Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 53. Xúc động
Đỗ Hằng Hi xuống núi tiến vào khu vực đóng quân của Ngô Tân Thành. Vừa bước vào phòng tuyến, hắn đã bị hai mũi súng dài chĩa thẳng vào người.
Đỗ Hằng Hi giơ cao hai tay biểu thị không có ác ý. Hắn bị áp giải đi gặp một sĩ quan, sau khi nói rõ ý định, Đỗ Hằng Hi mới biết Ngô Tân Thành không sống trong trại lính mà có một nơi ở riêng tại thị trấn cách đó không xa.
Đỗ Hằng Hi lên xe ô tô, dưới sự canh giữ của Tham mưu trưởng, hắn được đưa tới thị trấn.
Thời gian đã vào đêm, chiếc xe lao đi trên con đường không đèn đường cũng chẳng bóng người, giữa màn đêm đen kịt, ánh đèn pha vàng vọt dập dềnh lên xuống theo nhịp xóc.
Thị trấn này quy mô cũng chỉ tầm trung, xe dừng lại trước một tòa lầu nhỏ ba tầng có sân bao quanh, trong sân trồng xen kẽ mấy gốc nguyệt quế và bách xanh. Tòa lầu không quá bề thế xa hoa, nhưng ở cái nơi này thì đã cực kỳ bắt mắt, thậm chí còn vương chút mùi vị xa xỉ vô độ.
Đỗ Hằng Hi bước xuống xe, ngước mắt nhìn lên. Tòa lầu đèn đuốc sáng trưng, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng ca hát cười đùa, càng làm nổi bật vẻ tối tăm và chết chóc của không gian xung quanh.
Đỗ Hằng Hi được dẫn vào trong, khi đi ngang qua phòng khách, hắn nhìn qua khe cửa thấy bên trong chen chúc không ít nam thanh nữ tú, tạo thành những mảng màu sắc rực rỡ đan xen. Không khí vây quanh bởi những quầng nhiệt và khói thuốc mịt mù, tiếng quân mạt chược va vào vòng tay phát ra những âm thanh lách cách.
So với sự náo nhiệt đó, phòng khách lại đặc biệt vắng lặng và nhỏ hẹp, đến một chiếc ghế cũng không chuẩn bị, tự nhiên cũng chẳng có trà nóng.
Đỗ Hằng Hi đứng thẳng tắp một hồi lâu, đứng đến mức hắn gần như muốn quay đầu bỏ đi thì ngoài cửa mới vang lên một chuỗi bước chân, có người đẩy cửa bước vào.
Đỗ Hằng Hi nhìn về phía cửa, Ngô Tân Thành bước vào. Gã ta có vóc dáng cao lớn anh vũ, miệng ngậm điếu thuốc, vai khoác hờ chiếc áo khoác quân phục, vạt áo sơ mi lếch thếch bỏ ngoài quần. Tuy cách ăn mặc có phần lười nhác nhưng đôi mày kiếm mắt sáng, đường nét xương hàm sắc lẹm, đôi mắt hổ sáng quắc có thần, trông rất khí thế.
Đỗ Hằng Hi hơi khựng lại, cảm thấy người này tướng mạo khá xuất chúng, lông mày và mắt cũng có nét gì đó quen thuộc, cứ thế im lặng đối mắt với hắn ta một lúc.
Ngô Tân Thành nhìn Đỗ Hằng Hi thì lại thấy sáng bừng cả mắt. Ban đầu gã ta cứ ngỡ mình sắp phải gặp một tên đầu sỏ thổ phỉ thô lỗ dã man nên vô cùng khinh miệt, thầm nghĩ hạng người này lấy đâu ra bản lĩnh và gan dạ để đàm phán với mình? Gã ta cố ý để người nọ chờ đợi lâu như vậy chính là muốn ra oai phủ đầu.
Nào ngờ đẩy cửa ra lại thấy một thanh niên tướng mạo thanh tú, toàn thân sạch sẽ. Bộ quân phục khoác trên người làm lộ rõ bờ vai thẳng tắp, đôi chân dài eo thon, dây đai vũ khí thắt chặt khiến dáng vẻ thêm gọn gàng dứt khoát. Ngay cả phần cổ lộ ra sau cổ áo chỉnh tề cũng đặc biệt thanh mảnh trắng ngần, đôi lông mày và ánh mắt toát lên vẻ lạnh lùng xa cách, hệt như một cây tùng xanh mọc lên trên vùng đất vàng cằn cỗi này.
Ngô Tân Thành có một sở thích là nuôi dưỡng mỹ nhân. Ở cái vùng thâm sơn cùng cốc không ai quản lý này, gã ta buông thả hưởng lạc, sống cuộc đời như một thổ hoàng đế, cũng lây luôn cái thói xấu của hoàng đế là dựa vào uy h**p cướp bóc để lập nên một hậu cung lớn.
Vì có ý muốn kết giao, Ngô Tân Thành lập tức thay đổi thái độ, trở nên vô cùng niềm nở lịch sự. Gã ta sải bước tiến tới, chẳng nề hà gì thân thiết nắm lấy tay Đỗ Hằng Hi lắc lắc: “Thật xin lỗi, để cậu phải đợi lâu rồi, có chút việc đột xuất, không vội chứ?”
“Không sao.” Đỗ Hằng Hi không kịp đề phòng bị kéo lại, hắn cau mày, định rút tay ra, nhưng bàn tay đang nắm lấy hắn lại vô cùng chặt chẽ. Hắn cũng không tiện dùng sức quá mạnh, đành phải mặc kệ.
Ngô Tân Thành cứng rắn kéo Đỗ Hằng Hi, đi một mạch từ phòng khách nhỏ hẹp lạnh lẽo sang chiếc ghế sofa mềm mại trong phòng khách lớn, còn bảo lính cần vụ pha một tách cà phê mời hắn thưởng thức. Sau đó, gã nhiệt tình ngồi sát bên cạnh hắn, đầu gối vô tình hay hữu ý dán gần vào: “Không biết tôi nên xưng hô với cậu thế nào?”
Đỗ Hằng Hi nhìn khuôn mặt hồng hào đang sát lại gần của Ngô Tân Thành, đôi mắt vốn dĩ khá anh vũ lúc này đuôi mắt xếch lên vì kích động, mở to trừng trừng, trông có phần quái dị. Hắn ngồi ngay ngắn không nhúc nhích, mặc cho Ngô Tân Thành dán vào người mình, sau đó bưng tách cà phê lên nhấp một ngụm: “Tôi họ Đỗ, tên một chữ Vân.”
Ngô Tân Thành gật đầu: “Tôi tuổi Hổ, chắc là lớn hơn cậu không ít, vậy tôi gọi cậu một tiếng Đỗ lão đệ nhé?”
Đỗ Hằng Hi đặt tách cà phê xuống: “Ngô tướng quân, chắc ngài cũng biết ý định của tôi khi đến đây hôm nay. Trận chiến này chúng tôi không muốn đánh tiếp nữa, hy vọng có thể gia nhập đội ngũ của ngài, xin ngài cho một con đường sống.”
Ngô Tân Thành thực chất chỉ là một tiểu doanh trưởng, hoàn toàn không xứng được gọi là tướng quân, còn cách xa vạn dặm. Nhưng người miền núi thiếu hiểu biết, gặp ai cũng thích gọi là tướng quân. Ngô Tân Thành cũng không vạch trần, nghe hắn khép nép tâng bốc mình như vậy thì trong lòng rất đỗi bay bổng, cảm thấy chuyện hôm nay đã nằm gọn trong lòng bàn tay: “Các cậu chịu đến nương nhờ đương nhiên là tốt, tôi sẽ không để cậu chịu thiệt đâu, vậy sau này chúng ta là người một nhà rồi.”
Đỗ Hằng Hi nói: “Nhưng tôi còn có vài điều kiện.”
“Cái gì?”
Đỗ Hằng Hi nhìn gã nói: “Một là phải có một phiên hiệu độc lập, chứ không phải bị thu biên vào các đội ngũ khác. Hai là vẫn do tôi chỉ huy, cho phép chúng tôi tự do trưng binh chiêu mộ người. Ba là xin ngài cung cấp binh lương và quân hỏa dựa theo quân số, tốt nhất là có thể ứng trước chi phí nửa năm để vượt qua mùa đông này.”
Ngô Tân Thành tức khắc bật cười, cảm thấy đối phương đúng là sư tử ngoạm, không biết trời cao đất dày là gì. Nếu không phải vì chủ nhân của những lời này có diện mạo tuấn tú, gã đã có thể tóm cổ quăng ngay ra ngoài từ lâu.
Vào việc chính, Ngô Tân Thành hơi lùi lại, lười nhác dựa vào ghế sofa, phì một tiếng nhổ điếu thuốc đang ngậm trong miệng ra: “Tôi biết cậu là người có bản lĩnh mới có thể cầm cự với chúng tôi lâu như thế. Nhưng đưa ra điều kiện như vậy thì tôi có lợi lộc gì? Tiền của tôi cũng không phải từ trên trời rơi xuống, không thể ai muốn gì cũng cho nấy được.”
Đỗ Hằng Hi chậm rãi chớp mắt, sau đó đứng dậy: “Được, vậy nếu ngài đồng ý thì hãy đến tìm tôi.” Nói xong liền xoay người đi thẳng ra phía cửa.
Ngô Tân Thành vốn muốn bày đặt giá cao để thương lượng điều kiện, kết quả bị màn rời đi dứt khoát này làm cho ngẩn người, chỉ đành nhanh chóng đứng dậy chặn hắn lại: “Cậu thế này chẳng giống dáng vẻ của người đi cầu xin chút nào, sao nói đi là đi ngay vậy? Không có chút xíu thương lượng nào sao?”
Đỗ Hằng Hi lùi lại một bước, ngước mắt lên hỏi: “Tướng quân muốn thương lượng thế nào?”
Lúc này Ngô Tân Thành mới phát hiện Đỗ Hằng Hi sở hữu đôi mắt phượng dài hẹp đầy diễm lệ, vô cùng phong tình, càng cảm thấy hôm nay tuyệt đối không thể để hắn đi như vậy: “Thế này đi, cậu theo tôi lên lầu, viết ra những vật tư mùa đông cậu cần, chúng ta sẽ cân nhắc xem xử lý thế nào.”
Đỗ Hằng Hi nhìn chằm chằm gã: “Lên lầu?”
Ngô Tân Thành mặt không đổi sắc giải thích: “Cần dùng đến giấy và bút mà, đều ở trên lầu cả.”
Đỗ Hằng Hi do dự giây lát, sau đó gật đầu: “Được.”
Ngô Tân Thành dẫn hắn đến thư phòng, trải sẵn giấy bút cho hắn, còn bản thân thì thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế duy nhất. Đỗ Hằng Hi đành phải đứng khom lưng trước bàn, dùng bút máy viết ra những vật tư mình cần.
Ngô Tân Thành nghiêng đầu thưởng thức đường cong thắt lưng và hông của Đỗ Hằng Hi một lúc, trong lòng bắt đầu rục rịch. Gã lặng lẽ đứng dậy, đi đến phía sau Đỗ Hằng Hi, một bàn tay đặt lên thắt lưng hắn, gần như là nửa ôm lấy, cúi người xuống vờ như đang xem nội dung, rồi nói: “Chữ của cậu viết đẹp đấy, từng học ở đâu rồi?”
Đỗ Hằng Hi căng cứng người, cảm nhận được một bàn tay lướt qua lưng rồi thuận theo eo mình v**t v* xuống dưới, trong nháy mắt khiến hắn dựng tóc gáy.
Ngòi bút máy do dùng lực quá mạnh đã đâm thủng một lỗ trên giấy, Đỗ Hằng Hi lập tức đứng thẳng dậy, chộp lấy tờ giấy quăng vào lòng Ngô Tân Thành, lùi lại một bước rồi lạnh lùng nói: “Đại khái là bấy nhiêu đó, ngài xem qua đi.”
Vòng tay Ngô Tân Thành trống rỗng, chỉ có một tờ giấy trắng tẻ nhạt rơi xuống, gã trề môi, cầm tờ giấy lên nhìn lướt qua: “Cũng được, không tính là nhiều.”
Ngô Tân Thành tùy ý lật tờ giấy lại đặt trên bàn, nhướng mày nói: “Đỗ lão đệ, những thứ này đối với tôi không phải chuyện gì khó khăn, cậu không cần lo lắng. Có điều hôm nay đã muộn thế này, cậu về cũng không tiện, hay là cứ ở lại đây một đêm? Tôi với cậu vừa gặp đã như quen thân từ lâu, rất muốn nhân cơ hội này cùng cậu giao lưu một phen.”
Đỗ Hằng Hi chau mày, ngoại hình của Ngô Tân Thành vốn có thể coi là anh tuấn, chỉ là lúc này khi trưng ra vẻ mặt thèm khát háo sắc thế kia lại khiến người ta cảm thấy buồn nôn.
Hắn cũng chẳng phải kẻ ngốc, hành động của Ngô Tân Thành lộ liễu đến vậy, chỉ nhìn qua là hiểu ngay ý đồ.
Thấy Đỗ Hằng Hi không nói lời từ chối, cũng không hoảng hốt bỏ chạy, trên mặt Ngô Tân Thành lộ rõ vẻ mừng rỡ. Gã tiến lên vài bước, Đỗ Hằng Hi theo bản năng lùi lại, rất nhanh đã bị dồn vào góc tường.
Thấy Đỗ Hằng Hi không còn đường lui, Ngô Tân Thành cuối cùng không nhịn nữa, gã dang rộng hai cánh tay, hung hăng ôm chặt lấy hắn.
Đỗ Hằng Hi tạm thời không phản kháng, cảm nhận được một luồng khí tức nam tính đầy tính xâm lược bao vây lấy mình, cánh tay gã như gọng kìm thép, thân hình nóng rực và cường tráng, mang theo mùi thuốc phiện nồng nặc đến hăng mũi.
Thân hình hắn cứng đờ không nhúc nhích, ngay sau đó là những cái hôn ướt át chóp chép tìm đến, dường như gã muốn hôn môi hắn.
Đỗ Hằng Hi mím chặt môi, Ngô Tân Thành không thể thâm nhập vào được nhưng cũng không tức giận, ngược lại vì hưng phấn kích động bắt đầu giống như một con chó, l**m láp gò má hắn đầy ngon lành. Hai bàn tay khóa chặt hắn trong lòng, vuốt dọc theo sống lưng xuống dưới, nhào nặn mạnh bạo lên mông, lực đạo lớn đến mức khiến người ta đau đớn.
Đỗ Hằng Hi như một món đồ chơi bị Ngô Tân Thành hung hăng nếm trải giày vò.
Lúc đầu Đỗ Hằng Hi còn nhẫn nhịn, nhưng sau đó khi nhắm mắt lại vẫn có thể ngửi thấy mùi thuốc phiện nồng nặc trên người Ngô Tân Thành, trong chớp mắt ngũ tạng đảo lộn, cảm thấy cực kỳ ghê tởm và buồn nôn. Hắn đột ngột quay mặt đi, dùng sức đẩy mạnh gã ra, khàn giọng nói: “Đủ rồi!”
Ngô Tân Thành không kịp đề phòng bị đẩy ngã chổng vó xuống đất. Gã ngẩng đầu, không ngờ người này từ nãy đến giờ luôn tỏ vẻ phục tùng nhẫn nhục, vậy mà lại có sức lực lớn đến thế.
Đỗ Hằng Hi vẫn đứng tại chỗ, lồng ngực phập phồng không định, hắn cau mày dùng ống tay áo lau đi những vết nước bọt còn sót lại trên mặt, đồng thời dùng sức kéo thẳng, chỉnh đốn lại quần áo đã bị làm cho nhăn nhúm xộc xệch.
Ngô Tân Thành đứng dậy, d*c v*ng thiêu đốt khiến hai mắt gã đỏ ngầu, kéo theo cảm xúc hưng phấn đến mức phẫn nộ không thể kiềm chế, gã cảm thấy mình vừa bị xoay như chong chóng. Ban đầu gã không định dùng biện pháp mạnh, nhưng nếu người này đã rượu mời không uống mà muốn uống rượu phạt, vậy thì gã đành phải cho hắn nếm thử.
Gã rút thắt lưng da ra làm vũ khí, lao thẳng về phía Đỗ Hằng Hi.
Đỗ Hằng Hi nghiêng người né được, đồng thời cúi thấp người tránh cú quất thắt lưng đang quật tới, gắt gao hỏi: “Ngô tướng quân, mua bán không thành thì nhân nghĩa vẫn còn, ngài làm gì vậy?”
“Mua bán?” Ngô Tân Thành cười lạnh, “Cậu nghĩ cũng thông suốt đấy, cậu không muốn bán, nhưng tôi lại cứ nhất quyết phải mua.” Nói đoạn, gã vươn tay định chộp lấy vai Đỗ Hằng Hi.
Đỗ Hằng Hi bị gã chọc giận, một tay chém vào không trung chộp lấy chiếc thắt lưng đang quất xuống, đồng thời nhấc chân đá mạnh về phía trước, đạp thẳng vào lồng ngực Ngô Tân Thành, đá bay cả người gã đập vào tường.
Thừa dịp Ngô Tân Thành đang đau đớn chưa kịp bò dậy, Đỗ Hằng Hi đã đoạt lấy thắt lưng trong tay gã, nhanh gọn túm tóc gã lôi xềnh xệch về phía bàn làm việc, trói chặt hai tay gã vào chân bàn.
Ngô Tân Thành ngã trên mặt đất, bị một loạt hành động tàn nhẫn này làm cho mụ mị đầu óc, hai tay bị trói chặt không thể thoát ra, không khỏi biến sắc kinh hãi: “Mẹ kiếp, mày đang làm gì đó…!”
Đỗ Hằng Hi sợ gã gào thét dẫn lính canh bên ngoài tới, tiện tay vớ lấy một chiếc giẻ lau, nhét chặt vào miệng gã.
Ngô Tân Thành vung chân đạp loạn xạ, không thể nói năng gì, tức đến mức mặt mũi tím tái.
Đỗ Hằng Hi nhìn gã một lúc, diện mạo vốn khiến người ta có chút thiện cảm giờ đây cũng trở nên đáng ghét vô cùng.
Tâm trạng Đỗ Hằng Hi dao động dữ dội, càng nhìn càng giận, hắn ngồi xổm xuống hỏi gã: “Mày muốn chơi tao đến vậy à? Mày hủy hoại tao, rồi lại đùa giỡn tao như thằng ngu, dùng tao như phụ nữ, dùng xong là muốn giết, mày coi tao là cái thứ gì?”
Ngô Tân Thành hoàn toàn không hiểu Đỗ Hằng Hi đang nói gì, thấy biểu cảm của hắn đột ngột vặn vẹo, trong lòng bỗng nảy sinh tia sợ hãi, nghĩ thầm không chừng đây là một thằng điên.
Đỗ Hằng Hi đứng thẳng dậy, rũ mắt nhìn gã, một lát sau như sực nghĩ ra điều gì đó cười lạnh một tiếng. Hắn đột ngột đạp lên một bên chân đang đạp loạn của Ngô Tân Thành, chân kia đá văng chân còn lại của gã sang bên cạnh, khiến gã rơi vào tư thế sơ hở hoàn toàn.
Sau một hồi bị hành hạ như vậy, v*t c*ng giữa háng Ngô Tân Thành vậy mà chẳng hề có dấu hiệu xìu xuống, trái lại còn đặc biệt đập vào mắt.
Đỗ Hằng Hi nhìn chằm chằm vào chỗ đó một lúc, ánh mắt trở nên hung hiểm, rồi bất thình lình vung chân đá mạnh vào đó.
Nơi yếu nhược nhất chịu phải cú đá bạo liệt, thân hình Ngô Tân Thành co rút mạnh lại, ngũ quan vặn vẹo biến dạng, miệng há hốc nhưng không thể thốt ra tiếng thét thảm thiết. Một bên chân bị giẫm lên không ngừng vặn vẹo, liều mạng muốn thoát khỏi bàn chân của Đỗ Hằng Hi.
Đỗ Hằng Hi lại không để gã trốn, hắn dồn lực đá liên tiếp mấy cú. Đợi đến khi Đỗ Hằng Hi thở hổn hển trút giận xong, thân hình vốn dĩ uy vũ của Ngô Tân Thành đã như một con sâu cao su co quắp bên chân bàn, không ngừng co giật. Mặt đất ướt đẫm một mảng, nước tiểu lẫn với máu và mồ hôi rỉ ra từ đáy quần, tạo thành một vũng bẩn thỉu, người thì đã hôn mê bất tỉnh.
Đỗ Hằng Hi hít sâu hai hơi, không khí lạnh lẽo tràn vào phổi. Nhìn Ngô Tân Thành thoi thóp trước mắt, hắn ngửi thấy một mùi tanh tưởi khó chịu. Đỗ Hằng Hi bình tĩnh lại, lòng bàn tay đầy mồ hôi, mới nhận ra bản thân đã quá xúc động gây ra hậu quả nghiêm trọng.
Nhưng cũng không kịp để hối hận. Hắn quan sát xung quanh một lượt, sau đó đi tới bậu cửa sổ, đẩy cửa ra nhìn xuống để ước lượng độ cao, cảm thấy không dễ để nhảy xuống trực tiếp. Cũng may hắn thấy bên cạnh có một đường ống sưởi lộ ra ngoài, bèn đứng lên bậu cửa, men theo đường ống leo xuống.
Nhảy xuống bãi cỏ trong vườn, Đỗ Hằng Hi lặng lẽ trốn khỏi thị trấn. Thấy bên lề đường có một cỗ xe lừa đang buộc sẵn, hắn liền cởi dây, cưỡi lừa vội vã chạy về núi.
Đỗ Hằng Hi đi gấp gáp suốt dọc đường, không dám chậm trễ một giây. Hắn biết khi người ta phát hiện ra thảm trạng của Ngô Tân Thành, chắc chắn chúng sẽ bất chấp tất cả san phẳng ngọn núi của hắn. Mọi người đều phải trốn thoát trước khi Ngô Tân Thành tỉnh lại.
Nghĩ đến đây, Đỗ Hằng Hi chợt thấy hơi hối hận, giá như vừa nãy một súng bắn chết Ngô Tân Thành thì có lẽ mọi chuyện hiện giờ đã không rắc rối đến thế.