Lên Nhầm Xe Maybach Của Người Thầm Thương

Chương 77

Trước Tiếp

Lòng bàn tay Kim Chiêu áp vào má anh, mềm mại và ấm áp.

Yết hầu Mạnh Ngôn Khê khẽ chuyển động đầy bối rối, cảm thấy hơi mất mặt, muốn giơ tay lau nước mắt ngay lập tức nhưng khổ nỗi hai tay đang bế cục bột nhỏ mới sinh.

Tiểu gia hỏa nặng 3,3kg, nhỏ xíu, mềm nhũn. Anh một tay đỡ đầu và gáy, một tay đỡ mông con. Rõ ràng tư thế này anh đã tập luyện mấy tháng trời, vậy mà khi thực hành vẫn phải dùng hết sức bình sinh.

Anh cẩn thận ôm ngang bé con trước ngực, hơi ấm từ cơ thể non nớt truyền qua lồng ngực khiến trái tim anh như tan chảy, nhưng cũng chính tư thế này làm anh bất lực trước những giọt nước mắt của mình.

Vừa cảm động vừa xấu hổ, ai đó vì sĩ diện hão đành bịa ra một lý do: “Anh không sao, bụi bay vào…”

Chết tiệt.

Giọng nói khàn đặc nghẹt mũi thế này thì lừa được ai chứ.

Thôi, bỏ đi.

Kim Chiêu cố nín cười.

Cô vừa sinh xong, còn đau, muốn cười mà không dám cười mạnh, nhìn hốc mắt đỏ hoe của Mạnh Ngôn Khê bỗng thấy thương thương, bèn chủ động nói nốt câu giúp anh: “Em biết, bụi bay vào mắt.”

Mạnh Ngôn Khê: “…”

Mạnh Ngôn Khê cũng thoáng nghĩ, dù sao đây cũng chẳng phải lần đầu anh mất mặt trước vợ, chuyện xấu hổ hơn anh cũng từng trải qua rồi.

Mặc kệ nước mắt vẫn còn vương trên mặt, anh khụt khịt mũi, hỏi Kim Chiêu: “Có đau lắm không em?”

Kim Chiêu: “Không đau, anh đừng khóc nữa.”

Mạnh Ngôn Khê: “… Đồ lừa đảo, lại lừa anh.”

Giai đoạn cuối thai kỳ, Mạnh Ngôn Khê đã cùng cô đi học trọn bộ các lớp tiền sản, học cách chăm sóc trẻ sơ sinh, và cũng tìm hiểu rất kỹ về những đau đớn mà phụ nữ phải trải qua khi sinh nở.

Anh ôm cục cưng, cúi xuống hôn lên trán Kim Chiêu, khàn giọng nói: “Sau này chúng ta không sinh nữa, chỉ cần một mình Cục Bột Nhỏ thôi.”

Kim Chiêu ngửi thấy mùi sữa thơm của con hòa quyện với hương gỗ thông lạnh nhạt trên người anh, trong lòng dâng lên cảm giác bình yên đến lạ.

Cô giơ tay giữ lấy cánh tay anh, nói nhỏ: “Cho em xem con với.”

Mạnh Ngôn Khê cẩn thận đặt bé con xuống bên cạnh cô.

Không biết do bộ lọc của cha mẹ hay do cục bột nhỏ biết chọn gen di truyền, mà ngay từ cái nhìn đầu tiên Kim Chiêu đã thấy con mình đẹp hơn những đứa trẻ sơ sinh khác. Trong ấn tượng của cô, trẻ sơ sinh thường nhăn nheo đỏ hỏn, da dẻ còn vàng vọt. Nhưng Cục Bột Nhỏ như thể có sẵn hiệu ứng ánh sáng dịu nhẹ, khuôn mặt nhỏ nhắn tròn vo, trắng trẻo mềm mại, lông mi vừa dày vừa dài, lúc ngủ rũ xuống tạo thành bóng râm nhàn nhạt.

Kim Chiêu không kìm được đưa ngón tay chạm nhẹ vào má con, Cục Bột Nhỏ trong mơ dường như cảm nhận được, hàng mi dài khẽ rung động.

Lòng Kim Chiêu mềm nhũn như nước.

Đây là con của cô và Mạnh Ngôn Khê.

Bé con sống động, linh hoạt như thế, dường như khiến tình yêu thầm kín nhẫn nhịn bao năm của cô cũng có được sức sống cụ thể.

Cô muốn hôn con một cái, nhưng lại sợ không được phép. Con người ta thường có xu hướng ỷ lại, những buổi học tiền sản giai đoạn cuối, vì Mạnh Ngôn Khê học quá nghiêm túc, một lần nữa thể hiện năng lực học bá sinh giỏi đứng đầu khóa, nên cô chỉ học qua loa đại khái.

Mạnh Ngôn Khê lúc nào cũng hiểu cô, dịu dàng nói: “Hôn được mà, anh cũng vừa hôn rồi.”

Kim Chiêu lúc này mới khẽ chạm môi vào trán Cục Bột Nhỏ.

Thơm quá, cô thích mê, lại không kìm được hôn thêm cái nữa lên má con.

Cảnh tượng ấy khiến khóe mắt Mạnh Ngôn Khê lại nóng lên, suýt chút nữa thì khóc lần hai.

“Tên con anh đã nghĩ ra chưa?” Kim Chiêu hỏi.

Mạnh Ngôn Khê là người như vậy, đôi lúc bá đạo trắng trợn, đôi lúc lại rất biết nhường nhịn. Vì đã đặt tên ở nhà là Cục Bột Nhỏ, nên sau đó khi bàn chuyện đặt tên khai sinh, anh hào phóng nhường quyền đặt tên cho Kim Chiêu.

Kim Chiêu đương nhiên không khách sáo nhận lấy.

Nhưng đặt tên là công việc tốn não, chẳng sung sướng gì, cô bàn với Mạnh Ngôn Khê mấy cái tên mà bản thân cũng không ưng lắm, cuối cùng đành để anh nghĩ.

Phải nói là chuyện này quá hợp với Mạnh Ngôn Khê, thực ra trong lòng anh sớm đã có một chữ ưng ý. Đến mức thời gian qua ông Mạnh Hoài và ông Mạnh Thời Tự rảnh rỗi lại lôi anh ra bàn chuyện đặt tên, đều bị anh khéo léo từ chối.

Chuyện đặt tên này, anh chỉ nói với một mình Kim Chiêu.

Anh hỏi Kim Chiêu: “Họ Kim hay họ Mạnh?”

Kim Chiêu ngẩn ra, bật cười: “Hào phóng thế cơ à, Mạnh tổng?”

Mạnh Ngôn Khê: “Đương nhiên, anh đã hứa với em rồi, không tranh với em.”

Khóe mắt Kim Chiêu bỗng cay cay.

Lúc đó cô tự dằn vặt mình, Mạnh Ngôn Khê chẳng nói gì, cuối cùng chỉ đùa một câu không tranh với cô. Ngay cả cô cũng chẳng coi là thật, vậy mà anh lại trân trọng đến tận bây giờ.

Cô suy nghĩ một chút rồi nói: “Vẫn là họ Mạnh đi.”

Ngón tay Mạnh Ngôn Khê cọ nhẹ lên má cô, mỉm cười: “Em không cần phải nhường anh đâu, họ gì thì cũng là con trai anh mà.”

Người tự tin là thế đấy.

Kim Chiêu lắc đầu: “Không phải, em chỉ đơn thuần rất thích họ Mạnh thôi.”

“Ừ, em từng nói rồi, họ Mạnh có cảm giác mạch thượng nhân như ngọc, quân tử thế vô song mà.” Mạnh Ngôn Khê nói với vẻ không hề khiêm tốn chút nào, “Giống anh vậy.”

Kim Chiêu: “…”

Cô chắc chắn mình chưa từng nói vế sau, đời nào cô lại khen anh như thế để anh đắc ý.

“Anh đừng có bóp méo lời em.” Cô lầm bầm.

Mạnh Ngôn Khê lại phát huy ưu thế mặt dày, giả vờ không nghe thấy, hỏi thẳng: “Gọi là Mạnh Giác, được không em?”

Kim Chiêu lập tức bị thu hút sự chú ý: “Mạnh Giác? Giác nào?”

Mạnh Ngôn Khê: “Giác trong Kim Giác.”

Kim Chiêu: “…”

Mặc dù Cục Bột Nhỏ đúng là kết quả của ba ngày ở trấn Kim Giác, nhưng đặt tên mà mang hàm ý này thì Kim Chiêu thấy hơi bực mình vì sự thiếu đứng đắn của anh.

Cô lườm anh: “Thế sau này con lớn lên hỏi tên mình có ý nghĩa gì, anh định trả lời thế nào?”

“Có gì đâu, nói thật thôi.” Mạnh Ngôn Khê mỉm cười nhìn cô, cố tình kéo dài giọng, “Thì bảo mẹ có con ở trấn Kim Giác.”

Kim Chiêu hơi đỡ không nổi sự trêu chọc của người này, đang định bảo anh đổi tên khác thì Mạnh Ngôn Khê khẽ bóp nhẹ tay cô, giọng trở nên nghiêm túc: “Cũng là ở trấn Kim Giác, bố đã yêu mẹ từ cái nhìn đầu tiên.”

Ánh mắt Kim Chiêu khẽ xao động.

Tính cô không phải kiểu chủ động hỏi Mạnh Ngôn Khê thích mình từ bao giờ, cô không hỏi, anh cũng chưa từng nói, đây là lần đầu tiên Mạnh Ngôn Khê thổ lộ với cô về khoảnh khắc rung động ấy.

Mười năm trước, tại trấn Kim Giác, một ánh mắt đã định tình.

Và trái tim vẫn luôn rung động cho đến tận bây giờ.

Kim Chiêu không ở trung tâm chăm sóc sau sinh mà được Mạnh Ngôn Khê đón về căn biệt thự bên hồ của anh, thuê chuyên gia dinh dưỡng, bảo mẫu và y tá chăm sóc 24/24.

Kim Chiêu hồi phục rất nhanh.

Ông Mạnh Thời Tự tuy trong lòng có chút tính toán, nhưng về cơ bản là người nhân hậu. Nghĩ đến việc bị Mạnh Ngôn Khê lừa dối nên mình biết chuyện quá muộn, trong lòng ít nhiều thấy áy náy với Kim Chiêu, ông thức đêm chuẩn bị bất động sản và trang sức tặng cô coi như bù đắp thiếu sót về lễ nghĩa trước đó, lại lập thêm quỹ ủy thác cho Cục Bột Nhỏ.

Nhưng dù thế, ông cũng không được gặp cháu nội ngay. Con trai ông ra vẻ đạo mạo với ông: “Dạo này người đến thăm hơi đông, phải đặt lịch trước nhé lão Mạnh.”

Sau này ông Mạnh Thời Tự nghe cô con gái rượu hở sườn mới biết, hóa ra cả nhà họ Mạnh từ trên xuống dưới trừ ông ra, ai cũng đã đi thăm mẹ con Kim Chiêu rồi.

Ông Mạnh Thời Tự tức muốn đá Mạnh Ngôn Khê một cái, chỉ vào mặt anh mắng: “Sao tao lại sinh ra cái thằng con thù dai như mày thế hả? Chẳng phải chỉ là đưa cho mày một bản thỏa thuận tiền hôn nhân thôi sao, mày có ký đâu mà giận?”

Thực ra chuyện thỏa thuận tiền hôn nhân không chỉ ông Mạnh Thời Tự canh cánh trong lòng, mà Kim Chiêu cũng vậy. Trước kia chính cô cũng từng chủ động đề nghị ký thỏa thuận.

Mạnh Ngôn Khê có thể cười cợt giả lả với ông Mạnh Thời Tự, nhưng với việc Kim Chiêu chủ động đề nghị thì anh lại rất để ý. Tuy nhiên anh là người giỏi che giấu, dùng nụ cười cợt nhả để lấp l**m: “Thế không được, em lấy anh mà chẳng vớt vát được chút lợi lộc nào, người ta lại bảo anh bạc tình bạc nghĩa, không phúc hậu.”

Kim Chiêu nghiêm túc nói: “Em không cần anh cho em lợi lộc gì cả, em tự mình nỗ lực được.”

Cuối cùng vì Mạnh Ngôn Khê không đồng ý nên thỏa thuận không được ký. Nhưng sự độc lập của Kim Chiêu khiến anh bất an, cô dường như đã quen với việc muốn gì thì tự mình nỗ lực giành lấy.

Mạnh Ngôn Khê chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào sự ra đời của Cục Bột Nhỏ, mong rằng nó có thể khiến cô quen với việc dựa dẫm vào anh nhiều hơn.

Lúc này, đối diện với ông Mạnh Thời Tự, Mạnh Ngôn Khê nghiêm mặt nói: “Bố, con nói thật lòng với bố câu này, con không sợ Kim Chiêu tham lam gì ở con, con chỉ sợ cô ấy không cần gì cả.”

Vì Mạnh Ngôn Khê ngấm ngầm chơi xấu, ông nội Mạnh Thời Tự trở thành người cuối cùng trong nhà được nhìn thấy Cục Bột Nhỏ, chuyện này làm ông tức điên. Nhưng mọi bực dọc trong lòng đều tan biến ngay khoảnh khắc ông nhìn thấy cháu nội.

Trẻ con mỗi ngày một khác, xuất viện nửa tháng, bé con đã phổng phao và bụ bẫm hơn nhiều. Gương mặt phúng phính như bánh bao, làn da trắng hồng mịn màng, căng bóng sữa, bên trên còn phủ lớp lông tơ mềm mại, chạm nhẹ vào thấy êm ái đàn hồi vô cùng.

Tay chân cũng tròn lẳn như ngó sen, ngấn nào ra ngấn nấy, trông cực kỳ “màu mỡ”.

Em bé đáng yêu như thế, ông Mạnh Thời Tự nhìn mà tan chảy cả tim, rửa tay sạch sẽ xong là đòi bế ngay. Mạnh Ngôn Khê cản ông lại, cười bảo: “Bố có biết bế không đấy?”

Bị ông Mạnh Thời Tự tát cho một cái, nghiêm mặt hỏi lại: “Tao không biết bế thì mày với em mày tự lớn đấy à?”

Cục Bột Nhỏ cũng lanh lợi y như bố nó, cực kỳ biết cách tạo giá trị cảm xúc. Bé tí tẹo đã biết nằm trong lòng ông nội bi bô hóng chuyện, chọc ông Mạnh Thời Tự cười ha hả như một đứa trẻ già, bản thân Cục Bột Nhỏ cũng cười khanh khách theo.

Ông Mạnh Thời Tự khoe với Mạnh Ngôn Khê: “Thấy chưa? Tao vừa trêu cái là nó cười ngay.”

Mạnh Ngôn Khê không nể nang gì dội gáo nước lạnh: “Chẳng liên quan gì đến bố đâu, tự nó hay cười đấy, không trêu nó cũng cười.”

Cục Bột Nhỏ đúng là hay cười thật, có lúc nửa đêm đói tỉnh dậy cũng không khóc, tự nằm trong nôi đạp chân chơi, cười khanh khách đánh thức cả bố mẹ.

Bố mẹ bỉm sữa dù bên cạnh có bao nhiêu chuyên gia hỗ trợ thì cũng không tránh khỏi luống cuống tay chân, nhưng nhờ Cục Bột Nhỏ ngoan ngoãn lanh lợi nên đỡ căng thẳng hơn nhiều.

Tuy nhiên dù sao cũng là trẻ con, đương nhiên cũng biết khóc.

Ví dụ như lần đầu tiên đi tiêm vắc-xin sau khi đầy tháng, cục bột nếp trắng trẻo đang vui vẻ nằm trong lòng Mạnh Ngôn Khê trêu bố, cô y tá vừa chích một mũi, thằng bé sững người, giây sau òa khóc nức nở, khóc đến đỏ gay cả người.

Mạnh Ngôn Khê xót con đứt ruột, vừa hôn vừa dỗ dành rối rít. Kim Chiêu không chen vào được, lại thấy cảnh này hơi buồn cười nên lén quay video, bị Mạnh Ngôn Khê phát hiện, dùng ánh mắt khiển trách cô.

Kim Chiêu đành cất điện thoại, đón con từ tay Mạnh Ngôn Khê, ôm vào lòng dỗ dành.

Cục Bột Nhỏ nín khóc rất nhanh. Trên đường về, Mạnh Ngôn Khê xem video Kim Chiêu quay, cũng thấy con trai mình khóc trông buồn cười thật, nhưng vì vừa mới mắng vợ xong, không tiện cười trắng trợn, đành giả bộ nghiêm túc ho nhẹ một tiếng.

Kim Chiêu ghé lại gần, nhìn màn hình hỏi nhỏ: “Anh có thấy giống con tôm hùm đất không?”

Mạnh Ngôn Khê đấu tranh nội tâm một chút.

Con trai anh sinh ra trắng trẻo, lúc khóc vì dùng sức quá nên toàn thân đỏ ửng lên như tôm luộc.

“Cũng hơi giống tôm hùm đất thật.” Mạnh Ngôn Khê cuối cùng cũng thuận theo lòng mình mà thừa nhận.

Cục Bột Nhỏ: “?”

Trước Tiếp