Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 12. Có bệnh thì vái tứ phương
Đỗ Hằng Hi đã suy nghĩ rất lâu mới hạ quyết tâm tìm đến đây. Dù sao thì đây cũng là một chuyện chẳng vẻ vang gì.
Hắn không dẫn theo ai, cải trang kín đáo, đi vòng vèo như vào mê cung mãi mới tìm thấy khoảng sân nhỏ ẩn khuất này. Điều này rất đúng với kỳ vọng của hắn.
Hắn giơ tay gõ cửa, đợi một lúc mới có người gọi vào. Đẩy cửa bước vào, đập vào mắt là một gian nhà cấp bốn thấp bé, sân cũng không rộng, trong góc có một cây ngô đồng. Trên chiếc ghế bập bênh dưới gốc cây là một cụ già râu tóc bạc phơ. Tuy đã có tuổi nhưng trông ông cụ vẫn rất tinh anh, chỉ có đôi mắt là phủ một lớp màng trắng đục, nhìn thoáng qua khá đáng sợ.
Lão già như cảm nhận được sự khựng lại của hắn, liền đứng dậy khỏi ghế nói: “Tiên sinh là lần đầu đến đây? Mắt của tôi hơi dọa người một chút, nhìn quen là được thôi. Tôi không thích đeo thứ gì che lại, phiền phức lắm.”
Đỗ Hằng Hi lướt nhanh mắt qua khoảng sân, sau khi xác định chỉ có mình ông cụ ở đây, hắn mới tháo mũ rồi gỡ kính râm xuống: “Là tôi đường đột quá. Lần này mạo muội ghé thăm là vì nghe danh ngài có bản lĩnh phi thường. Tôi vốn bị ác tật giày vò bấy lâu, muốn thỉnh ngài giúp đỡ chẩn trị, tiền thù lao tuyệt đối không thành vấn đề.”
Ông cụ ra hiệu cho hắn: “Vậy mời vào nhà đã, ngồi xuống rồi hẵng nói chi tiết.”
Đỗ Hằng Hi đi theo lão vào trong.
Bên trong không thắp đèn, cũng không mở cửa sổ, chỉ có chút ánh sáng loang lổ hắt vào từ phía cửa, tầm nhìn khá u tối.
Căn phòng được bài trí như một phòng khám, có một chiếc bàn dài, hai bên là giá sách và tủ thuốc, nhìn rất chuyên nghiệp.
Ông cụ lần mò rót cho hắn một chén trà. Đỗ Hằng Hi đón lấy, phát hiện nước trà đã nguội ngắt.
“Tôi không dùng đến nên nhà này không thắp đèn, có hơi tối một chút, mong tiên sinh đừng trách.”
“Không sao.” Đỗ Hằng Hi ngồi xuống trước bàn.
Ông cụ vòng ra sau bàn: “Vậy tiên sinh cảm thấy không khỏe ở đâu?”
Đỗ Hằng Hi có chút khó mở lời, chỉ nói vắn tắt rằng nơi đó của mình trước đây từng bị thương, rõ ràng chỉ là vết thương ngoài da nhưng không hiểu sao sau đó lại không còn phản ứng gì nữa. Hắn đã tìm thầy hỏi thuốc rất lâu nhưng vẫn không có tiến triển.
Vẻ mặt ông cụ trở nên thâm sâu khó lường, đưa tay bắt mạch cho hắn: “Bệnh này thường chia làm hai loại, một là muốn mà không cương, hai là cương mà không lâu, dẫn đến việc không thể sinh hoạt bình thường. Tiên sinh thuộc loại nào?”
Sắc mặt Đỗ Hằng Hi trắng bệch, sau đó nói: “Là loại thứ nhất.”
Ông cụ gật đầu: “Y thư có dạy, nam tử mười sáu tuổi thì tinh thông, dương mật thì cố, tinh vượng thì cường, thương tổn bên trong thì không khởi. Tôi nghe mạch tượng của tiên sinh hư phù, là điềm báo của thận nhiệt. E rằng trong lòng có chuyện u uất không thông, suy nghĩ hao tổn tinh thần, sợ hãi hại thận, dương khí hóa nhiệt nội nhiễu. Tà nhiệt nội nhiễu xâm nhập vào thận, thận là thủy tạng, nếu thủy không thắng hỏa, đốt cháy âm tinh, thì sẽ khiến xương khô tủy rỗng, tông cân không chấn…”
Đỗ Hằng Hi thấy lão lắc đầu quầy quậy nói một tràng dài nhưng đều là những lý luận suông không thực tế, trong lòng chẳng mấy tin tưởng, hắn nhíu mày ngắt lời: “Vậy nên làm thế nào?”
Lão già thu tay lại, đứng dậy đi tới trước tủ thuốc kê sát tường: “Tôi có một phương thuốc gia truyền, cậu mang về sắc uống ngày ba lần. Nếu sau bảy ngày vẫn không có hiệu quả thì cậu lại tới chỗ tôi.”
Đợi Đỗ Hằng Hi đi rồi, Kim Tự Hồng từ hậu đường bước ra, mắt dán chặt vào bóng lưng Đỗ Hằng Hi đang xa dần, biểu cảm vô cùng phức tạp.
“Lại thêm một người nữa, ra tay còn hào phóng hơn cả người trước.” Tiết mù lần mò số tiền khám trên bàn, ước lượng sơ qua rồi tỏ vẻ kinh ngạc vui sướng.
Cửa đóng lại che khuất bóng người, Kim Tự Hồng mới thu hồi tầm mắt, cúi đầu lẩm bẩm: “Cậu ấy thế này làm tôi thật chẳng biết nên thấy cậu ấy đáng thương, hay nên thấy mừng cho chính mình nữa.”
“Cậu quen người này à?”
Kim Tự Hồng đáp: “Ông cũng quen mà, lúc nãy ông vừa nhắc tới cậu ấy đó thôi?”
“Tôi?”
Kim Tự Hồng trả lời: “Cậu ấy chính là con trai của Đỗ Hưng Đình, Tuyên Uy Thượng tướng quân do chính Hứa công phong tặng. Khi Hứa công qua đời, chính quyền họ Hứa sụp đổ, kinh kỳ đại loạn, lúc đó cậu ấy đang phụng mệnh đi thảo phạt quân nghịch. Thảo phạt thì thành công rồi, nhưng Đỗ Hưng Đình lại thất bại trong cuộc tranh giành quyền lực ở kinh kỳ, binh quyền rơi vào tay kẻ khác. Cậu ấy bị hai quân Chiết, Tô kẹp đánh trên đường trở về tiếp viện, đại chiến vừa dứt, binh kiệt ngựa mệt, lại danh không chính ngôn không thuận, gần như chưa đánh đã thua, sau đó bị cách chức đưa đến Thiên Tân.”
Tiết mù chấn kinh không thôi: “Là cậu ta? Thế rốt cuộc tại sao cậu lại muốn dính dáng đến hạng người này?”
Kim Tự Hồng suy nghĩ một lát, đột nhiên nói: “Tôi có một kế này, muốn nhờ ông giúp một tay. Lần tới cậu ấy lại đến, ông cứ làm theo lời tôi nói.”
Tiết mù cảnh giác nhìn anh: “Cậu định làm gì?”
Kim Tự Hồng như đã hạ quyết tâm, mỉm cười nói: “Tóm lại là việc có lợi cho cả tôi và ông.”
…
Đỗ Hằng Hi cũng không biết vị thần y kia có thực sự đáng tin hay không, sau khi về phủ, hắn bán tín bán nghi đưa thuốc cho hạ nhân đi sắc, sau bữa cơm trưa thì uống một liều.
Dược tính ngọt mát, uống vào cảm thấy khá dễ chịu.
Quá trưa, Kim Tự Hồng đến.
Đỗ Hằng Hi vừa tập luyện xong, từ phòng huấn luyện dưới hầm đi lên, còn chưa kịp tắm rửa nên mồ hôi đầm đìa. Hắn lau vội mồ hôi bằng khăn tắm, mặt vẫn còn đỏ bừng, gân cốt vừa vận động xong nên khắp người tỏa ra hơi nóng.
Kim Tự Hồng đến chỗ hắn như về nhà mình, vào ra như chốn không người, vì Đỗ Hằng Hi đã dặn trước nên hạ nhân cũng không ngăn cản.
Chẳng có lấy một câu thông báo, lúc Đỗ Hằng Hi lên lầu bắt gặp anh, không khỏi giật mình: “Sao anh lại đến đây?”
Kim Tự Hồng đứng dậy khỏi ghế sofa, nhìn cách ăn mặc của Đỗ Hằng Hi hơi kinh ngạc.
Đỗ Hằng Hi chỉ mặc áo ba lỗ và quần đùi, chân tay thon dài đều lộ ra ngoài, cổ vắt chiếc khăn trắng, chiếc áo ba lỗ màu trắng bị mồ hôi thấm ướt dán chặt vào người, làm hiện lên những đường nét cơ bắp ẩn hiện, là dáng vẻ xuề xòa hiếm thấy.
Khi mặc áo mã quái và trường bào, nhìn Đỗ Hằng Hi có chút mảnh khảnh, nhưng c** đ* ra mới thấy đó là một cơ thể vô cùng săn chắc, mỗi một đường nét đều nảy nở mượt mà.
Kim Tự Hồng được một bữa mãn nhãn, nhìn từ trên xuống dưới cho đã đời rồi mới cười nói: “Tôi đến để đưa ảnh chụp cho cậu đây.”
Đỗ Hằng Hi đón lấy nhìn qua, là tấm ảnh chụp chung hôm khai trương.
Ngày hôm đó nắng đẹp, phía sau là tấm biển gỗ mun, tòa nhà tây sang trọng, hai người đứng sát cạnh nhau, một người mặc vest, một người mặc trường bào, một người mặt mày rạng rỡ nụ cười, một người thần sắc nghiêm nghị. Rõ ràng là trái ngược nhưng lại hòa hợp một cách kỳ lạ, có lẽ vì cả hai đều khôi ngô, mày kiếm mắt sáng, dáng vẻ hiên ngang nên trông vô cùng xứng đôi.
Dù đây không phải lần đầu Đỗ Hằng Hi chụp ảnh, nhưng hắn vốn ít tiếp xúc với những món đồ Tây phương, trong lòng luôn có sự bài trừ với thứ có thể lưu giữ lại hình hài con người này. Bởi lẽ người trong ảnh hiện lên chân thực đến từng đường nét, sống động như thật. Khi nhìn vào, hắn có cảm giác như một bản thể khác của mình đang bị giam cầm trong đó, đang vùng vẫy muốn thoát ra, khiến sống lưng hắn vô thức gai lạnh.
Kim Tự Hồng tiến lại gần hắn thêm một chút: “Chụp cậu đẹp lắm, tôi tự mình rửa thêm hai tấm để bày ở nhà làm kỷ niệm. Nghĩ là có lẽ cậu cũng muốn có nên tôi mang qua đây.”
Thấy Kim Tự Hồng tự nhiên tiến sát lại, Đỗ Hằng Hi sực nhớ ra mình đang đầy mùi mồ hôi, không khỏi lùi lại hai bước, tiện tay đặt tấm ảnh lên tủ năm ngăn: “Anh ngồi đợi một lát, tôi thay quần áo rồi xuống ngay.” Nói xong liền xoay người đi lên lầu.
Nước chưa kịp đun nóng, hắn đành phải tắm tạm bằng nước lạnh, sau đó thay một bộ trường bào bằng lụa màu xanh đen đi xuống. Khi đã thả lỏng người và ngồi xuống cạnh Kim Tự Hồng, cái lạnh từ nước mới bắt đầu ngấm vào, hắn khẽ rùng mình, cảm thấy tay chân hơi tê dại. Tắm nước lạnh ngay sau khi vận động ra mồ hôi nóng quả nhiên không phải là một cách tốt cho sức khỏe.
Đột nhiên hắn cảm nhận được một nguồn nhiệt ấm áp đang áp sát bên cạnh.
Hắn nghiêng đầu, thấy Kim Tự Hồng đã ngồi sát rạt vào mình, đùi kề đùi, một cánh tay vòng qua phía sau, đặt lên vai hắn một cách rất tự nhiên. Chân mày Đỗ Hằng Hi khẽ động đậy, nhưng không đẩy ra.
Thấy Đỗ Hằng Hi không phản ứng, Kim Tự Hồng lại càng lấn tới, cứ ngọ nguậy cọ tới cọ lui như người mắc chứng tăng động. Anh dùng ngón tay chạm vào hơi nước còn vương trên ngọn tóc ngắn của Đỗ Hằng Hi, rồi lại chạm vào tay hắn, tỏ vẻ không hài lòng trước nhiệt độ lạnh ngắt đó: “Sao lại lạnh thế này? Cậu tắm nước lạnh à?”
“Chưa đun nước nóng.”
Kim Tự Hồng dứt khoát nắm lấy tay hắn, ủ trong lòng bàn tay mình cho ấm: “Hay là cậu đi tắm hơi với tôi đi, bao trọn cả phòng, chỉ có hai đứa mình thôi. Chỗ đó rộng rãi, nước nóng thoải mái lắm, cứ nằm trong nước khoảng 20 phút, rồi tôi kỳ lưng cho cậu.”
Đỗ Hằng Hi ngả người ra sau, cả cơ thể lún sâu vào ghế sofa, đầu gối lên cánh tay của Kim Tự Hồng. Hắn nửa nhắm mắt, cảm nhận được một luồng ấm áp bao phủ, cảm giác tê dại cũng dần tan biến. Kim Tự Hồng dường như có một loại ma lực nào đó, luôn có thể khiến hắn cảm thấy dễ chịu: “Anh kỳ lưng cho tôi? Tôi lại chẳng sợ anh chà bay mất một lớp da à?”
Kim Tự Hồng khẽ cười, chóp mũi kề sát vào mái tóc ngắn còn ẩm ướt của hắn, giọng nói vì thế mà cũng nhuốm chút hơi nước trầm đục: “Cậu không thử sao biết kỹ thuật của tôi thế nào? Hay là cậu sợ rồi?”
Khóe miệng Đỗ Hằng Hi hơi nhếch lên: “Sợ thì không sợ.”
“Vậy sao lại không muốn?”
Đỗ Hằng Hi hơi nghiêng đầu, hai người bốn mắt nhìn nhau: “Sao nào? Trêu chọc tôi vui lắm à? Hôm qua vừa từ chối tôi, hôm nay lại đến thân mật với tôi, anh coi tôi như món đồ chơi để đùa giỡn đấy hử?”
Kim Tự Hồng nhìn hắn chằm chằm, đôi mắt anh tối thẫm như mực, sâu thẳm như làn nước đầm có thể kéo người ta xuống đáy. Đỗ Hằng Hi nhìn lâu bỗng có ảo giác như mình đang đuối nước, hắn không tự chủ được chớp mắt, quay mặt đi chỗ khác: “Sao không nói gì nữa? Anh vốn dĩ khéo mồm khéo miệng nhất mà?”
Kim Tự Hồng tì cằm lên vai hắn, hơi thở nóng hổi phả vào cổ hắn, giọng nói trầm thấp: “Tôi không biết phải làm sao với cậu nữa.”
Trái tim Đỗ Hằng Hi thắt lại, hắn đột ngột đứng dậy, đi thẳng tới trước bàn: “Thực ra anh không cần phải bám lấy tôi, tôi không có ích như anh tưởng đâu. Tôi đã là một phế nhân rồi, chuyện của cha tôi chắc anh cũng biết, giờ tôi còn chút năng lực chẳng qua là do các đồng liêu cũ nể mặt chút ít thôi. Anh đến nịnh bợ tôi, thà đi nịnh bợ những kẻ đang đắc thế ngoài kia còn hơn. Ở trong tô giới này, tôi gần như bị quản thúc tại gia, những việc có thể làm đều rất hạn chế.”
Đỗ Hằng Hi khựng lại một chút rồi nói tiếp: “Ngay cả những vệ binh theo tôi ngày hôm đó, nói một cách nghiêm túc thì hiện tại cũng không thuộc quyền quản lý của tôi. Chỉ là Lưu An trước đây vốn là bộ hạ cũ, tôi sai bảo có phần thuận tay hơn thôi. Tôi giờ đây không quyền không thế, ngoại trừ chút tài sản tích cóp từ trước ra thì có thể coi là trắng tay. Anh cứ bám lấy tôi mãi như vậy thì có ích gì chứ?”
Kim Tự Hồng cũng đứng dậy, bước đến bên cạnh hắn: “Vậy thì tốt quá.”
Đỗ Hằng Hi cụp mắt: “Thế này mà anh cũng nói tốt?”
“Dĩ nhiên là tốt rồi, vì như thế chúng ta đều giống nhau.”
Đỗ Hằng Hi không nói gì.
Kim Tự Hồng tiếp lời: “Không phải hễ ai đối tốt với cậu thì cậu cũng phải đáp lại cho người ta một thứ gì đó tương xứng đâu, nhất là giữa cậu và tôi. Tôi không cần cậu trả ơn, tôi chỉ là muốn ở bên cạnh cậu thôi.”
Đỗ Hằng Hi xoay người, thắt lưng tựa vào cạnh bàn, nghiêng đầu nhìn anh một lúc, đột nhiên rướn người, một tay túm lấy cổ áo vest của Kim Tự Hồng kéo xuống, ghé sát mặt vào má anh, hạ thấp giọng: “Anh nói nghe thì hay lắm, vậy tại sao lại không bằng lòng theo tôi? Anh rõ ràng biết là tôi thích anh mà.”
Kim Tự Hồng chống một tay lên bàn, gần như đổ nửa người lên người hắn, tóc mai cọ sát vào nhau. Anh khẽ mỉm cười, đôi mắt đẹp nheo lại đầy thâm thúy: “Vân Khanh, đây chính là điều cậu không hiểu rồi.”
“Tôi không hiểu cái gì?”
Kim Tự Hồng lắc đầu, ngậm chặt miệng không nói.
Anh đứng thẳng người dậy, gỡ từng ngón tay của Đỗ Hằng Hi ra rồi vuốt thẳng lại quần áo. Liếc mắt thấy trên bàn vẫn còn đặt bát thuốc mà hạ nhân chưa kịp thu dọn, anh cố tình hỏi: “Cậu đang uống thuốc gì vậy?”
Ánh mắt Đỗ Hằng Hi thoáng dao động: “Thuốc trị phong hàn thôi.”
Kim Tự Hồng cười thầm trong lòng, biết rõ Đỗ Hằng Hi đã mắc bẫy của Tiết mù rồi.
Thứ thuốc của Tiết mù thực chất chỉ là dăm ba loại bồi bổ căn bản, tăng cường thể chất, thành phần chủ yếu là cam thảo, thêm thắt chút ít nhục thung dung, lộc nhung. Uống vào ngoài việc khiến người ta hừng hực hỏa khí thì vô hại, nhưng tuyệt đối chẳng có chút tác dụng thần kỳ nào. Tiết mù vốn định thả dây dài câu cá lớn, muốn bòn rút của cải nhà người ta một phen nên cũng không vội tung ra món vũ khí bí mật của mình.
Có bệnh thì vái tứ phương, Đỗ Hằng Hi thật sự đã lâm vào đường cùng nên mới tin vào hạng thầy lang vườn như vậy.