Lên Nhầm Xe Maybach Của Người Thầm Thương

Chương 27

Trước Tiếp

Cho đến khi bữa ăn kết thúc, cô Kim Lệ Di vẫn còn xuýt xoa: “Cậu thanh niên đó trông được đấy, cao ráo đẹp trai, tuổi tác chắc cũng trạc tuổi cháu, quan trọng nhất là vẫn còn độc thân.”

Kim Chiêu thầm nghĩ, cô xem Thanh Hoa Bắc Đại cũng được đấy chứ, tỷ phú giàu nhất thế giới cũng không tồi đâu.

Cô Kim Lệ Di lại quay sang hỏi chồng: “Ông mau nghĩ xem, bạn bè mình có ai quen biết cậu này không? Nhờ bắc cầu làm mối, hỏi thăm xem tính cách thế nào.”

Dượng Triệu Tự đáp: “Chắc là không có đâu, cậu ta nhìn qua là biết không cùng thế giới với chúng ta rồi.”

Cô Kim Lệ Di đang hứng thú bừng bừng thì bị chồng tạt gáo nước lạnh, không vui ra mặt: “Ông có bao nhiêu học trò thành đạt, lễ tết nào cũng về thăm, ông chịu khó nghĩ kỹ lại xem nào.”

“Bà cũng biết là nhiều học trò thế cơ mà, tôi chẳng lẽ đi hỏi từng đứa một à?” Dượng Triệu Tự dở khóc dở cười, bắt đầu diễn sâu ngay tại chỗ, “A lô, em có quen Mạnh tổng nào khoảng 26-27 tuổi, cao to đẹp trai không?”

Diễn xong, dượng phân tích một cách logic cho vợ: “Hơn nữa bà có để ý cô phóng viên lúc nãy không? Đó là người dẫn chương trình nổi tiếng của đài truyền hình Tuế Nghi đấy, thường xuyên lên sóng các chương trình toàn quốc, không phải hạng nhất thì cũng hạng nhì trong nước. Thế mà bà xem thái độ của cô ấy vừa rồi khúm núm thế nào? Bà suy ngược lại đi, cậu thanh niên này có thể là người thường được sao? Trẻ tuổi mà đã có địa vị như vậy, gia thế chắc chắn không phải dạng vừa đâu.”

“Cậu ta giỏi thì giỏi thật, nhưng chúng ta cũng không thể tự coi thường mình được.” Cô Kim Lệ Di thậm chí còn lấy ví dụ ngay bên cạnh, “Con gái đồng nghiệp chúng ta đấy, ông còn nhớ không?”

Lần này thì dượng Triệu Tự chịu thua, chỉ đành nói: “Duyên phận đúng là kỳ diệu thật.”

Cô Kim Lệ Di lại hào hứng kể cho Kim Chiêu nghe câu chuyện đầy cảm hứng đó. Con gái của một giáo viên cấp ba bình thường, thời đại học quen biết con cháu cán bộ cao cấp ở Bắc Kinh, sau khi kết hôn sống hạnh phúc viên mãn như hoàng tử và công chúa. Cô dùng câu chuyện đó để cổ vũ Kim Chiêu hãy tin rằng mọi chuyện đều có thể xảy ra.

Kim Chiêu không biết nên nói gì.

Cô cảm thấy mình đã phải uống loại “canh gà tâm hồn” (súp gà cho tâm hồn – ý chỉ những lời khuyên sáo rỗng) này từ hồi mẫu giáo rồi. Chỉ khác là hồi mẫu giáo thì “hầm” bằng thành tích và đại học, giờ cô không phải đi học nữa thì lại chuyển sang “hầm” bằng tình yêu và hôn nhân. Dù sao chủ đề muôn thuở vẫn là “con nhà người ta”.

Kim Chiêu lấy cớ đi vệ sinh để tranh thủ thanh toán, nhưng bị cô Kim Lệ Di phát hiện. Hai cô cháu chạy đua ra quầy lễ tân như thi chạy tiếp sức.

Một người bảo muốn làm tròn bổn phận chủ nhà, một người bảo cháu mới đi làm mấy ngày, làm gì có chuyện để bậc con cháu mới đi làm mời khách.

Cô Kim Lệ Di khí thế hừng hực của giáo viên lâu năm, thậm chí còn tịch thu luôn điện thoại của Kim Chiêu.

Nhưng nhân viên lễ tân lại thông báo: “Bàn của các vị hôm nay được miễn phí ạ.”

Kim Chiêu: “?”

Cô Kim Lệ Di: “Miễn phí? Tại sao lại miễn phí?”

Cô gái lễ tân trẻ trung, mắt to da trắng, gương mặt sắc sảo xinh đẹp hơn cả hotgirl mạng, cười tươi như hoa nói: “Mạnh tổng dặn là hôm nay có phóng viên đột xuất đến phỏng vấn, làm phiền các vị dùng bữa. Để tạ lỗi, bữa này ngài ấy mời ạ.”

Kim Chiêu vốn biết Mạnh Ngôn Khê giàu nứt đố đổ vách, nhưng thế này thì quá đáng lắm rồi.

Tính ra anh chỉ đi qua bàn cô và nói hai câu, không ồn ào cũng không chụp ảnh, lại đi rất nhanh, làm sao mà quấy rầy đến bữa ăn của họ được?

Cô Kim Lệ Di cũng từ chối: “Không cần đâu, chúng tôi không thấy phiền gì cả, hết bao nhiêu tiền cứ tính bấy nhiêu.”

Cô gái lễ tân cười đáp: “Không chỉ bàn của các vị đâu ạ, hôm nay cả nhà hàng đều được miễn phí.”

“Cả nhà hàng?” Cô Kim Lệ Di kinh ngạc.

Lộc Khê đi theo hướng cao cấp, mỗi ngày chỉ phục vụ 30 bàn. Gia đình cô Kim Lệ Di tuy không nghèo nhưng tuyệt đối không giàu, nhà hàng đắt đỏ như Lộc Khê thì vợ chồng cô cũng tiếc tiền không dám đến. Lần này vì chúc mừng Kim Chiêu tìm được việc nên mới đắn đo mãi rồi cắn răng đặt bàn.

Giờ được miễn phí toàn bộ luôn?

Lễ tân: “Vâng ạ, Lộc Khê chúng tôi rất chú trọng trải nghiệm của khách hàng. Mạnh tổng nói hôm nay làm phiền các vị dùng bữa, ngài ấy vô cùng xin lỗi, hy vọng không ảnh hưởng đến tâm trạng tốt của mọi người.”

Kim Chiêu: “…” Vốn dĩ không ảnh hưởng, giờ thì ảnh hưởng rồi đấy.

Cô bắt đầu thấy hơi… thù giàu.

Cô chợt nhớ lại hồi xưa anh tặng váy cho tất cả các bạn nữ múa cùng, giờ thì thù giàu +1.

Nhưng người lớn thì lại rất thích điều này. Thái độ của cô Kim Lệ Di đối với Mạnh Ngôn Khê thay đổi 180 độ, khen ngợi hết lời: “Cậu thanh niên này lễ phép thật, được đấy.”

Vui quá hóa buồn, lúc lên xe, cô Kim Lệ Di phát hiện để quên điện thoại ở quầy lễ tân.

Kim Chiêu định quay lại lấy giúp, nhưng cô ngăn lại: “Cháu cứ lên xe trước đi, để cô tự đi lấy.”

Cô Kim Lệ Di quay lại quầy lễ tân, cô gái lễ tân mỉm cười như gió xuân ấm áp hỏi: “Chào cô, cô để quên đồ gì ạ?”

Cô Kim Lệ Di dựa người vào mặt bàn đá cẩm thạch, cười cười: “Không phải, cô chỉ thấy hơi áy náy thôi. Chủ yếu là cô cũng không quen biết Mạnh tổng của các cháu, tự nhiên ăn không của người ta một bữa mà lời cảm ơn cũng không có.”

Cô Kim Lệ Di là giáo viên dạy Văn, dựa vào kinh nghiệm đấu trí đấu dũng với học sinh bao nhiêu năm nay, tài ăn nói không phải dạng vừa. Cô lại có ngoại hình hiền hậu dễ gần, cộng thêm tuổi tác, kinh nghiệm dò hỏi tin tức càng thêm phong phú. Chỉ cần cô muốn thì gần như không có chuyện gì là không moi được thông tin.

Nhưng hôm nay cô chưa kịp trổ tài thì cô gái lễ tân đã chủ động mở lời: “Mạnh tổng chính là ông chủ của Lộc Khê Biệt Viện đấy ạ. Ông chủ mời khách thì có gì đâu ạ. Nếu cô thực sự thấy áy náy, cháu có thể cho cô số điện thoại, cô tự mình gọi cảm ơn ngài ấy nhé.”

Cô Kim Lệ Di: “!”

Chuyện… thuận lợi thế này sao?

Cô còn chưa kịp tung chiêu mà.

Cô Kim Lệ Di vội vàng mở khóa điện thoại: “Được được, cháu đọc đi, cô lưu lại.”

Dưới quầy lễ tân có một tờ giấy, bên trên viết một dãy số nét rồng bay phượng múa, cô gái lễ tân điềm nhiên đọc theo.

Mọi chuyện thuận lợi đến mức cô Kim Lệ Di hơi run tay. Lưu xong số, cô đang định xác nhận lại lần nữa thì Kim Chiêu từ ngoài bước vào: “Cô ơi, tìm thấy điện thoại chưa ạ?”

Cô Kim Lệ Di vội thoát khỏi danh bạ, tắt màn hình, cầm điện thoại lên lắc lắc: “Tìm thấy rồi.”

“Thế mình đi thôi, dượng bảo muốn đi thăm trường cháu.”

Cô Kim Lệ Di ừ ừ, không quên quay lại nói với cô lễ tân: “Cảm ơn cháu nhé cô gái!”

Lễ tân mỉm cười: “Không có gì ạ, cô đi thong thả.”

Buổi chiều, Kim Chiêu đưa cô dượng đi dạo quanh trường một vòng. Tối nay vợ chồng cô Kim Lệ Di còn hẹn ăn cơm với gia đình ông Kim Lệ Huy nên khoảng 4 rưỡi chiều đã rời đi.

Cô Kim Lệ Di không hỏi Kim Chiêu có muốn đi cùng không, Kim Chiêu cũng giả vờ như không biết lịch trình tiếp theo của họ.

Sau sự kiện năm đó, ông Kim Lệ Huy toàn tâm toàn ý sống với gia đình mới, coi như không có đứa con gái này. Mấy năm Kim Chiêu một mình du học nơi đất khách quê người, chỉ có vợ chồng cô Kim Lệ Di sang thăm hai lần, ông Kim Lệ Huy chưa từng hỏi han, Kim Chiêu cũng sớm chẳng còn mong đợi gì.

So với việc quan tâm đến hạnh phúc hay bất hạnh của người khác, cô càng mong chờ cuộc sống của chính mình hơn.

Không phải bây giờ mới thế, dường như từ nhỏ cô đã như vậy rồi.

Ngày Quốc khánh chớp mắt đã đến, cô Kim Lệ Di sắp xếp cho cô một buổi xem mặt. Cô do dự một chút rồi đồng ý.

Cô Kim Lệ Di nói đúng, bước đầu tiên để tìm bạn đời là không còn kháng cự nữa.

Không còn kháng cự việc quên đi người đó, không còn kháng cự việc gặp gỡ nhiều người hơn, và thử tìm một người để yêu.

Buổi xem mặt được sắp xếp vào trưa ngày 1/10, tại một nhà hàng Thái Lan gần trường.

Học kỳ này cô đăng ký dạy môn tự chọn Thơ ca Anh Mỹ, sau kỳ nghỉ lễ Quốc khánh sẽ bắt đầu học chính thức. Phó chủ nhiệm khoa thông báo giáo trình đã về, cô tiện thể ra ngoài sớm, buổi sáng ghé qua văn phòng khoa lấy sách.

Lúc về, cô nghe thấy tiếng gọi phía sau: “Cô giáo Chiêu!”

Quay đầu lại, hóa ra là Vương Nam.

Vương Nam hôm nay trang điểm kỹ lưỡng, tóc xõa dài, diện chiếc váy thu được ủi phẳng phiu không một nếp nhăn, tay xách túi Celine, chân đi giày cao gót thanh mảnh – điều hiếm thấy ở cô bạn đồng nghiệp này.

Mắt Kim Chiêu sáng lên, cười tủm tỉm hỏi: “Đi hẹn hò à?”

Vương Nam chỉnh lại túi xách, bước tới: “Hẹn hò cái gì, người yêu còn chưa có, cậu bù cho tớ nhé?”

“Bên cạnh.” Vương Nam hất cằm về phía cổng Tây, nói: “Đại học Tuế Nghi.”

Đại học Tuế Nghi và Đại học Sư phạm Tuế Nghi nằm rất gần nhau, chỉ cách một con phố, nhưng vị thế thì chênh lệch một trời một vực. Đại học Tuế Nghi không nói đứng nhất nhì thì ít nhất cũng nằm trong top 5 cả nước, còn những trường như Đại học Sư phạm Tuế Nghi thì vơ cả nắm cũng được một đống.

Vương Nam học thạc sĩ ở Đại học Tuế Nghi, vừa đi vừa kể với Kim Chiêu: “Hôm nay có cựu sinh viên nổi tiếng về trường làm lễ quyên tặng, tớ là cựu sinh viên vô danh tiểu tốt cũng về ké chút không khí náo nhiệt.”

“Náo nhiệt thì có gì vui?” Kim Chiêu thực tế nhập vai: “Có quyên cho tớ đâu.”

Quyên cho cô thì cô đi ngay.

Vương Nam “chậc” một tiếng: “Nói ra thì xấu hổ chứ ba năm học thạc sĩ tớ chưa từng gặp mặt hiệu trưởng bao giờ. Về trường hít chút hào quang của học sinh giỏi, tiện thể xem mặt mũi hiệu trưởng trường cũ ra sao.”

Kim Chiêu: “Hiệu trưởng cũng đến à?”

Vương Nam: “Chứ còn gì nữa? Một trăm triệu tệ đấy, cậu là hiệu trưởng cậu có tự mình ra đón không?”

Kim Chiêu: “!”

Thời buổi này người giàu nhiều thật đấy.

Cô bận rộn quá, lại bắt đầu thấy thù giàu rồi.

Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, người giàu nhiều thế, thêm cô một người thì chết ai!

Kim Chiêu tâm trạng phức tạp hỏi: “Ai thế?”

Vương Nam thuận miệng đáp: “Mạnh Ngôn Khê chứ ai.”

Như hòn đá bất ngờ ném xuống mặt hồ mùa thu se lạnh, tiếng “tùm” vang lên, khuấy động từng vòng sóng nước.

Giọng Vương Nam tan vào những gợn sóng: “Đúng rồi, chắc cậu không biết đâu, chính là anh trai của cô bé gây rắc rối ở văn phòng tớ hôm nọ đấy. Tớ cũng trẻ người non dạ, mới đi làm suýt nữa thì đắc tội đại gia.”

“Cơ mà nói đi cũng phải nói lại, tớ không ngờ Mạnh Ngôn Khê lại học Đại học Tuế Nghi. Tất nhiên tớ không chê trường mình, nhưng với tầm cỡ của anh ấy, tớ cứ tưởng ít nhất cũng phải Thanh Hoa, Bắc Đại, hoặc du học Ivy League về chứ.”

Kim Chiêu vô thức lẩm bẩm: “Không phải đâu.”

Anh từng nói trước khi em gái 18 tuổi, anh sẽ không rời khỏi Tuế Nghi.

“Ủa, cậu quen anh ấy à?” Phản ứng của Kim Chiêu khiến Vương Nam tò mò.

Bên ngoài cổng Tây xe cộ tấp nập, đường rất rộng, đèn xanh chỉ có 20 giây, không đi nhanh thì không sang kịp bên kia đường. Hai người ra khỏi cổng Tây, đèn đỏ ở vạch qua đường đối diện vừa chuyển xanh. Vương Nam tranh thủ thời gian, không đợi Kim Chiêu trả lời đã kéo tay cô hòa vào dòng người bước nhanh sang đường.

“Thế thì tốt quá, đi cùng tớ xem mặt Mạnh Ngôn Khê đi!”

Kim Chiêu muốn từ chối, nhưng không biết do dòng người đông đúc lấn át tiếng cô, hay do thời gian đèn xanh quá ngắn k*ch th*ch chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế của mọi người.

Con số màu xanh nhảy múa, đèn xanh chuyển đỏ, Kim Chiêu đã bị Vương Nam lôi sang đến bên kia đường.

Lễ quyên tặng được tổ chức tại hội trường báo cáo.

Hôm nay là ngày đầu tiên của kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, cứ tưởng thầy trò sẽ vắng vẻ, ai ngờ hội trường sức chứa hai nghìn người chật kín chỗ, thậm chí lối đi cũng chen chúc người đứng.

Mạnh Ngôn Khê bước vào trong sự tháp tùng của hiệu trưởng và các lãnh đạo, suốt dọc đường anh đều rũ mắt, có vẻ lơ đễnh, chốc chốc lại cúi đầu xem điện thoại.

Cả tuần nay anh lúc nào cũng kè kè cái điện thoại, lúc thì kiểm tra cuộc gọi nhỡ, lúc thì xem WeChat có lời mời kết bạn mới không. Điện thoại bị anh lướt đến nóng ran nhưng vẫn bặt vô âm tín.

Anh nghi ngờ Mạnh Trục Khê đã làm hỏng việc.

Tuần trước Mạnh Trục Khê lén lấy điện thoại anh chuyển tiền cho mình, còn chột dạ tắt luôn một cuộc gọi đến, mãi đến hôm sau anh mới phát hiện ra. Nhìn số điện thoại lạ đó, anh hiếm khi nổi giận, suýt nữa dọa con bé khóc thét.

Sau đó điện thoại không rời thân, cứ chờ mãi chờ mãi, nhưng số điện thoại kia không bao giờ gọi lại nữa.

Đó là một số di động nội mạng Tuế Nghi, không liên kết WeChat.

Trong xương tủy Mạnh Ngôn Khê là sự kiêu ngạo. Anh có thể âm thầm nhượng bộ, ví dụ như để lại số điện thoại ở quầy lễ tân Lộc Khê chờ người nào đó đến hỏi. Nhưng anh tuyệt đối không cúi đầu, tuyệt đối sẽ không chủ động gọi lại.

Nhưng số kia nhất quyết không gọi lại, khiến anh tức đến đau đầu.

Mạnh Ngôn Khê là người quyên tặng, nhân vật chính hôm nay được xếp ngồi ở chính giữa hàng ghế đầu tiên, cùng với hiệu trưởng.

Hiệu trưởng cười mời anh vào trước. Anh lơ đãng ngước mắt lên, và ngay lập tức nhìn thấy Kim Chiêu đang đi từ lối đi lên phía trước.

Có thể thấy hôm nay cô đã trang điểm tỉ mỉ, mái tóc xoăn nhẹ xõa ngang vai, đôi mắt sáng trong veo, làn da trắng đến phát sáng. Hội trường ồn ào náo nhiệt, ánh sáng lờ mờ, nhưng anh vẫn nhận ra cô ngay lập tức giữa biển người.

Nỗi bực dọc dồn nén trong lòng mấy ngày nay như tan biến trong nháy mắt, đầu hết đau, nhìn cái gì cũng thấy thuận mắt.

Anh ngồi xuống ghế, tinh thần phấn chấn hẳn lên, cười nói vài câu xã giao với hiệu trưởng rồi nhanh chóng cầm lấy điện thoại.

Anh tìm lại số điện thoại bị Mạnh Trục Khê tắt đi hôm nọ, giữa tiếng người ồn ào, anh bấm gọi lại cho cô.

Tiếng chuông chờ vang lên bên tai, đồng thời anh quay đầu lại, ánh mắt quét về phía đám đông phía sau.

Chỉ trong chớp mắt, anh đã không thấy cô đâu nữa, nhưng anh không còn lo lắng.

Điện thoại được kết nối.

“A lô.” Anh chủ động lên tiếng, giọng trầm thấp.

Đầu dây bên kia nhanh chóng vang lên giọng nam đầy phấn khởi: “A lô, dạ chào anh, chào anh! Em gọi từ bên tài chính Phát Tài ạ, anh có nhu cầu vay vốn không ạ?”

Mạnh Ngôn Khê: “…”

Anh điên thật rồi, sao lại có thể nghĩ số điện thoại này là của cô chứ!

Trước Tiếp