Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 87. Chim Về Tổ (Kết thúc)
Suốt cả đêm Kim Tự Hồng không hề chợp mắt. Anh cứ nơm nớp lo sợ rằng chỉ cần mình ngủ quên, lúc tỉnh dậy Đỗ Hằng Hi sẽ lại biến mất không dấu vết như lần ở Tây An năm xưa.
Sau khi trở lại giường, anh trở mình, kéo Đỗ Hằng Hi vào lòng ôm từ phía sau, đưa một cánh tay ra cho hắn gối đầu. Ngực áp sát vào lưng, Đỗ Hằng Hi theo bản năng lùi lại phía sau một chút, nằm gọn gàng và bình yên trong vòng tay anh.
Cứ thế, anh mở mắt thức trắng một đêm.
Ngày hôm sau là một ngày nắng đẹp. Vừa hửng sáng, Kim Tự Hồng đã xuống giường, ăn mặc chỉnh tề rồi lặng lẽ rời đi không một tiếng động.
Dù thức trắng đêm nhưng anh không hề thấy mệt mỏi. Sau khi ăn cháo cùng mọi người, Kim Tự Hồng mang theo súng, lên ngựa cùng Diệp Huy và mấy người khác rời khỏi doanh trại.
Đỗ Hằng Hi bị đánh thức bởi những âm thanh xôn xao bên ngoài.
Hắn phát hiện mình đã nghe thấy được, dù vùng tai nối liền với dây thần kinh vẫn còn đau âm ỉ.
Mở mắt ra hắn cũng không vội dậy ngay, cứ nằm im trên giường thêm một lát, tỉ mỉ phân biệt những tạp âm từ thế giới bên ngoài, tiếng nước nhỏ giọt dưới hiên và tiếng chim hót, tiếng gió thổi qua ngọn cây, tiếng bước chân qua lại, xen lẫn cả những lời th* t*c của tiếng địa phương dân dã. Giờ đây nghe thật sống động và chân thực biết bao.
Hôm qua có quá nhiều biến cố bất ngờ, hắn còn chưa kịp lo lắng cho đôi tai của mình, giờ ngẫm lại không khỏi thở phào nhẹ nhõm. May mà không bị điếc thật. Trước đây một bên tai bị tật đã có nhiều bất tiện, nếu thực sự rơi vào môi trường không thâm thanh, hắn và thế giới này lại có thêm một tầng ngăn cách.
Hắn cảm thấy may mắn như vừa từ cõi chết trở về, thầm nghĩ vận may của mình bắt đầu chuyển biến theo hướng tốt đẹp rồi.
Ngồi dậy từ trên giường, hễ cử động là vùng eo lan xuống dưới lại mỏi nhừ, nơi khó nói cũng có chút sưng đau. Khi đặt chân xuống đất, hắn buộc phải cẩn thận nhích từng bước.
Đỗ Hằng Hi vịn tay vào bàn, đôi chân run rẩy. Hắn nghĩ thế này không ổn rồi, kỹ năng của Kim Tự Hồng thực sự quá thô lỗ, lần nào l*m t*nh cũng như muốn lấy đi nửa cái mạng của hắn. Sau này phải bảo anh sửa đổi mới được, tất nhiên cũng không loại trừ khả năng Kim Tự Hồng đang mượn cơ hội này để xả giận, cố tình hành hạ hắn.
Nhưng rõ ràng đây là chuyện vui vẻ, tất nhiên nên để lại những ký ức tốt đẹp hơn mới phải.
Đỗ Hằng Hi tự nhiên như ở nhà, từ trong chiếc tủ quần áo cũ kỹ chọn lấy một bộ y phục chỉnh tề để thay. Hắn và Kim Tự Hồng có vóc dáng tương đương nên mặc vào rất vừa vặn.
Bước ra khỏi cửa, tại lối vào doanh trại có người đang đứng gác, thấy Đỗ Hằng Hi đi ra liền không nhịn được liếc mắt nhìn hắn suốt.
Đỗ Hằng Hi đi dạo một vòng quanh trại, thấy nơi này toàn là lều lán đơn sơ, rừng sâu hẻo lánh, bèn dứt khoát bước tới, khách khí chào hỏi: “Người anh em này, phiền cho hỏi một chút, từ đây đi đường nào thì xuống núi được?”
Tên lính gác là một gã thanh niên đen gầy, vừa nghe câu đó liền lập tức cảnh giác, giơ lưỡi lê lên chỉ về phía hắn: “Anh là người bị anh Kim bắt về, đừng hòng chạy trốn!”
Đỗ Hằng Hi lùi lại một bước, giơ hai tay lên ra hiệu mình không có vũ khí: “Nếu tôi bị anh ta bắt về thật thì sao anh ta lại để tôi tự do đi lại như vậy?”
Gã thanh niên chẳng buồn để tâm đến lời giải thích của hắn, vẫn dùng lưỡi lê chĩa vào người, ép hắn quay lại phòng: “Đi vào!”
Đỗ Hằng Hi không còn cách nào khác, đành phải quay về phòng. Hắn chán nản đi quanh quẩn trong nhà, đến buổi trưa thì bụng đói cồn cào, định ra ngoài xin chút gì ăn nhưng chưa kịp mở lời đã bị chặn lại.
Chạng vạng tối khi Kim Tự Hồng trở về, Đỗ Hằng Hi đang nằm trên giường, đói đến mức chẳng còn chút sức lực nào.
Kim Tự Hồng đẩy cửa bước vào, vừa mở miệng đã hỏi ngay: “Em muốn đi à? Có người nói với tôi em đang dò hỏi đường xuống núi.”
Đỗ Hằng Hi lật đật ngồi dậy: “Em bị bỏ đói cả ngày rồi đây này.”
Kim Tự Hồng lấy một gói bánh ngọt từ trong ngực áo ra ném vào lòng hắn: “Tai khỏi rồi à?”
Đỗ Hằng Hi đón lấy gói bánh, thấy nó vẫn còn ấm nóng vì được áp sát vào người, hắn nhón một miếng đưa vào miệng: “Ừ, sáng dậy là đã nghe thấy được rồi.”
Kim Tự Hồng kéo một chiếc ghế dài ra ngồi xuống, hỏi lại lần nữa: “Em muốn đi?”
Đỗ Hằng Hi chậm rãi nhai nuốt: “Anh định giữ em lại à?”
Kim Tự Hồng tỏ vẻ vô cùng lạnh nhạt: “Tôi không giữ em, mà có muốn giữ cũng chẳng giữ nổi. Cửa mở đó, chân mọc trên người em, muốn đi thì cứ việc đi.” Thế nhưng anh lại đột ngột đứng phắt dậy, tháo mạnh trang bị trên người xuống, quăng rầm lên bàn.
Đỗ Hằng Hi nhét nốt mẩu bánh còn lại vào miệng, bước xuống giường, đi tới bàn tự rót cho mình một ly nước để dễ tiêu. Hắn vừa uống nước, đôi mắt vừa dính chặt lấy Kim Tự Hồng không rời. Kim Tự Hồng đang quay lưng về phía hắn, tấm lưng cứng đờ như một tấm sắt nguội.
Đỗ Hằng Hi thong thả uống xong nước, l**m l**m môi, bẻ một miếng bánh rồi từ phía sau tiến lại gần Kim Tự Hồng. Hắn tựa cằm lên vai anh, đôi môi kề sát bên tai, một cánh tay vòng qua phía trước, đưa miếng bánh tới tận miệng anh: “Anh nếm thử chưa? Ngon lắm, có vị hoa quế đấy.”
Ngón tay chạm vào bờ môi, bất động trong giây lát, rồi một cảm giác ẩm ướt truyền tới, là Kim Tự Hồng đang l**m lấy ngón tay hắn.
Bánh trên tay không còn, Đỗ Hằng Hi mỉm cười thu tay về: “Có phải rất ngon không?”
Kim Tự Hồng ăn mà chẳng thấy vị gì, chỉ hừ hừ trong mũi: “Ừ.”
Đỗ Hằng Hi dang rộng hai tay, từ phía sau ôm lấy thắt lưng anh, mặt áp sát vào lưng: “Anh đừng đuổi em đi nhé. Em đã không còn nhà để về nữa rồi, ngoài chỗ của anh ra, em chẳng muốn đi đâu cả.”
Cơ thể Kim Tự Hồng khẽ run lên, nhưng anh không nỡ hất hắn ra, giọng thấp xuống: “Vậy thì em hỏi đường xuống núi làm gì? Đừng có lừa tôi.”
Đỗ Hằng Hi nói: “Em muốn đi mua ít nước đuổi muỗi. Chỗ anh buổi tối có côn trùng đốt em, ngứa ngáy lắm.”
Kim Tự Hồng bật cười thành tiếng, thở phào nhẹ nhõm. Anh xoay người lại đối diện với Đỗ Hằng Hi, nhướng mày: “Ngứa à?” Anh đặt tay lên eo Đỗ Hằng Hi: “Ngứa chỗ nào? Chỗ này phải không?” Nói đoạn liền bắt đầu gãi ngứa hắn.
Vùng eo Đỗ Hằng Hi toàn là thịt nhạy cảm, bị anh chạm vào liền không nhịn được phá ra cười lớn, khom người chạy trốn. Kim Tự Hồng tự nhiên đuổi theo, hai người đùa giỡn đuổi nhau lên tận giường. Áo Đỗ Hằng Hi bị xộc xệch lộ ra một đoạn eo thon, hắn co chân khom lưng né tránh trên giường, cười đến chảy cả nước mắt.
Cuối cùng thật sự không còn sức nữa, hắn nắm lấy tay Kim Tự Hồng xin tha: “Được rồi, được rồi, không đùa nữa. Cả ngày em mới chỉ vừa ăn được chút lót dạ, không có sức nghịch với anh đâu.”
Kim Tự Hồng đè lên người hắn, hơi thở nóng hổi và dồn dập. Anh cúi đầu nhìn thấy trán Đỗ Hằng Hi lấm tấm mồ hôi, gương mặt trắng trẻo sạch sẽ, đôi mày mắt đen nhánh sắc sảo như dao tạc, sống mũi cao thẳng thanh tú. Chiếc áo sơ mi bung ra hai lồng cúc, cổ áo mở rộng để lộ xương quai xanh rõ rệt, bờ vai gầy cùng chiếc cổ thanh mảnh trông vô cùng đẹp đẽ, cũng vô cùng quý giá.
Anh cúi người, trân trọng vô ngần hôn lên trán hắn: “Thiếu gia.”
Đỗ Hằng Hi đưa tay lên sờ mặt anh: “Sao lại gọi em như vậy?”
Kim Tự Hồng mỉm cười, đôi mắt đen láy thoáng hiện nét tinh nghịch và láu cá của ngày xưa. Anh đưa tay ôm chặt lấy hắn, vùi đầu vào hõm vai hắn nũng nịu cọ cọ: “Tôi thực sự cảm thấy mình như đang nằm mơ. Nhưng thiếu gia thì đã sao, bây giờ em là của tôi rồi.”
Đến bữa tối, Kim Tự Hồng giới thiệu Đỗ Hằng Hi với Diệp Huy, nói rằng đó là bạn mình.
Đỗ Hằng Hi đã quen với những cảnh tượng lớn, biểu hiện vô cùng hào phóng, tự nhiên toát ra một phong thái khí độ khác người.
Diệp Huy nâng ly mời rượu, nheo mắt quan sát, cứ cảm thấy người này trông rất quen mắt, cử chỉ hành động cũng không giống người bình thường. Sau khi rượu no cơm chán, ai về phòng nấy, Diệp Huy lại gọi riêng Kim Tự Hồng lại, nói có chuyện muốn bàn bạc.
Những kẻ thổ phỉ lưu khấu như bọn họ không thể làm mãi được, vẫn phải cầu một sự ổn định. Ban ngày bọn họ ra ngoài là để gặp một vị tướng quân, hy vọng có thể đầu quân vào quân đội chính quy. Vị tướng quân kia mắt cao hơn đầu, không coi trọng đám nhân mã này của bọn họ. Diệp Huy biết Kim Tự Hồng kinh nghiệm phong phú, từng trải sự đời, nên muốn nhờ anh giúp đưa ra ý kiến xem làm thế nào để lấy lòng vị tướng quân kia.
Nói đi nói lại, chẳng qua cũng chỉ là chuyện nịnh hót, gãi đúng chỗ ngứa mà thôi.
Kim Tự Hồng không mấy hứng thú với việc này.
Nói đến cuối cùng, Diệp Huy đột nhiên xoay chuyển đề tài: “Thực ra tôi có một ý kiến.”
Kim Tự Hồng nheo mắt nhìn gã.
Diệp Huy nói: “Người bạn kia của anh, lúc đầu tôi không nhận ra, nhưng giờ thì nhớ ra rồi. Một trọng phạm như hắn, nếu dùng làm lễ ra mắt dâng lên, anh thấy thế nào? Chính anh cũng nói đó là kẻ thù của mình, giờ chính là lúc để anh báo thù đấy.”
Ánh mắt Kim Tự Hồng thoáng dao động: “Ý của cậu là vậy?”
Diệp Huy thấy phản ứng của anh bình thản thì trong lòng có chút lo lắng, nhưng vẫn tiếp tục: “Anh yên tâm, nếu thành công, anh chắc chắn là công thần lớn nhất. Tôi chỉ cầu một bát cơm ăn ổn định, tuyệt đối không tranh công với anh. Anh thử nghĩ xem, tướng quân chỉ cần tùy ý ban cho anh ít binh mã là anh có thể đông sơn tái khởi, tiền đồ vô lượng, không cần phải chịu uất ức trong ngọn núi nhỏ này với chúng tôi nữa. Nếu anh có chí lớn, lẽ nào lại để lỡ cơ hội tốt như vậy?”
Đêm khuya, Kim Tự Hồng trở về cả người đầy sương lạnh. Đẩy cửa ra, Đỗ Hằng Hi đang cúi người bận rộn trước bàn. Ánh lửa của đèn dầu nhảy múa trên gương mặt hắn, soi rõ từng sợi lông mi và kẽ tóc, hắn đứng trong quầng sáng như một nhân vật bước ra từ trong tranh.
Kim Tự Hồng khẽ nín thở, cố gắng nén lại sự giận dữ và bất an từ cuộc trò chuyện vừa rồi. Anh bước vào trong phòng, xoay người đóng cửa lại, ngăn cách hoàn toàn gió sương bên ngoài. Nơi này ấm áp lạ thường, là một vùng trời nhỏ an toàn của riêng hai người.
Anh bước tới, hơi thở dồn nén bấy lâu mới từ từ thoát ra, ghé sát lại nhìn rồi giả vờ như không có chuyện gì, hỏi: “Em đang làm gì đó?”
Đỗ Hằng Hi đặt mảnh giấy gấp trong lòng bàn tay cho anh xem, đó là một con hạc giấy nhỏ xíu, đầu nhỏ nhắn, bụng căng tròn, đầu nhẹ chân nặng nên ngồi rất vững chãi, chỉ có điều ước chừng là không bay lên nổi.
Mấy tờ giấy viết thư đã bị hắn cắt ra, bên cạnh vẫn còn một đống nữa, có lẽ nãy giờ hắn đều loay hoay làm việc này.
Đỗ Hằng Hi khẽ nói: “Trước đây anh đã dạy em làm mà.”
Kim Tự Hồng cầm lấy con hạc trên tay hắn, kéo kéo hai bên cánh, đột nhiên nảy ra ý định: “Vân Khanh, chúng ta trốn đi.”
Đỗ Hằng Hi không hiểu chuyện gì: “Trốn cái gì?”
“Trốn đến một nơi không ai quen biết chúng ta, bắt đầu lại cuộc sống mới.”
Đỗ Hằng Hi đôi mắt lờ đờ vì say, cũng không nghe hiểu, ngửa đầu định nói thì lại nấc cụt một cái, phả ra hơi rượu nồng nặc. Vì Diệp Huy liên tục mời rượu nên hắn đã uống vượt quá lượng tửu thường ngày.
Kim Tự Hồng trái lại trở nên hăng hái hẳn lên, anh không kìm được đi đi lại lại trong phòng, bắt đầu vạch ra kế hoạch hệt như mọi chuyện đã được quyết định xong xuôi: “Bây giờ trong nước đâu đâu cũng có chiến tranh, đánh quân Nhật thì ít mà tự đánh nhau thì nhiều, nơi nào cũng không an toàn, muốn đi thì phải ra nước ngoài thôi. Em yên tâm, tôi sẽ không để em phải khổ đâu. Trước đây tôi làm ăn ở Thiên Tân, cửa hàng nhà xưởng vẫn còn đó, chúng ta sẽ đến đó bán tài sản đi, có tiền trong tay rồi thì tìm một nơi yêu thích định cư, đủ cho chúng ta sống sung túc cả đời.”
Anh nói rất nhiều, thao thao bất tuyệt, hệt như viễn cảnh tương lai tươi sáng ấy đang hiện ra ngay trước mắt.
Đỗ Hằng Hi nương theo cơn say, chống cằm mỉm cười nhìn anh. Hắn không quan tâm đi đâu, cũng chẳng quan tâm cuộc sống sau này sẽ thế nào. Với hắn, được ở bên cạnh người này đã là sự cứu rỗi lớn nhất rồi.
“Được,” Đỗ Hằng Hi nhẹ giọng đáp, thanh âm tan vào ánh đèn dầu ấm áp, “Anh đi đâu, em theo đó.”
Đêm đó, trong căn phòng nhỏ trên núi, họ cùng nhau thu dọn những hành trang ít ỏi, chuẩn bị cho một cuộc hành trình không biết điểm dừng, nhưng trái tim thì đã tìm thấy bến đỗ bình yên nhất.
Duyên phận xoay vần, trải qua bao sóng gió, cuối cùng cánh chim lạc lối cũng đã tìm đường trở về tổ ấm của mình.
Đỗ Hằng Hi lúc này đã nghe hiểu câu chuyện, hắn nghiêng đầu, hỏi anh đầy vẻ hứng thú: “Anh bỏ được không?”
“Bỏ cái gì?”
“Tất cả mọi thứ ở đây.” Ánh mắt Đỗ Hằng Hi sáng rực nhưng thái độ lại vô cùng bình thản, chậm rãi nói: “Một khi anh sang nước ngoài, tất cả sẽ kết thúc, anh sẽ không còn cơ hội nào ở nơi này nữa.”
Kim Tự Hồng nhìn hắn, bước lại gần, nét mặt trở nên nghiêm túc: “Nếu không có em, tôi sẽ không cam tâm, nhưng có em ở đây, mọi thứ đều khác biệt.” Anh đưa tay v**t v* khuôn mặt Đỗ Hằng Hi, rồi cúi người xuống, áp mặt mình vào mặt hắn, giọng khàn đục: “Tôi không thể chết, cũng không muốn bán mạng cho kẻ khác. Trong mắt những kẻ đó, mạng người rẻ rúng như cỏ rác, nhưng tôi vẫn chưa sống đủ. Tôi từng ngồi lên vị trí Tư lệnh bộ Lục quân, oai phong cũng đã trải qua, hưởng thụ cũng đã hưởng thụ rồi, tiếc rằng cái xương cốt tôi vốn dĩ hạ đẳng, trong miệng tôi thì gan ngỗng rượu vang cũng chẳng ngon hơn bánh nướng sữa đậu là bao. Tôi sống hơn hai mươi năm, chỉ thấy một mình em là tốt, có em ở đây, tôi sợ chết, cũng không nỡ chết. Nếu em bảo tôi vứt bỏ em để đi tranh giành thứ khác, thì dù tôi có phát điên cũng không tình nguyện.”
Kim Tự Hồng hít sâu một hơi, giọng nói hơi run rẩy: “Tôi không cần gì hết, chỉ sợ em không chịu mà thôi.”
Ánh mắt Đỗ Hằng Hi lung linh dao động, hắn khẽ mỉm cười, giọng nói nhẹ như một làn khói: “Nếu không chịu, em hà tất phải đuổi theo tìm anh?” Hắn giơ tay ôm lấy cổ Kim Tự Hồng, thỏa nguyện tựa vào hõm cổ anh hít một hơi thật sâu, nhỏ giọng nói: “Chú chim nhỏ của em…”
Trời Nam đất Bắc, núi cao sông dài, chỉ cần anh tình nguyện, em sẽ theo anh.
Thế gian rộng lớn, mệnh đồ thênh thang, chỉ cần anh dừng bước, em sẽ bên anh.
Phồn hoa vô tận, đông có núi xanh tây có suối ngầm.
Tâm tựa thiên nga, từ nay chẳng còn nơi nào là lồng giam.
HẾT CHÍNH TRUYỆN