Lên Nhầm Xe Maybach Của Người Thầm Thương

Chương 64

Trước Tiếp

Mạnh Ngôn Khê có chút bất ngờ, anh không nghĩ món hải sản kia chỉ chạm vào một chút mà cũng gây dị ứng.

Nói đi cũng phải nói lại, Mạnh tổng thân vàng ngọc quý, từ bé đến lớn cũng chẳng có cơ hội chạm tay vào mấy thứ này. Vừa rồi lại cứ để tay dưới vòi nước rửa, nên không để ý tay bị ngứa.

Sơ suất quá.

Kim Chiêu chẳng cần đợi anh thanh minh, hỏi thẳng: “Thuốc dị ứng đâu?”

Lần đầu tiên cô và Mạnh Ngôn Khê hẹn hò là đi ăn hải sản. Lúc đó cô bảo ăn gì cũng được, anh còn hơi giận, không cho cô chiều ý người khác. Cô bảo thế đi ăn hải sản, anh nói anh dị ứng hải sản, nhưng ngay giây tiếp theo lại cười cợt nhả bảo lừa cô.

Cô cũng có thể thông cảm, dù sao đại thiếu gia vừa mạnh miệng xong, giây sau đã thừa nhận mình dị ứng hải sản thì mất mặt quá.

Nhưng sau đó họ lại đi ăn vài lần nữa, thế mà anh vẫn giấu nhẹm.

Không cần hỏi cũng biết, chắc chắn anh luôn mang theo thuốc dị ứng bên người, mỗi lần đi ăn hải sản với cô là lén uống một viên.

Kim Chiêu mặt lạnh tanh, lục túi áo anh.

Túi trái không có, túi phải cũng trống không.

Mạnh Ngôn Khê cả đời chưa bao giờ bị người ta bóc trần lời nói dối ngay trước mặt như thế này, bèn ngoan ngoãn khai thật, thái độ cực kỳ tốt: “Ở trên xe.”

Đối diện với sắc mặt không mấy vui vẻ của bạn gái, Mạnh Ngôn Khê thành khẩn khai báo: “Vừa nãy em nhìn chằm chằm ghê quá, anh chưa kịp bỏ vào túi. Định bụng lát nữa tìm cớ xuống xe lấy, ai ngờ cái thứ này động vào cũng không được.”

Kim Chiêu không nói gì, cầm chìa khóa xe đi xuống lầu lấy thuốc dị ứng cho anh.

Mạnh Ngôn Khê ngoan ngoãn ngồi trên sô pha đợi cô về, ngoan ngoãn nhận lấy cốc nước cô đưa.

Thấy sắc mặt bạn gái vẫn chưa tốt lên, Mạnh Ngôn Khê giở bài làm nũng quen thuộc, ngay khi cô đưa viên thuốc đến, anh há miệng chờ cô đút.

Kim Chiêu: “…”

Anh biết thừa làm nũng hữu dụng với cô mà, giờ diễn cứ gọi là thành thần.

Cuối cùng Kim Chiêu vẫn đút viên thuốc vào miệng anh, nhưng không nói chuyện với anh, quay người đi vào bếp.

Để anh tự ngồi ngoài đó mà kiểm điểm bản thân.

Kim Chiêu không biết Mạnh Ngôn Khê kiểm điểm thế nào, chỉ biết kết quả cuối cùng là, khi cô đi ra thì Mạnh Ngôn Khê đã biến mất.

Cô tìm một vòng, phát hiện người đàn ông đã tắm rửa xong xuôi, nằm chễm chệ trên giường cô.

Kim Chiêu: “?”

Mạnh Ngôn Khê trông rất yếu ớt, ho khẽ một tiếng, nói: “Chắc anh dị ứng hơi nặng, chóng mặt quá, nằm nghỉ một lát nhé.”

Kim Chiêu: “…”

Là do năm xưa cô còn non nớt nên mới thấy người này lạnh lùng xa cách thôi.

Mạnh Ngôn Khê chóng mặt đi không nổi, đêm đó đành phải ngủ lại nhà bạn gái.

Kim Chiêu tắm xong đi ra, anh dường như đã ngủ. Đợi cô tắt đèn lên giường, một lồng ngực ấm áp rắn chắc lập tức dán chặt vào lưng cô.

Nhà mới tuy trông rất ổn, nhưng mọi thứ đều xa lạ, chỉ có người đàn ông đang ôm chặt lấy cô lúc này là vô cùng quen thuộc, sưởi ấm cho cô trong đêm đông lạnh giá.

Mấy năm nay cô chuyển nhà rất nhiều lần, từ ký túc xá đến nhà trọ… Thường xuyên chuyển từ nơi này sang nơi khác, lần nào cũng lủi thủi một mình. Có lúc cao điểm, một tháng chuyển nhà ba lần.

Thực ra điều kiện sống lần sau luôn tốt hơn lần trước, giống như căn hộ này là một bất ngờ lớn ngoài mong đợi, cô có thể thấy được dấu chân nỗ lực của mình từng bước đi lên. Nhưng đôi khi cô vẫn bị lạ giường, đặc biệt ghét mùa đông, vì nó làm tăng thêm cảm giác phiêu bạt không nơi nương tựa.

Nhưng đêm nay có lẽ vì sự ăn vạ của người này mà cô không còn cảm giác đó nữa. Hơn nữa, cái ôm ấm áp và sự hiện diện của anh lúc này khiến cô bỗng nảy sinh cảm giác dịu dàng như đang ở nhà.

Lòng Kim Chiêu mềm nhũn, nhưng miệng vẫn cố tình hỏi: “Anh bảo chóng mặt cơ mà? Sao còn chưa ngủ?”

Người đàn ông phía sau dụi đầu vào cổ cô đầy thân mật, nói mơ màng: “Ừ, lúc nãy chóng mặt, giờ lại thấy hơi lạnh.”

Kim Chiêu im lặng một lát, rồi xoay người lại, chủ động ôm lấy anh.

“Sau này đừng như thế nữa nhé.” Cô thì thầm trong lòng anh.

“Chẳng phải sợ em chê anh sao?” Mạnh Ngôn Khê cười tự giễu, “Em thử nghĩ xem, lần đầu tiên mình hẹn hò, em đòi ăn hải sản, anh mà bảo anh dị ứng hải sản thì bị đá ngay tại chỗ thì sao?”

Kim Chiêu bật cười: “Làm gì đến mức đó? Thế thì sau đó anh nói cũng được mà, mấy lần sau mình đi ăn mãi anh cũng có nói đâu.”

Mạnh Ngôn Khê: “Kim Chiêu.”

“Dạ?”

Mạnh Ngôn Khê: “Anh không thích để người khác biết điểm yếu của mình.”

Kim Chiêu im lặng hai giây, rồi thành khẩn hỏi: “Là vì nhiều điểm yếu quá à?”

Ngốc nghếch, trà xanh, tửu lượng kém, sợ nhện, dị ứng hải sản… Tạm thời chưa biết còn cái gì nữa không.

Mạnh Ngôn Khê: “…”

Kim Chiêu tâm lý không muốn làm bạn trai khó xử, chủ động chuyển chủ đề: “Anh đói không?”

Người này diễn sâu quá, ban đầu còn định nhịn luôn bữa tối, bị Kim Chiêu lôi dậy mới chịu ăn vài miếng với vẻ liễu yếu đào tơ.

Anh không ăn được hải sản, chỉ ăn được hai món rau xào.

Mạnh Ngôn Khê im lặng hồi lâu rồi hỏi: “Em nói xem, đói chỗ nào?”

Kim Chiêu: “…”

Hai chữ “chỗ nào” dùng thật có linh hồn.

Nhưng bậc thầy ngôn ngữ cũng chỉ được cái mồm mép thôi, biết cô kỳ nghỉ này cũng mệt thật, nào là lần đầu tiên, trượt tuyết, chuyển nhà… nên đêm nay anh chỉ ngoan ngoãn ôm cô ngủ.

Tết Dương lịch qua đi, chẳng mấy chốc là đến Tết Âm lịch. Cuối năm nhiều việc, hai người lại bắt đầu quay cuồng bận rộn. Thi thoảng Mạnh Ngôn Khê qua ngủ lại, hai người cùng nhau nấu cơm.

Phải công nhận Mạnh tổng học gì cũng nhanh. Cuối kỳ hay phải coi thi, có hôm Kim Chiêu về muộn, vừa vào cửa đã thấy bàn ăn bày đầy món ngon, Mạnh Ngôn Khê từ bếp đi ra, giục cô đi rửa tay.

Người đàn ông cao lớn, ánh mắt dịu dàng.

Khoảnh khắc ấy, lòng Kim Chiêu bình yên đến lạ.

Tết Âm lịch Mạnh Ngôn Khê phải về nhà ba ngày, bóng gió xa xôi muốn dẫn cô về ra mắt.

“Anh bảo anh có bạn gái, bố anh hỏi là người thật hay người ảo.”

“…”

“Ông nội anh thì hỏi là nam hay nữ… Em nói xem sao giữa người với người lại thiếu niềm tin thế nhỉ?”

Kim Chiêu thừa hiểu “lòng dạ Tư Mã Chiêu” của anh, nhưng trong lòng cô vẫn thấy quá nhanh. Nhất là đó lại là nhà họ Mạnh, cô vẫn nhớ như in cú sốc tâm lý lần đầu tiên đến đó. Dù mười năm đã trôi qua, nhưng cô vẫn chưa sẵn sàng.

Thậm chí đối với mối quan hệ này, trong lòng cô vẫn thường xuyên cảm thấy mơ hồ.

Tết này Kim Chiêu về trấn Kim Giác.

Mộ mẹ cô ở trấn Kim Giác. Ngày 30 Tết cô về, mang hoa và đồ lễ ra mộ trước, chiều đi thăm ông bà nội. Bữa cơm tất niên cũng ăn cùng ông bà, ăn xong ba người ngồi xem chương trình đón xuân một lúc, sau đó Kim Chiêu về khách sạn.

Chùa Kim Giác quanh năm hương khói nghi ngút, kéo theo du lịch trấn Kim Giác mấy năm nay phát triển rầm rộ, mọc lên rất nhiều khách sạn, homestay. Kim Chiêu tình cờ gặp Vương Nam và vài đồng nghiệp khác trên đường.

“Sao cậu lại ở đây?” Vương Nam ngạc nhiên vui mừng, kéo tay Kim Chiêu, “Cậu cũng đến sớm để tranh suất dâng hương đầu năm à?”

Kim Chiêu cười đáp: “Không, quê tớ ở đây mà. Các cậu định mai đi dâng hương à?”

Vương Nam bảo giờ đã có người xếp hàng rồi, chen không nổi, nên họ định rạng sáng mai đi lễ, rồi rủ Kim Chiêu đi cùng.

Kim Chiêu vốn cũng định đi, thế là hẹn sáng hôm sau đi cùng đồng nghiệp.

Sáng mùng Một khách hành hương đông nghịt. Chùa Kim Giác có lịch sử lâu đời, Kim Chiêu kiêm luôn hướng dẫn viên cho các đồng nghiệp, cả nhóm vừa lễ vừa tham quan.

Có người cầu nguyện rất nhỏ, có người lại khấn rất to. Kim Chiêu nghe thấy một thầy giáo trẻ lớn tiếng cầu thần linh phù hộ cho mình có một bài báo đăng trên tạp chí SCI, nếu được như ý nguyện sẽ đăng thêm 5 bài nữa để tạ ơn Phật tổ, không được thì xin Phật tổ ban cho một cô bạn gái xinh đẹp, dịu dàng, lương thiện, chu đáo để cùng đi trả lễ.

Mọi người cười mắng cậu ta vô sỉ quá thể.

Một cô giáo lớn tuổi liếc nhìn Kim Chiêu, cười đầy ẩn ý: “Thầy Chu nói cho ai nghe đấy? Khó đoán quá cơ.”

Thầy Chu gãi đầu cười, ánh mắt dừng lại trên người Kim Chiêu.

Cô gái trẻ làn da trắng hồng, khuôn mặt thanh tú dịu dàng như ánh ban mai, như đóa hoa mới nở.

Thầy Chu là bạn của Vương Nam, trước đây chưa từng gặp Kim Chiêu nên không biết cô đã có bạn trai.

Mọi người xung quanh hùa vào trêu chọc, thầy Chu cũng biết nắm bắt cơ hội, thuận thế hỏi: “Cô Kim là người địa phương à? Trấn Kim Giác có nhiều danh lam thắng cảnh, lại còn có di sản phi vật thể nữa, tôi muốn lần sau đến đây du lịch sâu hơn, không biết có thể xin phương thức liên lạc để nhờ cô Kim làm hướng dẫn viên được không?”

Kim Chiêu đang ngại ngùng, định khéo léo từ chối thì một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau: “Thầy Chu kết bạn với tôi đi, tôi bây giờ cũng được coi là người địa phương đấy.”

Kim Chiêu quay phắt lại.

Ngôi chùa cổ nằm dưới chân núi, bao quanh là núi non trùng điệp. Mặt trời giữa trưa nhô lên khỏi đỉnh núi, chiếu rọi lên mái cong của ngôi chùa tạo thành cầu vồng rực rỡ. Chuông gió dưới mái chùa đung đưa trong gió, phát ra tiếng leng keng êm tai.

Mạnh Ngôn Khê mặc áo khoác gió màu đen, một tay đút túi quần, dáng vẻ như một thiếu niên, bước về phía cô dưới ánh nắng chan hòa.

Ngoại hình xuất chúng của anh lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

“Vị này là…”

Nhớ lại lần trước anh tự giới thiệu “bạn trai cô giáo Kim” một cách không khách khí, Kim Chiêu chủ động đáp: “Bạn trai tôi ạ.”

Hiểu lầm nho nhỏ, cũng may mọi người đều tế nhị, cười xòa cho qua chuyện.

Buổi trưa, bạn trai cô giáo Kim tháp tùng cô giáo Kim và các đồng nghiệp đi ăn cơm, đến chiều thì cả nhóm tách ra.

Đôi tình nhân trẻ tránh đám đông, đi về phía vắng người. Kim Chiêu hỏi: “Sao anh lại đến đây? Hôm nay mùng Một, chẳng phải anh nên ở nhà ăn Tết sao?”

Người đàn ông không trả lời, đôi mắt đen nhìn cô chằm chằm, đột nhiên hỏi: “Anh đăng Moments, em không thấy à?”

Kim Chiêu ngẩn ra, lấy điện thoại ra xem.

Tối qua là giao thừa, mọi người sum họp gia đình, số người đăng bài còn nhiều hơn cả Tết Dương lịch. Bạn bè, học sinh, lãnh đạo, đồng nghiệp ai cũng đăng, cô không để ý lướt tin.

Lướt xuống một lúc lâu mới thấy bài đăng của Mạnh Ngôn Khê.

“Hơi nhớ em, chỉ mình em nhìn thấy.”

Ảnh minh họa là pháo hoa nổ tung trên bầu trời.

Kim Chiêu nhìn chằm chằm bảy chữ này, tim khẽ rung động.

Pháo hoa đêm giao thừa vốn là bức ảnh bình thường, nhưng vì đêm đầu tiên của hai người chính là dưới ánh pháo hoa ấy.

Trong đầu Kim Chiêu không tránh khỏi hiện lên những hình ảnh thân mật của hai người, mặt cô lén đỏ lên.

Nhất là anh đăng đúng lúc 0 giờ.

Khó tránh khỏi nhớ lại tiếng đếm ngược đón năm mới văng vẳng bên tai vào khoảnh khắc cuối cùng của đêm hôm đó.

“Em không thấy.” Cô lí nhí giải thích, “Tối qua gọi video với anh xong là em ngủ luôn.”

Mạnh Ngôn Khê không nói gì, đột nhiên hỏi: “Có phải em rất thích họ Chu không?”

Kim Chiêu: “?”

Mạnh Ngôn Khê: “Người lần trước cũng họ Chu.”

Kim Chiêu ngẫm nghĩ một lúc mới nhận ra anh đang nói đến thầy giáo nam ở khoa Trí tuệ nhân tạo.

Nhìn bạn trai lại bắt đầu giở thói ghen tuông trẻ con, cô nén cười, nghiêm túc đáp: “Cũng được mà anh, họ Chu nghe rất có văn hóa.”

Mạnh Ngôn Khê nhướng mày, hỏi: “Thế họ Mạnh thì sao?”

Tuy không muốn để anh đắc ý, nhưng cô giáo Kim với tinh thần cầu thị vẫn thành thật trả lời: “Mạch thượng nhân như ngọc, công tử thế vô song.”

Người này cuối cùng cũng hài lòng, ý cười lan tràn trong đáy mắt đen láy, anh rũ mắt nhìn cô, hỏi: “Công tử bây giờ muốn hôn bạn gái, có được không?”

Ngày đầu tiên của năm mới, ánh nắng chan hòa, gió đồng nội dịu dàng quyến luyến. Mạnh Ngôn Khê lái xe bốn tiếng đồng hồ từ sáng sớm đến đây, chỉ để cùng bạn gái ôm hôn lặng lẽ giữa chốn sơn dã không người.

Hai người trở về vào mùng Hai, từ đó đến mùng Bảy Mạnh Ngôn Khê gần như đóng đô ở chỗ Kim Chiêu. Đôi uyên ương quấn quýt như sam, chỉ tội tốn “áo mưa” quá, đỉnh điểm có đêm dùng hết bảy cái.

Kim Chiêu thầm may mắn mình ở căn góc tầng trên cùng, nhưng cô vẫn cẩn thận hỏi thăm, biết được tầng dưới và nhà bên cạnh chưa có người ở mới thở phào nhẹ nhõm.

Chứ với mức độ “nghiện” của Mạnh Ngôn Khê, cô thực sự lo lắng sẽ bị người khác nghe thấy.

Sau Tết Mạnh Ngôn Khê đi công tác một chuyến, Kim Chiêu cũng đã chốt lịch với Đại học Tuế Nghi, ra Giêng sẽ đến làm báo cáo học thuật. Mấy ngày nay cô ở nhà chuẩn bị nội dung báo cáo.

Ngô Niệm bạo hồng cũng vào mấy ngày này.

Bộ phim báo thù gia đấu chiếu dịp nghỉ đông hot rần rần, khiến nữ chính Ngô Niệm liên tục chiếm sóng hot search suốt nửa tháng.

Bộ phim đó Kim Chiêu biết, chính là phim Ngô Niệm vào đoàn quay hồi Quốc khánh. Không ngờ chiếu nhanh thế, càng không ngờ vai diễn mà lúc đó cô ấy bảo chỉ là vai phụ có tên tuổi, cuối cùng lại thành nữ chính.

Ngay sau khi Ngô Niệm nổi tiếng, lại có tin anh trai cô ấy bị bắt vì tội cố ý giết người.

Anh trai Ngô Niệm… Ngô Quá?

Tin tức bất ngờ khiến Kim Chiêu không kìm được lướt xem các chủ đề liên quan trên điện thoại.

Bỗng nhiên thấy một tin nóng: Ngô Niệm chính là Ôn Oanh ngoài đời thực!

Ôn Oanh là nữ chính trong bộ phim báo thù kia.

Người tung tin cho biết: “Ngô Niệm trước đây bị mẹ kế và anh trai kế hại đến mức trắng tay, mười mấy năm qua sống vô cùng khổ sở. Tình cờ cô nắm được bằng chứng phạm tội của anh trai kế. Bố cô là Ngô Lương, việc làm của anh trai kế động chạm đến lợi ích của ông ta nên ông ta cũng đang truy cứu. Ngô Niệm vốn chỉ là diễn viên phụ, đã dùng bằng chứng để trao đổi, bắt anh trai kế giúp cô giành vai nữ chính đã định sẵn, đổi lại cô sẽ đi nhận tội thay anh ta trước mặt Ngô Lương. Vì thế Ngô Lương đã từ mặt cô. Không ngờ Ngô Niệm lén giữ lại một chiêu, sau khi nổi tiếng, cô lập tức giao nộp bằng chứng cho cảnh sát.”

Kim Chiêu chợt nhớ lại đêm Ngô Niệm đánh Ngô Quá tơi bời ở Dung Viên, cuối cùng hai bên lại hòa giải, rồi rất nhanh sau đó có tin Ngô Lương ra tuyên bố cắt đứt quan hệ cha con với cô ấy.

Lúc đó cô không hiểu gì, giờ thì mọi chuyện đã sáng tỏ.

Trước Tiếp