Lên Nhầm Xe Maybach Của Người Thầm Thương

Chương 23

Trước Tiếp

Kim Chiêu quay người định đi rút đơn đăng ký.

Mạnh Ngôn Khê giữ chặt cổ tay cô: “Quá hai phút rồi, không thu hồi được nữa đâu.”

Lòng bàn tay thiếu niên to rộng, ấm nóng áp vào làn da cô, khiến trái tim cô như bị một đốm lửa nhỏ làm bỏng rát.

Kim Chiêu đỏ bừng mặt, lí nhí phản đối: “Có phải tin nhắn WeChat đâu mà không thu hồi được.”

“Được rồi, đứng đây cản đường người khác quá, về chỗ trước đã.” Mạnh Ngôn Khê bật cười, kéo cô về chỗ ngồi.

Mạnh Ngôn Khê cười, Kim Chiêu liền cảm thấy mình như bị bỏ bùa.

Học cùng nhau gần một năm, cô chưa từng thấy Mạnh Ngôn Khê cười. Cậu dường như lúc nào cũng giữ vẻ lạnh lùng, giống như mùi hương gỗ thông trên người cậu, xa cách như ở tận trên mây.

Hóa ra cậu cũng biết cười, mà lại còn cười xấu xa đến thế.

“Làm gì có ai như cậu chứ?” Kim Chiêu về đến chỗ ngồi, cơn trúng bùa qua đi, lý trí trở lại, cô bắt đầu thấy hơi giận cậu.

Rõ ràng là cậu lừa cô đăng ký mà.

Mạnh Ngôn Khê đợi cô vào chỗ trước rồi mới ngồi xuống bên cạnh: “Cậu đã bao giờ xem tôi nhảy đâu mà biết tôi nhảy không đẹp?”

Kim Chiêu kinh ngạc nhìn cậu chằm chằm: “Cậu có biết nhảy đâu!”

Mạnh Ngôn Khê tỉnh bơ: “Tôi dùng thì tương lai mà.”

Kim Chiêu: “…” Đúng là quỷ ngụy biện.

Bốn mắt nhìn nhau, Kim Chiêu cạn lời một lúc lâu, rồi đành phải nhắc nhở cậu: “Chỉ còn một tuần nữa thôi đấy, mà cậu thì chưa biết gì.”

“Cũng không hẳn là chưa biết gì.” Gương mặt thiếu niên 17 tuổi lộ ra vẻ hồi tưởng xa xăm.

Kim Chiêu như nhìn thấy ánh sáng cuối đường hầm: “Cậu biết nhảy à? Thể loại gì?”

Mạnh Ngôn Khê ngẫm nghĩ một chút rồi khẳng định chắc nịch: “Biết một chút, cụ thể là thể loại gì thì không rõ.”

Tuy cậu đẹp trai ngời ngời nhưng khí chất lại quá lạnh lùng cứng rắn, Kim Chiêu thấy cậu không giống kiểu người có thể nhảy múa cổ điển hay ballet, bèn hỏi: “Jazz? Hiphop?”

Hai thể loại này thường được nam sinh ưa chuộng hơn.

Mạnh Ngôn Khê: “Chắc là không phải.”

Kim Chiêu kiên nhẫn gợi mở: “Thế cậu nhảy lúc nào? Có video không?”

“Không có video.” Mạnh Ngôn Khê chống cằm nhìn cô.

Kim Chiêu cũng nhìn cậu đầy mong chờ, đợi cậu nói tiếp.

Mạnh Ngôn Khê: “Thôi bỏ đi, cậu cứ coi như tôi chưa từng nhảy đi.”

Kim Chiêu: “…”

Nếu đang đóng phim truyền hình thì cô nhất định phải mắng cậu một câu “đồ trà xanh”.

Kim Chiêu: “Cậu cứ nói đi.”

Mạnh Ngôn Khê: “Tôi nói thì cậu đừng giận nhé.”

Kim Chiêu: “Thế thôi cậu đừng nói nữa, chúng ta đi rút đơn đăng ký.”

Mạnh Ngôn Khê: “…”

Hai người đang giằng co thì Lạc Hoành và Tư Điềm đăng ký xong quay về. Từ xa, giọng oang oang của Lạc Hoành đã vang lên: “Anh Ngôn! Anh Ngôn! Anh đăng ký thi nhảy á?”

Tư Điềm cũng ngạc nhiên không kém, chen vào chỗ ngồi, quay xuống nhìn cậu đầy tò mò: “Cậu biết nhảy à?”

Mạnh Ngôn Khê gật đầu cao ngạo: “Biết một chút.”

“Vãi chưởng!” Lạc Hoành vỗ đùi đánh đét: “Anh Ngôn, anh giấu nghề kỹ thật! Đến nhảy mà anh cũng biết, trên đời này còn cái gì anh không biết nữa không?”

Ở bàn dưới, Lộ Cảnh Việt nghe thấy cuộc đối thoại liền nhìn sang Mạnh Ngôn Khê.

Quả không hổ danh là Cảnh Ngôn Thận Hành, trên đời này không ai nắm rõ gốc gác của Mạnh Ngôn Khê bằng Lộ Cảnh Việt. Cậu ấy chêm vào một câu: “Ông biết nhảy từ bao giờ thế?”

Câu hỏi đúng lúc của Lộ Cảnh Việt có sức nặng ngàn cân, khiến mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Mạnh Ngôn Khê.

Mạnh Ngôn Khê nghiêng đầu liếc nhìn Kim Chiêu: “Biết từ hồi bé.”

Kim Chiêu: “Hồi bé?”

“Ừ.” Mạnh Ngôn Khê gật đầu, mặt không chút biến sắc: “Hồi mẫu giáo, Tết thiếu nhi, lên sân khấu biểu diễn còn được thưởng nữa đấy.”

Kim Chiêu: “…”

Tất cả mọi người cạn lời.

Cậu còn nhấn mạnh là mình từng được thưởng nữa chứ? Chuyện này có gì đáng khoe à?

Kim Chiêu không nhịn được nhắc nhở: “Cái phần thưởng đó chắc là ai cũng có thôi, chỉ cần lên biểu diễn là bé nào cũng được nhận mà.”

Mạnh Ngôn Khê: “Thế à?”

Kim Chiêu: “Đúng thế.”

Mạnh Ngôn Khê tỏ vẻ hơi tiếc nuối: “Thế à, tôi còn tưởng mỗi mình tôi được thôi chứ.”

Kim Chiêu: “…”

Cô đã quen với vẻ cao ngạo độc miệng của Mạnh Ngôn Khê, giờ cậu đột nhiên lộ ra chút tính cách trẻ con thế này khiến cô hơi bị sốc.

Mạnh Ngôn Khê có thể khoe giải nhất toán học quốc gia chỉ mình cậu có, có thể khoe nhan sắc cực phẩm chỉ mình cậu có, có thể khoe khả năng kiếm tiền điên rồ chỉ mình cậu có… Nhưng cậu lại dám khẳng định chắc nịch rằng cái phiếu bé ngoan mẫu giáo chỉ mình cậu có, rốt cuộc thì sự tự tin mù quáng này ở đâu ra vậy?

Phiếu bé ngoan mẫu giáo chẳng phải in sỉ cả thùng sao?

Tuy nhiên nhờ tình huống hài hước này mà khoảng cách giữa Kim Chiêu và Mạnh Ngôn Khê bỗng nhiên được kéo lại gần hơn rất nhiều.

Vì Mạnh Ngôn Khê đã lừa cô đăng ký tiết mục múa đôi trong khi cậu hoàn toàn không biết gì, nên Kim Chiêu buộc phải gánh vác trọng trách dạy cậu nhảy. Nhưng thời gian chỉ còn một tuần. Kim Chiêu tính toán, tổng thời gian tập luyện của họ chỉ là một tiếng rưỡi mỗi ngày sau giờ học, cộng thêm một ngày Chủ nhật.

Trường Trung học Phụ thuộc có vài phòng hoạt động. Khả năng thực thi của Mạnh Ngôn Khê cũng đáng sợ như sự tự tin của cậu vậy, ngay trong ngày hôm đó cậu đã mượn được một phòng.

Căn phòng không lớn cũng không nhỏ, rèm cửa màu trắng ngà, một bức tường ốp gương toàn bộ, trong góc có một cây đàn piano phủ bụi, bên trên chất đống vài bộ trang phục diễn và đạo cụ cũ kỹ.

Nhiệm vụ ngày đầu tiên là chọn thể loại múa và bài nhạc.

Kim Chiêu hỏi Mạnh Ngôn Khê: “Cậu muốn nhảy điệu gì?”

Mạnh Ngôn Khê đáp: “Gì cũng được.” Rồi quay người đi mở hết cửa sổ ra.

Bên ngoài phòng tập là hai cây hợp hoan. Sắp đến tháng Sáu mùa hoa nở, những bông hoa màu hồng phấn hình đầu tròn như những chiếc quạt nhỏ xinh đang rung rinh trong gió.

Có lẽ bị thái độ tự tin thái quá của vị thiếu gia này k*ch th*ch, Kim Chiêu buột miệng nói nhanh hơn não: “Thế thì múa thiếu nhi đi, cậu có năng khiếu món này mà.”

Mạnh Ngôn Khê: “…”

Kim Chiêu cũng không nhịn được cười khúc khích, rồi vội cúi đầu giả vờ như không có chuyện gì.

Mạnh Ngôn Khê rũ mắt nhìn cô.

Cậu đứng trước cửa sổ, bên ngoài là ráng chiều rực rỡ, gió lùa vào làm tấm rèm cửa bay phần phật.

Kim Chiêu cũng nhìn cậu.

Thiếu niên 17-18 tuổi cao ráo, gương mặt thanh tú nửa chìm trong ánh hoàng hôn, nửa khuất sau mái tóc lòa xòa. Đường nét góc cạnh lạnh lùng của cậu trong khoảnh khắc này dường như được gió đêm làm mềm đi, khiến cô nhớ lại hình ảnh thiếu niên nghĩa hiệp xông pha trong con hẻm tối hôm nào.

Mạnh Ngôn Khê giống như chàng thiếu niên hiệp khách tiên y nộ mã thời xưa, ẩn sau vẻ ngoài lạnh lùng là dòng máu nóng chưa bao giờ nguội lạnh.

Trong lòng Kim Chiêu khẽ động, cô nhẹ giọng hỏi: “Múa kiếm thì sao?”

Mạnh Ngôn Khê ngẩn ra: “Cái gì?”

“Múa kiếm.” Kim Chiêu nhắc lại.

Chàng thiếu niên hiệp khách, tay cầm trường kiếm, khi vung tay thì mũi kiếm sắc bén, khi xoay người thì tà áo tung bay. Khí chất lạnh lùng hòa quyện vào từng chiêu kiếm sắc sảo, chính khí và nhiệt huyết tuôn trào theo từng đường kiếm.

Mạnh Ngôn Khê không biết có hiểu hay không, im lặng nhìn cô vài giây rồi hỏi: “Nó như thế nào?”

Kim Chiêu không biết miêu tả thế nào cho rõ, hỏi: “Cậu có mang điện thoại không? Tớ tìm video cho cậu xem.”

Mạnh Ngôn Khê đút tay túi quần: “Không mang.”

Kim Chiêu hơi khó xử.

Mạnh Ngôn Khê: “Cậu biết múa không? Múa thử xem nào.”

Kim Chiêu nhìn quanh: “Nhưng ở đây không có kiếm.”

Mạnh Ngôn Khê liếc nhìn căn phòng đơn sơ, sải bước đi ra ngoài, bỏ lại một câu: “Đợi chút.”

Kim Chiêu nghi ngờ cậu định đi mua kiếm. Cô nhớ lại một chút, quanh trường làm gì có cửa hàng nào bán đạo cụ múa, nhưng cậu đi nhanh quá, cô gọi lại không kịp.

Phòng tập bên cạnh cũng đã có người mượn. Lớp phó văn nghệ Triệu Dư cùng sáu bạn nữ khác đang tập bài múa tập thể Lạc Thần. Đó là một bài múa chuyên nghiệp rất khó, đòi hỏi kỹ thuật cao và thời gian luyện tập lâu dài, hiện tại Kim Chiêu không còn nhảy được như thế nữa.

Kim Chiêu quay lại phòng tập, đứng trước gương ướm thử động tác.

Tuy bây giờ ít tập nhưng ký ức cơ bắp vẫn còn. Miệng cô ngân nga giai điệu tùy ý, tay chân tự nhiên múa một loạt động tác uyển chuyển như mây trôi nước chảy.

Mạnh Ngôn Khê quay lại rất nhanh, trên tay cầm hai cành cây.

“Kiếm để mai mua, dùng tạm cái này trước đi.” Cậu đưa một cành cây cho Kim Chiêu.

“Cũng được.”

Kim Chiêu cầm cành cây ướm thử vài đường, dài khoảng sáu bảy mươi phân, vừa vặn.

“Cậu có bài nhạc nào thích không?” Cô hỏi Mạnh Ngôn Khê, rồi lại lắc đầu ngay, “Nhưng cậu không mang điện thoại thì cũng chẳng chọn được.”

“Chọn được.” Mạnh Ngôn Khê đi về phía cây đàn piano trong góc.

Cậu gạt đống quần áo đạo cụ cũ sang một bên, mở nắp đàn lên, ngón tay lướt thử vài phím âm, vẫn chuẩn. Cậu kéo ghế ngồi, lấy giấy ăn lau qua loa phím đàn.

“Cậu biết chơi piano à?” Kim Chiêu ngạc nhiên bước lại gần.

Mạnh Ngôn Khê hiếm khi khiêm tốn, cười khẽ: “Cũng giống nhảy thôi, hồi mẫu giáo biểu diễn được thưởng ấy mà.”

Kim Chiêu phì cười.

Cô chợt thấy Tư Điềm nói đúng, Mạnh Ngôn Khê thực ra cũng khá dễ gần.

Ngón tay thiếu niên lướt trên phím đàn đen trắng, âm thanh du dương của tiếng piano vang lên.

Là giai điệu bài Lan Đình Tự. Lúc nãy vào cửa cậu nghe thấy cô ngân nga, giờ giai điệu ấy tràn ra từ những ngón tay cậu, như mực loang trên giấy Tuyên Thành, nhẹ nhàng mà day dứt, bao trùm lấy sự tĩnh lặng của căn phòng nồng mùi sách cũ và bụi bặm.

Kim Chiêu chưa từng học đàn, cô không biết trình độ của Mạnh Ngôn Khê đến đâu, nhưng chắc chắn không chỉ dừng lại ở mức “được thưởng hồi mẫu giáo”. Cô đứng trước mặt cậu, nhẹ nhàng dựa vào thân đàn, như bị tiếng nhạc cuốn theo.

Đầu ngón tay Mạnh Ngôn Khê lướt điêu luyện, đôi mắt đen thẫm thi thoảng ngước lên nhìn cô.

Hoàng hôn loang lổ xuyên qua cửa sổ chiếu vào phòng, rải lên lớp sơn đàn phủ bụi mờ. Bên cây đàn, một ngồi một đứng, đôi thiếu niên thiếu nữ tắm mình trong ánh sáng, những hạt bụi li ti nhảy múa xung quanh họ.

Kim Chiêu không biết mình đã đứng đó nghe bao lâu, cho đến một khoảnh khắc, tiếng dây đàn rung lên “pưng” một tiếng, khẽ chạm vào trái tim cô. Cô giật mình bừng tỉnh, giả vờ như không có chuyện gì, quay người lại đối diện với tấm gương lớn, cầm cành cây lên và bắt đầu múa.

Mạnh Ngôn Khê đã xem cô múa hai lần. Lần đầu là điệu múa không tên, không nhạc ở thị trấn Tùy Giác, lần thứ hai là bài Vọng Ngàn Năm. Đây là lần thứ ba, và mỗi lần cô đều toát lên một thần thái hoàn toàn khác biệt. Ở Tùy Giác là sự tĩnh lặng từ bi, Vọng Ngàn Năm là ánh mắt xuyên thấu ngàn năm, còn Lan Đình Tự là sự hòa quyện giữa cương và nhu.

Cành cây thô sơ trong tay cô như hóa thành thanh kiếm sắc bén, dòng nước Lan Đình uốn lượn chảy trôi, thiếu nữ rút kiếm đạp vỡ ánh sáng, cành cây vẽ nên những đường kiếm hoa mỹ rực rỡ, nhưng vẫn ẩn chứa khí thế sắc bén và kiên cường nơi cổ tay.

Mạnh Ngôn Khê không thể rời mắt.

Mấy ngày sau đó, chiều nào tan học hai người cũng đến phòng hoạt động, tranh thủ tập luyện một tiếng trước giờ tự học tối.

Kim Chiêu ngạc nhiên phát hiện ra, tuy Mạnh Ngôn Khê không có nền tảng vũ đạo nhưng thể lực và sức mạnh cơ bắp của cậu thậm chí còn vượt xa dân múa chuyên nghiệp. Cậu cũng có độ dẻo dai nhất định, tuy không thể so với dân chuyên nghiệp về độ mềm dẻo nhưng cũng ăn đứt người nghiệp dư. Cộng thêm cái đầu thông minh biết kiếm tiền, biết thi thố và luôn đứng đầu khối, Mạnh Ngôn Khê học nhanh như lấy đồ trong túi. Những động tác Kim Chiêu chỉ cần làm mẫu một lần là cậu có thể bắt chước hoàn hảo, chưa kể những động tác đòi hỏi sức mạnh và độ dứt khoát như bật nhảy, xoay người, múa kiếm, cậu còn làm tốt hơn cả Kim Chiêu.

Kim Chiêu nghi ngờ cái vụ “được thưởng múa hồi mẫu giáo” cũng giống như vụ chơi đàn, chỉ là lời nói khiêm tốn của cậu mà thôi.

Mạnh Ngôn Khê: “Muốn nghe nói thật không? Hồi mẫu giáo tôi chưa từng múa đâu.”

Kim Chiêu: “…”

Mạnh Ngôn Khê: “Nhưng tôi có học võ thuật và karate.”

Kim Chiêu: “Võ thuật á?”

Mạnh Ngôn Khê: “Ừ, hồi bé suýt bị bắt cóc nên sau đó gia đình thuê thầy riêng về dạy.”

Kim Chiêu không biết nói gì, hóa ra người giàu cũng có nỗi khổ của người giàu. Nhưng kể ra cũng phải, thảo nào cậu đánh nhau giỏi hơn người khác, hóa ra là được chuyên gia đào tạo bài bản.

Danh sách tiết mục của các lớp đã được nộp lên. Diễn đàn trường Trung học Phụ thuộc bám sát thời sự, nhanh chóng mở cuộc bình chọn “Tiết mục được mong đợi nhất”. Admin diễn đàn không biết có phải học sinh trường không mà còn tiếp tay ghim bài bình chọn này lên đầu trang.

Nhờ phúc của Mạnh Ngôn Khê, tiết mục múa đôi Lan Đình Tự của họ chễm chệ ngôi đầu bảng, bỏ xa các tiết mục khác.

Kim Chiêu cảm thấy nếu Mạnh Ngôn Khê gia nhập giới giải trí thì chắc chắn sẽ là ngôi sao hot nhất, chỉ cần một động tĩnh nhỏ cũng đủ khiến thiên hạ bàn tán xôn xao.

“Vãi chưởng! Tôi nhìn nhầm hay danh sách in sai thế? Mạnh Ngôn Khê biết múa á?”

“Đúng đấy, bảo Mạnh Ngôn Khê biết đánh nhau thì tôi tin, chứ múa may… Khó tưởng tượng Mạnh Ngôn Khê múa trông như thế nào.”

“Có gì đâu, con trai cũng múa được mà.”

“Con trai múa được, nhưng Mạnh Ngôn Khê có phải con trai bình thường đâu? Cậu nhìn cái mặt lạnh như băng của cậu ấy xem, học cấp ba hai năm nay tôi chưa thấy cậu ấy cười bao giờ. Cậu có tưởng tượng được cảnh đóa hoa lạnh lùng ấy đứng trên sân khấu uốn éo chỉ để chọc cười khán giả không?”

“Á á á á á không được rồi, chỉ nghĩ thôi tôi đã không đỡ nổi rồi! Mạnh Ngôn Khê! Phiếu của em cho anh hết, cho anh hết!”

“Đừng có nằm mơ, chọc cười cậu á? Mạnh Ngôn Khê: Cậu là ai?”

“Không phải đâu, tôi nghe nói lần này có bình chọn trực tiếp tại chỗ, sau mỗi tiết mục sẽ có phần vận động hành lang xin phiếu bầu đấy.”

Mạnh Ngôn Khê: Thích thì bầu không thích thì thôi.”

“Ha ha ha ha ha đừng nói nữa, cậu nói đúng vãi, tôi nghĩ Mạnh Ngôn Khê sẽ chủ động bỏ qua phần xin phiếu luôn ấy chứ!”

Mạnh Ngôn Khê có bỏ qua phần xin phiếu hay không thì Kim Chiêu không biết, cô chỉ biết là chính mình đang muốn chủ động rút lui khỏi cái lễ hội nghệ thuật này.

Cô vốn tính trầm lặng, người khác không để ý đến cô thì cô cũng chẳng quan tâm đến ai, cô và thế giới này như nước sông không phạm nước giếng. Lúc đăng ký, cô đâu có ngờ mình lại bị lôi vào tâm bão cùng Mạnh Ngôn Khê thế này.

Chiều thứ Sáu, Mạnh Ngôn Khê đã có thể múa trọn vẹn bài Lan Đình Tự một cách mượt mà. Kim Chiêu cảm thấy cậu chỉ cần luyện thêm chút nữa là sẽ múa đẹp hơn cả cô. Câu nói đùa “làm bạn nhảy cho cậu” hôm nào, ai ngờ lại thành sự thật.

Công bằng mà nói, cô phải thừa nhận: “Tớ là kiếm vũ (múa kiếm mềm mại), còn cậu là múa kiếm (võ thuật).”

Mạnh Ngôn Khê hỏi: “Khác nhau chỗ nào?”

Kim Chiêu ngẫm nghĩ rồi nói thật: “Khác nhau giữa múa may quay cuồng (hoa quyền thêu chân) và thiếu niên hiệp khách (tiên y nộ mã).”

Mạnh Ngôn Khê nhìn cô đăm chiêu, im lặng một lúc lâu rồi vạch trần tâm tư của cô: “Cậu không muốn múa nữa à?”

Kim Chiêu: “…”

Mạnh Ngôn Khê tỏ vẻ rộng lượng gật đầu: “Nếu cậu thấy phong cách không hợp thì tôi rút lui vậy.”

Biến đi!

Kim Chiêu hiền lành là thế mà cũng muốn văng tục. Cháy nhà ra mặt chuột đúng không?

Lừa cô đăng ký, giờ lại định phủi mông bỏ đi một mình à? Mạnh Ngôn Khê đúng là không hổ danh cái đầu 17 tuổi kiếm 5 triệu tệ, tính toán đâu ra đấy gớm nhỉ?

Kim Chiêu hỏi thẳng: “Nếu tớ bảo không, cậu lại định ‘trẹo chân’ lần nữa rồi xin nghỉ một tuần chứ gì?”

Mạnh Ngôn Khê nhướng mày, hỏi ngược lại: “Trong mắt cậu tôi là loại người đấy à?”

Cậu quá đúng là loại người đấy luôn! Kim Chiêu thầm mắng.

Nhưng cô cũng không dám khích bác cậu. Cô đã nắm rõ tính nết của Mạnh Ngôn Khê rồi, tên này chẳng có tí đạo đức nào đâu, khích cậu quá đà khéo cậu nằm lăn ra đấy ăn vạ bảo cô xô ngã cậu cũng nên.

“Cậu đừng như thế.” Kim Chiêu nghiêm túc bày tỏ lập trường, “Nếu cậu mà lại ‘bị thương’, tớ sẽ, tớ sẽ…”

Nhưng cô chẳng biết dọa người, nhất thời không nghĩ ra được lời đe dọa nào có sức nặng, ấp úng mãi rồi tắc tịt.

Thiếu niên mỉm cười nhìn cô, ánh hoàng hôn rực rỡ chiếu vào từ cửa sổ làm đáy mắt cậu lấp lánh ý cười. Sự lạnh lùng trong đôi mắt đào hoa đen thẫm tan biến, thay vào đó là vài phần ngả ngớn, phóng túng.

Mạnh Ngôn Khê: “Tự tử vì tình?”

Kim Chiêu: “…”

Mặt Kim Chiêu đỏ bừng lên như quả gấc chín, chẳng biết là do xấu hổ hay do tức.

Sao lại có người dùng từ ngữ linh tinh thế không biết!

“Cậu đứng đầu khối kiểu gì thế? Hay là nhờ thầy thể dục dạy kèm môn Văn cho đấy?” Kim Chiêu đỏ mặt mắng cậu.

Thiếu niên dựa lưng vào tường, một chân hơi co, hai tay đút túi quần, không biết có phải cố ý trêu cô không mà cười rất bỉ ổi: “Cậu cũng biết tôi đứng đầu khối, thế thì phải biết là môn Văn của tôi rất giỏi chứ.”

Kim Chiêu chỉ muốn đấm cho cậu một trận, đúng lúc này…

“Rầm!”

“Á!”

Phòng học bên cạnh bỗng vang lên tiếng động mạnh như có vật nặng rơi xuống sàn, Kim Chiêu cảm thấy sàn nhà dưới chân rung chuyển. Cùng lúc đó, tiếng kêu đau đớn xuyên qua bức tường vọng lại, chói tai nhức óc.

Trước Tiếp