Lên Nhầm Xe Maybach Của Người Thầm Thương

Chương 89

Trước Tiếp

Buổi tối Cục Bột Nhỏ ngủ sớm quá nên chưa đến 12 giờ đêm đã tỉnh.

Dạo này tỉnh dậy ban đêm, có hôm c* cậu ôm bình sữa bú một lúc rồi tự ru mình ngủ tiếp, có hôm tỉnh như sáo lại đòi chơi. Hôm nay c* cậu tỉnh táo lạ thường, hai tay nhỏ ôm bình sữa, miệng m*t chùn chụt, nuốt từng ngụm nhỏ, đôi mắt đen láy đảo quanh tìm mẹ.

Ban ngày mới học được cách phát âm chữ “mẹ”, tối đến đã mang ra dùng ngay. Đến khi bú no nê, bình sữa bị quẳng sang một bên, tay chân khua loạn xạ, miệng bi bô gọi không ngừng: “Mẹ, mẹ mẹ, bố bố…”

“Cục Bột Nhỏ của chúng ta muốn chơi với bố mẹ à?” Dì giúp việc cười bế bé lên, nhìn đồng hồ, “Mẹ đi đón bố về, chắc sắp đến nơi rồi, mình gọi cho mẹ xem bố mẹ về đến đâu rồi nhé?”

Cục Bột Nhỏ ê a vung vẩy nắm tay nhỏ.

Khi điện thoại reo, Kim Chiêu đang ngồi trên đùi Mạnh Ngôn Khê.

Mạnh Ngôn Khê một tay ôm lưng, một tay đỡ eo cô.

Kim Chiêu vốn lười biếng, anh lại dai sức mỗi lần làm chuyện ấy, nên chẳng mấy chốc cô bắt đầu giở thói ăn vạ, không chịu động đậy nữa. Mạnh Ngôn Khê hôn lên d** tai cô, đầu lưỡi nóng hổi lướt trên làn da nhạy cảm.

Kim Chiêu bị anh trêu chọc đến tê dại da đầu, chủ động ôm lấy đầu anh, cúi xuống hôn môi.

Tóc cô giờ đã dài lắm rồi, suối tóc đen nhánh xõa xuống nửa che nửa hở tấm thân trắng ngần, dưới ánh đèn rực rỡ đến chói mắt. Khi hôn, những lọn tóc trượt qua, nhẹ nhàng quét lên lồng ngực săn chắc nóng hổi của người đàn ông như một chiếc lông vũ.

Bàn tay Mạnh Ngôn Khê giữ chặt eo cô, ngón tay siết lại, lún sâu vào da thịt mềm mại, mu bàn tay nổi lên những đường gân xanh đầy khao khát.

Chuông điện thoại reo vang.

Anh cảm nhận rõ ràng cơ thể Kim Chiêu cứng lại theo phản xạ, giây sau, cô buông anh ra.

Chắc là Cục Bột Nhỏ tỉnh rồi, cô và con trai giờ có thần giao cách cảm trong chuyện này lắm.

Kim Chiêu định với lấy điện thoại, vừa buông anh ra đã bị Mạnh Ngôn Khê kéo giật lại.

“Không nghe.” Anh bá đạo chiếm giữ lấy cô, đột ngột giữ chặt eo cô, dùng lực.

Kim Chiêu thốt lên kinh ngạc.

Cô nhắm mắt, cố gắng điều hòa hơi thở dồn dập, giải thích với anh: “Mạnh Ngôn Khê, anh đừng… chắc là con tỉnh rồi.”

Nhưng Mạnh Ngôn Khê chẳng mảy may động lòng, vùi đầu vào ngực cô, nói mơ hồ: “Có dì giúp việc rồi.”

Người Kim Chiêu hơi ngả ra sau, cổ rướn lên thành một đường cong trắng ngần tuyệt đẹp, dưới ánh đèn gợi cảm chết người: “Em biết… em chỉ nói với con một tiếng thôi.”

“Em sẽ không chỉ nói một tiếng đâu.” Mạnh Ngôn Khê không chút lưu tình vạch trần cô, thì thầm, “Nhưng bây giờ em là của anh.”

Những lúc thế này anh cực ghét bị làm phiền, cứ thế giữ nguyên tư thế bế bổng cô lên, sải bước đi về phía phòng ngủ.

Tư thế k*ch th*ch này khiến Kim Chiêu không kịp trở tay.

Chỉ một đoạn đường ngắn ngủi mà cô muốn phát điên đến mức hét lên.

Tiếng hét thất thanh lấn át hoàn toàn tiếng chuông điện thoại vô duyên.

Dì giúp việc nhà họ Mạnh cũng biết ý, thấy Kim Chiêu không nghe máy là bà không gọi lại nữa. Cũng may Cục Bột Nhỏ ngoan, không phải kiểu nửa đêm nhất định đòi chơi với bố mẹ bằng được, chơi với dì một lúc rồi lại lăn ra ngủ.

Kim Chiêu lại thấy hơi áy náy.

Xong việc rồi cô cũng không ngủ được, cứ lo lắng cho Cục Bột Nhỏ bị bố mẹ bỏ rơi ở nhà, cô cố dỗ dành người đàn ông khó chiều nào đó về nhà.

Cô không biết tối nay Mạnh Ngôn Khê uống bao nhiêu, nhưng cô nghi là anh đã tỉnh rượu rồi, nhìn biểu hiện vừa nãy là biết. Nhưng cái đầu bên trên hình như vẫn chưa tỉnh táo lắm, vẫn cứ như chú cún bự dính người ôm chặt lấy cô, làm nũng: “Linh Linh, em phải yêu anh nhiều hơn một chút.”

Kim Chiêu xoa đầu anh.

Thực ra Mạnh Ngôn Khê không hợp làm “cún con”, vì lông, à không, tóc anh chẳng mềm mại tẹo nào, cứng quẻo, xoa đầu anh mà thấy rát cả tay.

Cô bất lực đáp: “Được rồi.”

Mạnh Ngôn Khê: “Đừng lừa anh nữa.”

Kim Chiêu: “… Mạnh Ngôn Khê, uy tín của em đâu đến nỗi tệ thế chứ?”

Mạnh Ngôn Khê im lặng.

Cô chợt nhớ ra đoạn video trong điện thoại, hào hứng khoe: “À đúng rồi, hôm nay Cục Bột Nhỏ biết gọi bố mẹ rồi đấy, em cho anh xem.”

Nói rồi cô vội vàng định lấy điện thoại cho anh xem, vừa lật chăn ra đã bị anh bắt lấy tay, bá đạo kéo lại vào lòng.

Kim Chiêu không hiểu sao tối nay Mạnh Ngôn Khê lại dính người đến thế, trừng mắt: “Lại sao nữa?”

Mạnh Ngôn Khê chẳng cho cô cơ hội nói tiếp, lầm bầm một câu: “Xem ra vẫn chưa mệt…”

Rồi lại hôn tới tấp.

Lý trí của Kim Chiêu một lần nữa bị anh đánh chiếm, cả đêm đầu óc trống rỗng, nếu còn sót lại suy nghĩ gì thì chỉ có bốn chữ.

Lấy thân nuôi sói.

Sau đó, cô thất thần nghiêng đầu. Bàn tay anh chống bên má cô, những ngón tay thon dài mạnh mẽ ấn xuống mặt giường êm ái, những đường gân xanh quyến rũ trên mu bàn tay co duỗi theo nhịp điệu dồn dập… Ánh mắt cô vô thức dừng lại ở mặt trong cổ tay anh, nơi có một vết sẹo nhỏ màu đỏ sẫm, nhìn xa như vết bớt, ở khoảng cách gần gũi thế này mới thấy rõ là sẹo. Một chấm nhỏ xíu, là dấu vết để lại sau khi bị nhện độc cắn, bao nhiêu năm vẫn không mờ đi.

Vết sẹo rung lắc không ngừng trước mắt, tầm nhìn của cô hơi nhòe đi, nhưng hình ảnh chàng thiếu niên mười hai tuổi năm nào lại dần rõ nét trong tâm trí.

Ngông cuồng bất trị, một lòng dũng cảm.

Kim Chiêu không kìm lòng được, nghiêng đầu, chủ động đặt một nụ hôn lên vết sẹo ấy.

Cơ thể người đàn ông cứng đờ lại trong tích tắc.

Đêm nay Mạnh Ngôn Khê giày vò cô thật sự, nửa tỉnh nửa say, hư hư thực thực khiến người ta không đỡ nổi, bao lần muốn phát điên.

Dường như sau khi cô hôn lên vết sẹo ở cổ tay anh, anh mới dần dịu lại, không còn điên cuồng như trước, nhưng lại đổi sang một cách thức khác, tỉ mỉ và dai dẳng hơn để hành hạ cô.

Hôm sau hai người về nhà, Kim Chiêu kiệt sức ngủ li bì cả ngày, còn Mạnh Ngôn Khê vẫn tỉnh táo sảng khoái đi làm. Chiều tối cô tỉnh dậy thì anh đã về, đang chơi với Cục Bột Nhỏ dưới lầu.

Cục Bột Nhỏ là em bé ngoan, không thèm chấp nhặt chuyện bố làm mình khóc hôm qua, lại vui vẻ chơi đùa với bố. Nằm sấp trên thảm trước mặt Mạnh Ngôn Khê, tay nhỏ chống đất, ưỡn ngực ngẩng đầu cười với bố, miệng bi bô: “Ba, ba ba.”

Mạnh Ngôn Khê cũng khẩu thị tâm phi lắm, rõ ràng nghe con gọi bố thì mắt cười tít cả lại, thế mà mồm vẫn cứng: “Đồ lắm mồm, gọi một tiếng là được rồi, cứ gọi mãi thế là sao? Định tranh sủng với mẹ Linh Linh à?”

Cục Bột Nhỏ: “Ma, ma ma!”

Mạnh Ngôn Khê chống một tay xuống thảm, nghiêng đầu cười: “Thế thì con không tranh lại mẹ đâu, mẹ lúc nào cũng là số một trong lòng bố, con bỏ cuộc sớm đi là vừa.”

Cục Bột Nhỏ: “?”

Bố có nghe thấy mình đang nói nhảm nhí gì không đấy?

Kim Chiêu thầm mắng trong bụng, khoảnh khắc ấm áp thế này, đáng lẽ phải cảm động phát khóc chứ?

Nhất là Mạnh Ngôn Khê lại mau nước mắt thế kia.

Lúc Cục Bột Nhỏ chào đời anh đã khóc, tối qua cô nói ba chữ đó anh cũng đỏ hoe mắt ngay lập tức. Dù cuối cùng kìm nén không rơi lệ, nhưng dáng vẻ hơi ngửa đầu, đuôi mắt đỏ au, đôi mắt ầng ậc nước ấy lại gợi lên vẻ yếu đuối đáng thương đến lạ. Khiến cô vốn định đi đón anh về nhà, cuối cùng vì không cưỡng lại được vẻ quyến rũ ấy mà lăn lộn với anh cả đêm.

Kim Chiêu lần này rút kinh nghiệm sâu sắc, thái độ thành khẩn sửa sai, sau này có chuyện gì cũng kể với Mạnh Ngôn Khê.

Nhưng dạo này chẳng có chuyện gì đặc biệt, đa phần xoay quanh chuyện con cái. Tâm tư Mạnh Ngôn Khê khó đoán lắm, kể hết mọi chuyện với anh thì anh lại không vui, nói mát mẻ: “Hay đợi con mọc răng rồi tự con kể với anh?”

Kim Chiêu ngẫm nghĩ, chân thành hỏi: “Em bé mọc răng là biết nói hả anh?”

Mạnh Ngôn Khê chỉ biết lặng lẽ nhìn cô.

“Em không còn chuyện gì khác muốn hỏi anh à?”

Kim Chiêu nghĩ ngợi rồi lắc đầu.

Mạnh Ngôn Khê im lặng một lúc: “Hôm đó em đến Lộc Khê tìm anh, nửa đêm gặp Ngô Phỉ, em không có gì muốn hỏi anh sao?”

Kim Chiêu lắc đầu: “Em đoán cô ta thấy bài đăng của Lạc Hoành, chắc cô ta thích Lộ Cảnh Việt nên muốn đến giúp, đâu có liên quan gì đến anh.”

Mạnh Ngôn Khê nhếch môi: “Lộ Cảnh Việt bảo cảm ơn em.”

“Thế còn những người khác?” Mạnh Ngôn Khê lại hỏi, “Mạnh Trục Khê suốt ngày đi rêu rao khắp thế giới là anh thay bạn gái như thay áo, hình như em cũng chưa bao giờ hỏi anh.”

“Em biết đó là hiểu lầm, anh không phải người như vậy. Anh em ruột thịt mà, trời sinh đã thích tương ái tương sát. Nhưng em thì khác, em không tương sát với anh,” Kim Chiêu chớp mắt, dẻo miệng dỗ dành, “Em chỉ ‘tương ái’ với anh thôi.”

Mạnh Ngôn Khê vốn đang nghiêm túc đòi vợ một lời giải thích, nghe câu này xong khóe miệng không kìm được cong lên tận mang tai, lại còn làm bộ làm tịch hừ nhẹ: “Em chỉ được cái dỗ ngọt anh thôi.”

Kim Chiêu được đà lấn tới, kiễng chân hôn nhẹ lên khóe miệng anh, quyến luyến hỏi: “Anh không thích à?”

Mạnh Ngôn Khê cúi đầu nhìn cô, giọng trầm thấp: “Có thể dỗ dành có tâm hơn chút nữa được không?”

Kim Chiêu ngẩng mặt lên, vẻ ngạc nhiên: “Em không có tâm á?”

Mạnh Ngôn Khê ôm eo cô, thân mật ấn cô vào lòng mình: “Ừ, chẳng có tâm mấy.”

Kim Chiêu thấy oan uổng quá.

Mạnh Ngôn Khê nhìn vào mắt cô, nói: “Linh Linh, em không có tính chiếm hữu với anh.”

Kim Chiêu: “Chiếm hữu?”

Mạnh Ngôn Khê: “Ừ, còn anh thì có đấy.”

Kim Chiêu ngẫm nghĩ, chân thành hỏi: “Có khả năng nào, đó là vấn đề của anh không? Cần sửa đấy.”

Mạnh Ngôn Khê không phủ nhận cũng không khẳng định: “Có lẽ vậy, nhưng anh không định sửa. Người như anh, yêu một người rất khó, khó khăn lắm mới yêu được, anh không định kiềm chế đâu.”

Kim Chiêu nhìn Mạnh Ngôn Khê với ánh mắt phức tạp.

Rõ ràng là một câu tình thoại rất hay, sao qua miệng người này lại nghe cứ sai sai thế nào ấy nhỉ.

Im lặng một lát, cô nói: “Mạnh Ngôn Khê, anh phải giữ gìn ‘nam đức’ chút đi.”

“Nam đức?” Mạnh Ngôn Khê nhướng mày, trong mắt bỗng lóe lên tia vui mừng háo hức, “Thế là em thừa nhận em đang ghen đúng không, vừa nãy chỉ là cứng miệng thôi? Em xem em kìa, trước mặt anh còn sĩ diện cái gì, anh có cười em đâu.”

Kim Chiêu: “…”

Cô cũng không hiểu tại sao người này lại có khả năng tự biên tự diễn rồi tự vui như thế, không nhịn được đính chính: “Không, ý của nam đức là, đã kết hôn rồi thì lo mà sống tốt với vợ, đừng suốt ngày nghĩ linh tinh chuyện chiếm hữu, ghen tuông, phải học cách khiêm nhường và yêu thương.”

Mạnh Ngôn Khê: “…”

Ngày 2 tháng 7, Kim Chiêu đến trường lấy tạp chí biếu có đăng bài báo SSCI của mình. Hôm đó trùng hợp là ngày họp toàn trường trước khi nghỉ hè, trừ những người nghỉ thai sản như cô, toàn bộ cán bộ công nhân viên đều phải có mặt điểm danh, nếu không sẽ phải xin nghỉ trên hệ thống OA, mà xin nghỉ trên OA đồng nghĩa với việc bị trừ lương. Tất nhiên cũng có thể không điểm danh không xin nghỉ, nhưng đó là một câu chuyện khác – vắng mặt không phép, trừ lương cộng phê bình.

Vì thế ngày họp toàn trường mỗi học kỳ là ngày Kim Chiêu có thể gặp đông đủ đồng nghiệp nhất. Thậm chí ngân hàng còn tranh thủ hợp tác với nhà trường, đến mở thẻ tín dụng vào ngày này.

Quầy tư vấn đặt ngay sảnh tầng 1 khoa Ngoại ngữ, nhân viên ngân hàng đến rất đông, mỗi người một cái máy tính bảng, quy mô hoành tráng, quà tặng cũng hậu hĩnh hơn bên ngoài: vali, nồi chiên không dầu, còn tặng thêm 2 năm hội viên JD Plus.

Có giáo viên đang cần làm thẻ, cũng có người vì muốn lấy quà và tài khoản hội viên nên đến làm thẻ khá đông.

Kim Chiêu lấy tạp chí xong đi xuống lầu, tình cờ gặp cô Đàm cùng khoa, vừa điểm danh ở hội trường xong sang đây làm thẻ.

“Cô Kim, sao cô lại ở đây?”

Cô Đàm chuyên ngành Ngôn ngữ học, hơn ba mươi tuổi, cũng là một giảng viên trẻ xuất sắc. Khi Kim Chiêu phỏng vấn vào trường, cô Đàm là một trong những giám khảo. Năm ngoái cô Đàm sang Anh làm học giả thỉnh giảng, mới về được hai hôm nay. Về đúng lúc họp toàn trường nên không tránh được kiếp làm trâu làm ngựa điểm danh.

“Chẳng phải cô đi Cambridge thỉnh giảng sao?” Cô Đàm tin tức chậm, vẫn tưởng Kim Chiêu đi theo thư mời hồi đầu năm, đột nhiên gặp cô ở khoa nên hơi ngạc nhiên, “Cô đi có nửa năm thôi à?”

“Cô Đàm, cô về rồi ạ?” Kim Chiêu cười chào hỏi, giải thích, “Không ạ, đầu năm em sinh em bé nên không đi được.”

Cô Đàm chưa kết hôn nên thực ra không hiểu nổi quyết định của Kim Chiêu. Nếu là cô ấy, có cơ hội đi Cambridge thì bò cũng phải bò sang bằng được. Nhưng cô ấy tôn trọng quyết định của đồng nghiệp, dù sao con người đôi khi còn chẳng hiểu nổi chính mình ở một thời điểm nào đó, huống hồ là người khác.

Cô Đàm cũng không nói mấy lời tiếc nuối sáo rỗng, chỉ hỏi: “Thế sau này cô có đi nữa không?”

Kim Chiêu gật đầu chắc chắn: “Có chứ ạ.”

Cô Đàm vừa đi thỉnh giảng về nên nắm rất rõ quy trình, nếu thư mời của Kim Chiêu là tháng Hai năm nay, thì trong trường hợp đặc biệt, thời gian thỉnh giảng có thể xin hoãn đến tháng Chín. Cô Đàm thuận miệng hỏi: “Cô hoãn đến tháng Chín à? Thế thì phải chuẩn bị xin visa sớm đi, tình hình quốc tế dạo này hơi căng thẳng, visa bên đó không dễ xin đâu.”

Lúc này nhân viên ngân hàng gọi tên cô Đàm, cô Đàm cười nói “Đến lượt tôi rồi”, quay người đi làm thẻ tín dụng.

Trước Tiếp