Lên Nhầm Xe Maybach Của Người Thầm Thương

Chương 81

Trước Tiếp

Tại quán cà phê, Kim Chiêu ngồi nán lại một lúc với vợ chồng Kim Lệ Di.

Một quán cà phê bình thường, khách không đông không vắng, nhạc nền êm dịu, quầy thu ngân có sinh viên đang đưa phiếu giảm giá cho nhân viên thanh toán.

Số tiền đã chốt là một tín hiệu tốt, nhưng trong lòng Kim Lệ Di vẫn nặng trĩu.

Tám trăm vạn không phải con số nhỏ. Tính lý tưởng nhất, dù trả lại toàn bộ tiền bán nhà thì vẫn còn thiếu hai trăm vạn.

Nhìn vợ mình chỉ trong hơn một tháng mà tóc bạc đi trông thấy, vừa lo cho anh trai, vừa lo cho bố mẹ, lại áy náy với Kim Chiêu, tiến thoái lưỡng nan, dượng Triệu Tự vừa bất lực vừa xót xa, chủ động đề nghị: “Hay là hoãn việc mua nhà cho Triệu Nhất Phàm lại, ưu tiên vượt qua cửa ải khó khăn này đã.”

Kim Lệ Di im lặng một lát rồi khẽ gật đầu.

Kim Chiêu nhìn mái tóc giả trên đầu cô ruột.

Bộ tóc giả này không được tự nhiên lắm, nhìn là nhận ra ngay. Cô từng hỏi tại sao cô Kim Lệ Di lại đội tóc giả, bà ấy bảo tóc bạc nhiều quá, trông già nua mệt mỏi, để tóc đen nhìn có sức sống hơn. Kim Chiêu không biết cô Kim Lệ Di bạc bao nhiêu tóc, nhưng có thể hình dung được bà ấy đã phải lao tâm khổ tứ nhiều đến thế nào.

Cô Kim Lệ Di thực ra là người sống rất tình nghĩa. Năm xưa vì gia cảnh ông bà nội không dư dả, ông Kim Lệ Huy đi làm sớm đã giúp bà ấy trả một phần học phí đại học. Cô Kim Lệ Di ghi nhớ ân tình đó suốt bao năm nay, hễ anh trai có việc là dốc sức giúp đỡ. Dù tình cảm dành cho Kim Chiêu có phần là “yêu ai yêu cả đường đi lối về”, nhưng không thể phủ nhận bà ấy cũng đã rất tận tâm ở những thời điểm quan trọng như khi Kim Chiêu chuyển trường hay thi đại học. Những năm Kim Chiêu ở Anh, cũng chính cô Kim Lệ Di thường xuyên hỏi han, quan tâm.

Kim Chiêu không muốn làm khó cô Kim Lệ Di.

“Không vội đâu cô, tòa án chưa có phán quyết mà.” Kim Chiêu nói, “Đợi một thời gian nữa, con sẽ đi gặp ông bà nội.”

Ông bà nội chưa nói thật, tài sản trong hôn nhân của mẹ cô rốt cuộc có bao nhiêu, cô cũng không rõ. Lúc đó cô còn quá nhỏ, chuyện căn nhà cũng là do cô nửa đoán nửa lừa mới ra được. Nhưng nhìn thái độ của ông bà hôm đó, chắc chắn vẫn còn những tài sản khác.

Cô Kim Lệ Di là con gái ruột, đương nhiên nhìn ra được, nhưng bà ấy không thể nói.

Nhóm sinh viên ngồi xuống bàn bên cạnh, ba cô gái trẻ trung sôi nổi, cười đùa chụp ảnh tíu tít. Một lúc sau, một cô gọi video cho mẹ, kể chuyện mình đi chơi ở đâu, thấy gì, ăn gì. Vì đang đi với bạn nên cũng không nói chuyện lâu, nhưng hai cô gái còn lại vẫn trầm trồ, không rõ là ghen tị hay không hiểu: “Cậu với mẹ tình cảm thật đấy, đi chơi còn gọi video, cậu bao nhiêu tuổi rồi thế?”

Cô gái kia cười đáp: “Người lớn thì sao chứ? Người lớn thì không được nhớ mẹ à? Tớ có già đi chăng nữa thì tớ vẫn nhớ mẹ tớ thôi.”

Kim Chiêu quay sang nhìn họ.

Cô Kim Lệ Di cũng nghe thấy, khóe mắt bỗng đỏ hoe.

Dường như con người ta có khả năng tự làm chai sạn cảm xúc. Mẹ Kim Chiêu mất khi cô còn quá nhỏ, năm đầu tiên là lúc cô Kim Lệ Di thương xót cô nhất. Nhưng thời gian trôi qua, chị dâu mới bước vào nhà, mọi người dần quen với cuộc sống mới, và cũng mặc nhiên cho rằng Kim Chiêu đã quen. Nhưng khoảnh khắc này, cô Kim Lệ Di bỗng tự hỏi, liệu Kim Chiêu có thực sự quen được không?

Hồi nhỏ Kim Chiêu rất quấn mẹ. Bao nhiêu năm qua, có khi nào con bé nhớ mẹ không? Những năm học đại học, nhìn bạn bè gọi điện cho bố mẹ, con bé nghĩ gì? Những lúc tủi thân, con bé biết tâm sự với ai?

“Linh Linh, cô xin lỗi.” Cô Kim Lệ Di thì thầm.

Bà cũng chẳng biết mình đang xin lỗi vì điều gì, vì đã kéo Kim Chiêu vào vũng lầy này, hay vì đã bao che cho sự lừa dối của bố mẹ và anh trai.

Kim Chiêu quay đầu lại, nhìn thấy ánh nước long lanh trong mắt cô ruột.

Cô mỉm cười: “Cô không cần xin lỗi đâu, con hiểu mà, ai cũng có nỗi khổ tâm riêng. Cô đã cố gắng hết sức rồi.”

Môi cô Kim Lệ Di mấp máy, hỏi ngược lại: “Thế còn nỗi khổ của con thì sao? Bao năm qua con luôn thấu hiểu cho người khác, nhưng chưa bao giờ con kể về nỗi khổ của mình với cô.”

Ngón tay Kim Chiêu vô thức siết lại, rất nhanh sau đó, cô nói: “Nói ra có thể cô không tin, nhưng đến tận bây giờ, con cũng không trách cô. Con chỉ thấy hơi tiếc nuối thôi.”

Cô Kim Lệ Di khẽ hỏi: “Tiếc nuối điều gì?”

Kim Chiêu: “Tiếc nuối vì mẹ con không còn nữa.”

Cô cũng là con người, những lúc không ai hay biết, tất nhiên cô cũng chạnh lòng vì tình thương cô Kim Lệ Di dành cho mình có giới hạn và có điều kiện. Nhưng biết làm sao được? Cô Kim Lệ Di chỉ là cô ruột, nói cho cùng đâu có nghĩa vụ phải đối tốt với cô vô điều kiện. Tình yêu thương và sự che chở độc nhất vô nhị mà cô khao khát, kể từ khoảnh khắc mẹ ra đi, cô đã vĩnh viễn mất đi rồi.

Nước mắt cô Kim Lệ Di trào ra, bà vội quay mặt đi.

Dượng Triệu Tự vỗ vai vợ, rút khăn giấy đưa cho bà.

“Cô xin lỗi…” Cô Kim Lệ Di nghẹn ngào.

Không biết là xin lỗi vì sự thất thố của mình, hay xin lỗi Kim Chiêu.

“Con không cần đi gặp ông bà nội đâu, để cô đi.” Cô Kim Lệ Di nói lời cuối cùng.

Tiễn vợ chồng cô Kim Lệ Di xong, Kim Chiêu đứng bên đường một lúc.

Sau mấy ngày mưa xuân dầm dề, hôm nay trời hửng nắng đẹp. Cả con phố với những ngôi nhà gạch đỏ cổ kính, hoa anh đào nở rộ dưới chân tường, rải sắc hồng suốt dọc đường đi.

Điện thoại báo tin nhắn, Kim Chiêu mở ra xem.

Mạnh Ngôn Khê: [Em đang ở đâu? Anh tiện đường, qua đón em.]

Khóe môi Kim Chiêu lập tức cong lên.

Gió xuân thổi tới mang theo sức sống mãnh liệt không gì ngăn cản nổi, giống như chàng thiếu niên năm nào, khoảnh khắc xuất hiện đã mang đến ánh sáng rực rỡ, xua tan mọi u ám.

“Anh còn chẳng biết em ở đâu, tiện đường kiểu gì?” Kim Chiêu buồn cười gửi tin nhắn thoại lại.

Gửi đi xong, điện thoại im lìm, không biết có phải ai đó đang tự kiểm điểm lỗ hổng logic của mình hay không.

Kim Chiêu cũng không vội, thong thả tản bộ dưới tán hoa anh đào.

Con phố này ít xe cộ và người qua lại, rất yên tĩnh, có thể nghe rõ tiếng lốp xe nghiến trên mặt đường phía sau. Kim Chiêu né sang một bên nhường đường, nhưng tiếng xe ấy vẫn cứ bám theo cô.

Cô quay đầu lại, qua cửa sổ ghế phụ hạ xuống, bắt gặp đôi mắt đào hoa cười như không cười của Mạnh Ngôn Khê.

Cách đó không xa, cửa hàng Mixue mới khai trương, giai điệu tẩy não vang lên đúng lúc.

“Ni ai wo, wo ai ni, Mixue bingcheng tianmimi.” (Em yêu anh, anh yêu em, Mixue Băng Thành ngọt ngào ghê.)

“Sao anh lại ở đây?” Kim Chiêu ngạc nhiên hỏi.

Mạnh Ngôn Khê dừng xe, nghiêng đầu kiêu ngạo đáp: “Đã bảo là tiện đường mà.”

Kim Chiêu cười tươi rói, mở cửa ghế phụ ngồi vào.

“Cục Bột Nhỏ đâu anh?” Cô thuận miệng hỏi.

Mạnh Ngôn Khê vốn đang cười, nghe thấy thế nụ cười tắt ngấm.

Anh nói giọng lạnh tanh: “Vướng víu, vứt rồi.”

Kim Chiêu: “…”

Kim Chiêu chân thành nhận xét: “Mạnh Ngôn Khê, dạo này anh có vẻ rất kỳ thị con trai đấy nhé.”

Mạnh Ngôn Khê kéo dài giọng hỏi lại: “Em chắc chắn là anh kỳ thị con trai à?”

Kim Chiêu im lặng.

“Đi đâu đây?” Mạnh Ngôn Khê hỏi.

Kim Chiêu: “Về nhà đi anh.”

Mạnh Ngôn Khê lạnh lùng nhắc nhở: “Cục Bột Nhỏ gửi sang chỗ bố anh rồi, em có về nhà cũng không gặp được nó đâu.”

Kim Chiêu: “Sao anh lại gửi con đi?”

Mạnh Ngôn Khê không đáp, không biết câu nói nào chọc giận anh, đường hàm dưới của người đàn ông căng chặt, vẻ mặt cực kỳ lạnh lùng.

Kim Chiêu chớp mắt, nói: “Thế thì sang chỗ bố đi.”

Mạnh Ngôn Khê: “…”

“Kim Chiêu, em còn nhớ mèo nhà mình tên gì không?” Mạnh Ngôn Khê đột nhiên hỏi.

“1119 chứ gì, sao thế anh?”

Đôi mắt Mạnh Ngôn Khê đen láy: “Tại sao lại gọi là 1119?”

Kim Chiêu: “…” Có ai như anh không, thỉnh thoảng lại kiểm tra bài đột xuất thế này?

Kim Chiêu vừa buồn cười vừa bất lực: “Vì chúng ta yêu nhau vào ngày 19 tháng 11.”

Mạnh Ngôn Khê: “Từ ngày 19 tháng 11 năm kia đến giờ, chưa đầy một năm rưỡi, chúng ta vẫn đang trong giai đoạn yêu đương cuồng nhiệt đấy.”

Kim Chiêu nhìn ánh mắt bất mãn của anh, cố tình trêu: “Giai đoạn cuồng nhiệt dài thế cơ á? Tưởng chỉ vài tháng thôi chứ?”

Mạnh Ngôn Khê cười khẩy một tiếng, nói đầy ẩn ý: “Anh không biết kẻ bạc tình nào yêu đương cuồng nhiệt chỉ có vài tháng. Nhưng ở chỗ anh, ít nhất là mười năm.”

Mười năm cuồng nhiệt.

Gió thổi qua hàng cây anh đào ven đường, những cánh hoa phấn hồng theo cửa sổ xe mở toang bay vào, nhẹ nhàng rơi vào lòng bàn tay Kim Chiêu.

Kim Chiêu nắm chặt tay lại, bỗng nhiên đã bắt đầu mong chờ mùa hoa năm sau.

“Lừa anh đấy.” Cô bật cười khẽ, “Không về nhà, cũng không sang chỗ bố.”

Mạnh Ngôn Khê nhướng mày, trong khoảnh khắc, đôi mắt anh lại sáng lên lấp lánh.

Kim Chiêu: “Em nhớ hôm nay là ngày gì mà.”

Hôm nay là sinh nhật Mạnh Ngôn Khê.

Người này chẳng biết nghĩ gì mà lại cho rằng cô quên, còn ấm ức chạy đến tận đây nhắc khéo. Hết đợi ngoài quán cà phê lại đến ám chỉ bóng gió xa xôi.

“Anh làm hỏng hết bất ngờ của em rồi.” Cô lầm bầm trách móc.

Mạnh Ngôn Khê sống lại ngay tức khắc, nắm lấy tay cô, nói: “Không cần bất ngờ, quà anh tự nghĩ xong rồi, em tặng là được.”

Có ai đón sinh nhật kiểu này không chứ? Sinh nhật năm ngoái anh cũng tự mở miệng đòi quà.

Kim Chiêu: “Thế anh muốn gì?”

Mạnh Ngôn Khê lại ra vẻ bí mật, không nói, hào hứng khởi động xe.

Mạnh Ngôn Khê lái xe đưa Kim Chiêu đến một xưởng gốm nghệ thuật, nơi cung cấp đất sét, dụng cụ và hướng dẫn chuyên nghiệp để khách hàng tự tay làm đồ gốm.

Kim Chiêu tưởng Mạnh Ngôn Khê vẫn còn chấp niệm với con búp bê đất sét cô tặng Mạnh Trục Khê năm xưa, nằng nặc đòi cô làm bù cho một con, cô bất lực day trán: “Chuyện qua bao nhiêu năm rồi mà.”

Mạnh Ngôn Khê: “Hả?”

Kim Chiêu nhìn những con búp bê đất sét thành phẩm trưng bày trong khu trải nghiệm, hỏi: “Không phải anh muốn em nặn cho anh một con búp bê đất sét à?”

Mạnh Ngôn Khê ngẩn ra, buồn cười hỏi lại: “Em tặng anh búp bê thật rồi, anh còn cần búp bê đất sét làm gì? Còn lừa anh là không biết nặn, thế này mà bảo không biết à?”

Kim Chiêu: “…”

Nghĩ cũng phải, cục bột nếp nhà họ đáng yêu hơn búp bê đất sét nhiều.

“Thế giờ anh muốn gì?”

Tuy cô không có năng khiếu thủ công cho lắm, nhưng đã là anh mở lời thì cô cũng có thể cố gắng vùng vẫy một chút.

Cô xắn tay áo lên, Mạnh Ngôn Khê giữ cô lại, bảo: “Không cần em làm, để anh.”

Anh nhận lấy chiếc tạp dề từ nhân viên.

Không biết Mạnh Ngôn Khê thiên bẩm học gì cũng nhanh hay đã lén đi tập trước. Bàn xoay gốm quay đều đều, khối đất sét màu nâu sẫm biến đổi hình dạng dưới những ngón tay thon dài, xương khớp rõ ràng của anh. Động tác của anh thành thục, đầu ngón tay lướt qua thành gốm tạo nên những đường vân tinh tế. Chẳng mấy chốc, hình dáng một chiếc cốc dần hiện ra.

Kim Chiêu tưởng anh lại lên cơn muốn biểu diễn, giống như lần say rượu đòi gập bụng cho cô xem, bèn tự giác lấy điện thoại ra quay, chọn đủ mọi góc độ, thi thoảng còn khen ngợi vài câu để “cung cấp giá trị cảm xúc”. Mạnh Ngôn Khê lạnh lùng không thèm để ý đến cô, khiến Kim Chiêu chẳng hiểu rốt cuộc hôm nay anh muốn làm gì.

Hai tiếng đồng hồ trôi qua, Mạnh Ngôn Khê làm xong một chiếc cốc. Chiếc cốc mộc mạc, chưa tráng men, giữ nguyên màu sắc tự nhiên của đất nung. Anh đặt vào tay Kim Chiêu: “Tặng em.”

Chiếc cốc đất nung nặng trịch, đầm tay, Kim Chiêu ngơ ngác hỏi: “Chẳng phải sinh nhật anh sao? Sao lại tặng cốc cho em?”

Mạnh Ngôn Khê vênh mặt kiêu ngạo: “Em tưởng em trốn được à? Đương nhiên em cũng phải tặng quà cho anh, cái này là quà đáp lễ của anh.”

“Quà đáp lễ tặng trước rồi… xem ra em không từ chối được nữa.” Kim Chiêu gật đầu, “Được rồi, anh nói đi.”

Vẻ mặt Mạnh Ngôn Khê bỗng trở nên nghiêm túc, đôi mắt đào hoa đen thẫm nhìn cô chăm chú, nói: “Linh Linh, tặng anh một lời hứa đi.”

Kim Chiêu: “Gì cơ?”

Mạnh Ngôn Khê: “Hứa với anh, sau này có chuyện gì cũng đừng gạt anh ra ngoài, đừng sợ tỏ ra yếu đuối trước mặt anh. Anh không phải người dưng nước lã, anh là chồng em, là người cả đời này sẽ luôn kiên định lựa chọn em, bảo vệ em không chút do dự.”

Xưởng gốm này có hướng đón nắng rất đẹp, bên ngoài cửa kính sát đất của khu trải nghiệm là một khoảng sân vườn. Giờ này nắng chan hòa, gió thổi lá cây lay động, hắt những đốm sáng li ti nhảy múa.

Không biết có phải anh đã bao trọn cả cửa hàng hay không mà xung quanh chẳng có ai, nhân viên cũng đi đâu mất. Những món đồ gốm trong phòng nằm yên tĩnh, mộc mạc, ánh nắng bên ngoài chiếu vào, không khí ấm áp, giản đơn và chân thật.

Kim Chiêu ngước mặt nhìn Mạnh Ngôn Khê, trong mắt anh chỉ có hình bóng cô, phía sau là vầng sáng vàng nhạt dịu dàng.

“Có chuyện gì cứ nói với anh, để anh giải quyết, đó không phải là yếu đuối.” Mạnh Ngôn Khê ngừng một chút, giọng trầm xuống: “Đó là em yêu anh.”

Trước Tiếp