Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém

Chương 271

Trước Tiếp

Mới chỉ đánh một vòng thi đấu đồng đội và hai trận võ đạo thôi, nhưng với đám tuyển thủ chuyên nghiệp này, ngần ấy trận cũng đủ để nhìn ra được thực lực cơ bản của đối thủ.

Về mặt chiến thuật, có mấy người nổi bật rõ rệt: MOD có Dương Vân Triệt, KTroad có Ryo Yuki, AUG có Tống Đông Dương, Jsatr có Rowell... Trước đây trong các trận đấu, họ đều thể hiện tầm nhìn chiến thuật xuất sắc và khả năng kiểm soát toàn cục, là những cái tên mà rất nhiều đội phải đặc biệt chú ý.

Còn về sức chiến đấu cá nhân, Trần Tinh Nhiên không nghi ngờ gì chính là đỉnh cao. Tuy rằng các tuyển thủ ở giải thế giới đều không yếu, trong đó những cao thủ dùng đao lại càng đông nhưng đặt cạnh họ, Trần Tinh Nhiên vẫn nổi bật như hạc giữa bầy gà. Mới qua vài trận, số người gục dưới tay cậu đã bao gồm cả Kim Trung Vân, Lucas, Simon Q9, và Bác Luân Đặc của khu Châu Úc đội MK76...

Những cao thủ dùng đao khác khi gặp nhau thì đánh qua lại ngang ngửa, nhưng đối đầu với Trần Tinh Nhiên thì ai cũng nhìn ra ngay: cậu luôn chiếm thế thượng phong tuyệt đối. Ngồi dưới quan sát, toàn là tuyển thủ chuyên nghiệp dày dạn kinh nghiệm, ánh mắt đủ sắc bén để hiểu rằng trình độ thuần thục mà Trần Tinh Nhiên thể hiện đồng nghĩa với điều gì.

Một đối thủ cực kỳ khó nhằn và cũng là người mà bất kỳ đội nào khi gặp MOD đều phải tập trung nghiên cứu cùng đề phòng.

Nhưng bản thân con người Trần Tinh Nhiên thì các tuyển thủ khác lại không biết rõ lắm.

Trong trận đấu với Kim Trung Vân, Trần Tinh Nhiên lạnh lùng đến mức đáng sợ. Câu nói 【Anh biết dùng đao không?】 sau khi được phiên dịch lại càng khiến hàng loạt tuyển thủ chuyên nghiệp nghe thấy. Ai cũng lập tức có ấn tượng rằng cậu chàng này chắc chắn là loại người không dễ gần.

Mạnh mẽ, kiêu ngạo, lạnh lùng, thích chém giết...

Điều đó cũng dễ hiểu thôi. Người ta vẫn nói "đao pháp như người", Trần Tinh Nhiên trên sàn đấu mạnh mẽ, áp đảo đến mức khiến người ta ngộp thở. Ai nhìn cũng sẽ nghĩ đây là một tuyển thủ cực kỳ hung hãn. Nhất là khi cậu vốn có gương mặt trẻ trung, ưa nhìn nhưng một khi nghiêm túc chiến đấu, khí chất anh dũng cùng chiến ý hừng hực kia không cách nào che giấu được. Mỗi tuyển thủ từng đối đầu với cậu, trong lòng đều ít nhiều dè chừng.

Chuyện Lucas bị Trần Tinh Nhiên "đe dọa" bằng động tác cắt cổ cũng rơi vào mắt người khác. Sau đó khi nghe chính Lucas kể lại, mọi người càng tin chắc thêm vào suy đoán tính cách của Trần Tinh Nhiên.

Vậy là trong vòng tuyển chọn của giải thế giới, dần dần lan truyền một "truyền thuyết đại ma vương" về Trần Tinh Nhiên...

Có người nói cậu là kiểu tuyển thủ nóng nảy, có người nói cậu tự cao, có người cho rằng cậu lạnh lùng máu lạnh, thậm chí còn có lời đồn rằng ngoài đời thực cậu cũng rất giỏi đánh nhau, thích bạo lực, chỉ cần không hợp ý là rút đao chém người...

Ban đầu có vài tuyển thủ từ các nước khác còn tính giao lưu học hỏi đao pháp với Trần Tinh Nhiên nhưng nghe tin đồn xong thì vội dẹp bỏ ý định.

"Bọn họ nhìn em làm gì vậy..."

Sau khi trở về khách sạn, Trần Tinh Nhiên cùng Dương Vân Triệt đi dạo một vòng trong sân sau bữa ăn. Sân khách sạn rất rộng, có thể thấy nhiều tuyển thủ khác đi lại. Dù ánh mắt của họ khá kín đáo, nhưng vẫn bị sự nhạy cảm của Trần Tinh Nhiên phát hiện.

Chỉ cần ánh mắt cậu lướt qua, những tuyển thủ nào vô tình chạm mặt đều lập tức lảng trán y như chuột thấy mèo.

"Xong rồi, xong rồi, tên đó nhìn qua rồi!"

"Không lẽ muốn đánh tôi hả... ánh mắt dữ quá!"

"Đi mau, đi mau đi!"

Vài người thì thào xô đẩy nhau bỏ chạy.

Trần Tinh Nhiên: "......"

Có cần phải như vậy không?

Đúng lúc cậu còn đang khó hiểu, phía sau bỗng vang lên tiếng xé gió.

Trần Tinh Nhiên theo phản xạ vươn tay, chụp gọn quả bóng đang bay tới.

"Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi......"

Từ xa có hai người chạy lại, trong đó một người chính là Lucas.

Hóa ra bọn họ đang chơi bóng, vô tình đá bay ra ngoài, suýt nữa thì trúng người khác. Lucas vừa xin lỗi vừa chạy tới nhưng khi nhìn rõ người đang cầm bóng là ai, nét mặt hắn lập tức cứng đờ.

Trần Tinh Nhiên nhận ra là Lucas, trong lòng hơi bất ngờ. Nghĩ đến chuyện trước đó trên sân đã có hành động hơi thất lễ, cậu thấy đây cũng là cơ hội để giải thích.

Cậu mỉm cười thân thiện với Lucas, vừa định mở miệng nói gì đó.

Ánh hoàng hôn rọi xuống, một nửa khuôn mặt Trần Tinh Nhiên chìm trong bóng tối. Lucas vốn đã sợ cậu, bây giờ nhìn thấy nụ cười kia, trong mắt hắn lại giống hệt nụ cười âm u của một kẻ sát nhân trong phim, ngay trước khi ra tay sẽ để lộ nụ cười b**n th** ấy.

"Xin lỗi!!!"

Lucas hét lên một tiếng, kéo đồng đội bỏ chạy, không dám quay đầu lại.

Thật sự đáng sợ quá!!

Trần Tinh Nhiên nụ cười cứng đờ trên môi: "......"

Dương Vân Triệt nhướng mày: "Danh tiếng truyền xa rồi đó."

Nhìn bóng lưng bọn họ chạy biến mất, Trần Tinh Nhiên thu lại ánh mắt: "...... Nào rảnh dạy em tiếng Anh đi."

Dương Vân Triệt nhịn cười: "Trước đây em đâu chịu học?"

Lúc sang châu Âu, Dương Vân Triệt đã từng nhắc đến chuyện học tiếng Anh. Dù sao sau này còn phải thi đấu quốc tế, không cần giỏi nhưng ít nhất cũng nên biết vài câu giao tiếp. Nhưng khi đó Trần Tinh Nhiên thấy phiền, hơn nữa trong đội có ba người khác đều giỏi tiếng Anh nên cậu lười chẳng buồn học.

Trần Tinh Nhiên ho khan một tiếng: "Giờ thì xảy ra một màn lộn xộn cỡ này..."

Nếu khi đó cậu nghe hiểu được lời Lucas thì cũng chẳng đến mức làm cái động tác cắt cổ kia, khiến bây giờ mang tiếng xấu khắp nơi.

Ừm... Nói cho đúng thì cũng không hoàn toàn do cậu, lỗi một phần cũng vì Lucas trông quá dữ dằn, thêm cái bóng Kim Trung Vân trước đó nên theo bản năng cậu mới nghĩ xấu.

Không sai, tất cả là tại Kim Trung Vân.

Lần sau gặp lại trên sân, nhất định phải chém gã thêm vài nhát.

Nghĩ đến đó, Trần Tinh Nhiên chợt nhớ ra: "À, không phải anh nói sau khi em thắng sẽ tặng quà à?"

Dương Vân Triệt "a" một tiếng: "Tưởng em không muốn chứ."

"Cũng không hẳn là em rất muốn."

Trần Tinh Nhiên bắt đầu mạnh miệng: "Nhưng đã nói tặng rồi thì nếu em không nhận cũng kỳ, dù sao cũng là đội trưởng MOD, không lẽ nói mà không giữ lời, nghe khó coi lắm... Đúng không?"

"Không sao, anh không để bụng."

Dương Vân Triệt phẩy tay: "Nếu em mang tiếng xấu, anh mang tiếng theo cũng được. Đến lúc đó MOD có một đại ma vương nóng tính, một tên lưu manh thất hứa, cũng hợp đó chứ?"

"...... Riêng cái vụ lưu manh, anh tự mô tả bản thân khá chuẩn đó."

Trần Tinh Nhiên bĩu môi, rồi nghiêm mặt: "Thôi, khỏi."

Nói xong liền quay người đi về phía tòa nhà.

Dương Vân Triệt cười thầm, nhanh chóng bước theo: "Giận rồi à?"

Trần Tinh Nhiên vẫn giữ vẻ mặt lạnh: "Em không thèm nói chuyện với lưu manh."

"Ha ha ha ha..."

Dương Vân Triệt cười lớn, đưa tay xoa đầu Trần Tinh Nhiên: "Đùa thôi, thật sự có quà cho em mà."

"Hừ, khỏi cần."

"À, tự cao ghê."

Dương Vân Triệt gật đầu: "Thật sự không lấy à?"

"Không." Trần Tinh Nhiên trả lời dứt khoát.

Đợi về đến phòng, Dương Vân Triệt lén giấu tay ra sau lưng: "Hỏi lần cuối, em có muốn quà không?"

"Không..."

Trần Tinh Nhiên vừa nói một chữ, bắt gặp ánh mắt của Dương Vân Triệt liền cảnh giác: "Cho em nhìn trước đó là cái gì."

"Thông minh ra rồi đó." Dương Vân Triệt nhướng mày, đưa đồ giấu sau lưng ra.

Trần Tinh Nhiên ngẩn người một chút, đôi mắt bỗng sáng rực: "Long Anh?!"

Trong tay Dương Vân Triệt là một thanh trường đao. Tay cầm và vỏ đao quen thuộc, trên vỏ còn có chuỗi hạt quen thuộc, chính là thanh Long Anh mà Trần Tinh Nhiên ngày đêm mong nhớ.

"Sao lại mang đến đây được?"

Trần Tinh Nhiên nghi hoặc: "Trước kia chẳng phải nói là không thể mang à..."

"Ông xã em thần thông quảng đại, còn có việc gì làm không được?"

Dương Vân Triệt cười hừ: "Thủ tục xuất cảnh có hơi phiền, nhưng anh nhờ Sư Viêm lo giúp, thêm cả hội trưởng Hạ Miểu hỗ trợ, mất hai ngày là xử lý xong rồi chuyển đao sang đây."

Trần Tinh Nhiên vốn có thói quen tập luyện buổi sáng, cả đội ai cũng biết. Sau khi sang Mỹ vì không có Long Anh, mỗi sáng cậu chỉ tập chay, không được như trước. Một lần Dương Vân Triệt thấy cậu vô thức đưa tay tìm kiếm bên giường khi mới thức dậy rồi vẻ mặt thoáng ngẩn ra, liền ghi nhớ trong lòng, âm thầm nhờ người lo thủ tục để đưa Long Anh sang.

Để vũ khí mang ra nước ngoài quả thật phức tạp và rườm rà, Dương Vân Triệt phải nhờ không ít người giúp đỡ. Nhưng lúc này nhìn thấy ánh mắt sáng bừng của Trần Tinh Nhiên, anh cảm thấy mọi công sức đều đáng.

Dương Vân Triệt cười hỏi: "Giờ thì sao, còn muốn không?"

"Muốn!" Trần Tinh Nhiên gật đầu lia lịa.

Dương Vân Triệt thở dài, thu Long Anh lại, giả vờ đau lòng: "Nhưng vừa nãy em hung dữ với anh. Giờ anh lại không muốn đưa nữa."

Trần Tinh Nhiên sốt ruột: "Em có hung gì với anh đâu..."

Cậu chỉ cau mặt thôi mà, nói chuyện giọng cũng không lớn, sao vào miệng Dương Vân Triệt lại thành cậu la?

"Bạo lực lạnh cũng là bạo lực."

Dương Vân Triệt buồn bã ôm ngực: "Lời ác ý làm tổn thương người còn hơn cái lạnh tháng sáu, đạo lý này em không hiểu à... Em còn nói anh là đồ lưu manh."

"...Đó là tự anh nói, em chỉ hùa theo thôi."

"Anh mặc kệ, buồn quá, dỗ không nổi, thanh Long Anh cũng không định đưa."

Trần Tinh Nhiên thèm thuồng nhìn thanh đao trong tay Dương Vân Triệt, nghĩ một lát nhích lại gần, hôn một cái lên mặt Dương Vân Triệt.

Xong rồi hỏi: "Bây giờ còn buồn không?"

Dương Vân Triệt lòng đã rối bời, trong bụng sớm đã vui như nở hoa, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình thản: "Anh dễ bị qua mặt vậy à? Một nụ hôn là có thể an ủi được trái tim tổn thương của anh chắc? Bạn học Trần Tinh Nhiên, em nghĩ anh là con Husky được vuốt đầu là vẫy đuôi hả?"

"..."

Anh chẳng phải là vậy hả...

Trần Tinh Nhiên thầm nghĩ trong lòng.

Cậu biết Dương Vân Triệt lại bắt đầu làm quá lên, ở chung lâu như vậy, cạu đã sớm hiểu rõ thói quen của Dương Vân Triệt, nếu là bình thường, Trần Tinh Nhiên chưa chắc đã chiều theo nhưng hiện tại Dương Vân Triệt đang nắm "con tin là thanh đao", cậu cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Nhìn vẻ mặt Trần Tinh Nhiên, Dương Vân Triệt trong lòng cười thầm không thôi.

Nắm thóp rồi.

Chưa kịp để Dương Vân Triệt được đà lấn tới, đột nhiên Trần Tinh Nhiên lại gần, sau đó anh cảm thấy vai mình bị đẩy một cái, sức mạnh đến từ thiên hạ đệ nhất cao thủ giới võ cổ truyền khiến anh không chút sức phản kháng mà bị Trần Tinh Nhiên nhẹ nhàng ấn ngửa ra sau, nửa người trên ngã phịch xuống sô pha.

Chết rồi, định dùng sức mạnh à?!

Dương Vân Triệt thầm kêu không ổn, vừa định mở miệng xin tha, liền thấy mặt Trần Tinh Nhiên cúi xuống sát.

Ở khoảng cách này, từng chi tiết trên khuôn mặt chàng trai đều thấy rõ mồn một, hàng mi dày như cánh quạ rõ ràng từng sợi, hơi thở ấm áp phả vào cổ Dương Vân Triệt, nhột.

Bàn tay đang đỡ vai Dương Vân Triệt xương khớp rõ ràng, thon dài đẹp đẽ, đầu ngón tay hơi lạnh nhưng khi chạm vào da thịt xương quai xanh của Dương Vân Triệt, dường như mang theo độ ấm như lửa đốt, bật lửa lý trí của anh.

Yết hầu Dương Vân Triệt lăn lên xuống một cái, giọng khàn đi: "...Em muốn làm gì?"

"Anh nói thử coi?"

Dưới đáy mắt Trần Tinh Nhiên có hai phần nụ cười ranh mãnh, giọng cậu rất nhẹ như mang theo ma lực khó tả, chui vào lòng Dương Vân Triệt, mỗi âm tiết đều như ngón tay đang gảy đàn: "...Anh trai?"

Theo giọng nói của cậu, ngón tay Trần Tinh Nhiên lướt từ vai Dương Vân Triệt xuống dưới, hệt như họa sĩ bút pháp trôi chảy đang chấm mực trên cuộn tranh, xẹt qua cơ ngực, cơ bụng của anh, ngay sau đó lại xuống thêm...

Ngón tay Trần Tinh Nhiên quá đỗi linh hoạt, kỹ năng của một võ giả được thể hiện vô cùng thuần thục ngay lúc này, Dương Vân Triệt thậm chí còn không nhận ra cậu đã làm thế nào, ngón tay Trần Tinh Nhiên lướt một cái, nút quần jean của anh liền lập tức được cởi ra.

Lại sau đó, mặt Dương Vân Triệt đỏ bừng.

Anh biết lúc này không nên đỏ mặt, lúc này tốt nhất là dùng lực thắt lưng, đảo khách thành chủ nhưng Trần Tinh Nhiên lúc này đang nắm giữ một vị trí nào đó, theo cử động v**t v* của ngón tay cậu, Dương Vân Triệt suýt nữa nổ tung tại chỗ.

Bị nắm thóp rồi.

Lúc này mà không có biểu hiện thì quả thực không phải là đàn ông, Dương Vân Triệt buông thanh Long Anh trong tay ra, nhanh như chớp bế xốc Trần Tinh Nhiên lên...

Đại sư võ cổ truyền đúng là đại sư võ cổ truyền, nhưng Dương Vân Triệt cũng không phải là dạng vừa, anh tuy không luyện võ nhưng chỉ cần có thể chinh phục người đang trên đỉnh cao võ đạo, là đủ rồi...

Trần Tinh Nhiên cả đời học võ, từ khi võ đạo đại thành, cậu chưa từng có thất bại, càng hiếm có khoảnh khắc hối hận.

Nhưng mà đáng tiếc là.

Đêm nay cậu không chỉ hối hận, mà còn thua.
— thậm chí còn phải cầu xin.

Tác giả có lời muốn nói:

Dương Bất Yêm: Cảm ơn ông nội.

Trước Tiếp