Lịch Sử Yêu Thầm Của Thiếu Niên Trẻ Trâu

Chương 6: Ngoại truyện 2: Cậu thiếu niên tên Trần Văn

Trước Tiếp

Gần đây trường Trung học số 2 không được yên tĩnh cho lắm.

Trước cổng trường luôn có mấy tên côn đồ lưu manh đứng đó, đứa nào đứa nấy để kiểu tóc xù xì dị hợm, miệng ngậm điếu thuốc, chân run lẩy bẩy, mắt nhìn chằm chằm vào những người đi ra.

Giữa dòng người đông đúc, một lát sau, một cô gái siết chặt quai cặp sách, chậm rãi đi đến trước mặt mấy tên đó.

Tên cầm đầu để tóc rẽ ngôi giữa chải sang hai bên, nhuộm màu đỏ rực bắt mắt. Hắn huýt sáo một tiếng: "Tốt, rất tự giác."

Mấy tên đó quay người đi về phía con hẻm nhỏ bên cạnh, cô gái đột nhiên dừng bước, đáy mắt ầng ậc nước, giọng nói run rẩy không ra hơi: "Tôi... tôi thực sự không còn tiền nữa... bố mẹ tôi cũng không có nhà."

Tên tóc đỏ quay đầu thản nhiên nhìn cô, nhếch môi cười: "Đừng có giở trò, mày mà dám không đưa thì đổi sang thứ khác."

Nói xong, hắn nhún vai, mấy tên còn lại cũng cười theo, trông bỉ ổi vô cùng.

Cô gái đứng đó không dám động đậy, cũng không tiến thêm bước nào.

Tên tóc đỏ mất kiên nhẫn, vừa định ra tay thì nghe thấy tiếng bánh xe lăn trên mặt đất ngoài hẻm, theo sau đó là tiếng cười mắng.

"Trần Văn, cậu đi chậm thôi chứ cái đệch!"

Trần Văn dừng lại, ván trượt nhân đà làm một cú phanh gấp. Cậu mặc một chiếc áo thun đỏ, cầm ván trượt lên, tùy ý liếc nhìn vào trong hẻm.

Những kẻ đó sẽ không bao giờ quên ngày hôm nay. Cậu thiếu niên dừng lại ở bên ngoài có ngoại hình nổi bật đến kinh ngạc, màu đỏ rực rỡ mặc trên người cậu ngược lại trở thành phông nền, chẳng hề thấy lạc quẻ chút nào.

Trần Văn hơi hất cằm, gọi một tiếng: "Này, kiếm chuyện à?"

Lộ Bác Thành đuổi kịp theo sau, liếc mắt nhìn rồi muốn kéo cậu đi: "Đừng lo chuyện bao đồng, mấy hạng người này ngày nào cũng đánh lộn, không dễ chọc đâu."

Người ở lứa tuổi này đa số đều tràn đầy tinh thần và nhuệ khí, Trần Văn quét mắt nhìn mấy tên đó, khinh miệt: "Không dễ chọc?" Cậu giơ tay chỉ từng đứa một, "Đỏ, vàng, xanh dương, xanh lá."

Trần Văn cười cực kỳ đẹp trai: "Hay là ra đứng ngoài đường làm cột đèn giao thông luôn đi."

Lộ Bác Thành: Tôi mẹ nó chứ...

Tên tóc đỏ sắc mặt âm trầm: "Thằng ranh con muốn tìm cái chết hả?"

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Lộ Bác Thành chợt nhớ ra, c** nh* nhà Trần Văn là quân nhân, và Trần Văn từng được c** nh* dạy dỗ vài năm.

Lộ Bác Thành chọn một chỗ, phủi bụi rồi ngồi xuống, chuẩn bị xem kịch vui.

Buổi chiều tan học, lúc hoàng hôn, rạng đông trải dài trên bầu trời, đẹp không sao tả xiết.

Lộ Bác Thành cứ thế nhìn Trần Văn đánh gục cả bốn tên xuống đất.

Bản thân cậu cũng bị thương, đuôi mắt có một vết rách, khóe miệng sưng lên một chỗ.


Trần Văn lấy điện thoại từ trong túi ra, ngồi xổm trước mặt mấy tên đó: "Nào, ngẩng đầu lên."

Mấy tên đó đồng loạt ngẩng đầu, khuôn mặt đứa nào cũng thảm hại không nỡ nhìn. Trần Văn nhàn nhã chụp một tấm rồi hài lòng đứng dậy.

"Cậu chụp làm gì thế?" Lộ Bác Thành không hiểu.

"Còn làm gì nữa." Trần Văn nhướng mày, "Để làm kỷ niệm, khoảnh khắc cực ngầu của thiếu gia đây, Đường Sa xem xong chắc chắn phải nể phục tôi."

Lộ Bác Thành: "Cái thằng này thật sự rất thích làm màu."

Nói xong, cậu ta nhìn vào mặt cậu.

Trần Văn cuối cùng cũng sực nhớ ra, hỏi: "Rõ lắm à?"

"Nói nhảm." Lộ Bác Thành mắng cậu.

Một lúc sau, cậu ta vẫn không nhịn được mà cười lớn: "Ha ha ha ha ha ha cậu thật sự trông thảm hại chết đi được."

Trần Văn cũng cười: "Mẹ nó, im mồm."

Lộ Bác Thành chân thành cảm thấy, cậu ta rất khâm phục người như Trần Văn. Cậu kiêu ngạo, thỉnh thoảng độc mồm độc miệng, thường xuyên làm màu, vừa ngầu vừa ngứa đòn, độc nhất vô nhị.

Không ai ghét nổi Trần Văn, cậu thiếu niên tỏa sáng rực rỡ này.

Lần đầu tiên Trần Văn chạm vào thuốc lá là do Lộ Bác Thành đưa cho.

Cậu suy nghĩ một chút rồi nhận lấy. Sau đó rít một hơi, bị sặc, ho cả buổi. Khi ngẩng mắt lên, đôi mắt đã đỏ hoe vì ho.

"Thuốc cũng không biết hút, cậu có phải đàn ông không vậy." Lộ Bác Thành công khai chế nhạo cậu.

Trần Văn vứt điếu thuốc, giơ tay lau mắt: "Mùi hôi quá."

Lộ Bác Thành ngẩn ra, sau đó cười không ngớt.

Trần Văn chạy đến tiệm tạp hóa mua mấy viên kẹo bạc hà ngậm trong miệng, còn cố tình đứng ngoài hóng gió vài phút, quay lại hỏi cậu ta: "Còn mùi không, tôi sợ Đường Sa ngửi thấy."

Lộ Bác Thành tặc lưỡi: "Cái thằng này sau này chắc chắn là kẻ sợ vợ."

Trần Văn xì một tiếng: "Ngoài bố mẹ tôi ra thì không ai quản được tôi cả."

Tiếp đó trong lòng bổ sung một câu: Ngoại trừ Đường Sa.

Gần đây Đường Sa rất thân thiết với hot boy lớp A1, lúc nào cũng cầm bài tập đi hỏi cậu ta.

Trần Văn nén giận nhìn cô, hỏi: "Lớp mình không có giáo viên à?"

Đường Sa lắc đầu, nghiêm túc giải thích với cậu: "Cậu không hiểu đâu, lần này tham gia hoạt động, hai đứa tớ đã nảy sinh tình bạn sâu sắc nên tớ mới đặc biệt tìm cậu ấy."

Trần Văn tựa vào tường nhìn cô, cười khẩy một tiếng.

Tình bạn sâu sắc cái khỉ mốc nhà cậu.

Sau đó Trần Văn gặp tên lớp A1 kia ở cửa, ánh mắt bình thản đánh giá một lượt, rút ra kết luận: Mình đẹp trai hơn.

Học kỳ hai năm lớp 10, Trần Văn bị Lộ Bác Thành xúi giục đi xăm hình.

Lý do Lộ Bác Thành đưa ra là: "Ngầu lắm luôn, cậu nghĩ xem, sau này chắc chắn tôi sẽ xăm một con thanh long sau lưng, cảm giác áp bức đầy mình luôn."

Áp bức cái con khỉ.

Trần Văn vẫn đi theo. Cậu lượn lờ một vòng rồi ngồi xuống trước mặt thợ xăm, xắn ống tay áo lên, để lộ cánh tay trắng trẻo thon dài.

Trần Văn chỉ vào chỗ xương cổ tay: "Xăm một câu tiếng Nga ở đây đi."

Thợ xăm đồng ý rất sảng khoái: "Được, xăm gì?"

Trần Văn suy nghĩ kỹ một chút rồi cười: "Chỉ cần cô ấy."

Câu nói này rất kín đáo.

Thực ra nguyên văn câu mà Trần Văn tự soạn là: Trong những ngày tháng sau này, tôi muốn sống một cách phóng khoáng và nhiệt huyết, tôi sẽ trở thành một người lương thiện và ưu tú, điều duy nhất tôi muốn không nhiều, chỉ một thôi, chính là cô ấy.

Sớm muộn gì cũng sẽ biết thôi, Đường Sa.

Trước Tiếp