Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 84. Nhân Duyên Quả
Lúc Kim Tự Hồng bị Đỗ Hằng Hi bắn trúng và rơi xuống vực thẳm, trong đầu anh chỉ kịp lóe lên hai chữ, “Báo ứng”.
Những gì anh từng gây ra để làm tổn thương Đỗ Hằng Hi trước đây, giờ đây tất cả đều vận vào chính bản thân anh.
Duyên do nhân khởi, nghiệp từ đó sinh.
Anh hối hận khôn nguôi, nhưng vẫn không cam lòng.
Cả đời anh đã nếm trải đủ mọi đắng cay. Thuở nhỏ cha mẹ đều mất, phải chịu đói chịu rét, lăn lộn trên đường phố lớn lên. Khi trưởng thành thì ra chiến trường, vào sinh ra tử không biết bao nhiêu lần, mang trên mình đầy rẫy vết sẹo mới đổi lấy được chút quân công chức tước. Anh không cam tâm chết như thế này, chết ở nơi rừng hoang núi thẳm, không ai hay biết, thê lương và đáng thương.
Thầy bói từng nói anh cả đời vô tích sự, mệnh phạm Cô Tinh. Chính vì sinh ra đã hèn mọn nên cả đời anh đấu tranh chỉ để cải mệnh. Sống hơn hai mươi năm, chẳng lẽ đến giờ mới phải thừa nhận mình đã sống hoài sống phí một đời sao?
Một mỏm đá nhô ra giữa sườn núi đã giúp anh giữ lại được nửa cái mạng, viên đạn xuyên thấu bả vai. Anh ẩn mình trong hang động đá vôi để né tránh những toán lính đang lùng sục, dùng con dao găm mang theo bên người để khoét viên đạn trong da thịt ra, sau đó xé vải khăn, dùng răng cắn một đầu để tự băng bó cho mình.
Vết thương mới chồng lên vết thương cũ, lại thêm nhiễm trùng dẫn đến sốt cao. Không có gì ăn, anh chỉ có thể gặm nhấm rêu xanh và cỏ dại mọc trên vách đá, uống nước mưa nhỏ giọt. Vậy mà vẫn không chết, anh dựa vào ý chí sinh tồn mãnh liệt để gượng dậy suốt bảy ngày ròng rã. Cuối cùng, đợi đến khi nhóm người tìm kiếm thưa dần, anh mới bò ra khỏi hang, ngất lịm trong rừng và được một người đi ngang qua cứu sống.
Cũng là do mạng anh chưa tận. Người cứu anh lại chính là một cố nhân. Người này tên là Diệp Huy, từng cùng anh gia nhập quân ngũ, sau này vì không chịu nổi gian khổ khi hành quân nên đào ngũ. Người này dáng vẻ cao gầy, tướng mạo nho nhã, nói năng nhẹ nhàng như gió thoảng dưới bóng cây. Vì vẻ ngoài quá đỗi vô hại nên chẳng ai ngờ được giờ đây gã đã trở thành một tên mã phỉ.
Dựa vào súng ống, lựu đạn mang theo cùng những kinh nghiệm thực chiến và thủ đoạn tàn độc rèn luyện từ chiến trường, Diệp Huy đã tập hợp những kẻ đào ngũ không nhà cửa khác thành một băng nhóm, chuyên hành nghề chặn đường cướp bóc, vào nhà cướp của.
Cách đây không lâu, bọn chúng bị một nhóm đồng nghề khác đen ăn đen đánh đuổi khỏi địa bàn cũ, bèn tháo chạy về phương Bắc. Tình cờ đi ngang qua đây, âm sai dương thác lại cứu được Kim Tự Hồng.
Kim Tự Hồng bị thương rất nặng, không tiện đi đường dài. Diệp Huy thấy nơi này núi cao rừng rậm, vô cùng kín đáo, lại có suối nước chảy qua, rất hợp để đóng quân, nên quyết định cho mọi người dừng chân tại đây nghỉ ngơi một thời gian. Kết quả là sau khi đóng quân, bọn chúng phát hiện cách đây không xa có một tuyến đường sắt, thương buôn qua lại tấp nập, núi cao rừng dày rất hợp để đánh du kích, địa thế lại hiểm trở, dễ thủ khó công. Lại vì đây là nút giao thông trọng yếu nên thường xuyên xảy ra chiến sự, thời cuộc bất định. Đã không còn nơi nào để đi, nơi này trái lại trở thành một căn cứ lý tưởng.
Kim Tự Hồng đã nhận ân huệ của họ, lẽ đương nhiên phải góp sức đền đáp. Dần dần, nhờ vào tài quân sự và võ nghệ, anh đã leo lên vị trí thủ lĩnh thứ hai. Tất nhiên, anh chưa từng có ý định ở lại đây làm tướng cướp cả đời, nhưng Diệp Huy có ơn với anh, lại vô cùng trọng dụng anh, nên trong nhất thời anh cũng không tiện mở lời rời đi.
Thỉnh thoảng nghe ngóng tin tức bên ngoài, anh biết được Mã Hồi Đức đã đánh đuổi được An Phác Sơn để trở thành Tân Tổng thống. Dân Quốc thành lập chưa đầy hai mươi năm mà đã thay đến bốn đời Tổng thống, tranh quyền đoạt lợi, nội các các khóa thay đổi nhưng thực chất vẫn là bình mới rượu cũ. Dân chúng cũng đã quen với việc này, chỉ xem như một vở diễn trên sân khấu, chẳng thấy có gì mới lạ. Trong khi đó, Đỗ Hằng Hi lại rất được trọng dụng, tiền đồ xán lạn trên chính trường mới, cái tên thỉnh thoảng xuất hiện trên mặt báo luôn đi kèm với một chuỗi tước hiệu hoa mỹ.
Kim Tự Hồng ẩn mình trong núi sâu, làm bạn với rắn rết thú dữ, sống cuộc đời ăn lông ở lỗ. Anh là người duy nhất trong đám đồng bọn biết chữ, thỉnh thoảng xuống núi mua sắm, nếu bắt gặp tin tức về Đỗ Hằng Hi trên báo, anh đều cắt mẩu tin nhỏ ấy lại rồi dán vào một cuốn sổ trắng.
Kẻ khác nhìn không ra những con chữ như nòng nọc này có gì đặc biệt, chỉ có Kim Tự Hồng tự mình biết rõ. Đỗ Hằng Hi đã dùng anh để đổi lấy tiền đồ phú quý, anh muốn tận mắt xem thử sự phú quý ấy vinh hiển đến mức nào mà khiến hắn bất chấp tất cả như vậy.
Thế nhưng chẳng ai ngờ được màn phú quý này chỉ kéo dài hơn nửa năm. Chỉ sau một đêm, dư luận đột ngột xoay chiều, Mã Hồi Đức chết bất đắc kỳ tử, Đỗ Hằng Hi từ một quan chức cấp cao đang ở thời kỳ đỉnh cao danh vọng bỗng trở thành tội phạm bị truy nã gắt gao với tiếng xấu muôn đời. Kể từ đ, hắn biệt tăm biệt tích, không còn một chút tin tức nào.
Kim Tự Hồng không biết rõ tình hình cụ thể, chỉ biết Đỗ Hằng Hi một lần nữa lại lâm vào cảnh khốn cùng.
Nhưng gặp nạn thì đã sao?
Kể từ khi thoát chết trở về, Kim Tự Hồng thường xuyên gặp ác mộng. Mỗi lần bừng tỉnh đều vã mồ hôi lạnh, “Hắn muốn giết mình, hắn muốn mình phải chết, hắn không chịu buông tha cho mình…” Anh nhắm mắt lẩm bẩm, không tự chủ được nghiến chặt răng, tay siết chặt tấm chiếu cỏ dưới thân, trái tim như rơi vào vạc dầu sôi sùng sục.
Anh không nhìn thấy biểu cảm của Đỗ Hằng Hi khi nổ súng, nhưng chắc hẳn cũng giống như lúc dùng dây thừng da định siết cổ anh, quyết tuyệt, không chút nương tay, như một vị hung thần vô tình vô nghĩa.
Từ khi yêu Đỗ Hằng Hi, anh tự biết mình không phải một người tình đạt chuẩn. Anh luôn được mất lo sợ, quen thói tính toán và ép buộc đối phương, cứ phải l*t s*ch lớp ngụy trang của hắn để tra khảo ra chân tâm thì anh mới thấy an lòng. Lại bởi thân phận ràng buộc, ký ức ân ái của hai người ít ỏi vô cùng, giống một cặp oán lữ kết thù hơn.
Anh không oán hận Đỗ Hằng Hi. Hắn tuyệt tình tuyệt nghĩa, mà chính anh cũng chẳng phải hạng người lương thiện gì. Hắn tàn nhẫn, còn anh cũng không phải là chú cừu non nhu nhược chờ bị mổ thịt. Cả hai đều gồng mình tranh cường hiếu thắng, tất yếu sẽ có một bên phải rơi vào thế hạ phong. Giống như anh đã từng nói, mọi sự đều là nguyện đánh nguyện thua, nhưng ván này thua rồi thì ván sau xào bài làm lại, anh không nỡ xuống tay tàn độc, còn Đỗ Hằng Hi thì ván nào cũng chơi theo kiểu liều mạng.
Anh không sợ, nhưng anh thấy lạnh lòng.
Thậm chí, anh đã nhìn thấu bản chất tổn thương đầy máu me của cuộc tranh đấu này nên không muốn đối diện với kết cục cuối cùng.
Một ngày nọ, Kim Tự Hồng đứng trên núi dùng kính viễn vọng nhìn xuống. Một đoàn thương buôn đang đi ngang qua đường núi. Đoàn này làm nghề buôn lậu, lợi nhuận rất lớn nhưng có lính gác vũ trang, anh đã để mắt tới bọn họ mấy ngày nay mà vẫn chưa quyết định được khi nào thì ra tay.
Chẳng biết từ lúc nào, phía sau đoàn thương buôn có một người khách qua đường cưỡi lừa, đội mũ che kín mặt. Kim Tự Hồng mơ hồ thấy quen mắt nhưng không nhớ rõ đã gặp ở đâu.
Đột nhiên nghe thấy một tiếng nổ bùm vang dội, tim Kim Tự Hồng nảy lên một cái. Anh dời tầm mắt nhìn sang thì thấy phía dẫn đầu đoàn thương buôn đã giẫm phải mìn, bị nổ đến mức thịt nát xương tan. Luồng khí hỏa lực từ vụ nổ có sức công phá khá rộng, những người đi phía sau bị ảnh hưởng cũng ngã lăn lóc.
Nơi này trước đây là chiến khu, chôn không ít mìn. Những quả chưa nổ không ai xử lý, thỉnh thoảng lại có kẻ đen đủi trở thành vật hy sinh.
Kim Tự Hồng vung tay ra hiệu, tất cả mọi người thúc ngựa lao xuống từ sườn núi, định bụng ngư ông đắc lợi xem còn sót lại được bao nhiêu tài vật.
Như có ma xui quỷ khiến, Kim Tự Hồng sau khi xuống núi, việc đầu tiên là quay đầu nhìn về phía cuối đoàn thương buôn. Chỉ thấy trên nền đất vàng có một người đang nằm phục ở đó. Người khách qua đường chịu vạ lây từ trận nổ đã bị hất văng khỏi lưng lừa, chiếc mũ đã biến mất đâu mất dạng, lộ ra mái tóc ngắn đen nhánh và nửa khuôn mặt trắng bệch, nằm bất động trên mặt đất.
Kim Tự Hồng chết lặng nhìn hồi lâu, đồng tử đột ngột co rút, nín thở trong giây lát.
Anh chậm rãi thúc ngựa tiến lại gần, từng bước đi có thể nói là vô cùng thận trọng. Đỗ Hằng Hi vẫn hôn mê bất tỉnh, hắn bị thương do những mảnh vỡ từ vụ nổ bắn vào, trên lớp áo mỏng manh đã thấm ra một vài vệt máu.
Nhận ra người rồi, Kim Tự Hồng sững sờ một lát, sau đó nhảy xuống ngựa, bế thốc Đỗ Hằng Hi từ dưới đất lên. Khi tay ôm lấy eo, anh kinh ngạc khôn xiết khi thấy Đỗ Hằng Hi sao lại gầy đến mức này, vòng eo chỉ còn lại một nắm nhỏ, người gầy rộc đi như một bộ xương khô, bế trong lòng mà thấy cấn cả tay. Khi chạm vào lưng hắn, anh có thể sờ thấy rõ mồn một từng đốt xương sống nhô lên.
Anh vẫn không tự chủ được xót xa, cánh tay siết chặt lại. Kim Tự Hồng thầm nghĩ, để nuôi cho hắn có da có thịt trở lại như xưa, không biết phải tốn bao nhiêu thời gian đây.
Kim Tự Hồng ôm người xoay mình lên ngựa, để hắn ngồi gọn trong lòng mình. Anh vòng tay từ phía sau ôm lấy eo hắn để cầm dây cương. Đỗ Hằng Hi không còn ý thức, cơ thể mềm nhũn ngả ra sau, Kim Tự Hồng siết chặt cánh tay kẹp giữ lấy hắn.
Ngồi trên lưng ngựa, Kim Tự Hồng cứ thế ôm hắn một lúc, sau đó từ từ áp mặt vào lưng người trong lòng. Mái tóc ngắn cọ qua gò má, chất vải thô ráp như giấy nhám, minh chứng cho sự sa sút, cơ cực của Đỗ Hằng Hi lúc này.
Kim Tự Hồng thở khẽ, hơi nóng xuyên qua lớp áo, anh ngửi thấy mùi hương của Đỗ Hằng Hi, chẳng vì lý do gì mà vành mắt bỗng đỏ hoe. Anh nghiến răng, buông lời hậm hực: “Em xem, không có tôi em vẫn sống chẳng ra sao cả. Tôi đâu có hại em.”
Anh dành một tay ôm chặt người vào lòng, dặn dò qua loa với những người còn lại vài câu, rồi một mình tiên phong thúc ngựa trở về căn cứ trên núi. Nơi này sau một thời gian xây dựng đã được dựng lên vài gian nhà bằng gỗ và tre, trông cũng ra dáng một ngôi làng nhỏ.
Thấy anh mang người về, có kẻ tò mò tiến lại hỏi: “Anh Kim, người này là ai vậy?”
Kim Tự Hồng nhảy xuống ngựa, rồi bế Đỗ Hằng Hi xuống: “Con tin mới bắt được đấy, quý giá lắm. Cậu đi tìm ít thuốc cho tôi, rồi kiếm cái gì đó ăn được mang lại đây. Để hắn chết thì tiền nong coi như đổ sông đổ biển hết.”
Cậu thanh niên kia lập tức phấn chấn hẳn lên, vâng dạ rối rít rồi chạy đi.
Kim Tự Hồng bế người vào trong căn phòng của mình, đặt nằm xuống giường.
Sau khi người đã được đặt nằm ổn định, Kim Tự Hồng lùi lại một bước, cởi bỏ thắt lưng vũ trang và bao súng bằng da bò quấn quanh eo, quăng mạnh xuống ghế tạo ra tiếng động trầm đục. Anh bước đến bàn, rót một ly nước lạnh, uống cạn một hơi hệt như đã khô héo từ lâu.
Một dòng nước lạnh buốt chảy thẳng vào dạ dày, làm dịu đi cái đầu đang nóng hầm hập.
Nội tâm dần bình lặng trở lại, dòng máu sục sôi ban nãy cũng đã lắng xuống.
Kim Tự Hồng đặt ly nước xuống, quay đầu nhìn về phía giường. Trên chiếc giường gỗ đơn sơ đặt một bộ chăn nệm đã gấp gọn, phía trên là ô cửa sổ vuông vức khoét vào vách, hắt xuống những tia sáng mỏng manh. Đỗ Hằng Hi đang nằm đó, người tình và cũng là kẻ thù mà anh có chết cũng chẳng thể dứt bỏ.
Anh nhìn chằm chằm không chớp mắt, đưa tay chạm lên mặt mình, đến lúc này đôi mắt mới khẽ chớp một cái.
Người tựa thu hồng, chuyện như mộng xuân, dường như đến tận lúc này anh mới thực sự tỉnh tỉnh táo táo đối diện với thực tại.