Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém

Chương 231

Trước Tiếp

"Tôi xin cậu đó, La Bạch Bạch."

Phó Châu ôm đầu, nhức đầu nhức óc muốn nứt ra: "Cậu có thể bớt xem mấy phim truyền hình kỳ cục được không hả? Hả?"

Dương Vân Triệt bị giết?

Má ơi, vậy cũng nghĩ ra được.

"Sai rồi sai rồi, em sai rồi..."

La Bạch Bạch chắp tay trước ngực xin tha: "Thì... thật sự rất dễ nhìn lầm mà, vừa nãy cái khoảnh khắc đó, hình ảnh y hệt mấy cảnh trong phim trinh thám em từng coi qua..."

Dương Vân Triệt đã thay bộ đồ sạch sẽ, lạnh giọng nói: "Cậu phá nát rồi."

Cạn lời.

Đang lúc hai "cặp đôi nhỏ" cãi nhau ầm ĩ, không cẩn thận làm bẩn quần áo rồi Trần Tinh Nhiên dịu dàng giúp anh lau sạch, anh thậm chí còn có thể nhân cơ hội làm nũng, dựa vào cảm giác áy náy của Trần Tinh Nhiên mà đòi mấy yêu cầu nhỏ quá đáng...

Rõ ràng phải là một khung cảnh ấm áp như vậy.

Trời mới biết lúc Dương Vân Triệt ngắm gương mặt gần trong gang tấc của Trần Tinh Nhiên, ngửi mùi hương trên người cậu, đắm chìm trong đó, con tim loạn nhịp thì lại bị một câu như tiếng chọc tiết heo của La Bạch Bạch làm tỉnh bừng khỏi giấc mộng, cảm giác đó nó tức điên lên cỡ nào.

Phim thần tượng trong giây lát hóa thành phim trinh thám ly kỳ.

Dương Vân Triệt lập tức bùng nổ tức giận!

"Xin lỗi xin lỗi..."

La Bạch Bạch quỳ xuống trong một nốt nhạc, liên tục nhận lỗi: "Em sai rồi em sai rồi."

Trần Tinh Nhiên ở bên cạnh thì ôm bụng cười đến mức không đứng dậy nổi.

La Bạch Bạch đúng là nhân tài.

Chuyện này lắng xuống, một lúc sau, mọi người lại ngồi ngay ngắn nghe Phó Châu nói về kế hoạch tiếp theo của đội, chỉ có Dương Vân Triệt vẫn còn giữ bộ mặt khó chịu.

Giải trong nước xong rồi, giai đoạn tiếp theo chính là giải thế giới.

Địa điểm tổ chức giải thế giới là ở thủ đô nước Mỹ, đến lúc đó các đội tuyển từ nhiều khu vực sẽ tập hợp lại và bắt đầu vòng loại khắc nghiệt.

So với luật thi đấu trong nước, luật ở giải thế giới có vài thay đổi.

"Đấu võ?"

Nghe thấy từ lạ lẫm đó, Trần Tinh Nhiên hơi khựng lại.

"Ừ."

Phó Châu gật đầu: "Lần này ở giải thế giới, trên nền luật tính điểm vốn có, họ bổ sung thêm thể thức đấu võ..."

Cái gọi là đấu võ, nghe tên là hiểu, chính là thi đấu theo kiểu võ đạo.

Giống dạng Phòng Luyện Đao, mỗi đội sẽ cử ra một tuyển thủ solo mạnh nhất rồi thông qua rút thăm để đấu 1v1. Bản đồ ngẫu nhiên, giáp và vũ khí đồng bộ, giảm tối đa sự chênh lệch trang bị, đấu xem ai mới thật sự bản lĩnh.

Giải thế giới áp dụng thể thức chia bảng vòng tròn, còn đấu võ thì rút thăm chia cặp, 64 loại 32, 32 loại 16... cho đến khi ra được nhà vô địch.

Đấu võ cũng tính điểm và số điểm này cộng chung với điểm của đội. Ví dụ, ở phần thi đồng đội MOD giành được 60 điểm, vô địch đấu võ được 15 điểm, cộng lại thành 75 điểm và đó là tổng điểm của MOD trong vòng đó.

Với luật này, thành tích ở đấu võ sẽ trở thành điểm nóng tranh đoạt của các đội. Đừng nghĩ 15 điểm vô địch là ít, bởi lẽ một đội dù thắng được ván "ăn gà" thành người được chọn trong đấu sinh tồn cũng chỉ có 5 điểm, ba lần ăn gà mới bằng số điểm đó. Nên 15 điểm của vô địch đấu võ hoàn toàn có thể mang tính quyết định đến ngôi quán quân.

La Bạch Bạch ngập ngừng hỏi: "Cái này chắc xem như chính phủ công nhận là Giải Vua Đấu Đao quốc tế rồi hả?"

Dương Vân Triệt mặt mày còn cau có "Hừ" một tiếng: "Không cần nghi ngờ, chính xác là vậy đó."

Cái tên Vua Đấu Đao vốn không phải cách gọi chính thức của chính phủ mà do cộng đồng game thủ tự đặt ra. Trò chơi Vận Mệnh tuy là game sinh tồn kiểu ăn gà nhưng lối chiến đấu chủ yếu vẫn là đấu đao, vì vậy những tuyển thủ đấu đao mạnh mẽ sẽ tự nhiên có đông fan hâm mộ.

Dĩ nhiên trong Liên Minh cũng có nhiều tuyển thủ thiên về chiến thuật hoặc kiểu thiên về ý thức như La Bạch Bạch, kỹ năng đấu đao không mạnh lắm nhưng trong chiến thuật đồng đội lại cực kỳ quan trọng. Chỉ là với khán giả thì kiểu tuyển thủ này ít hấp dẫn, độ chú ý cũng không bằng.

Mỗi khu vực đều có Vua Đấu Đao mạnh nhất, ở nước ngoài có thể gọi tên khác nhưng ý nghĩa như nhau: người đấu đao cứng nhất khu vực. Mà sự xuất hiện của đấu võ chính là sân chơi cho các Vua Đấu Đao tranh tài, ít liên quan đến các tuyển thủ thiên về chiến thuật.

Điều này không mấy có lợi cho những đội giỏi phối hợp chiến thuật như Thu Thủy hay AUG, nhưng lại là thứ khán giả cực kỳ háo hức chờ xem. Bởi vì chiến thuật thì người ngoài nghề không phải ai cũng hiểu được, còn những trận đao quang kiếm ảnh 1v1 thì ngay cả người không chơi game cũng dễ theo dõi, chẳng khác gì xem phim võ thuật, tính giải trí trực tiếp tăng vọt.

Hiểu rõ luật rồi, mắt Trần Tinh Nhiên lập tức sáng rực.

Dương Vân Triệt liếc sang thấy trên mặt Trần Tinh Nhiên hiện rõ chiến ý, gương mặt đang cau có liền rạn ra, khóe môi nhếch lên, cười nói: "Luật này đúng là chạm đúng chỗ ngứa của em rồi."

Nói về đấu đao, hiện giờ Trần Tinh Nhiên có thể coi là mạnh nhất trong nước. Lộc Minh Dụ và Lý Hạo Uyên gặp cậu, tỉ lệ thắng cũng rất thấp. Cục diện ba Vua Đấu Đao trước đây, dạo gần đây đã dần thay đổi thành "Một Thần Hai Vương" rồi.

Trần Tinh Nhiên bắt gặp ánh mắt trêu chọc của Dương Vân Triệt, liền thu lại biểu cảm, nghiêm túc nói: "Em làm vậy là vì  lấy điểm cho đội thôi."

"Đúng đúng đúng."

Dương Vân Triệt nhướng mày, nói: "Chắc chắn không phải do trong lòng em nóng ruột, muốn lao vào đánh mà chỉ là luật thi đấu ép buộc, em mới phải lên sàn."

Trần Tinh Nhiên hừ một tiếng đầy kiêu ngạo, liếc xéo Dương Vân Triệt mà không thèm đáp lại.

"Vậy thì bên đội mình, người tham gia đấu võ khỏi cần bàn cãi nữa rồi."

Phó Châu gật gù, bỏ qua chủ đề đó rồi bắt đầu nói chuyện khác.

Giải trong nước đã kết thúc, còn một khoảng thời gian nữa mới đến giải thế giới. Nhưng thời gian này cũng không có nghĩa là MOD được thảnh thơi, ngược lại bọn họ còn rất nhiều việc phải làm.

Ngoài việc tập luyện chuẩn bị thi đấu, còn phải thu thập thông tin của tuyển thủ các khu vực khác, lập chiến thuật... Mỗi khu vực có phong cách khác nhau, có lối chơi rất nổi tiếng trong nước nhưng ra thế giới chưa chắc còn hiệu quả. Đã có thể đi từ khu vực ra thế giới thì đều là những đội tuyển hàng đầu, ai cũng có tuyệt chiêu để dành, tuyệt đối không thể coi thường.

Ngoài ra, sau khi MOD giành chức vô địch trong nước, còn rất nhiều việc phải xử lý tiếp theo như tham gia sự kiện thương mại, nhận hợp đồng quảng cáo...

MOD là đội tuyển mới thành lập, tài chính không dồi dào như các câu lạc bộ lớn, chỉ dựa vào tài sản của một mình Dương Vân Triệt để vận hành đội cũng khá chật vật. Giờ thì vừa đoạt vô địch trong nước, MOD rất cần hợp tác thương mại để bổ sung tài chính, vì vậy lịch trình sắp tới chắc chắn sẽ bận rộn.

Thời thế đã khác, MOD giành chức vô địch, giá trị con người cũng khác hẳn trước đây, đúng kiểu cá chép hóa rồng. Một đội vừa mới thành lập đã trực tiếp đánh bại tám đội lớn, giành lấy vòng nguyệt quế, kết quả này nhiều người không thể ngờ. Những hợp đồng thương mại mà trước đây Phó Châu đã bàn, giờ phải đàm phán lại từ đầu, giá trị chắc chắn không thể giữ nguyên như cũ, tăng gấp năm sáu lần cũng không có gì lạ.

Thời gian này, Phó Châu cũng đã liên hệ xong mấy thương hiệu để hợp tác, sản phẩm đồng bộ của đội đã chuẩn bị hoàn tất, vài ngày nữa sẽ chính thức tung ra thị trường. Trên mạng fan hò hét đòi mua rất nhiều nhưng vì tài chính của MOD có hạn nên chỉ dám tung ra một đợt thử, xem doanh số thế nào rồi mới quyết định tiếp.

Dù lịch trình phía sau rất bận rộn nhưng đều là tiền thật, La Bạch Bạch nghe mà hai mắt sáng rực như nhìn thấy trời cao mở ra con đường phát tài.

Nghe xong, Trần Tinh Nhiên lại thấy như đang mơ.

Quả nhiên chỉ cần là tuyển thủ chuyên nghiệp có thành tích thì sẽ không bao giờ thiếu tiền.

Trước đây, cậu còn lo lắng chuyện gom góp tiền để mở võ quán, còn phải tính toán tiết kiệm lâu dài. Nhưng giờ sau khi cầm cúp, mấy vấn đề đó đều tự nhiên biến mất. Nếu họ còn ở ZMD, chưa chắc đã có nhiều thu nhập như vậy, vì câu lạc bộ còn phải ăn chia nhưng ở MOD, tiền kiếm được đều thực sự vào túi mình.

Trần Tinh Nhiên tính nhẩm một chút số tiền mình có thể nhận mà tặc lưỡi kinh ngạc.

Mở cỡ ba võ quán vẫn còn dư dả...

"À, còn chuyện với Livestream Tinh Hà..."

Phó Châu dừng lại rồi nói: "Trước đây sau khi rời ZMD, hợp đồng mới với Tinh Hà vẫn chưa ký lại. Người phụ trách bên đó chắc nghĩ chúng ta chỉ là đội mới, không có ZMD chống lưng nên đưa hợp đồng mới tệ hơn hẳn so với trước. Tôi vẫn chưa đồng ý."

Hôm qua còn coi MOD không ra gì, hôm nay thì lại thành không với tới.

Hồi trước, khi Phó Châu bàn với Tinh Hà, thái độ của người phụ trách bên đó thật sự làm y tức điên. Trần Tinh Nhiên và Dương Vân Triệt rõ ràng là trụ cột, cho dù đã rời ZMD, nhưng danh tiếng vẫn còn đó. Vậy mà cái hợp đồng mới đó chẳng khác nào lợi dụng lúc khó khăn để ép giá.

Nhưng ngay sau khi MOD đoạt cúp vô địch, Phó Châu liền nhận được tin nhắn từ người phụ trách Tinh Hà, thái độ thay đổi 180 độ. Giọng điệu khách khí, thái độ nhún nhường, hợp đồng mới đưa ra đãi ngộ cực cao, đặc biệt là điều kiện dành cho Trần Tinh Nhiên có thể nói là chưa từng có, rõ ràng họ đã thấy sức hút khổng lồ của cậu.

Giờ đây, Trần Tinh Nhiên đâu còn là cậu nhóc vô danh, ký hợp đồng hạng A đã có thể bị đẩy đi bất cứ lúc nào. Khi đó Tinh Hà chỉ coi cậu là người có tiềm năng lớn còn giờ thì tiềm năng đã thành hiện thực. Thành tích và danh tiếng hiện tại của Trần Tinh Nhiên, ngay cả sếp Lâm trước kia cũng không ngờ tới.

Phó Châu nhướng mày, thở ra một hơi, giọng đầy phấn khởi: "Livestream Tinh Hà và Livestream Cá Mập đều đã đưa điều kiện. Chọn bên nào thì còn phải xem ý cậu."

"A..."

Dương Vân Triệt tiện tay cắt miếng dưa hấu đưa đến miệng Trần Tinh Nhiên, ý nói cậu nói.

Trần Tinh Nhiên thoải mái há miệng ăn, vừa nhai vừa nói: "Chọn Tinh Hà đi, dù sao cũng hợp tác lâu rồi, tôi không muốn đổi."

Phòng stream của cậu gắn liền với rất nhiều kỷ niệm, nhóm fan trung thành ở đó cũng cực kỳ đáng yêu. Với Trần Tinh Nhiên, Tinh Hà đã chiếm sẵn một vị trí tốt trong lòng. Cho dù chỉ vì những khán giả đã theo cậu từ ngày đầu vào game, kiên nhẫn chứng kiến cậu trưởng thành thì cậu cũng muốn tiếp tục gắn bó với Tinh Hà.

"Đội trưởng, đội trưởng, cho em ăn một miếng."

La Bạch Bạch ghé lại gần Dương Vân Triệt, há to miệng: "A ——"

Dương Vân Triệt dịu dàng đáp: "Biến sang chỗ khác."

La Bạch Bạch: "..."

Phó Châu gật đầu: "Được, vậy tôi sẽ tiếp tục bàn với bên Tinh Hà."

La Bạch Bạch mếu máo, nhìn hai ông tướng trước mặt đang thân mật, cảm giác như bị nhét nguyên miếng “cơm chó”:
“Với… trước đó không phải nói sau khi vô địch sẽ đi du lịch à?”

“Ờ?”

Dương Vân Triệt nhớ ra: “Hình như đúng là nói vậy… Muốn đi thì đi thôi, vừa đánh xong trận, đi chơi xả hơi cũng hay. Muốn đi đâu?”

Phó Châu: “Mấy người đi đi, tôi không đi đâu, còn cả đống việc cần lo.”

La Bạch Bạch: “Đừng mà, giám đốc Phó, đi chung đi mà!”

Trần Tinh Nhiên cũng nói: “Ừ, đi đi, dạo này anh bận quá trời rồi, nghỉ ngơi vài ngày cũng tốt.”

Mọi người thay nhau khuyên, cuối cùng Phó Châu bất đắc dĩ gật đầu: “… Được rồi được rồi, tôi đi, nhưng đừng kéo dài quá.”

Cả nhóm bắt đầu bàn xem sẽ đi đâu du lịch.

La Bạch Bạch: “Anh Tiêu, anh có gợi ý gì không?”

Tiêu Nam: “Tôi sao cũng được.”

“Em thấy đảo S cũng hay đó.”

La Bạch Bạch gật gù: “Phong cách mùa đông ở đó đẹp lắm.”

Tiêu Nam: “Năm ngoái đi rồi còn gì.”

“Vậy thành phố J?”

“Lạnh chết đi…”

“Hay đi nước ngoài chơi?”

“Xa quá, với lại giải thế giới vừa xong đã bay ra nước ngoài đánh, giờ đi chơi còn bay nữa, lệch múi giờ mệt lắm.”

“Vậy anh nói đi đâu?”

“Tôi sao cũng được.”

La Bạch Bạch: “… Đậu má anh.”

“À đúng rồi.”

Trần Tinh Nhiên chợt nhớ ra: “Vài hôm nữa tôi phải qua thành phố T một chuyến.”

La Bạch Bạch: “Hả? Tự nhiên đi thành phố T làm gì vậy?”

Trần Tinh Nhiên nói: “Có một sự kiện võ cổ truyền… Chị Đao cũng đi, trước đó tôi đã nhận lời hội trưởng hội võ cổ truyền rồi.”

“Hừm… Vậy thì đi thành phố T đi, nghe nói mùa đông bên đó có hoa mai đẹp lắm.”

Mắt La Bạch Bạch sáng rực: “Có phải đến đó sẽ được thấy Nhiên Bảo nhà mình đánh nhau bằng đao thật không?”

Trần Tinh Nhiên không chắc: “Chắc là có? Nhưng đao thật kiếm thật thì không biết có không…”

Cậu cũng không rành quy củ của giới võ cổ truyền ở thế giới này, cũng không rõ cụ thể “giao lưu” sẽ là kiểu gì.

“Vậy quyết định đi thành phố T nhé!”

La Bạch Bạch từng xem clip Trần Tinh Nhiên đấu với Sư Viêm, ngầu tới mức cậu ấy suýt tè ra quần, tiếc là không được xem trực tiếp. Lần này cuối cùng cũng có cơ hội được tận mắt coi võ cổ truyền quyết đấu nên tất nhiên không thể bỏ qua.

Mấy người khác cũng không có ý kiến, vậy là lần đầu tiên sau khi lập đội, MOD quyết định cùng nhau đi du lịch, mục tiêu chính là quê của Phí Vi ở thành phố T.

“Thành phố T lạnh lắm.”

Dương Vân Triệt đưa tay chỉnh lại cổ áo cho Trần Tinh Nhiên: “Em ít quần áo quá, mai anh đi mua thêm cho em vài bộ, kẻo qua đó lại bị cảm.”

Trần Tinh Nhiên cong môi cười: “Ừm.”

“Chậc.”

La Bạch Bạch răng ê ẩm: “Thấy ghét, lần sau có rải cơm chó thì nói trước một tiếng được không…”

Dương Vân Triệt tỉnh bơ: “Không được.”

La Bạch Bạch nheo mắt nhìn anh: “Có phải anh là người dẹp cái cp của em với Nhiên Bảo trên siêu thoại không, đội trưởng?”

Dương Vân Triệt cười: “Mấy thứ tà đạo đó, đáng lẽ phải dẹp từ lâu.”

“Em biết ngay là anh mà!!”

“Có ý kiến à?”

“Đúng là lòng dạ nhỏ nhen! Em có định phá đâu, em muốn nhập hội chung với hai người…”

“Cút.”

Trần Tinh Nhiên cong mắt cười nhìn La Bạch Bạch và Dương Vân Triệt cải lộn, cậu rất thích bầu không khí trong đội như thế này, mọi người thân nhau như người nhà và thoải mái tự nhiên.

Ánh mắt Trần Tinh Nhiên thoáng hiện chút hoài niệm, cậu nhìn ra ngoài cửa sổ thì sững lại.

—— “Tuyết rơi rồi.”

Ngoài cửa sổ, những hạt trắng li ti giống bồ công anh rơi xuống rồi dần biến thành những bông tuyết lớn, lả tả bay đầy trời, chỉ chốc lát mà cành cây ngoài sân đã phủ kín một màu trắng xóa.

Mùa đông đến thật rồi.

....

Trước Tiếp