Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Đội trưởng, cười kiểu đó nhìn b**n th** quá..." La Bạch Bạch nhìn vẻ mặt của Dương Vân Triệt, rùng mình một cái.
"Vậy à?" Dương Vân Triệt thu lại biểu cảm, nghiêm túc nói: "Chắc là tâm trạng tốt vì gặp chuyện vui thôi."
"Chuyện vui? Chuyện gì á?"
La Bạch Bạch ngạc nhiên: "Trận đấu còn chưa thắng mà."
"Trận đấu thì đúng là chưa thắng." Dương Vân Triệt nhấn giọng, thong thả nói: "Nhưng chỗ khác thì thắng rồi."
"..." Trần Tinh Nhiên đỏ mặt, trừng mắt liếc Dương Vân Triệt một cái, ánh mắt đầy ý đe dọa không cần nói cũng hiểu.
Dương Vân Triệt cười, giơ hai tay ra, làm động tác kéo khóa miệng, lúc đó Trần Tinh Nhiên mới chịu bỏ qua.
Bây giờ họ đang ở phòng nghỉ của tuyển thủ, sắp bắt đầu vòng hai của giải đấu đồng đội. Chung quanh là các tuyển thủ chuyên nghiệp với gương mặt căng thẳng nhưng không khí của đội MOD vẫn khá thoải mái.
Dù sao thì hiện tại họ đang đứng đầu bảng tổng điểm, ở vòng một đã thắng đậm, cộng thêm hệ số điểm thưởng cho hạng nhất, kiếm điểm đầy tay nên đúng là không cần phải căng thẳng như những đội khác.
Đôi khi thả lỏng một chút, lại có thể thi đấu tốt hơn.
"Nhưng mà trận này chúng ta cần chú ý hơn chút."
Sau khi trêu chọc vài câu, thấy thời gian thi đấu sắp đến, Dương Vân Triệt thu lại nụ cười, nói: "Tuy bây giờ chúng ta có lợi thế nhưng cũng khiến các đội khác để ý. Tôi đoán mấy ngày nay nhiều đội đã nghiên cứu kỹ đội hình của chúng ta rồi, có thể họ sẽ tập trung nhắm vào mình."
Đối đầu với một đội mạnh đang có phong độ tốt, bất cứ đội nào còn muốn tranh chức vô địch đều sẽ không chủ quan. Không chỉ các đội khác, mà ngay cả MOD cũng vậy, mấy ngày nay họ cũng đã nghiên cứu kỹ chiến thuật và lối chơi của KTroad, Wolf, MK76, Jsatr... và điều chỉnh lại chiến thuật của chính mình.
Ở vòng đầu tiên của giải thế giới, các đội còn chưa quen nhau lắm, mỗi khu thi đấu có phong cách khác nhau nên trận đấu còn hơi hỗn loạn. Nhưng khi giải đấu tiến xa hơn, đội mạnh và đội yếu sẽ tách biệt rõ ràng và khi các đội bắt đầu hiểu rõ nhau, áp lực với MOD cũng sẽ lớn dần.
Khi tất cả các đội đã thích nghi với nhịp độ của giải, lúc đó mới là giai đoạn cạnh tranh khốc liệt thật sự.
"Ừm."
"Hiểu rồi."
Trần Tinh Nhiên, La Bạch Bạch và Tiêu Nam cùng gật đầu.
Dù họ không có nhiều kinh nghiệm ở giải thế giới như Dương Vân Triệt nhưng họ cũng là những tuyển thủ vô địch bước ra từ các giải trong nước cực kỳ khốc liệt, hiểu rõ phải điều chỉnh tâm lý thế nào và nghiêm túc đối mặt với đối thủ. Giờ vào đến đấu trường quốc tế càng căng thẳng hơn, họ đương nhiên không dám chủ quan.
Khi MOD đang bàn chiến thuật, các đội khác tuy trông như đang trao đổi riêng nhưng ánh mắt lại thường xuyên liếc về phía Trần Tinh Nhiên.
Một phần là vì đội MOD đã thể hiện quá xuất sắc ở mấy trận trước, đặc biệt là người chơi tấn công tầm gần là Trần Tinh Nhiên với màn trình diễn trong hai trận đấu võ đạo có thể nói là đáng sợ. Mặt khác... là vì danh tiếng gần đây của Trần Tinh Nhiên...
Sau khi tin đồn "Đại ma vương tính tình nóng nảy" lan ra, cả đám tuyển thủ chuyên nghiệp đều không dám bắt chuyện với Trần Tinh Nhiên nữa. Nhất là sáng nay, có người ở sân khách sạn nhìn thấy cậu đang luyện đao...
Vậy là trong giới tuyển thủ thế giới bắt đầu lan truyền câu chuyện rằng "Lucas vô tình đá bóng trúng người Trần Tinh Nhiên, cậu ấy lập tức rút đao định chém luôn Lucas."
Từ đó, hai ngày nay Lucas chỉ dám trốn trong phòng, không dám bước ra cửa...
"Nghe chưa..."
"Nghe rồi... Cái này đáng sợ quá, mang cả đao theo người luôn hả?"
"Lucas tiêu rồi, mấy hôm nay tốt nhất tránh xa cậu ta ra, lỡ máu bắn lên người thì khổ."
"Không đến mức đó chứ? Tôi thấy cậu ấy trông hiền mà."
"Tôi cũng thấy vậy, chắc chỉ mua đao để phòng thân thôi? Nhìn qua đâu có kiểu người thích chém giết gì đâu."
Một nhóm tuyển thủ tụm lại nói chuyện bằng tiếng Anh, thì thầm với nhau. Có người tin sái cổ, có người thì bán tín bán nghi.
Dù sao Trần Tinh Nhiên và Lucas khác hẳn nhau, nếu nói Lucas nhìn qua đã thấy dữ dằn thì Trần Tinh Nhiên lại trông hiền như con thỏ trắng. Hai người đứng cạnh nhau, nhìn thế nào cũng thấy Trần Tinh Nhiên mới là người dễ bị bắt nạt.
Đang bàn tán, cửa phòng nghỉ bỗng mở ra và có người bước vào.
Là Hatamoto Keita.
"Hả? Không phải cậu ta ở phòng bên cạnh à, sao lại qua đây?"
"Tuyển thủ này là người của khu Nhật Bản đúng không? Tay cận chiến cực mạnh đó."
"Nghe nói cậu ta xuất thân ninja, từ nhỏ đã học võ, là cao thủ Karate và nhu đạo luôn."
"Thật hả?"
"Lừa làm gì, cậu ta từng vô địch Karate toàn quốc đấy, tra mạng là ra liền. Còn nghe nói tính tình cũng khó chịu, suốt ngày lạnh như băng, chưa ai dám nói đùa với cậu ta đâu."
"Mấy người châu Á này sao toàn đáng sợ vậy trời..."
Vừa thấy Hatamoto Keita, trong phòng lập tức lại xôn xao bàn tán nhỏ.
Hắn là tuyển thủ của đội KTroad, ở vòng bảng thi đấu cực kỳ nổi bật, đứng đầu bảng B và để lại ấn tượng rất mạnh.
Trong hạng mục võ đạo, Hatamoto Keita cũng thể hiện đáng sợ, hai trận đều thắng áp đảo, còn đánh bại "Vua Đấu Đao" của khu Nam Phi, được xem là ứng viên nặng ký cho chức vô địch võ đạo.
Ngoài đời, hắn là cao thủ Karate và nhu đạo từng vô địch quốc gia, còn tham gia cả giải đấu thế giới. Trong giới tuyển thủ chuyên nghiệp mà nơi phần lớn toàn mấy người "tay trói gà không chặt" thì hắn là kiểu người chẳng ai dám đụng tới.
Hơn nữa, Hatamoto Keita vốn trầm lặng, lạnh lùng, lại mang danh "người thừa kế dòng ninja" nên rất nhiều tuyển thủ e dè khi nhắc đến hắn.
Một "Đại ma vương" như vậy vừa xuất hiện ở phòng nghỉ, đương nhiên khiến tất cả đều chú ý.
Khi mọi người còn đang thì thầm, Hatamoto Keita đã đi thẳng đến chỗ đội MOD, đứng trước mặt Trần Tinh Nhiên.
"Ê! Đừng nói là hai người này sắp đánh nhau nha?"
"Chết luôn, hai người này tính tình đều chẳng tốt, nhìn Keita bước tới trông chẳng có ý gì hay ho."
"Đừng nói là tới gây chuyện nha?"
"Sắp thi đấu rồi, mà nếu đánh nhau trong phòng nghỉ thì sao đây? Có nên gọi bảo vệ không?"
"Xong rồi xong rồi, chắc đánh nhau thiệt rồi..."
Trần Tinh Nhiên và Hatamoto Keita vừa đối mặt, cả phòng lập tức căng như dây đàn, ai cũng tưởng sắp thấy cảnh hai người rút đao chém nhau.
Nhưng ngoài dự đoán, họ lại chẳng có không khí căng thẳng nào cả mà ngược lại, còn đứng nói chuyện rất bình thường, thậm chí trông còn... thân thiện nữa là khác.
Hóa ra Hatamoto Keita chỉ qua chào hỏi. Hai người nói chuyện vài câu, cùng than phiền về đồ ăn ở Mexico khó nuốt rồi bàn thêm chút chuyện thi đấu, xem ra khá thân quen.
"Tôi xem trận của cậu rồi, đánh rất tốt."
Trần Tinh Nhiên cười nói với Hatamoto Keita.
Nghe vậy, Hatamoto Keita hơi ngượng. Dù được nhiều người khen, nhưng lời khen này lại đến từ Trần Tinh Nhiên nên ý nghĩa hoàn toàn khác. Vừa để lộ vẻ lúng túng, hắn liền nhớ ra xung quanh có nhiều người, vội giữ hình tượng nghiêm túc, mặt lạnh nói: "Cậu ở hạng mục võ đạo cũng đánh rất hay. Hy vọng khi gặp nhau, chúng ta có thể đấu một trận nghiêm túc."
Trần Tinh Nhiên biết rõ tính hắn, biết bị Ryo Yuki quản chặt nên cũng chẳng để tâm đến giọng điệu có hơi gượng, dù sao hồi ở thành phố T, hai người vốn đã quen biết khá tốt.
Trần Tinh Nhiên mỉm cười: "Tất nhiên rồi."
"Lần trước ở thành phố T đấu võ tôi thua cậu, nhưng trong game này thì tôi sẽ không thua đâu..."
Xung quanh có khá nhiều người, dù hai người nói nhỏ nhưng vẫn có vài tuyển thủ nghe được.
Trong đó có mấy người biết tiếng Trung, vừa nghe xong liền giật mình tròn mắt.
"Họ nói gì vậy?"
"Hatamoto Keita... nói lần trước đấu võ bị Trần Tinh Nhiên đánh bại..."
"Cái gì?!"
"It's impossible!"
Tin tức lan đi rất nhanh, khiến đám tuyển thủ trong khu vực đều sững người, há hốc miệng kinh ngạc.
Đó là Hatamoto Keita mà...
Tuyển thủ đẳng cấp thế giới, người thừa kế dòng ninja, vô địch Karate và nhu đạo toàn quốc...
Người như vậy mà lại thua Trần Tinh Nhiên, hơn nữa còn chính miệng thừa nhận?!
Trời đất, vậy thì Trần Tinh Nhiên mạnh đến mức nào chứ?!
Lucas: "......"
Nghe xong tin đó, Lucas lập tức tuyệt vọng, nhớ lại chuyện hôm qua mình ngu ngốc đá bóng trúng Trần Tinh Nhiên, rồi nghĩ đến tin đồn cậu mang đao định chém mình, cả người cao gần mét chín bắt đầu run như cầy sấy...
Trong đầu hắn chỉ còn một suy nghĩ lặp đi lặp lại: Xong rồi, xong đời rồi, xong thật rồi...
**
Sau khi tạm biệt Hatamoto Keita, cuối cùng cũng đến lúc nhân viên thông báo chuẩn bị lên sân khấu.
Trần Tinh Nhiên đứng dậy, vươn vai, giãn cơ rồi cùng đồng đội đi ra khu thi đấu.
Chỗ nào cậu đi qua, tuyển thủ của các đội khác đều tự giác né sang một bên, ánh mắt e dè như thể sợ chậm một giây là không kịp tránh. Cả khung cảnh trông chẳng khác gì cậu đang mang theo bom đi ngang qua.
La Bạch Bạch khẽ nói: "Sao em thấy họ càng ngày càng sợ anh thì phải..."
Trần Tinh Nhiên: "......"
Ừm... hình như đúng thật... Lúc trước có thấy quá đáng cỡ này đâu ta?
Giữa tiếng nhạc hừng hực và tiếng cổ vũ vang dội, các tuyển thủ lần lượt bước lên sân khấu, tiến vào buồng thao tác của mình.
Vị trí của Trần Tinh Nhiên khá gần với Lucas. Khi cậu đi đến buồng thao tác của mình, vừa hay thấy Lucas cũng bước tới từ phía bên kia.
Nghĩ một lúc, Trần Tinh Nhiên quyết định tiến lại gần, định nói với Lucas vài câu.
Tối qua, cậu đã đặc biệt nhờ Dương Vân Triệt dạy một đoạn tiếng Anh, còn học thuộc kỹ càng. Đại khái là để giải thích chuyện hiểu lầm hôm đó rồi mời Lucas cùng tập luyện cho vui, nhân tiện phủ nhận luôn mấy tin đồn vớ vẩn bên ngoài, tránh để hiểu lầm kéo dài.
Dù sao thì vụ đó cũng là lỗi của mình, giải thích rõ ràng một chút vẫn hơn.
Trần Tinh Nhiên bước tới trước mặt Lucas, hắng giọng, chuẩn bị nói câu đầu tiên.
Nhưng chưa kịp mở miệng, cậu đã thấy Lucas như bị ai đuổi giết, cả người run lên rõ rệt, làn da vốn trắng lại chuyển sang trắng bệch.
Hắn không dám nhìn Trần Tinh Nhiên lấy một cái, chỉ trong nháy mắt đã chui thẳng vào buồng thao tác, động tác nhanh như chớp, rồi "rầm" một tiếng đóng chặt cửa lại.
Tư thế đó chẳng khác gì một đứa trẻ nửa đêm gặp ma, trùm kín chăn chui vào ổ. Trần Tinh Nhiên thậm chí còn cảm giác buồng thao tác của Lucas khẽ "thịch thịch thịch" run lên mấy nhịp...
Trần Tinh Nhiên: "......"
Cậu mới chỉ kịp nói ra được một âm tiết, phần còn lại kẹt lại trong cổ họng.
Cảnh tượng này, dĩ nhiên, bị camera quay trọn.
【......】
【...... Cảnh này là sao vậy 】
【 Lucas bị gì vậy? 】
【 Trần Tinh Nhiên 1m7 mấy mà dọa Lucas 1m9 mấy chui thẳng vào buồng thao tác, cái cảnh gì kỳ vậy? 】
【 Nhìn Lucas lúc nãy y như con chuột thấy mèo, chui thẳng vào hang trốn cho nhanh 】
【 Ha ha ha ha ha ha ha ha trời ơi, hình ảnh chuẩn không cần chỉnh 】