Lên Nhầm Xe Maybach Của Người Thầm Thương

Chương 88

Trước Tiếp

Tối đến, Kim Chiêu dỗ Cục Bột Nhỏ ngủ sớm, rồi một mình đợi Mạnh Ngôn Khê về.

Hôm nay cô đã suy nghĩ rất nhiều, tự kiểm điểm bản thân và mối quan hệ với Mạnh Ngôn Khê. Quả thực cô đã làm không tốt, thậm chí còn tệ hơn là tính cách cô có vấn đề mà chính cô cũng chưa nhận ra.

Ban đầu, cô kiên nhẫn dạy Cục Bột Nhỏ gọi “mẹ”, “bố”, định bụng mượn cớ đó để bắt chuyện với anh, nói về con, về chuyện khác, rồi coi như chưa có chuyện gì xảy ra, cứ thế cho qua. Nhưng tốn bao công sức, cuối cùng cũng dỗ được con gọi bố mẹ, quay video xong xuôi, cô lại đổi ý.

Làm thế chẳng phải lại quay về vạch xuất phát sao? Rõ ràng anh đang tổn thương, vậy mà cô còn cố tình phớt lờ cảm xúc của anh.

Không được, không thể như thế, làm vậy Mạnh Ngôn Khê sẽ suy sụp thật mất.

Kim Chiêu ngẫm nghĩ, lại lấy điện thoại ra gõ một đoạn văn dài. Giờ có con rồi, Cục Bột Nhỏ cứ thỉnh thoảng lại quấy rối, sợ lỡ tay gửi đi đoạn tin nhắn dang dở nên cô tránh khung chat WeChat, dùng ghi chú điện thoại để soạn. Sửa đi sửa lại, copy sang WeChat thì trời đã tối hẳn.

Do dự ba bốn bận, cuối cùng cô lại không gửi.

Thôi thì nói trực tiếp vẫn tốt hơn.

Nhưng Mạnh Ngôn Khê mãi vẫn chưa về.

Dạo này anh hiếm khi về muộn thế này, dù có đi xã giao thì cũng không quá 10 giờ tối, và sẽ gọi video báo trước, bảo cô đợi hoặc đi ngủ sớm.

Kim Chiêu liên tục bấm vào ảnh đại diện của Mạnh Ngôn Khê, trong lòng bồn chồn lo lắng, cảm giác như hồi bé mắc lỗi sắp phải đối mặt với giáo viên.

Đợi đến 11 giờ, nếu anh chưa về, cô sẽ hỏi anh đang ở đâu rồi đi tìm.

Kim Chiêu vừa nghĩ thế thì đến 10 giờ rưỡi, cô nhìn thấy bài đăng trên vòng bạn bè của Lạc Hoành.

Dù Lạc Hoành không gắn định vị, Kim Chiêu vẫn nhận ra ngay đó là phòng suite riêng của Mạnh Ngôn Khê ở Lộc Khê, cách màn hình điện thoại mà như ngửi thấy cả mùi rượu.

Trên bàn trà, vỏ chai rượu rỗng nằm lăn lóc ngổn ngang, mặt kính phản chiếu ánh đèn pha lê rực rỡ trên trần nhà. Người đàn ông khiến cô thẫn thờ cả ngày nay đang vùi mình trong ghế sô pha, cánh tay gác lên che mặt, tóc mái lòa xòa trước trán, bắp tay căng cứng lộ rõ vẻ mệt mỏi rã rời. Anh nằm bất động như thể bị rút cạn sức lực.

Kim Chiêu nhìn chằm chằm Mạnh Ngôn Khê trong ảnh, lồng ngực như bị ai bóp chặt, đau âm ỉ.

Lúc Kim Chiêu chạy đến Lộc Khê, Mạnh Ngôn Khê đang chê mạng điện thoại của Lạc Hoành lởm, đến cái status cũng không gửi được.

Luật sư Lạc cũng rất biết cách xát muối vào tim, cười nhạt nói: “Thế cũng còn hơn cậu, điện thoại mấy vạn tệ mà im thin thít. Của tôi ít ra còn kêu, vừa nãy Tư Điềm gọi, ít nhất cũng phải 65 decibel, cậu có nghe thấy không?”

Mạnh Ngôn Khê: “…”

Mạnh Ngôn Khê rũ mắt xuống, lặng lẽ nhìn chằm chằm xuống chân.

Lạc Hoành thấy anh như vậy lại thở dài, ngồi xuống bên cạnh: “Này người anh em, cậu cứ chơi trò tình yêu thuần khiết thế này không ổn đâu. Cậu cũng đâu phải dạng vừa, rõ ràng có tám trăm cái tâm cơ, thế mà đến lúc quan trọng lại không lôi ra dùng. Cậu chỉ cần dùng một phần nhỏ thủ đoạn đó lên vợ cậu thôi…”

Mạnh Ngôn Khê bỗng ngước mắt nhìn anh ta.

Đôi mắt đào hoa của Mạnh Ngôn Khê đen thẫm sâu hút, khi không nói gì tự tạo ra áp lực vô hình, Lạc Hoành giật thót mình, chột dạ sờ mũi: “Tôi có bảo cậu làm chuyện gì thất đức đâu, chỉ là đưa chút cơ chế cạnh tranh vào thôi, để cô ấy biết cậu cũng đắt hàng lắm đấy, không trân trọng là bị người khác cướp mất ngay.”

Lạc Hoành khoác vai Mạnh Ngôn Khê: “Nghe tôi đi người anh em, chiêu này hiệu nghiệm lắm. Nhìn tôi này, tôi với Tư Điềm cũng coi như thanh mai trúc mã, bao nhiêu năm nay cô ấy cứ hờ hững với tôi, làm tôi như thằng bám đuôi ấy. Thế mà dạo gần đây văn phòng luật có em gái mới vào liếc mắt đưa tình với tôi hai hôm, cô ấy lập tức có ý thức nguy cơ ngay, giờ biết giữ tôi khư khư rồi. Tôi nói cho cậu biết, con người ấy mà, dù nam hay nữ, trước tiên cậu phải làm cho họ thông suốt đã, ghen tuông một chút cho vui cửa vui nhà, cách tốt nhất để thông não đấy.”

Mạnh Ngôn Khê không biết có nghe lọt tai chữ nào không, im lặng không nói gì.

Lạc Hoành: “Hay là cậu thử xem?”

Mạnh Ngôn Khê nhìn chằm chằm Lạc Hoành, im lặng vài giây rồi bất chợt hỏi: “Cái bài đăng đó của cậu, có phải để chế độ chỉ mình tôi xem được không?”

Lạc Hoành: “…”

Anh ta nhất thời không biết nên dùng từ “bịt tai trộm chuông” hay “đàn gảy tai trâu” cho tình huống này nữa.

Thầy cô chưa dạy bao giờ.

May mà tiếng chuông điện thoại bàn kịp thời giải cứu Lạc sư phụ khổ mệnh. Chưa bao giờ Lạc Hoành thấy tiếng chuông điện thoại bàn đều đều kia lại hay như tiếng nhạc trời đến thế.

Lễ tân vừa báo có người tìm Mạnh tổng, Lạc Hoành lập tức nhảy cẫng lên mừng rỡ: “Đến rồi! Đến rồi! Vợ cậu đến đón cậu về nhà rồi kìa!”

Mạnh Ngôn Khê đang ngồi thẳng trên sô pha đối diện, nghe vậy lập tức nằm vật ra, gác tay lên che mặt. Dáng vẻ u sầu đó khiến người ta không phân biệt được là anh đang giận dỗi hay đang giả vờ đáng thương.

Lạc Hoành há hốc mồm nhìn thao tác đi vào lòng đất của bạn mình, cạn lời toàn tập.

Này người anh em, quen biết bao nhiêu năm, không ngờ cậu còn có bộ mặt này đấy, giấu kỹ thật!

Nói thì nói vậy, nhưng lúc ra mở cửa, luật sư Lạc vẫn biết điều lôi cả Lộ Cảnh Việt ra ngoài theo.

Kết quả cửa vừa mở, Lạc Hoành sững sờ, Lộ Cảnh Việt vừa lơ mơ tỉnh dậy cũng ngây người.

Ba người nhìn nhau trân trối.

“Ngô Phỉ, sao lại là cô?” Lạc Hoành ngơ ngác hỏi, thậm chí còn không cam tâm nhìn ra sau lưng cô ta.

Kim Chiêu đâu?

Ngoài cửa không có Kim Chiêu, Ngô Phỉ đứng đó duyên dáng yêu kiều, mặc chiếc váy dây ôm sát, cô ta vén nhẹ tóc mai, kéo lại chiếc áo khoác mỏng trên người, nói: “Em và bạn tình cờ ăn cơm gần đây, thấy bài đăng trên vòng bạn bè, trông anh Ngôn Khê có vẻ không ổn lắm, em sợ anh ấy xảy ra chuyện nên qua xem sao, xem có giúp được gì không.”

11 giờ đêm, cô gái chưa chồng đang độ tuổi xuân thì một thân một mình đến phòng của người đàn ông đã có vợ, Lạc Hoành thầm nghĩ, chuyện này chẳng khó bình luận chút nào, quá dễ bình luận là đằng khác.

Đúng là tên vợ Mạnh Ngôn Khê – lòng dạ Tư Mã Chiêu, người qua đường đều biết.

Lạc Hoành quay đầu nhìn Mạnh Ngôn Khê.

Mạnh Ngôn Khê không biết có phải bị đả kích quá lớn hay không, nằm trên sô pha bất động, tay vẫn che mặt.

Tiếng chuông điện thoại bàn trong phòng lại vang lên, Mạnh Ngôn Khê cũng không nghe máy. Lạc Hoành thầm than “số tôi sao khổ thế này”, lại cam chịu quay vào nghe điện thoại.

Lại có người tìm, lần này Lạc Hoành cảnh giác hỏi kỹ là ai.

Lễ tân: “Mạnh phu nhân.”

Lạc Hoành liếc nhìn ai đó đang nằm trên sô pha không biết là dỗi hay giả chết, cố tình nói to: “Cái gì, cô bảo Mạnh phu nhân đến đón Mạnh tổng về nhà á?”

Người đàn ông trên sô pha cuối cùng cũng khẽ cử động một cái rất nhẹ.

Lúc Kim Chiêu vào thang máy thì gặp đúng lúc ba người Lạc Hoành, Lộ Cảnh Việt và Ngô Phỉ từ trên lầu đi xuống.

Mỗi người đeo đuổi một tâm sự riêng, chào hỏi qua loa rồi Kim Chiêu vào thang máy, Lạc Hoành dìu Lộ Cảnh Việt đi ra, nhờ lễ tân gọi xe. Ngô Phỉ đi được hai bước bỗng quay đầu lại, qua cửa thang máy nói với Kim Chiêu: “Nghe nói chị và anh Ngôn Khê sắp kết hôn, chúc mừng chị nhé.”

Kim Chiêu khựng lại, mỉm cười đáp: “Chúng tôi đã kết hôn rồi, tháng sau chỉ là tổ chức đám cưới bù thôi.”

“Thế à?” Ngô Phỉ vuốt tóc, cười như không cười, “Nhưng với những gia đình như chúng tôi, chỉ khi nào tổ chức đám cưới mới được tính là kết hôn.”

Cụm từ “những gia đình như chúng tôi” được dùng rất tinh tế, vô hình trung vạch rõ ranh giới giữa Kim Chiêu và Mạnh Ngôn Khê.

Ngô Phỉ nói tiếp: “Anh Ngôn Khê đã chi rất nhiều tiền cho đám cưới này đấy, có thể chị không biết, số tiền đó nhiều người làm cả mấy đời cũng không kiếm nổi đâu. Chị hạnh phúc thật đấy, tôi ghen tị với chị lắm. Nếu có thể, chị chỉ cho tôi bí quyết làm sao để anh ấy thích chị đến thế được không?”

Ánh mắt Kim Chiêu vốn đang dán chặt vào nút bấm thang máy đầy sốt ruột, đang nghĩ xem bấm đóng cửa trước mặt người ta có bất lịch sự không, nghe vậy liền ngước lên nhìn thẳng vào Ngô Phỉ.

Cửa thang máy vì dừng quá lâu nên bắt đầu tự động đóng lại.

Kim Chiêu chậm rãi nói: “Có lẽ là vì…”

Ngô Phỉ: “Vì sao?”

Cánh cửa kim loại trượt trên đường ray, tốc độ không nhanh không chậm, hai giây, hoặc ba giây.

Qua khe cửa thang máy đang từ từ khép lại, Kim Chiêu nhìn thẳng vào mắt Ngô Phỉ, bình thản đáp: “Tôi xứng đáng.”

Khi Kim Chiêu lên đến nơi, Mạnh Ngôn Khê đã ngồi dậy. Cửa phòng khép hờ, cô đẩy cửa vào, anh ngước mắt lên nhìn.

Dưới ánh đèn vàng ấm áp rực rỡ, bốn mắt nhìn nhau, không khí dường như ngưng đọng trong giây lát.

Mạnh Ngôn Khê không nói gì, đôi mắt đen thẫm nhìn cô chăm chú.

Kim Chiêu đóng cửa lại, bước về phía anh, liếc nhìn những vỏ chai rượu rỗng trên bàn trà: “Lúc đầu nhìn ảnh Lạc Hoành đăng, em cứ tưởng chỗ rượu này là anh uống hết đấy.”

Mạnh Ngôn Khê ngửa đầu nhìn cô, không lên tiếng.

Kim Chiêu dừng lại trước mặt anh, khẽ nói: “Em xót lắm.”

Mạnh Ngôn Khê nghe vậy, khóe môi khẽ nhếch: “Em lại lừa anh, em nói dối lúc nào cũng như thật vậy.”

Giọng anh trầm thấp, hơi nghẹt, như cậu bé to xác đang hờn dỗi nói lẫy. Kim Chiêu thường thấy Mạnh Ngôn Khê lúc say rượu rất buồn cười, nếu tập hợp tất cả những chuyện anh làm lúc say thành một bộ sưu tập thì cô có thể cười nhạo anh cả đời.

Nhưng Mạnh Ngôn Khê hôm nay chẳng buồn cười chút nào, khiến tim cô đau nhói từng cơn.

Cô không biết tại sao mình lại để anh hiểu lầm sâu sắc đến thế.

Quả nhiên tính cách cô tệ lắm sao?

Cô khẽ thở dài, ngồi xuống bên cạnh anh.

Cô không biết nên bắt đầu từ đâu, ngồi cạnh anh suy nghĩ một lúc, Mạnh Ngôn Khê quay sang nhìn cô chằm chằm vẻ không dám tin, như thể chịu uất ức tày trời: “Em thế mà lại ngầm thừa nhận à? Em không biết anh nói thế là để em phủ nhận sao?”

Được rồi, cô rút lại lời vừa nãy, Mạnh Ngôn Khê tối nay cũng hơi buồn cười.

“Em biết.” Kim Chiêu bất lực nói, “Em chỉ đang nghĩ xem nên bắt đầu từ đâu thì anh sẽ tin em hơn, chứ không nghĩ là em đang lừa anh.”

Môi mỏng của Mạnh Ngôn Khê mím nhẹ, hai giây sau, anh kiêu ngạo nói: “Thế thì phải xem thành ý của em, anh không dễ bị lừa đâu.”

Kim Chiêu không nhịn được cười: “Mạnh Ngôn Khê, để em kể cho anh nghe một chuyện nhé, chuyện anh chưa biết.”

Tai Mạnh Ngôn Khê lập tức dựng lên: “Em còn chuyện gì anh chưa biết á?”

“Chuyện từ nhiều năm trước rồi.” Kim Chiêu ngẫm nghĩ rồi chậm rãi kể, “Năm em học lớp 11, mẹ kế mang thai, trong nhà thuê một bà bảo mẫu. Một đêm nọ, con gà họ nuôi ngoài ban công làm đổ chậu nước inox, em bị đánh thức. Sáng hôm sau em định mang chậu vào thì bà bảo mẫu bảo đó là vấn đề của em, là do em quá nhạy cảm, với tính cách nhạy cảm như em thì sớm muộn gì cũng bị trầm cảm.”

Nắm tay Mạnh Ngôn Khê siết chặt.

Kim Chiêu nhìn anh: “Chuyện này đến giờ em vẫn nhớ, thực ra chỉ là chuyện rất nhỏ thôi, nhưng em cứ nhớ mãi. Anh biết tại sao không?”

Mạnh Ngôn Khê: “Tại sao?”

“Vì lúc đó em không phản bác bà ta. Không phải em không muốn, mà là em hơi chậm chạp, trong vài giây ngắn ngủi đó miệng lưỡi không phản ứng kịp. Đợi chuyện qua rồi em mới nghĩ ra, lẽ ra lúc nãy mình phải mắng lại, lẽ ra mình phải nói thế này thế kia…”

Kim Chiêu ngừng lại một chút, nhìn vào mắt Mạnh Ngôn Khê: “Hôm nay khi anh bảo em không yêu anh, em không phải ngầm thừa nhận đâu, chỉ là miệng em chưa kịp phản ứng thôi. Đợi em nghĩ ra cách phản bác anh thì anh đã đi mất rồi. Cho nên, lần sau anh giận em, có thể đợi em một phút được không? Không, nửa phút cũng được. Để em sắp xếp ngôn từ đã, dù sao Linh Linh của anh cũng là người như thế mà, hơi chậm chạp một chút, anh phải đợi em chứ.”

Ánh đèn pha lê trên đỉnh đầu chiếu sáng rực rỡ, Mạnh Ngôn Khê lặng lẽ nhìn cô, bỗng nhiên cười khẽ: “Kim Chiêu, em thông minh lên rồi đấy, nói nhiều thế này là muốn anh xót em, để em lấp l**m cho qua chuyện chứ gì.”

Kim Chiêu chân thành nói: “Đúng là em muốn anh xót em, nhưng không phải lấp l**m.”

Ngón tay Mạnh Ngôn Khê khẽ động: “Vậy giờ em phản bác anh đi.”

Có lẽ Mạnh Ngôn Khê nói đúng, cô thực sự đã thông minh hơn rồi. Những lời ám chỉ lòng vòng thế này trước kia cô phải mất một lúc mới hiểu, hôm nay lại có thể lĩnh hội ngay tức khắc.

Cô nhìn thẳng vào mắt Mạnh Ngôn Khê, nói từng chữ một: “Mạnh Ngôn Khê, em yêu anh.”

Trước Tiếp