Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 86. Trường lưu thủy
Giống như bị bao vây bởi một màn sương mù u tối và quái dị, Kim Tự Hồng phải đối mặt với vô vàn những suy đoán hãi hùng.
Thuận theo lực kéo của Đỗ Hằng Hi, anh ngồi xuống bên cạnh hắn. Đỗ Hằng Hi đang để trần nửa thân trên, Kim Tự Hồng xoay vai hắn lại, vẻ mặt nghiêm nghị, bắt đầu xem xét tỉ mỉ khắp cơ thể hắn.
Từ lồng ngực đến sau lưng, hắn gầy đến mức lộ rõ từng dẻ xương sườn, lớp cơ bắp săn chắc trước kia chẳng biết đã tiêu biến từ lúc nào.
Anh nâng cổ tay Đỗ Hằng Hi lên, chỉ vào những vết hằn đã đóng vảy trên đó. Lớp vảy đã bong ra nhưng vết sẹo vẫn còn dữ tợn như con rết. Anh không nói lời nào, chỉ trỏ vào đó, đôi mắt nhìn chằm chằm đầy vẻ chất vấn.
Đỗ Hằng Hi khẽ hít một hơi, có chút bất lực nói: “Là do em quá vô dụng nên mới bị người ta tính kế như vậy.”
Hệt như đang trút bỏ tâm sự, Đỗ Hằng Hi chậm rãi kể lại mọi chuyện ở Bắc Kinh một lần nữa. Hắn không hề né tránh hay nói giảm nói tránh, bởi vì trong mơ hắn không cần phải tỏ ra mạnh mẽ để giữ thể diện. Hắn hạ thấp tư thế, thậm chí còn cố ý phóng đại, tô vẽ thêm, giống như một đứa trẻ bị bắt nạt ở bên ngoài chạy về nhà tìm kiếm sự an ủi.
Nghe đến đó, bàn tay đang giữ lấy hắn của Kim Tự Hồng khẽ nới lỏng: “Em yêu tôi ư?” Anh thấp giọng cười mà như khóc: “Nếu không phải chính miệng em nói ra, tôi thật không dám tin.”
Lời nói này đến quá muộn màng. Người mất rồi mới bắt đầu luyến tiếc khôn nguôi, chuyện làm tuyệt rồi mới biết hối hận. Nhưng trái tim đã chết của anh dường như vẫn bị hắn làm cho hồi sinh lại đôi chút.
Kim Tự Hồng v**t v* mái tóc mềm mại của hắn, nghĩ đến việc hắn vì nhung nhớ mình mà mượn rượu giải sầu rồi dẫn đến nghiện ngập, bị kẻ xấu lợi dụng, rồi lại tự trói mình để một thân một mình cai độc. Nỗi đau đớn ấy, có lẽ cũng chẳng khác gì đã chết đi một lần rồi.
“Thật là…” Cuống lưỡi anh đắng chát, cảm thấy Đỗ Hằng Hi thật đáng thương. Từ đầu đến cuối hắn vẫn không thân không thích, xuất thân từ danh gia vọng tộc thì đã sao? Chẳng qua cũng chỉ là một đứa trẻ không ai thương, không ai yêu, lúc đau ốm chỉ biết một mình cắn răng gánh chịu mà thôi. Vì chưa từng có cảm giác an toàn, vì không thể dựa dẫm vào ai nên mới phải dựa vào chính mình, thế nên mới đặc biệt hiếu thắng, muốn nắm giữ mọi thứ trong tầm tay.
“Còn đau không?” Ngón tay cái của anh khẽ m*n tr*n lên vết sẹo ở cổ tay hắn. Chẳng còn cách nào khác, anh đã bị che mờ tâm trí rồi, lúc nào nhìn hắn cũng thấy tội nghiệp, thấy hắn là một kẻ nhỏ bé cần được che chở và xót thương.
Đỗ Hằng Hi nhận ra vẻ dò hỏi trong mắt anh, hắn khẽ mỉm cười, lắc đầu: “Lúc trói vào thì không nghĩ đến những vết thương này, nên không đau. Đến khi cởi ra thì càng không bận tâm đến nữa, nên cũng chẳng thấy đau. Chỉ là đáng thương cho hai chú chim nhỏ kia, đáng yêu hoạt bát như thế, anh cũng rất thích chúng, em vẫn thường thấy anh trêu đùa với chúng mà.”
Kim Tự Hồng bật cười: “Chỉ là hai con chim sẻ thôi, có gì quý giá đâu. Nếu em thích, ở đây muốn bắt bao nhiêu mà chẳng có.”
Đỗ Hằng Hi chau mày nhìn anh, nhích lại gần, khẽ hôn lên khóe môi Kim Tự Hồng một cái: “Em không nghe thấy anh nói gì, anh lại không thể nói chuyện được nữa sao?”
Kim Tự Hồng á khẩu, tay ôm lấy sau gáy hắn, đầu lưỡi thăm dò tiến vào, hôn hắn triền miên. Sau khi tách ra, anh áp sát vào má hắn hỏi: “Em đã gặp tôi bao nhiêu lần rồi?”
Đỗ Hằng Hi hạnh phúc nhắm mắt lại, trong đầu vẫn còn lưu lại chút dư vị choáng váng sau nụ hôn, hắn chẳng bận tâm đến lời Kim Tự Hồng, cứ thế tự mình nói tiếp.
Đến khi nghe thấy Đỗ Hằng Hi đã giết Mã Hồi Đức và thiêu rụi nhà cũ họ Đỗ, Kim Tự Hồng khẽ cười: “Đốt sạch những thứ đó em không đau lòng sao? Cơ nghiệp của cha em đều bị hủy hoại trong tay em rồi.” Kim Tự Hồng cảm thán một tiếng, nhưng ngay sau đó lại thấy vô cùng sảng khoái thầm nghĩ: “Nhưng đồ của lão già đó cũng chẳng có gì đáng để giữ lại, đốt sạch đi mới sạch sẽ.”
Nói một hồi lâu, Đỗ Hằng Hi bắt đầu thấy kiệt sức.
Kim Tự Hồng phát hiện trong tai Đỗ Hằng Hi đang chảy máu, vội vàng đỡ hắn nằm xuống nghỉ ngơi.
Đỗ Hằng Hi nằm xuống nệm, nhanh chóng nghiêng người, lưng còng lại, hai tay bịt chặt tai, cắn chặt môi để nhịn đau. Đến nước này rồi mà hắn vẫn không một tiếng r*n r*, dường như đã quá quen với việc nhẫn nhịn như vậy.
Kim Tự Hồng tìm bông gòn lau sạch máu cho hắn, sau đó chạy vội ra khỏi phòng, túm lấy một tên tay chân lanh lẹ, móc tiền trong túi ra, ra lệnh cho gã lập tức xuống núi mời một vị bác sĩ lên đây.
Khi Đỗ Hằng Hi tỉnh dậy lần nữa, cảm giác đau đớn đã giảm đi nhiều, thấy có một người đang loay hoay kiểm tra cho hắn. Hắn mở mắt ra, đó là một gương mặt người phương Tây đã luống tuổi. Té ra Kim Tự Hồng thấy lão thầy lang được mời đến trước đó cũng bó tay chịu chết, bèn dứt khoát tự mình vào thành tìm một bệnh viện nước ngoài, lặng lẽ bắt cóc một ông Tây lên núi.
Ngôn ngữ bất đồng, hai bên ra hiệu múa may quay cuồng một hồi, cuối cùng ông bác sĩ Tây kia trực tiếp tiêm cho Đỗ Hằng Hi hai mũi.
Cơn đau tan biến, đầu óc Đỗ Hằng Hi cũng thanh tỉnh trở lại.
Ông bác sĩ Tây cáo từ, Đỗ Hằng Hi và Kim Tự Hồng nhìn nhau đối diện.
Hồi lâu sau, Đỗ Hằng Hi mới lên tiếng: “Thì ra không phải là mơ.”
Kim Tự Hồng gật đầu: “Những gì nên nói hay không nên nói, chắc em đều nói cả rồi, không sót chút nào.”
Đỗ Hằng Hi nhìn chằm chằm vào môi anh, đầu tiên là nhíu mày, sau đó dùng giọng điệu bình thản trần thuật: “Có lẽ em thực sự không nghe thấy gì nữa rồi.”
Sắc mặt Kim Tự Hồng thay đổi, vẻ lạnh lùng nghiêm nghị ban đầu suýt chút nữa thì không duy trì nổi.
Đỗ Hằng Hi ngồi dậy, ánh mắt hướng về phía anh: “Anh còn trách em không? Nếu anh không trách em nữa thì ngồi lại đây đi, em muốn xem vết thương trên mặt anh.”
Kim Tự Hồng do dự giây lát, bước tới, cúi người xuống, nhưng chỉ đặt tấm ảnh lấy từ túi áo Đỗ Hằng Hi lên gối của hắn, sau đó quay người ra khỏi phòng.
Tiếng cửa gỗ khép lại két một tiếng, căn phòng nhỏ chỉ còn lại một mình Đỗ Hằng Hi. Hắn ngồi thẫn thờ, nhưng không hề cảm thấy thất vọng.
Hắn cúi đầu cất kỹ tấm ảnh. Kim Tự Hồng trong tấm ảnh ngả vàng kia đang cười nói vui vẻ, là một chàng trai đầy sức sống và rạng rỡ. Đâu có giống người hiện tại, âm trầm u uất, ngay cả dung mạo cũng đã bị hủy hoại. Kim Tự Hồng vốn là người nhạy cảm, không thể nào ngay lập tức thản nhiên đối mặt với hắn được.
Những lời mình vừa nói, hắn nhớ rõ, phản ứng của Kim Tự Hồng, hắn cũng ghi tạc.
Vì vậy hắn thấy rất yên lòng.
Tìm thấy anh rồi. Đỗ Hằng Hi áp tấm ảnh vào lồng ngực rồi nằm xuống, ngửa mặt nhìn lên trần nhà. Linh hồn đã trở về đúng chỗ, gánh nặng được trút bỏ, ngay cả căn nhà nát trước mắt dường như cũng trở nên tràn ngập ánh nắng.
Khóe môi khẽ nhếch lên, hắn nở một nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng đã mất đi từ lâu.
…
Kim Tự Hồng bước ra khỏi cửa, đứng sững ở đó với vẻ mặt nghiêm nghị, mãi vẫn chưa rời đi.
Cho đến khi Diệp Huy bước tới: “Tụi nó bảo anh bắt được người nào đó về nhốt trong phòng à?”
Lúc này Kim Tự Hồng mới chậm chạp quay sang nhìn gã, khẽ ừ một tiếng.
“Nam hay nữ thế? Hiếm thấy nha.” Diệp Huy cười nói, “Không biết là hạng tuyệt thế giai nhân phương nào, tôi có thể chiêm ngưỡng một chút được không?”
Kim Tự Hồng trầm giọng: “KHông phải mỹ nhân gì đâu, là một kẻ thù cũ của tôi. Một nửa số vết thương trên người tôi đều là do hắn ban cho, là một kẻ rất nguy hiểm.”
Diệp Huy vô cùng ngạc nhiên: “Hả? Thế mà anh còn mời bác sĩ đến chữa trị cho hắn? Sao không báo thù?”
Kim Tự Hồng đáp: “Bởi vì tôi cũng có lỗi với hắn. Tôi không biết giữa hai chúng tôi ai sai nhiều hơn, có lẽ cả hai đều hết thuốc chữa rồi.”
Diệp Huy nghe mà đầu óc mơ hồ, Kim Tự Hồng cũng chẳng còn hứng thú để giải thích thêm, cứ thế tự mình rời đi. Anh còn phải đi sắc thuốc cho Đỗ Hằng Hi, anh không thể để hắn vĩnh viễn không nghe thấy âm thanh được.
Lúc chạng vạng tối, Kim Tự Hồng đẩy cửa bước vào.
Đỗ Hằng Hi vừa có một giấc ngủ rất yên bình. Bởi vì tĩnh lặng, không có bất kỳ tiếng động nào, nên khi nhắm mắt lại hắn gần như ngỡ rằng mình đã chết.
Mất đi một trong năm giác quan, xúc giác cũng trở nên nhạy bén hơn. Ngay khi Kim Tự Hồng vừa tiến lại gần, hắn đã tỉnh giấc.
Áo nới lỏng, bàn tay lạnh lẽo v**t v* lên cơ thể hắn, từ thắt lưng đi ngược lên trên.
Đỗ Hằng Hi thầm nghiến răng, căng cứng thần kinh mới nhịn được cơn run rẩy.
Sau đó là những ngón tay vạch từng nét chữ trên lồng ngực hắn, bảo hắn dậy uống thuốc.
Đỗ Hằng Hi đành phải mở mắt, ngồi dậy, giữ chặt lấy áo: “Uống thuốc thì uống thuốc, anh đừng có cởi áo em.”
Kim Tự Hồng mặt không đổi sắc thu tay về, không nói lời nào. Anh bưng thuốc đến, đứng im nhìn Đỗ Hằng Hi ngoan ngoãn uống hết, rồi đột nhiên nhanh tay lấy từ trong túi áo ra một viên mứt quả nhét vào miệng hắn.
“Cái gì vậy?” Đỗ Hằng Hi bất ngờ bị nhét một thứ ngọt lịm vào miệng, một tay vẫn còn bưng chén, kinh ngạc ngẩng đầu lên. Viên mứt xoay tròn trong miệng, lớp đường bọc bên ngoài tan ra, khiến khoang miệng tràn ngập vị ngọt.
Kim Tự Hồng tựa lưng vào chiếc tủ đầu giường, vẫn giữ vẻ mặt vô cảm nói: “Không phải là thứ em để lại sao? Tôi tưởng em thích.”
Đỗ Hằng Hi nhấm nháp viên mứt trong miệng, vị đắng chát đã tan biến, hắn cúi đầu, trong mắt lấp lánh ý cười nhẹ.
Sau khi uống thuốc là đến giờ ăn cơm. Bữa tối là cơm độn khoai lang và bắp cải luộc. Cơm nấu bằng nồi lớn trên bếp đất tự dựng, khoai lang và hạt gạo vô cùng thơm ngọt, chín mềm.
Đỗ Hằng Hi dù vừa bị thương nhưng lại có cảm giác thèm ăn rất tốt, cũng bởi hắn thật sự đã quá đói rồi, đã lâu lắm rồi hắn không được một bữa no nê. Ăn hết một chén cơm, hắn lại đưa đôi mắt mong chờ nhìn Kim Tự Hồng, chìa chiếc chén không ra.
Kim Tự Hồng lườm hắn một cái: “Lại đến lượt tôi hầu hạ em đấy à?”
Đỗ Hằng Hi chớp chớp mắt: “Làm phiền anh rồi, em vẫn chưa no, đầu bếp ở đây tay nghề thật sự rất khá.”
Nào có tay nghề gì đâu, chẳng qua là Đỗ Hằng Hi đã đói đến lả người rồi. Kim Tự Hồng cầm lấy chiếc chén, bực dọc đi ra ngoài xới thêm cho hắn một chén nữa.
Ăn no uống đủ, trước khi ngủ Kim Tự Hồng còn mang nước nóng vào cho Đỗ Hằng Hi tắm rửa, để hắn có thể sạch sẽ đi ngủ.
Vừa phải dỗ hắn uống thuốc, giúp hắn trị thương, lại còn phải hầu hạ hắn ăn ngủ, lúc Kim Tự Hồng bưng chậu nước bẩn ra ngoài đổ, anh mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng, hình như Đỗ Hằng Hi lại đang sai bảo anh quay như chong chóng rồi.
Anh sa sầm mặt mày bước vào phòng. Kim Tự Hồng cảm thấy rõ ràng mình vẫn còn đủ lý do để tức giận, nhưng sao cái cơn giận này lại chẳng thể phát tiết ra được?
Anh bước tới thổi tắt ngọn đèn dầu.
“Anh không ngủ à?”
Kim Tự Hồng quay đầu lại, thấy Đỗ Hằng Hi đang ôm chăn ngồi trên giường, nhích vào phía bên trong một chút, vừa vặn để lại cho anh một khoảng trống. Chỉ là chiếc giường gỗ quá nhỏ hẹp, thế nào cũng không thể đủ cho hai người đàn ông cùng chen chúc.
Thế nhưng Kim Tự Hồng không hề nói toạc ra, ngược lại còn bước tới, vẫn mặc nguyên quần áo nằm xuống phía ngoài, khiến Đỗ Hằng Hi bị ép đến mức chỉ có thể nằm nghiêng.
Đỗ Hằng Hi cúi người tới, giũ tấm chăn trong lòng ra đắp lên người Kim Tự Hồng: “Trước khi ngủ anh nên thay bộ quần áo khác.”
Kim Tự Hồng mở mắt, nhìn về phía hắn: “Chê tôi bẩn à?”
Đỗ Hằng Hi nhìn chằm chằm vào môi anh để nhận diện mặt chữ, rồi mỉm cười lắc đầu: “Không phải, em sợ anh lúc nóng lúc lạnh dễ bị cảm.”
Nghe câu này, lòng Kim Tự Hồng càng thêm chua xót. Anh đột ngột giơ tay, ôm lấy eo hắn rồi kéo mạnh xuống.
Đỗ Hằng Hi không kịp phòng bị, cả người ngã nhào đè lên trên thân anh. Chưa kịp phản ứng gì, Kim Tự Hồng đã ngẩng đầu lên hôn lấy hắn.
Hai người hôn nhau đến th* d*c, chiếc giường gỗ nhỏ hẹp rung lên phát ra tiếng kẽo cà kẽo kẹt khô khốc.
“Cởi áo giúp tôi.” Kim Tự Hồng cắn nhẹ vào vành tai hắn.
Đỗ Hằng Hi đưa tay lên cởi cúc áo cho anh, tay chân luống cuống, vạt áo sơ mi bị kéo ra khỏi thắt lưng quần. Cởi được hai ba chiếc thì chẳng hiểu sao không mở thêm được nữa, hắn dứt khoát giật mạnh một phát, hàng cúc lập tức bắn tung tóe ra ngoài.
Kim Tự Hồng bị hành động của hắn làm cho giật mình, nhưng ngay sau đó lại cảm thấy buồn cười.
Bàn tay vuốt từ thắt lưng qua lồng ngực gầy gò, đôi tay như mang theo tàn lửa, thổi bùng lên ngọn lửa lan rộng đồng hoang, thiêu rụi cả hai từ trong ra ngoài.
Xong việc, Kim Tự Hồng ôm chặt lấy hắn. Hai cơ thể tr*n tr** dán chặt vào nhau, tay chân đan xen trên chiếc giường gỗ chật chội.
Đỗ Hằng Hi mệt đến mức không còn chút sức lực, cả người như rã rời. Hắn nghiêng mặt qua một bên, gọi tên Kim Tự Hồng như đang nói mộng. Hàng mi hắn ướt đẫm, gò má ửng hồng, giống như một búp bê sứ xinh đẹp mà mong manh.
Kim Tự Hồng cảm thấy thật khó tin, tựa như một giấc chiêm bao. Anh cúi đầu vùi vào hõm cổ Đỗ Hằng Hi, đưa lưỡi l**m nhẹ những giọt mồ hôi trên da thịt hắn, có chút mặn và chát. Anh để lộ hàm răng, cảm nhận được động mạch lớn đang đập mạnh mẽ ngay dưới đôi môi mình. Nếu anh dùng sức cắn xuống, người này sẽ biến mất, thế gian này sẽ không còn một Đỗ Hằng Hi thứ hai, không còn một ai có thể mang lại cho anh tình yêu và hận thù mãnh liệt đến nhường này nữa.
Anh khép môi lại, nhẹ nhàng đặt lên đó một nụ hôn. Anh vẫn hy vọng hắn sống tốt, sống thọ trăm tuổi. Hai người bọn họ đã nợ nần nhau, thì nên từng chút một trả lại cho đối phương, ngày rộng tháng dài, cứ thế bình lặng trả dần cho nhau.
Kim Tự Hồng đứng dậy bưng một chậu nước nóng, dùng khăn sạch lau dọn kỹ lưỡng từ trên xuống dưới cho Đỗ Hằng Hi.
Khi anh đang lom khom bận rộn bên giường, Đỗ Hằng Hi bị đánh thức, mở mắt nhìn anh trân trân một hồi. Trong đôi mắt ấy vẫn còn nét mờ mịt chưa tỉnh hẳn, hắn đột nhiên rướn người tới, khẽ h*n l*n ch*p m** anh một cái, rồi lại nghiêng đầu ngủ thiếp đi.
Kim Tự Hồng ngẩn người, đưa tay chạm vào chóp mũi mình, khẽ mỉm cười không thành tiếng.