Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 7. Lòng người dễ đổi
Tiếng chiêng trống cùng pháo nổ vang trời, đội múa sư tử nổi danh nhất Thiên Tân được mời đến góp vui. Cả con phố dài bày kín những lẵng hoa chúc mừng khai trương, mặt đất đỏ rực xác pháo sau khi đốt.
Kim Tự Hồng đích thân đứng ở cửa đón khách, gương mặt rạng rỡ nụ cười. Anh diện một bộ complet kẻ sọc, đường nét cứng cáp, mái tóc chải keo bóng loáng có thể soi gương, đôi giày da lại càng không một hạt bụi, sáng đến chói mắt. Mới hôm qua còn là một chủ xưởng nhem nhuốc giữa đám cháy, hôm nay đã là một ông chủ lớn đắc ý tự mãn.
Giờ lành sắp đến, người cộng sự đứng bên cạnh là Trần Khiếu Phong hối thúc anh mau chóng tiến hành nghi thức cắt băng, nhưng Kim Tự Hồng vẫn cứ đăm đăm nhìn về phía đầu phố, không hề nhúc nhích.
Trần Khiếu Phong mặt mày hồng hào hớn hở, vỗ vai anh: “Kim lão đệ, chú đang đợi ai vậy? Mau lên nào, lỡ giờ lành thì không tốt đâu.”
Kim Tự Hồng thu hồi tầm mắt, dời vị trí một chút, quay lưng về phía đầu ngõ nơi cuối phố, nói nhỏ với Trần Khiếu Phong: “Anh nhìn xem đằng kia có người phải không?”
Trần Khiếu Phong nhìn theo hướng anh vừa chỉ, quả nhiên thấy ở góc rẽ có mấy bóng người lén lút không kịp rụt lại. Anh ta giật mình, cũng hạ thấp giọng, thận trọng ghé sát tai Kim Tự Hồng: “Bọn đó là lai lịch thế nào? Định đến gây chuyện à?”
Sắc mặt Kim Tự Hồng vẫn khá bình tĩnh: “Có khả năng.”
“Vậy phải làm sao? Người làm trong tiệm không có nhiều, hay là anh điều thêm người từ xưởng qua đây?”
Kim Tự Hồng nhíu mày: “Điều cái gì? Lúc khai trương cát tường thế này, bao nhiêu người có máu mặt đều ở đây, náo loạn thành cái võ đường thì người ta nghĩ thế nào? Cho dù có đánh đuổi được chúng đi thì chắc chắn cũng lên trang nhất của báo chí. Vẻ vang thì có vẻ vang thật đấy, nhưng ai cũng biết tiệm của mình không an toàn, bị người ta nhắm vào rồi, sau này làm ăn thế nào được nữa?”
Trần Khiếu Phong cuống cuồng hết mức, nhất thời mất hết chủ kiến: “Chú tính toán chu toàn, vậy chú nói xem nên làm thế nào?”
“Đợi thêm chút nữa đi.”
Trần Khiếu Phong không hiểu: “Đợi cái gì? Chú có đợi đến tối mịt thì đám người đó chẳng lẽ lại thiếu kiên nhẫn tự bỏ chạy chắc?”
Kim Tự Hồng không giải thích thêm nữa.
Mãi đến khi Trần Khiếu Phong sốt ruột đến mức sắc mặt chuyển từ đỏ sang xanh mét, Đỗ Hằng Hi mới chậm rãi xuất hiện.
Một chiếc Chevrolet màu đen chạy từ cuối phố lại, hai bên bàn đạp của xe mỗi bên đứng hai vệ sĩ súng đạn sẵn sàng, một tay bám vào cửa sổ, tay kia đút trước ngực, lộ ra một đường cong lạnh lẽo cứng nhắc. Bên trong cửa sổ treo rèm đen, nhìn từ ngoài vào không thể thấy rõ bất cứ thứ gì. Phía sau xe còn có một tiểu đội lính mặc quân phục xanh lá, xếp hàng chỉnh tề, uy nghi hiển hách, tiếng bước chạy đều tăm tắp khiến cả con phố như đang rung chuyển theo.
Xe dừng hẳn, các vệ sĩ nhảy xuống trước, sau đó Mạn Lệ trong bộ váy voan xanh thướt tha mới khoác tay Đỗ Hằng Hi bước xuống. Đôi găng tay trắng dài quá khuỷu của quý cô được trang trí bằng lông vũ và châu báu, đôi lông mày thanh thoát, lập tức thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.
Sự rạng rỡ của người bạn đồng hành lại khiến Đỗ Hằng Hi trong bộ trường bào bên cạnh có phần mờ nhạt. Tuy dáng người rất anh tuấn, nhưng dưới ánh nắng chói chang sắc mặt hắn lại là một màu trắng bệch lạnh lẽo, đôi môi không chút huyết sắc, không hề có vẻ thần thái nhiếp người như mong đợi, thậm chí còn phảng phất vài phần âm khí tà ác.
Đỗ Hằng Hi tiến lên, tặng một tấm khiên bạc gắn trên giá đỡ bằng gỗ hồng sắc chạm khắc hoa văn để chúc mừng khai trương tiệm mới của Kim Tự Hồng.
Kim Tự Hồng sai người nhận lấy món quà, bất chợt nắm lấy cánh tay hắn, kéo mạnh hắn vào lòng mình.
Đỗ Hằng Hi giật mình, hoàn toàn không dự tính được gần như ngã nhào vào ngực Kim Tự Hồng. Một đôi bàn tay dày rộng, ấm áp đặt lên lưng hắn, v**t v* dọc theo hõm xương sống một cách vô cùng ám muội, còn đôi môi thì kề sát bên tai. Giọng Kim Tự Hồng chứa đựng ý cười: “Cám ơn cậu, không còn giận tôi nữa chứ?”
Đỗ Hằng Hi bị luồng hơi nóng đó làm cho đỏ bừng cả tai, hắn khẽ cau mày: “Làm loạn gì vậy, buông tôi ra.”
Kim Tự Hồng nhẹ nhàng nhấn giữ đôi tay đang vùng vẫy của hắn, thì thầm trêu chọc: “Mọi người đang nhìn kìa.”
Động tác của Đỗ Hằng Hi khựng lại, đành phải phối hợp vòng tay qua lưng anh, vỗ nhẹ hai cái, giọng điệu lấy lệ: “Được chưa?”
Kim Tự Hồng buông tay, để Đỗ Hằng Hi rời khỏi lồng ngực mình, sau đó cung kính cúi người vái dài sát đất: “Vân soái đại giá quang lâm, thật khiến tiểu đ**m bừng sáng, hôm nay dù thế nào ngài cũng phải uống thêm vài ly, cho tại hạ cơ hội được tiếp đãi chu đáo.”
Anh mời Đỗ Hằng Hi đứng vào vị trí trung tâm, đưa kéo để cắt băng khánh thành.
Đỗ, Kim hai người đứng cạnh nhau, mỗi người một tay nâng dải lụa đỏ, những người còn lại náo nhiệt vây quanh hai bên. Thợ chụp ảnh đặt máy hình ở phía trước nhất, một tay giơ cao đèn flash, chỉ huy mọi người nhìn về phía mình cười tươi hơn một chút. Khi dải lụa đỏ rơi xuống, một tiếng nổ vang rền vang lên, kèm theo làn khói trắng bốc lên. Kế đó vài dây pháo nổ giòn giã liên hồi, đội múa lân cũng rầm rộ tiến lên sân khấu.
Sau nghi lễ, mấy người lui vào hậu đường ngồi trên sofa tiếp khách, Mạn Lệ giúp Đỗ Hằng Hi châm một điếu xì gà.
Đỗ Hằng Hi nhận lấy, rít một hơi rồi phả khói ra, từng làn sương trắng quẩn quanh bên má, che khuất đường nét khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mày mắt đậm nét thanh tú.
Kim Tự Hồng cứ thế đứng bên cạnh lặng lẽ quan sát.
Có người tiến lại gần bắt chuyện với Đỗ Hằng Hi, tuy hắn đang ngồi nhưng khi nhìn người khác vẫn mang vẻ cao cao tại thượng, đôi mắt hơi rủ xuống, uể oải xen lẫn chút thờ ơ. Hắn nhìn ai cũng đều như vậy, không hề để lộ chút cảm xúc thừa thãi nào.
Mà hắn càng như thế, lại càng khiến Kim Tự Hồng muốn ôm chặt lấy hắn nhào nặn, muốn làm hắn đau, làm hắn k** r*n, làm hắn thế nào cũng được, miễn là có thể ép ra từ hắn một chút thần thái của người thường, không để hắn xem mình cũng giống như bao kẻ khác.
Đợi người trò chuyện đi khỏi, Kim Tự Hồng mới bước tới, đứng thẳng tắp trước mặt Đỗ Hằng Hi: “Vân Khanh.”
Đỗ Hằng Hi không đáp lời, chỉ cụp mắt, ngón tay kẹp điếu xì gà, ánh mắt định hình nhìn vào một góc phòng như đang suy tư điều gì.
Mạn Lệ liền liếc nhìn Kim Tự Hồng một cái: “Xem ra ông chủ Kim rất thân với Thiếu soái nhà chúng tôi nhỉ?”
Kim Tự Hồng mỉm cười nói: “Tôi và cậu ấy cùng nhau lớn lên, lúc nhỏ thường xuyên chơi đùa cùng nhau, tình cảm rất tốt, giờ lớn rồi lại sinh ra không ít cách biệt. Có lẽ là lòng người dễ đổi, Vân Khanh, cậu nói xem có đúng không?”
Đỗ Hằng Hi thu hồi tầm mắt, ánh mắt lướt qua khuôn mặt anh với vẻ dửng dưng. Sau đó hắn đột ngột đứng dậy, không nói một lời mà đi thẳng về phía cánh cửa nhỏ sau cửa hàng.
Kim Tự Hồng không chút do dự bám theo. Đỗ Hằng Hi đẩy cửa bước ra, bên ngoài lại là một khung cảnh hoàn toàn khác, cánh cửa vừa khép lại đã như ngăn cách thành hai thế giới. Một con hẻm nhỏ thông suốt Nam Bắc, một bức tường gạch xám rêu phong, trên tường rủ xuống những phiến lá dây nhện dài thướt tha. Có bà lão xách giỏ đi từng nhà rao bán hoa móng rồng và hoa huệ tây, không khí tràn ngập hương thơm thanh khiết dịu nhẹ.
Thấy có người đi ra, bà lão tiến lại chào mời, Đỗ Hằng Hi cúi người chọn vài xâu, đưa trực tiếp một đồng bạc trắng mà không cần bà thối lại tiền thừa.
Bà lão mừng rỡ rời đi, Kim Tự Hồng bước tới: “Cậu vung tay quá trán thế này, bà cụ chắc chắn sẽ coi cậu là một tên công tử bột phá gia chi tử cho xem.”
Đỗ Hằng Hi để ngoài tai, chỉ cúi đầu loay hoay với mấy xâu hoa móng rồng, móc đầu xâu này vào đuôi xâu kia, nối liền đầu đuôi kết thành một chiếc vòng tay nhỏ. Hắn kéo tay Kim Tự Hồng lại, tự ý đeo vào cho anh: “Hồi nhỏ phụ nữ trong nhà thường cài loại hoa này trên người, các bà lớn dùng khi búi tóc, đám nha hoàn thì cài một xâu trước vạt áo, cứ hễ đến tầm này là khắp phòng đều thơm nức mùi hương này.”
Bàn tay Kim Tự Hồng bị hắn nắm lấy, tay Đỗ Hằng Hi lành lạnh, rõ xương rõ cốt, khi nắm người thường chẳng để ý đến lực đạo nên tay rất khỏe, dễ làm người khác đau, nhưng Kim Tự Hồng lại chẳng hề bận tâm đến sự l* m*ng đó: “Cậu thích loại hoa này à?”
“Vú nuôi của tôi cũng hay đeo, nhưng bà ấy chỉ đeo một bông, đeo đến khi khô héo mới nỡ thay cái mới. Tôi thường nghĩ muốn tặng bà ấy cả giỏ để bà ấy dùng tùy thích, đáng tiếc lúc đó tôi ngay cả cửa phòng cũng không ra được, sau này bà ấy mất rồi, tôi chẳng còn cơ hội đó nữa.”
Kim Tự Hồng nắm ngược lại tay hắn, dùng ngón tay cái vân vê qua lại vị trí cổ tay nối liền lòng bàn tay, ghé sát tai hắn nói: “Tôi chẳng hiếm lạ gì mấy bông hoa nhỏ này như bà ấy. Nếu không phải cậu tặng, tôi đã chẳng thèm đeo.”
Đỗ Hằng Hi cụp mắt, hàng mi dài và dày che khuất một nửa đôi mắt phượng dài hẹp, nghe xong lời Kim Tự Hồng thì mím môi dưới, bật cười ngắn ngủi: “Bất kể anh có đeo hay không thì cũng là mua cho anh rồi, giữ lại hay vứt đi đều tùy anh xử lý. Đã tặng đi rồi thì không còn là việc của tôi nữa.”
Nói xong, Đỗ Hằng Hi buông tay ra.
Kim Tự Hồng trầm tư cúi đầu nhìn, mấy bông hoa trắng muốt đậu trên cổ tay anh, gió thổi qua mang theo từng đợt hương thơm thoang thoảng. Một người đàn ông cao lớn diện complet chỉnh tề như anh mà trên tay lại đeo một xâu hoa thế này thật ra có chút nực cười. Anh chạm vào cánh hoa, cảm giác mềm mại và mát lạnh, cũng xinh đẹp và mong manh như vẻ ngoài của nó vậy.
Đỗ Hằng Hi thấy mình đeo hoa cho anh xong thì có vẻ rất hài lòng, hắn hơi nghiêng đầu nhìn anh, chuyển chủ đề: “Cách hành sự của anh ở Du công quán thật sự quá xung động, hà tất phải xung đột trực diện với lão ta như vậy?”
Kim Tự Hồng không phủ nhận cũng chẳng lấy làm lạ, chỉ nói: “Sao cậu biết là tôi?”
“Nếu không thì hôm nay tôi lặn lội đến đây làm gì? Anh tưởng một chậu hoa là có thể mua chuộc được tôi sao?”
Kim Tự Hồng mỉm cười, vừa nãy anh chính là đang đợi Đỗ Hằng Hi, nhất quyết phải đợi bằng được Đỗ Hằng Hi đến mới bắt đầu nghi lễ. Một phần là vì anh muốn Đỗ Hằng Hi chia sẻ niềm vui, phần khác là muốn mượn danh phận của Đỗ Hằng Hi để dọa đám địa phương đến phá đám bỏ đi.
Đỗ Hằng Hi dẫn theo binh lính tới, không một ai dám gây chuyện dưới thanh thế như vậy. Đỗ Hằng Hi không chỉ đến để giữ thể diện, mà còn đến để trấn áp toàn trường giúp anh.
Kim Tự Hồng tưởng rằng tâm tư này thần không biết quỷ không hay, nhưng Đỗ Hằng Hi đã sớm nhìn thấu mọi toan tính của anh, chỉ là bao dung không vạch trần mà thôi.
“Tôi cũng không thể cứ mãi nhẫn nhịn để lão ta nghĩ rằng tôi dễ bắt nạt chứ?” Kim Tự Hồng nói: “Tôi cũng không ngờ mọi chuyện lại đưa đẩy khiến người khác bị sảy thai. Lão ta không giảng đạo lý, nhưng nếu ngay cả cậu cũng trách tôi, thì tôi thật sự chẳng còn chỗ nào để phân trần nữa.”
Đỗ Hằng Hi biết lời Kim Tự Hồng có lý, chuyện này quá trùng hợp, quả thực không thể trách anh. Du Trọng Thừa ép người quá đáng như vậy, bọn họ chỉ giết một con mèo để cảnh cáo nhẹ, thật sự chẳng thấm tháp gì.
Đỗ Hằng Hi nói đến đây thì thôi, biết rằng chuyện này không thể điều đình.
Kim Tự Hồng cuối cùng cũng dời mắt khỏi xâu hoa trên tay, đút tay vào túi quần: “Lát nữa cùng đi khách sạn nhé, tôi đã để dành chỗ cho cậu rồi.”
Đỗ Hằng Hi xua tay từ chối: “Tôi muốn về nhà nghỉ ngơi luôn.”
Nghe vậy Kim Tự Hồng đột nhiên dùng hai tay nâng lấy mặt hắn, ghé lại cực gần, kỹ lưỡng quan sát trái phải một hồi: “Sắc mặt cậu đúng là hơi kém, sao vậy? Đêm qua ngủ không ngon à?”
Đỗ Hằng Hi bực mình vì sự thân mật quá trớn này, liền gạt phắt tay anh ra, nghiêng mặt dùng tay che miệng ngáp một cái.
Mấy ngày nay hắn quả thực có chút mất ngủ, thường xuyên mở mắt thao láo đến tận bình minh, chẳng khác nào một con cú mèo đi săn đêm. Thuốc thang uống vào đều không có tác dụng. Có lẽ hắn nên đi bốc ít thuốc Tây dùng thử, nhưng lại nghe nói dược tính thuốc Tây quá mạnh, ngược lại dễ làm hỏng căn cơ cơ thể. Bác sĩ gia đình nói hắn bị can hỏa thịnh, nhiệt khí uất kết trong người không giải tỏa được, thế nên thường cảm thấy đầu óc choáng váng căng đau, mất ngủ mơ màng, tính tình cũng trở nên nóng nảy dễ giận. Hắn nghĩ ngợi vẩn vơ, đột nhiên nhớ lại lời đồn ở hý viện, không biết vị Tiết thần y kia là thật hay giả, hay là cứ còn nước còn tát, đi thử một chuyến xem sao?…
Tâm trí hắn đã bay tận đâu đâu.
Kim Tự Hồng thấy hắn thẩn thờ, không vui hỏi: “Đang nghĩ gì vậy?”
Đỗ Hằng Hi không hề che giấu vẻ mệt mỏi: “Tôi thấy hơi mệt.”
Kim Tự Hồng lo lắng khôn nguôi: “Cậu thế này là không ổn rồi, lần trước ở nhà cũng vậy, đột nhiên phát tác thành ra nông nỗi đó, giờ còn chưa đến giữa trưa, sao đã mệt rồi? Không phải là mắc bệnh gì đấy chứ?”
Sắc mặt Đỗ Hằng Hi trầm xuống: “Anh muốn tôi mắc bệnh gì?”
Kim Tự Hồng chỉ vào hắn nói: “Cậu thế này chính là giấu bệnh sợ thầy rồi.”
Đỗ Hằng Hi quay mặt đi, dứt khoát không thèm nói chuyện.
“Nếu cậu không muốn đến những chỗ hội hè đó thì đừng đi, nhưng cũng đừng vội về, tôi có một nơi khác muốn đưa cậu đến.” Kim Tự Hồng nói.
Đỗ Hằng Hi nhíu mày: “Anh đưa tôi đi? Anh bao cả khách sạn, làm đủ mọi phô trương thế này mà bản thân lại không xuất hiện à?”
“Không sao, cửa tiệm này cũng không phải của mình tôi, còn có những người khác ở đó lo liệu.” Kim Tự Hồng mỉm cười, “Nhưng hôm nay mà để cậu đi, lần tới muốn hẹn cậu lại chẳng biết phải tốn bao nhiêu công sức.”
Đỗ Hằng Hi chau mày, cảm thấy Kim Tự Hồng thật chẳng biết lý lẽ. Bản thân hắn rõ ràng đã là người cực kỳ dễ nói chuyện rồi, còn ai có thể dễ tính hơn hắn được nữa? Chỉ vì một chậu cây đào mà hắn đã điều động cả quân thân vệ. Hắn vẫn luôn trân trọng tình nghĩa xưa cũ, Kim Tự Hồng nói lòng người dễ đổi, nhưng hắn vẫn muốn thử xem liệu có thứ gì là bất biến hay không.