Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém

Chương 230

Trước Tiếp

Trần Tinh Nhiên có ngũ quan rất đẹp, lông mày sắc sảo, sống mũi cao thẳng, đường nét cằm gọn gàng nhưng điều Dương Vân Triệt thích nhất vẫn là đôi mắt của cậu.

Đôi mắt vừa to vừa hài hòa, con ngươi nhạt màu hơn người bình thường, trong suốt như hổ phách. Khi bị Trần Tinh Nhiên nhìn chằm chằm, có cảm giác như tim gan đều bị cuốn đi. Trong mắt cậu lúc nào cũng ẩn một nụ cười nhàn nhạt nhưng một khi hơi nheo lại, xen lẫn sắc bén và chút lạnh lùng tàn nhẫn, lại khiến người khác rùng mình giống như bị lưỡi dao kề ngay cổ.

"Khoan đã, em nghe anh giải thích..."

Đối diện ánh nhìn của Trần Tinh Nhiên, Dương Vân Triệt ngượng ngùng nhếch môi cười nhưng vừa nói được mấy chữ, giọng đã nhỏ dần đi.

Thôi... cái gì đến cũng sẽ phải đến thôi...

Trần Tinh Nhiên nhìn anh một lúc rồi bước tới, đứng ngay trước mặt Dương Vân Triệt, đưa tay ra.

Dương Vân Triệt theo bản năng nhắm mắt lại.

Không phải lần đầu tiên bị Trần Tinh Nhiên dạy dỗ, rõ ràng anh cao hơn Trần Tinh Nhiên nửa cái đầu, lại còn thường xuyên tập thể hình. Bình thường cùng La Bạch Bạch đấu sức thì anh luôn thắng thế. Vậy mà Trần Tinh Nhiên trông gầy gò nhỏ bé, sức mạnh lại kinh người. Mỗi lần bị cậu dạy cho một trận, Dương Vân Triệt đều thấy cái gọi là “nam thần esport” của mình chẳng giữ nổi chút thể diện nào.

Nhưng bàn tay mạnh mẽ tưởng tượng kia không hạ xuống. Dương Vân Triệt nhắm mắt, lại chỉ cảm thấy vài đầu ngón tay lạnh lạnh đặt lên trán mình, khảy nhẹ hai cái.

Anh ngạc nhiên mở mắt ra.

Trong mắt Trần Tinh Nhiên chẳng có vẻ gì như anh nghĩ, cũng không hề mang chút bất mãn. Vẻ mặt cậu tự nhiên như thường ngày, khẽ nhón chân rồi chỉnh lại vài lọn tóc của Dương Vân Triệt.

"Tóc rối rồi."

Trần Tinh Nhiên rút tay về, nói.

Dương Vân Triệt sững sờ tại chỗ.

Trần Tinh Nhiên dường như không thấy vẻ ngạc nhiên của anh, xoay người ngồi xuống ghế, cầm phần bữa sáng còn nóng hổi trên bàn cắn một miếng.

Ăn ngon thật.

Một lát sau, Trần Tinh Nhiên quay đầu lại, thấy Dương Vân Triệt vẫn còn đứng ngây người, cậu nghiêng đầu: "Sao vậy?"

Dương Vân Triệt nghiêm túc đưa tay bóp mặt Trần Tinh Nhiên một cái: "You là ai vậy?"

Trần Tinh Nhiên: "..."

"You có phải người ngoài hành tinh giả dạng không?"

Dương Vân Triệt lại đưa tay kia lên, ôm lấy mặt cậu bóp như cục bột: "Từ khi nào mà Nhiên Nhiên của chúng ta dễ nói chuyện quá vậy?"

Mặt Trần Tinh Nhiên bị bóp đến biến dạng, đôi mắt hơi nheo lại.

Dương Vân Triệt vội vàng buông tay, cười gượng: "Em không giận?"

"Có chút."

Trần Tinh Nhiên suy nghĩ một chút, rồi nói: "Nhưng cũng không đến mức giận như trước."

Trước kia cậu không muốn công khai, thật ra là vì trong lòng đầy lo lắng cho tương lai, sợ lỡ có gì không hay thì sẽ khó xử. Vì vậy mới chọn cách tạm thời giấu đi và yêu thầm lặng lẽ.

Nhưng đêm qua về nhà, Trần Tinh Nhiên đã suy nghĩ rất lâu, cảm thấy bản thân quá ích kỷ.

Rõ ràng Dương Vân Triệt rất nghiêm túc, yêu là muốn công khai cho cả thế giới biết, ước gì dán bảng hiệu lên người để khoe. Còn bao nhiêu lo nghĩ trong lòng Trần Tinh Nhiên với anh hoàn toàn chẳng có ý nghĩa gì.

Anh chưa từng nghĩ nếu cả hai thấy không hợp thì sẽ làm sao. Cũng không giống Trần Tinh Nhiên cứ cân đo thiệt hơn, Dương Vân Triệt thích thì cứ yêu, dốc hết tình cảm, nhiệt tình và chân thành. Ngay cả những điểm chưa hoàn hảo trong tính cách Trần Tinh Nhiên, trong quá trình ở bên nhau đều bộc lộ ra nhưng Dương Vân Triệt chưa từng khó chịu, trái lại chấp nhận tất cả, còn vui vẻ chịu đựng.

Đứng trước một người như vậy, Trần Tinh Nhiên cảm thấy những suy nghĩ trước đây của mình quá thận trọng, cũng quá coi thường quyết tâm của Dương Vân Triệt. Những lo lắng mang chút ích kỷ đó chỉ để ý đến bản thân, quên mất rằng thật ra Dương Vân Triệt luôn khao khát được cùng cậu nắm tay đi giữa ánh nhìn của mọi người.

Chỉ là vì Dương Vân Triệt luôn bao dung, nhường nhịn cậu nên đến giờ Trần Tinh Nhiên mới nhận ra điều này.

Sau khi La Bạch Bạch trêu chọc lộ ra chuyện tình cảm của hai người, phản ứng đầu tiên của Trần Tinh Nhiên là xấu hổ, khó xử và cảm thấy không biết đối mặt thế nào. Nhưng nghĩ kỹ lại thì sự ngượng ngùng đó thật sự chẳng có lý do gì hết.

Dương Vân Triệt như vừa nhặt được báu vật, chỉ muốn khoe với cả thế giới, mà cậu là một võ giả đường đường chính chính mà từ khi nào lại trở nên rụt rè như này?

Cũng chính vì nghĩ thông suốt những điều đó, nên khi nghe La Bạch Bạch và Phó Châu nói chuyện, Trần Tinh Nhiên không hề nổi giận.

Ngược lại còn thấy dáng vẻ Dương Vân Triệt thay đổi, vừa muốn nũng nịu vừa muốn khoe ân ái, trông lại đáng yêu lạ thường.

"Không giận thật à?"

Dương Vân Triệt ngồi cạnh cậu, chống cằm nhìn nghiêng gương mặt Trần Tinh Nhiên, thi thoảng còn lấy ngón tay chọc chọc vào má cậu: "Thật á? Thật á hả? Thật 100% luôn à?"

Cứ như không bị ăn một trận thì còn chưa chịu yên, bộ dáng rõ ràng là chưa thỏa mãn…

Trần Tinh Nhiên bất đắc dĩ nắm lấy ngón tay anh: "Ừm, thật 100%."

Cậu vốn muốn nói: từ giờ không cần giấu giấu giếm giếm nữa, cứ thoải mái đường hoàng ở bên nhau thôi. Nhưng lời đến miệng lại thấy hơi ngượng, nghĩ một chút, liền đổi cách nói: "Tấm ảnh hôm qua anh đăng trên Weibo… chụp mờ quá. Lần sau mình chụp ảnh chung đi."

Dương Vân Triệt hơi sững người, rất nhanh liền hiểu ra ý cậu.

Khóe môi anh cong lên, trong mắt ánh lên niềm vui cùng mong chờ, lấp lánh như chú chó con vừa được thưởng.

"Được."

Dương Vân Triệt cười nói.

Chạm phải ánh mắt sáng rực đó, Trần Tinh Nhiên thấy không tự nhiên, liền ho nhẹ hai tiếng: "Đừng có quá trớn."

"Sao mới tính là quá trớn?"

Dương Vân Triệt rướn người hôn lên mặt cậu một cái, cười tủm tỉm: "Như vậy có tính không?"

"Ừm…"

Tai Trần Tinh Nhiên đỏ bừng chỉ trong nháy mắt. Còn chưa kịp nói gì, Dương Vân Triệt đã nghiêng đầu, lần này nhắm thẳng vào môi cậu.

"Vậy thế này thì sao?"

"Hoặc là… như vậy có tính không?"

"Ưm…"

Trần Tinh Nhiên bị anh hôn đến mức khó thở, liền nghiêng người né ra: "Như vậy thì chắc chắn tính rồi!"

"Ồ."

Dương Vân Triệt gật đầu: "Vậy hôn môi thì tính, còn hôn mặt thì không tính đúng không?"

Trần Tinh Nhiên nghẹn lời, cảm thấy mình đang bị dắt mũi, liền trừng anh một cái rồi cúi đầu tập trung ăn sáng, không thèm để ý nữa.

Dương Vân Triệt rõ ràng chưa chịu yên, lại dán sát vào, hết cọ tới dụi, cứ như kiểu "không đuổi anh ra thì coi như em đồng ý".

"Dương Bất Yêm!"

Trần Tinh Nhiên tiện tay cầm chai trên bàn, giả vờ muốn ném anh.

Lúc này Dương Vân Triệt mới chịu lui ra, ngồi thẳng dậy. Nhưng trong tay Trần Tinh Nhiên cầm lại là chai sốt cà chua, chẳng may cái nắp bật ra, cả đống sốt đỏ lòm đổ lên người Dương Vân Triệt.

"Ô, em lại gọi tên anh đi."

Dương Vân Triệt cúi đầu nhìn quần áo dính đầy sốt, nhướng mày: "Theo như giao kèo, cái này là anh được hôn tiếp đúng không?"

Trần Tinh Nhiên: "…"

……

"Sao nãy giờ còn chưa có động tĩnh gì?"

Ngay ngoài cửa, La Bạch Bạch, Phó Châu và Tiêu Nam áp tai nghe ngóng.

"Không đúng nha."

La Bạch Bạch xoa cằm: "Chẳng lẽ Nhiên Bảo không nghe thấy tụi mình nói?"

"Sao mà không, tai cậu ấy thính lắm, dân luyện võ đều nghe rõ mà."

Tiêu Nam lắc đầu: "Chắc đội trưởng đang xin tha rồi."

"Đừng nói là cho anh ấy thoát dễ dàng vậy nha?"

Phó Châu cười đầy vẻ hóng hớt: "Ngày nào cũng ỷ vào việc Tinh Nhiên chẳng nỡ nặng tay, suốt ngày bày trò chọc tức. Lần này còn dám sai La Bạch Bạch công khai bóc chuyện yêu đương nữa chứ."

"Đội trưởng đúng là quá đáng rồi."

Tiêu Nam gật gù tán thành: "Tinh Nhiên da mặt mỏng vậy, lần này chắc chắn giận điên luôn."

Dù họ đều thân với Dương Vân Triệt, lần này chẳng ai có ý định bênh anh, thậm chí còn mong Trần Tinh Nhiên nổi giận thật rồi cho Dương Vân Triệt một bài học nhớ đời mới được.

"Chờ đó đi, sắp đến lúc ăn đòn rồi."

Ba người liếc nhìn nhau, gật đầu đồng ý rồi tiếp tục dán tai lên cửa, im lặng nghe ngóng.

Nhưng chờ thêm hai phút, bên trong vẫn im phăng phắc.

“Lạ quá.”

La Bạch Bạch nghi ngờ nói: “Chẳng lẽ là… yên lặng trước giông bão?”

“Nhưng mà yên lặng cũng hơi lâu rồi đó.”

Phó Châu nhíu mày: “Không lẽ Vân Triệt đến cả tiếng kêu cũng phát không ra, trực tiếp toi đời rồi?”

“……”

La Bạch Bạch giật giật khóe miệng: “Không tới mức đó chứ.”

“Cậu đi xem đi.”

Phó Châu hơi lo lắng, ra hiệu cho La Bạch Bạch.

“Em không đi, để anh Tiêu đi kìa!”

“Xời, tôi cũng không đi.”

Lỡ đâu vào trong, Dương Vân Triệt kéo bọn họ qua làm tấm đệm thì sao? Với tính cách của anh, đúng là làm được chuyện đó thật.

Ba người cứ đùn đẩy mãi, cuối cùng quyết định oẳn tù tì.

“Oẳn tù tì!”

La Bạch Bạch: “……”

Phó Châu và Tiêu Nam thu tay lại, dịu dàng vỗ vai La Bạch Bạch: “Đi đi, cẩn thận chút nhé.”

“Má nó, em không dám…”

La Bạch Bạch mặt mày ủ rũ: “Hay là… mình cùng đi?”

“Mơ đẹp dữ. Mau lên.”

“Đừng lề mề nữa, cậu cứ giả bộ nói quên mang theo cái gì đó, thò đầu vào nhìn tình hình, có gì thì hét lên.”

La Bạch Bạch giãy giụa một lúc, cuối cùng cũng không thắng nổi hai người kia. Cậu ấy đứng xoắn xuýt ngoài cửa một hồi rồi hít sâu một hơi, ánh mắt kiên quyết như cảm tử: “Em đi đây.”

“Cố lên!”

La Bạch Bạch trong lòng nghĩ sẵn kịch bản, đẩy cửa bước vào, lớn tiếng nói: “Ôi trời giám đốc Phó, anh cũng bất cẩn quá, đồ quan trọng vậy mà để quên, thôi được rồi, em giúp anh lấy…”

Cậu ấy vừa đẩy cửa, cảnh tượng đập vào mắt chính là…

Dương Vân Triệt quay lưng về phía cậu ấy, ngồi trên ghế.

Trần Tinh Nhiên cầm khăn giấy, đang lau gì đó trên người anh.

Cậu cúi đầu, tóc mái rũ xuống che khuất nửa gương mặt, trông có chút đáng sợ.

Dương Vân Triệt vẫn ngồi im không nhúc nhích, nghe tiếng La Bạch Bạch cũng chẳng phản ứng gì.

Ánh mắt La Bạch Bạch hạ xuống, liền thấy dưới sàn một vũng chất lỏng đỏ thẫm, từng giọt từng giọt rơi xuống từ người Dương Vân Triệt, chảy loang loáng trên mặt đất.

Tí tách, tí tách.

Trong khoảnh khắc, mắt La Bạch Bạch trừng to như muốn rách khóe.

“Bạch…”

Trần Tinh Nhiên nghe thấy tiếng cậu ấy, theo phản xạ ngẩng đầu lên. Còn chưa kịp gọi xong tên, đã thấy La Bạch Bạch hít sâu một hơi, dồn hết khí lực, hét lớn đến mức vang tận trời xanh:

“Không xong rồi!! Đội trưởng… đội trưởng bị giết rồi!!!”

Trần Tinh Nhiên: “……”

Trước Tiếp