Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lần đầu tiên Đường Sa nhìn thấy Trần Văn thì cậu đã mang cái đức hạnh đó rồi.
Nguyên nhân là nghe nói đối diện nhà cô có hộ dân mới chuyển đến, Đường Sa đã nhìn thấy, có một cậu con trai trạc tuổi cô.
Ăn tối xong, Đường Sa vẫn chạy xuống dưới lầu chơi đùa cùng đám bạn nhỏ như mọi khi.
Kết quả là cái tên mới đến này còn biết kết bạn hơn cả cô, chỉ trong vỏn vẹn một buổi chiều, tất cả lũ trẻ đã ngồi xung quanh cậu, xoay quanh cậu như chong chóng.
Thế rồi Đường Sa nhìn thấy Trần Văn ngồi giữa đám đông như sao vây quanh trăng, trên tay còn cầm một khối rubik, tốc độ tay xoay nhanh thoăn thoắt, chẳng mấy chốc đã hoàn thành một cách hoàn mỹ trước mặt mọi người.
Mọi người đồng loạt vỗ tay, phát ra những tiếng reo hò thán phục, một cậu nhóc bên cạnh hỏi cậu: "Trần Văn, vậy cái gì cậu cũng biết làm sao?"
Ồ, hóa ra cậu ta tên là Trần Văn, Đường Sa nghĩ thầm.
Nghe vậy, Trần Văn nhếch môi, khuôn mặt nhỏ nhắn ấy tinh xảo ưa nhìn, giọng nói non nớt dễ nghe: "Thiếu gia đây cái gì cũng biết."
Sau này Đường Sa mới biết được, hóa ra cái kỹ năng "làm màu" này Trần Văn đã có từ trong trứng nước.
Đường Sa cứ đứng từ xa quan sát, có người chú ý đến cô bèn vui vẻ gọi: "Chị Đường Sa!"
Cậu thiếu niên ở giữa nghe tiếng thì ngẩng đầu nhìn sang. Dưới ánh hoàng hôn khuất bóng, thiếu nữ và thiếu niên lần đầu tiên nhìn nhau, không khí như ngừng lại trong khoảnh khắc này.
Một người không dời tầm mắt, người kia cũng chẳng chịu thu lại.
Hồi lâu sau, Trần Văn là người thu hồi ánh mắt trước, hỏi người vừa mới gọi khi nãy: "Bạn của cậu à?"
Cô bé gật đầu.
Trần Văn khẽ hất cằm, một lát sau cười rất chân thành: "Cậu ấy trông giống kẻ ngốc thế."
Đường Sa: "..."
Đường Sa có ấn tượng cực kỳ sâu sắc với chàng trai vừa "ngứa đòn" vừa thích làm màu này, tuy hai người không học cùng trường tiểu học nhưng giao thiệp cũng không ít.
Thỉnh thoảng sang nhà đối phương ăn chực đã là chuyện thường tình, đôi khi gặp tình huống đặc biệt còn ngủ chung một giường.
Khi đó Đường Sa đang tuổi lớn, một cước đã đá bay người bên cạnh xuống giường, sau đó coi như không biết gì mà ngủ tiếp.
Trần Văn nghiến răng leo từ dưới đất lên, cầm gối nhìn chằm chằm cô vài giây, mắng một câu dữ dội: "Đường Sa, cậu đúng là đồ con lợn."
Sau đó lại đầy uất ức mà nằm lên lại.
Mãi cho đến khi lên cấp hai, hai người mới vào học cùng một trường.
Khi Đường Sa đeo cặp sách lên tầng hai thì vừa hay nhìn thấy Trần Văn đang bị đám đông vây quanh. Vài năm trôi qua, vóc dáng cậu đã cao lớn hơn, mang dáng dấp của một thiếu niên, đứng cùng bạn bè đồng trang lứa thì cao ráo hơn hẳn.
Gương mặt cũng dần trở nên tuấn tú, Đường Sa đã sớm đoán được, sau này chắc chắn người này sẽ có ngoại hình đi đến đâu cũng khiến người ta phải vây xem.
Thế nên vừa vào lớp, Trần Văn đã là tiêu điểm của mọi ánh nhìn, một nửa số học sinh trong lớp đều quan tâm xem cậu sẽ ngồi ở đâu.
Nhưng người này cố tình không đi theo lối mòn, liếc nhìn một vòng rồi ngồi xuống ngay hàng ghế đầu tiên.
…
Có vài bạn nữ lộ rõ vẻ tan nát cõi lòng, biểu cảm đó như muốn nói: Tớ sẵn sàng vì cậu mà ngồi hàng cuối, có sa sút cũng chẳng sao, vậy mà cái quái gì cậu lại chọn hàng đầu, vậy thì tạm biệt, chúng ta không có duyên.
Đường Sa vừa định đi xuống phía sau, Trần Văn đã chống tay lên bàn quay đầu lại, vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh, gọi cô: "Ngồi đây đi, Đường Sa."
Chắc chắn là Đường Sa không bằng lòng, giả vờ như không nghe thấy, Trần Văn lại gọi thêm tiếng nữa, Đường Sa quay đầu lại thì thấy cậu dùng khẩu hình miệng nói: "Bát-đĩa-tối-nay-để-tớ-rửa."
Thế là Đường Sa hớn hở quay lại chỗ đó.
Phụ huynh hai bên thường xuyên cùng nhau đi ra ngoài, chỉ để lại hai đứa ở nhà. Đường Sa không quen sang nhà người khác, Trần Văn thì sao cũng được nên thường nấu cơm ăn ở nhà Đường Sa.
Hai người luôn vì vấn đề rửa bát mà tranh luận hồi lâu sau bữa ăn.
"Trần Văn, tổng cộng có bốn món, tớ xào hết ba món rồi, hôm nay kiểu gì thì cậu cũng phải rửa bát!"
"Thế cơm còn là tớ nấu, thức ăn cũng là tớ mua, cậu thấy bảo tớ rửa thì có hợp lý không?"
"Cậu rửa."
"Cậu rửa."
Lên cấp hai, Trần Văn ngày càng được yêu thích.
Người xin phương thức liên lạc của cậu không phải là ít, thậm chí có lần tan học về nhà gặp được người tìm kiếm tài năng, Trần Văn mặt mày nghiêm túc nói: "Cháu là mầm non tương lai của tổ quốc, là người kế tục của chủ nghĩa xã hội, cháu còn phải thi Thanh Hoa, thi Bắc Đại để cống hiến cho đất nước."
Người ta cạn lời hồi lâu rồi bỏ đi.
Lúc đó Đường Sa đang đứng cạnh, lườm cậu một cái: "Còn bày đặt Thanh Hoa với Bắc Đại, cậu thi đỗ cấp ba đi rồi hẵng nói."
Trần Văn tặc lưỡi một cái, cúi đầu nhìn cô: "Đường Sa, có phải cậu ghen tị rồi không, tuy rằng thiếu gia đây rất được săn đón, nhưng mà—"
Đường Sa đá cậu một phát, bước chân nhanh hơn, tránh xa cái gã một ngày không làm màu là không chịu nổi này.
Sau đó, trong ngăn bàn của Trần Văn bắt đầu xuất hiện rải rác những bức thư tỏ tình, hết phong này đến phong khác, Trần Văn đều xem, xem từng bức một rất nghiêm túc. Thậm chí xem xong còn trả lời lại.
Và rồi sau đó cậu chẳng bao giờ nhận được thư nữa.
Có một ngày cậu bỗng nảy ra ý nghĩ kỳ quái, hay là mình cũng viết thử xem?
Tầm mắt vô thức rơi lên người Đường Sa bên cạnh, Trần Văn khẽ ho một tiếng, cảm thấy da mặt hơi nóng lên.
Về đến nhà, cậu lục tung hòm xiểng, tìm thấy xấp giấy trắng photo chưa dùng hết lần trước. Trần Văn đếm thử, vừa vặn một trăm tờ, nói là làm, cậu cắn nắp bút, bắt đầu viết hí hoáy.
Ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn mang sắc vàng kim, phủ lên tấm lưng hơi khom của cậu thiếu niên.
Ngay sau đó là một tiếng hét: "Trần Văn!! Cậu có ăn hay không hả!!"
Tay Trần Văn run lên, vội vàng lấy sách che lại, nhảy xuống khỏi ghế: "Ăn ăn ăn."
Năm lớp chín, Trần Văn đã viết xong hoàn toàn một trăm bức thư, cậu lần lượt xếp chúng thành chồng trên bàn, nhìn chằm chằm hồi lâu rồi phát ra một tiếng cảm thán, giơ ngón tay cái lên tự khen: "Trần Văn, mày đỉnh thật đấy, mày đúng là thần tượng của tao."
…
Tất nhiên Trần Văn sẽ không đưa cho Đường Sa ngay. Cậu nghĩ thầm, đợi thêm chút nữa, đến lúc đó sẽ nhìn thấy Đường Sa cảm động đến rối rắm lòng mề, khóc lóc thảm thiết, chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng đó thôi là Trần Văn đã cúi đầu cười thầm.
Lộ Bác Thành liếc cậu một cái: "Cậu bị ngốc à."
Trần Văn xoay bút, đưa mắt quét qua cửa lớp, nhếch môi, đá cậu ta một cái: "Mau cút đi, Đường Sa về rồi."