Lên Nhầm Xe Maybach Của Người Thầm Thương

Chương 51

Trước Tiếp

Cuộc đối thoại dừng lại ở đó, âm thanh rơi xuống đất vỡ tan, không khí bỗng chốc tĩnh lặng.

Hai người vừa tối qua còn thân mật khăng khít, giờ phút này đối mặt nhau lại lúng túng, chân tay luống cuống.

Có một khoảnh khắc, Mạnh Ngôn Khê thậm chí nghĩ, giá như tối qua cứ giả vờ say làm tới cùng, có khi bây giờ lại đỡ ngượng hơn? Nhưng anh nhanh chóng dập tắt ý nghĩ đê tiện đó và xin lỗi cô: “Xin lỗi em.”

Kim Chiêu thực sự không thốt nổi mấy câu kiểu “em cũng tự nguyện mà”, bèn dời mắt đi chỗ khác, mặt đỏ bừng lí nhí nói: “Không sao đâu.”

“Vậy… mai mình gặp nhau được không?” Mạnh Ngôn Khê rũ mắt nhìn cô.

Hàng mi anh dài, ánh mắt sâu thẳm, động tác rũ mắt của anh trông thâm tình lạ thường.

Kim Chiêu nhìn vào mắt anh, tim đập thót một cái không kiểm soát.

Anh nhanh chóng thỏa hiệp, chủ động nhượng bộ: “Ngày kia cũng được.”

Thực ra anh muốn gặp cô ngay tối nay, muốn gặp cô mỗi ngày, nhưng anh cũng biết mình tối qua đã làm chuyện hỗn trướng gì, dù thế nào cũng phải cho con gái người ta chút thời gian để bình tĩnh lại. Nếu không trong mắt cô anh sẽ thành cái gì? Kẻ háo sắc như lang như hổ à?

Kim Chiêu hiểu hết, cô cũng rất muốn đồng ý, nhưng thực sự không được.

Cô áy náy nói: “Mai không được, mai em phải đi Bắc Thành tham gia hội thảo học thuật.”

Mạnh Ngôn Khê: “…”

Trùng hợp đến mức khiến Mạnh Ngôn Khê nghi ngờ cô vì chuyện tối qua mà cố tình tránh mặt anh.

Kim Chiêu nhận ra điều đó, vội giải thích: “Hội thảo này em đăng ký từ một tháng trước rồi, phòng Giáo vụ cũng đã đổi lịch dạy cho em.”

Sợ Mạnh Ngôn Khê hiểu lầm, cô lấy điện thoại ra: “Em có thể cho anh xem quy trình duyệt trên hệ thống OA.”

Ở trường đại học, tham gia hội thảo học thuật thường phải có thông báo từ phòng Nghiên cứu khoa học, sau đó giảng viên làm đơn trên hệ thống OA, được duyệt mới chuyển qua phòng Giáo vụ sắp xếp lịch dạy. Cả quy trình này mất ít nhất nửa tháng.

Kim Chiêu muốn chứng minh mình không trốn tránh anh.

Mạnh Ngôn Khê bỗng bật cười.

Anh giữ tay cô lại: “Đến cả hệ thống OA cũng lôi ra rồi à? Anh là bạn trai em chứ có phải sếp của em đâu, đừng có công tư phân minh với anh như thế.”

Kim Chiêu khẽ cắn môi: “Chính anh bảo…”

“Anh biết.” Mạnh Ngôn Khê cong môi, “Không cần phiền phức thế đâu, em ôm anh một cái là anh tin ngay.”

Kim Chiêu: “…”

Cô đã bảo rồi mà, Mạnh Ngôn Khê là người không bao giờ chịu thiệt.

Tối qua anh bắt nạt cô đủ điều, sáng ra xin lỗi một câu, rồi lại bắt cô chủ động ôm anh.

Sao anh không bắt cô hôn anh luôn đi?

Nhưng sau ba giây khinh bỉ sự mặt dày của người này, Kim Chiêu vẫn chủ động ôm lấy anh.

Cô bước lên một bước, vòng tay ôm eo anh, má áp nhẹ vào ngực anh.

Eo anh rất săn chắc, ngực rất ấm, vai rộng lưng thẳng, trên người mặc áo len cashmere mềm mại và quần âu thoải mái, từng thớ vải đều vương vấn mùi hương dễ chịu của anh.

Sau lưng là ánh nắng chan hòa.

Anh cũng ôm cô, không kìm được cúi xuống hôn lên tóc cô.

Hai người lặng lẽ ôm nhau, anh thì thầm bên tai cô: “Linh Linh, đừng sợ anh. Anh sẽ chậm lại, yêu em theo nhịp độ mà em thích. Nếu anh lại phát điên, em cứ tát anh một cái.”

Kim Chiêu khẽ nhắm mắt, siết chặt vòng tay, ôm anh chặt hơn nữa.

Cô khẽ “vâng” một tiếng.

Chỉ có mình cô biết, cô thích người đàn ông này đến nhường nào.

Trước kia chỉ vì anh là Mạnh Ngôn Khê, giờ lại có thêm một lý do nữa.

Bây giờ anh là Mạnh Ngôn Khê sẵn sàng kiềm chế d*c v*ng vì cô.

Dù quá trình này có chút xấu hổ và chật vật.

Nhưng dường như cô càng thích anh hơn.

Sáng sớm hôm sau, Mạnh Ngôn Khê đưa Kim Chiêu ra sân bay.

Trang Cùng lái xe, đi chiếc Rolls-Royce hôm nọ. Khi lên xe, Kim Chiêu không nhịn được nhìn kỹ thân xe, cứ thấy quen quen, nhưng nghĩ lại thì thấy mình tự đa tình quá. Cô lấy đâu ra tự tin mà thấy xe Rolls-Royce quen mắt chứ?

Mạnh Ngôn Khê không nói gì.

Sáng nay anh có cuộc họp, vì đưa cô nên đã dời lịch lại hai tiếng, chỉ muốn được ở bên bạn gái thêm một lúc. Nhưng tấm chân tình này chẳng đổi lại được chút ngọt ngào nào, bạn gái lên xe vẫn cắm cúi sửa slide thuyết trình.

Hội thảo lần này chia làm diễn đàn chính và các diễn đàn nhánh. Với tư cách hiện tại, Kim Chiêu chưa đủ trình độ phát biểu ở diễn đàn chính, nhưng cô sẽ tham gia thảo luận nhóm ở diễn đàn nhánh. Cô đang gặp chút bế tắc trong nghiên cứu, cơ hội tham gia lần này rất quý giá, cô hy vọng có thể va chạm tư duy với các đồng nghiệp để tìm ra ý tưởng mới.

PPT sửa đi sửa lại không biết bao nhiêu lần, Kim Chiêu cứ làm việc là quên hết trời đất. Mạnh Ngôn Khê mấy lần cố gắng thu hút sự chú ý của cô, cô ngẩng lên nhìn anh với ánh mắt đầy khó hiểu và thanh tâm quả dục.

Mạnh Ngôn Khê tự thấy ngượng, cố vớt vát thể diện bằng cách thảo luận vấn đề học thuật với cô, kết quả bị Kim Chiêu gửi ngay cho mười mấy bài báo khoa học vào email.

Mạnh Ngôn Khê chẳng biết mình đang làm cái gì nữa.

Đến khi Kim Chiêu cất máy tính đi thì cũng đã tới sân bay. Mạnh Ngôn Khê đưa cô vào trong, cùng cô làm thủ tục.

Trước cửa kiểm tra an ninh, Mạnh tổng tự giác dừng bước.

Bạn gái dường như cuối cùng cũng nhớ ra phải bịn rịn chia tay, chủ động ôm anh một cái.

Sân bay người qua kẻ lại tấp nập, Kim Chiêu da mặt mỏng, chỉ ôm nhẹ một cái chưa đến một giây đã buông ra ngay. Nhưng chỉ một giây ấy thôi cũng đủ để Mạnh Ngôn Khê tha thứ cho sự lạnh nhạt cả buổi sáng của cô.

Mạnh Ngôn Khê: “Chuyến bay về gửi vào máy anh nhé, anh đến đón.”

Kim Chiêu đáp: “Vâng.”

Mạnh Ngôn Khê gật đầu.

Hai người đứng nhìn nhau không nói gì, bên tai chỉ còn tiếng loa thông báo ồn ào của sân bay.

Nhưng chẳng ai nỡ quay đi trước.

Mạnh Ngôn Khê rũ mắt nhìn cô, hỏi: “Còn gì muốn nói với anh không?”

Kim Chiêu ngẫm nghĩ, bỗng đỏ mặt, liếc anh một cái thật nhanh.

Mạnh Ngôn Khê tim đập gia tốc vì cái liếc mắt e thẹn này của bạn gái, kết quả giây tiếp theo lại nghe cô nói: “Anh đừng có ngày nào cũng nằm mơ đấy, hại sức khỏe lắm.”

Mạnh Ngôn Khê: “…”

Mạnh Ngôn Khê chợt không biết hôm nay mình đến đây làm gì, để tự chuốc lấy nhục à?

Nhưng mặt Kim Chiêu đỏ bừng như kem dâu tây, trông còn ngượng ngùng hơn cả anh, khiến anh giận không nổi, cuối cùng chỉ biết vừa bực vừa buồn cười liếc cô: “Ai bảo em ngày nào anh cũng nằm mơ?”

Sao còn không chịu thừa nhận? Kim Chiêu nhìn anh vô tội: “Chính anh nói mà…”

Mạnh Ngôn Khê nhìn cô, ban đầu chưa nhớ ra, bỗng nhiên sực nhớ lại những lời mình đã nói trên giường với cô.

Lúc đó cô tưởng anh nhận nhầm người, hỏi anh cô là ai. Sự xấu xa trong anh trỗi dậy, cố tình thì thầm vào tai cô một câu nói bậy bạ.

Giờ giữa thanh thiên bạch nhật nhớ lại, đến người mặt dày như Mạnh Ngôn Khê cũng thấy xấu hổ.

Anh khẽ hắng giọng, giải thích một cách đạo mạo: “Lúc đó anh tưởng đang mơ. Em biết đấy, trong mơ người ta thường sống thật với bản năng hơn, đôi khi nói năng hơi quá trớn, nhưng đó chỉ là trong mơ thôi, bình thường anh không thế đâu.”

Kim Chiêu nhìn anh muốn nói lại thôi.

Cô chẳng nói gì, nhưng ánh mắt đầy nghi ngờ của cô như đã nói lên tất cả.

Mạnh Ngôn Khê chột dạ, cũng chẳng dám đảm bảo, dù sao chuyện này… càng đảm bảo thì lúc bị vả mặt càng đau.

Chỉ đành xin lỗi ngoài miệng: “Xin lỗi em.”

Kim Chiêu không nói gì, bỗng chủ động kiễng chân hôn nhẹ lên khóe miệng anh, lướt qua như chuồn chuồn đạp nước, thì thầm một câu: “Không sao đâu, em không ngại.”

“Oành” một tiếng, Mạnh Ngôn Khê cảm thấy máu toàn thân dồn hết xuống một chỗ.

Máy bay nhanh chóng cất cánh bay vút lên bầu trời. Sau đó Mạnh Ngôn Khê về nhà thế nào chính anh cũng chẳng nhớ rõ.

Bình thường anh hay tranh thủ xử lý công việc trên xe, nhưng hôm nay chắc anh chỉ mải cười ngẩn ngơ suốt cả chặng đường.

Mãi đến khi về công ty vào phòng họp, trong đầu Mạnh tổng vẫn vang vọng câu nói của bạn gái “Không sao đâu, em không ngại”.

Khóe miệng không khép lại được, nhìn cái gì cũng thấy “chân thiện mỹ”.

Dàn lãnh đạo cấp cao bên dưới: Mạnh tổng hôm nay dễ tính thật đấy.

Hội thảo học thuật ở Bắc Thành kéo dài ba ngày, đây là lần đầu tiên Kim Chiêu tham gia hội thảo lớn như vậy kể từ khi về nước, nghe được không ít báo cáo nghiên cứu của các “cây đa cây đề” trong ngành.

Trong thời gian đi học cô chuyên nghiên cứu về Shakespeare, về nước chuyển sang văn học so sánh, nghiên cứu về Shakespeare và vũ trụ quan của Đạo gia. Hướng nghiên cứu này mang tính liên ngành, phù hợp với xu thế thời đại, góc độ mới mẻ độc đáo. Kim Chiêu đã phát biểu tại diễn đàn nhóm và công bố bài báo hội nghị.

Chuyến đi này còn có Giáo sư Vương Thức An, Viện trưởng Viện Ngoại ngữ Đại học Tuế Nghi. Lão giáo sư hơn 60 tuổi, là nhân vật “thái sơn bắc đẩu” trong giới giáo dục nước nhà, được mời đến chủ trì hội thảo. Tình cờ nghe Kim Chiêu phát biểu, ông rất hứng thú với nghiên cứu của cô, chủ động mời cô đến Viện Ngoại ngữ Đại học Tuế Nghi làm báo cáo học thuật.

Kim Chiêu được sủng ái mà lo sợ, kết bạn WeChat với Viện trưởng Vương.

Vé máy bay khứ hồi đã đặt trước, ngày kết thúc hội thảo là thứ Bảy, Kim Chiêu đặt vé tối hôm đó, tư tâm rõ rành rành.

Tiết dạy thứ Hai của cô đã kết thúc từ tuần trước, như vậy cô có thể ở bên Mạnh Ngôn Khê trọn vẹn hai ngày Chủ nhật và thứ Hai.

Trước ngày về một hôm, cô biết tin cô Kim Lệ Di nằm viện qua bài đăng của em họ trên mạng xã hội.

Kim Chiêu vội vàng gọi điện, lúc đó cô Kim Lệ Di đang làm kiểm tra, em họ Triệu Tự nghe máy, bảo kết quả chưa có nhưng chắc không vấn đề gì lớn, bảo cô yên tâm. Hôm sau Kim Chiêu gọi lại, được biết bác sĩ xếp lịch mổ cho cô Kim Lệ Di vào thứ Hai tuần sau. Dù cô Kim Lệ Di liên tục khẳng định chỉ là phẫu thuật nội soi nhỏ, nhưng Kim Chiêu vẫn đổi vé máy bay, thứ Bảy không về Tuế Nghi nữa mà sáng sớm Chủ nhật bay thẳng sang thành phố bên cạnh, chuẩn bị thứ Hai đưa bà đi mổ.

Mạnh Ngôn Khê khổ sở chờ bạn gái cả tuần, đến phút chót bị cho leo cây, thất vọng đến mức muốn đấm gối.

Nhưng người này vốn hay mạnh miệng, Kim Chiêu xin lỗi qua video call, anh còn vênh mặt lên nói: “Không sao, anh cũng chẳng nhớ em lắm đâu. Em mà về muộn thêm hai ngày nữa, khéo anh quên mặt bạn gái mình trông thế nào luôn ấy chứ.”

Kim Chiêu: “…”

Biết mình đuối lý, Kim Chiêu hiếm khi chủ động kể chuyện cũ cho anh nghe.

Cô Kim Lệ Di không chỉ là người thân, mà còn là ân nhân của cô. Khi cô sắp bị chuyển sang trường Cửu Trung, chính cô Kim Lệ Di đã giúp cô chuyển sang trường số 1 thành phố bên cạnh. Sau này cô đi du học thạc sĩ, chi phí ở Anh rất đắt đỏ, tiền mẹ để lại chỉ đủ đóng học phí, sinh hoạt rất chật vật. Cô đi làm thêm nhưng cũng chỉ như muối bỏ bể, chính cô Kim Lệ Di mỗi dịp lễ tết lại chuyển tiền cho cô, bảo là lì xì nhưng thực chất là tiếp tế. Sợ cô áp lực, bà ấy thậm chí còn không nói là cho vay.

Nhưng cô Kim Lệ Di cũng chẳng giàu có gì, còn phải nuôi con trai, Kim Chiêu sao nỡ không trả ơn?

Kim Chiêu dịu dàng dỗ dành bạn trai: “Không chỉ là tiền bạc, mà còn là ân tình ‘đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi’ nữa anh ạ.”

Mạnh Ngôn Khê lặng lẽ nhìn cô qua màn hình.

Thực ra anh đoán được phần nào.

Anh già dặn trước tuổi, cũng chẳng phải công tử bột không biết mùi đời, nhìn sự túng thiếu của bạn gái là anh hiểu được đại khái câu chuyện.

Mạnh Ngôn Khê hỏi: “Bệnh viện nào thế?”

Kim Chiêu giật mình: “Anh định đến à?”

Mạnh Ngôn Khê buồn cười nhướng mày: “Anh lấy tư cách gì mà đến? Cô giáo Kim, em cho anh một danh phận trước đã chứ.”

Kim Chiêu: “…”

Cái miệng của bạn trai cô đúng là không tha cho ai bao giờ.

Cô cãi không lại anh, lí nhí phản đối: “Giờ cũng không kịp nữa mà.”

“Anh biết.” Mạnh Ngôn Khê cười khẽ, bất lực nói, “Anh không qua đâu, để anh sắp xếp bên bệnh viện giúp em.”

Trước Tiếp