tuy cũng là "giúp người" nhưng chẳng cần phải trả cái giá nào....

Trên đời làm gì có tốt như thế?

Cậu nói, "Con quỷ giao dịch với ông không phải ác quỷ. Các người cưỡng ép xé bỏ khế ước, phải dâng hương thờ phụng 10 năm để tích đức trả nợ."

Vợ quản đốc hoảng hốt, "10 năm? Không phải giải quyết xong hết rồi sao?"

"Các người giao dịch trong tình trạng tỉnh táo, về sau lại nuốt lời. Ép mua ép bán, dễ chuốc tai họa."

"Nói nhăng nói cuội!"

Quản đốc giận dữ đập bàn, "Thầy phong thủy của Huy Thành đã nói là xong rồi! Bây giờ tôi khỏe mạnh phơi phới thế này, cậu lại chạy tới nói gì mà dâng hương 10 năm. Nhảm nhí! Tôi có nợ nần gì con quỷ đó đâu!"

Vợ ông ta vội "này" một tiếng ngăn lại.

Lại quay sang nói với Lâm Túc, "Đúng đó tiểu tiên sinh. Bên kia nói đã xử lý xong hết rồi, cũng phong ấn con quỷ kia rồi, không làm ác được nữa đâu."

Lâm Túc nhướng mày, cười như không cười, "Làm ác?"

Thấy bọn họ còn định nói thêm, cậu thẳng thừng, "Con quỷ đó vốn có thể lấy mạng ông."

Thậm chí nếu muốn, mấy người Huy Thành cũng chẳng sống nổi.

Chỉ vì luôn tự nhủ không được hóa thành lệ quỷ, Trầm Thu mới chưa thật sự ra tay.

Câu nói của cậu dọa quản đốc run lên, rồi lại xua tay, "Dù sao cũng không thể! Bắt tôi thờ phụng một con quỷ suốt mười năm..." Ông ta bỗng liếc qua, nghi ngờ:

"Chắc mấy người đang nhân cơ hội gom tiền chứ gì?"

Lâm Túc lắc đầu, "Ông muốn nghĩ vậy tôi cũng không còn cách nào khác."

Quản đốc, "......"

Vợ quản đốc, "......"

Tuyết Nê Mã nhẹ giọng bình luận: [Câu này thực sự rất cợt nhả.]

Lâm Túc không nói thêm nữa, xoay người bỏ đi.

Vợ quản đốc hơi do dự, có lẽ nhớ đến việc được cứu lần trước nên bèn đuổi theo, "Tiểu tiên sinh, cậu đừng trách... Chủ yếu là 10 năm... dài quá."

Lâm Túc quay đầu nhìn bà, "Mạng quan trọng hay tiền quan trọng. Nghĩ kỹ rồi hẵng đến tìm tôi."

Cậu nói xong rồi rời đi.

-

Về đến nhà.

Lâm Túc lại nhắn cho Mạnh Viễn Bình, nói chuyện Tam Thanh Yển để cậu xử lý, tiện thể báo cho bên Huy Thành một tiếng.

Mạnh Viễn Bình gọi lại ngay.

"Lâm tiểu hữu, không phải chuyện này xử xong rồi hả?"

"Không đơn giản vậy đâu."

Thân phận Trầm Thu không tiện tiết lộ.

Lâm Túc chỉ nói, "Tôi sẽ nghĩ cách kết thúc." Cậu dừng một chút, "Tôi chỉ tốt bụng khuyên họ, sau này đừng can thiệp nữa."

Bây giờ vừa tìm lại được người yêu, Lục Diễn Chu còn chưa có thời gian tính sổ, sau này thì chưa chắc.

Mạnh Viễn Bình thở dài thườn thượt, "Bọn họ còn đang tính tổ chức lễ tuyên dương, e là không thèm nghe đâu."

Lâm Túc ôn tồn, "Vậy nói với bọn họ, thành công sẽ giống như Đại Vũ*."

"?"

"Ba lần ngang cửa nhưng không vào."

"......"

*Đại Vũ là người có công lớn trong việc trị thủy thời vua Nghiêu – Thuấn, và là người sáng lập ra nhà Hạ, triều đại đầu tiên trong lịch sử Trung Quốc. Sau khi vua Nghiêu Thuấn truyền ngôi cho mình, Đại Vũ được giao nhiệm vụ trị thủy, vì vào thời đó lũ lụt hoành hành, nhân dân lầm than. Trong suốt 13 năm lặn lội khắp các vùng đất nước, Đại Vũ đã đi ngang qua nhà mình  ba lần nhưng không vào, dù rằng có lần vợ ông vừa sinh con trai đầu lòng là Khải (con trai sau này kế nghiệp ông).

Một hồi sau, Mạnh Viễn Bình gian nan buông ra một câu "Được", rồi tắt máy.

Cả một ngày đường xa mỏi mệt.

Lâm Túc cúp điện thoại xong thì đi tắm, đến lúc cậu tắm xong khoác hờ áo choàng bước ra đã thấy tin nhắn hồi âm.

Mạnh Viễn Bình gửi một dãy dấu ba chấm, kèm theo ảnh chụp màn hình phản hồi đối phương:

"Nóng ruột rồi à?"

"Việc ai nấy làm, thân ai nấy lo."

"......"

Tuyết Nê Mã vừa lau tóc cho cậu vừa cười khà khà: [Khí thế ngút trời, tiểu nhân đắc chí.]

Lâm Túc ngẩng đầu tán thưởng, "Hiếm khi mày xài thành ngữ chuẩn."

[...Cậu tính làm gì?]

Cậu tắt điện thoại, bình thản, "Như họ mong muốn, việc ai nấy làm."

...

Lễ tuyên dương phát sóng trực tiếp vào trưa thứ tư.

Lâm Túc như thường lệ nhắn tin cho Hạ Chấn Linh, "Trưa thứ tư tới phủ đệ tôi tụ tập."

Chỉ nhận lại một chuỗi dấu ba chấm ngầm đồng ý.

Sau đó cậu lại đánh tiếng cho Lục Diễn Chu, bảo rằng Huy Thành phát sóng trực tiếp, nhớ chú ý theo dõi.

Xong xuôi mọi việc, cậu yên tâm chờ đến thứ Tư.

Rất nhanh đã tới ngày livestream.

Lâm Túc tranh thủ giờ nghỉ trưa quay về chung cư, cậu dặn Hạ Chấn Linh đến thì cứ vào thẳng nhà, dù sao với quyền hạn của đối phương thì cũng chẳng cần chìa khóa.

Cậu trở về chung cư, đẩy cửa bước vào.

"Khà khà khà khà khà khà khà..."

"Đừng có ngại, mấy cậu ăn thêm cái này đi!"

"......?"

Lâm Túc hơi khựng lại, bước vào trong.

Vừa đến cửa phòng khách đã thấy một đống người ngồi xếp thành hàng.

Trầm Thu ngượng ngùng ngồi trên ghế sofa, Lục Diễn Chu nắm tay cậu ta, lịch sự gật đầu chào Lâm Túc; Hạ Chấn Linh vắt chéo đôi chân dài, thờ ơ dựa vào ghế; còn Hắc Bạch Vô Thường đầu bên kia tự nhiên như ở nhà, xé một gói Oreo, hưng phấn cười khà khà.

......

Trong phòng khách không lớn nhưng cậu lại nhìn ra được bốn chữ: chúng sinh muôn vẻ.

Lâm Túc nhìn quanh, lẩm bẩm, "Thì ra nhà trọ Đồng Phúc real là nhà tôi."

Hạ Chấn Linh, "........."

Lâm Túc quay sang nhìn hai vị khách không mời mà đến, "Họ thì không nói, nhưng sao hai ông cũng ở đây? Lại nghỉ phép hả?"

Hắc Bạch Vô Thường ôm đồ ăn vặt im lặng nhìn cậu, mồm nhai nhóp nhép.

Trầm Thu ngượng ngùng nói, "Là tôi kể cho Thất gia về vụ livestream, Thất gia lại kể cho Bát gia, rồi họ lại mời bọn tôi đến nhà đại nhân chơi..."

Hắc Bạch Vô Thường nhìn cậu, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh, "Còn đứng đó chi vậy? Ngồi đi."

Lâm Túc, "......"

Cậu hít sâu một hơi, "Thôi được rồi."

Rồi theo nguyên tắc hai người một cặp, ngồi xuống bên cạnh Hạ Chấn, người kia thoáng lướt nhìn sang cậu.

Lâm Túc nhìn lại, "Nhìn tôi làm gì, mở livestream đi."

Hạ Chấn Linh lại nhìn sâu hơn, hắn cầm điện thoại lên thành thục kết nối với màn hình TV.

Phòng khách tức khắc yên ắng trong chốc lát, sau đó vang lên tiếng hít khe khẽ.

Một giọng nói nhẹ nhàng lơ lửng vang lên:

"...Tôi biết ngay."

Lâm Túc lắc đầu thở dài, "Mọi người nghĩ nhiều rồi."

"Hờ..."

-

Livestream bắt đầu ngay sau đó.

Khung cảnh là một quảng trường phân hội Huy Thành, phía trước dựng sân khấu lớn, treo băng rôn "Lễ tuyên dương" rất hoành tráng.

Một loạt bình luận bay đầy màn hình:

— Tới rồi!

— Nghe đồn vụ Tam Thanh Yển giải quyết xong rồi.

— Thầy phong thủy Huy Thành oách vãi!

— Hồi đó đồn ầm lên, cứ tưởng bó tay thật cơ.

Trong lúc dòng bình luận cuồn cuộn trôi qua, hội trưởng Phương Lĩnh phân hội Huy Thành bước lên sân khấu.

Ông ra hiệu chào, rồi bắt đầu:

"Chắc hẳn mọi người theo dõi buổi livestream hôm nay đều quan tâm đến sự kiện Tam Thanh Yển. Sự tình có nhiều khúc mắc, giữa chừng cũng có nhiều hiểu lầm và chỉ trích. Chuyện giữa người trong nghề với nhau... không tiện nói nhiều."

Lâm Túc khẽ nhướng mày.

Bình luận lập tức theo sau:

— Đấu đá nội bộ???

— Hiệp hội Thiên Sư cũng đấu đá dữ vậy hả?

— Nói phân hội Tuân Thành chứ gì, không làm được rồi bảo là không can thiệp. [hóng hớt]

— Bị vả nè, giờ xử xong rồi còn gì?

Có vẻ như sự thật rành rành trước mắt nền bình luận dần nghiêng hẳn về một bên. Giữa rừng comment nhất trí, chỉ có một dòng lẻ loi trôi qua: Hờ hờ.

Lâm Túc thoáng nhìn thấy. Tuyết Nê Mã: [Tôi đoán là Cát Lập Lập gửi.]

"Táo bạo hơn đi, biết đâu là hội trưởng Mạnh."

[Thế hội trưởng Mạnh cũng táo bạo thật.]

Trong khi trò chuyện, livestream vẫn tiếp tục.

Lúc này Thôi Trinh đã lên sân khấu, Đỗ Phàn đi theo chạy vặt cũng lên sân khấu để cứu vớt danh tiếng.

Hai người vừa xuất hiện, Trầm Thu khẽ hô lên, "...A! Là bọn họ nhốt tôi vào cái bình đựng tiền đó."

Ánh mắt Lục Diễn Chu lạnh đi thấy rõ, nhưng sợ dọa Trầm Thu nên mới không lên tiếng, chỉ vỗ vỗ trấn an, "Giờ không sao rồi."

Lâm Túc ngó qua rồi lại tiếp tục theo dõi màn hình.

Mặt trời ban trưa chói chang.

Hai người kia đứng trên sân khấu, Phương Lĩnh đang trao huy chương cho bọn họ, chứng nhận thiên sư treo trước ngực, ánh vàng rực rỡ, cực kỳ chói mắt.

Thôi Trinh khiêm tốn xua tay, "Cũng không có gì, trừ tà diệt quỷ là chuyện nhỏ, giúp dân cứu nạn là bổn phận."

Bình luận:

— Đỉnh!

— Không nhắc lại sai lầm cũ, đây mới là đạo đức nghề nghiệp.

Lâm Túc nhìn vào hai chữ "đạo đức".

Người bên cạnh bỗng nhiên bật cười, cậu ngẩng đầu thì thấy Hạ Chấn nghiêng đầu qua, nhỏ giọng:

"Bọn họ thu 12 vạn."

"......" Lâm Túc: !

Cậu liếc nhìn ông đốc công đang chuẩn bị lên sân khấu trao giải, giật giật môi một lúc lâu mới cất giọng khôn kể:

"Đây mới là vì ai mà vất vả, vì ai mà ngọt ngào."

"......"

Hạ Chấn Linh rũ mi mắt, không bình luận gì thêm.

Nhạc nền hào hùng vang lên, quản đốc cầm cờ bước đến, trên cờ thêu rõ hai hàng chữ: "Cầu gì được nấy như ý nguyện, công đức vô lượng tạ thần ân."

Bình luận sục sôi: Bái kiến đại sư!

Thấy người đã lên đến nơi.

Trong tay Lâm Túc bỗng hiện ra một cây bút, "Bọn họ nói, việc ai nấy làm."

Hạ Chấn Linh quay đầu, mọi ánh mắt trong phòng khách cũng đổ dồn vào cậu.

Lâm Túc vừa nói vừa lật sổ mệnh cách.

Tia sáng nhàn nhạt lướt qua đáy mắt, cậu vung tay, đặt bút viết xuống.

Trong chớp mắt.

Mệnh cách quay về như cũ!

Gần như cùng lúc đó, màn hình livestream xốn xang!

Quản đốc vừa định trao cờ thì mặt đột nhiên tái nhợt, ngã lăn ra đất! Hai tay ôm cổ thở hổn hển: "Hớ... ặc ặc!"

Vợ quản đốc hoảng hốt hét lên.

Cảnh tượng ở đó và bình luận lập tức loạn cào cào:

— Gì vậy!?

— Tự nhiên như ma nhập vậy. [hoảng]

— Không phải xử lý xong rồi hả, sao còn có chuyện vậy???

Giữa tình cảnh hỗn loạn, bỗng có một nhóm người ập vào hiện trường. Đồng phục Hiệp hội Giám sát, áo choàng tung bay trong gió, một nữ thiên sư quen mặt bước trên đôi giày bó hiên ngang tiến lên sân khấu.

Lâm Túc hơi híp mắt, quay đầu.

Chỉ thấy Hạ Chấn Linh đặt một tay lên chuôi Đường đao, sườn mặt lạnh nhạt cất lời, "Nếu như livestream xảy ra 'sự cố'..."

Trên màn hình, một giọng nói vang vọng cả sân:

"Bây giờ, Hiệp hội Giám sát chính thức can thiệp!"

—----

[Lời tác giả]:

Lâm Túc: Tiểu Hạ còn lén cài tính năng ẩn sau lưng tôi nữa ha... (híp mắt)

Trầm Thu: ●皿● Oa!

Lục Diễn Chu: Sắp nổi bão rồi......

Chú thích: Trước đó có nói "âm sai không hiện bản tướng" tức là không chủ động hiện hình, chứ bị nhìn thấy rồi thì... chịu ╮( ̄▽ ̄)╭

Trước Tiếp