Lên Nhầm Xe Maybach Của Người Thầm Thương

Chương 12

Trước Tiếp

Kim Chiêu quay lại lớp, đi vào từ cửa sau thì thấy Mạnh Ngôn Khê đã ngồi ở chỗ của mình.

Chưa đến giờ vào học, Lạc Hoành đang quay xuống nói chuyện gì đó với cậu. Mạnh Ngôn Khê lười biếng dựa lưng vào ghế, chân dài duỗi ra lối đi, tay phải lơ đãng xoay bút. Nốt ruồi hay vết bớt đỏ thẫm ở mặt trong cổ tay cậu cũng chao đảo theo nhịp xoay.

Tim Kim Chiêu bỗng đập nhanh không kiểm soát. Cô thử hít thở sâu để bình tĩnh lại nhưng chẳng ăn thua. Hít thêm hai hơi cho có lệ, cô bước đến bên cạnh Mạnh Ngôn Khê.

Mạnh Ngôn Khê nhận thấy có người đứng sau lưng nhưng không quay lại, chỉ thu chân về.

Kim Chiêu đứng yên không nhúc nhích. Lạc Hoành để ý thấy cô, ngừng nói chuyện, nháy mắt ra hiệu với Mạnh Ngôn Khê. Lúc này Mạnh Ngôn Khê mới quay đầu lại.

Ánh mắt chạm nhau, Kim Chiêu cảm nhận rõ ràng máu nóng đang dồn hết lên mặt. Cô rất sợ mình đỏ mặt nhưng chẳng có cách nào ngăn lại được.

“Tớ…” Giọng cô còn nhỏ hơn cả tiếng muỗi kêu.

Đúng lúc đó, chuông vào học reo lên, nhấn chìm tiếng nói lí nhí của cô không thương tiếc.

Kim Chiêu nghĩ chắc cậu cũng chẳng nghe thấy mình nói gì, đành im lặng cúi đầu đi lướt qua cậu.

Tiết đầu là tiếng Anh, cô giáo vào muộn hai phút, giải thích là do có học sinh lên văn phòng hỏi bài nên bị chậm trễ.

Kim Chiêu mở sách giáo khoa ra nhưng tâm trí lại treo ngược cành cây.

Thực tế là cả buổi chiều hôm đó, cô đều trong trạng thái lơ đễnh.

Mạnh Ngôn Khê nhìn thì lạnh lùng nhưng xung quanh cậu hiếm khi nào vắng vẻ. Hết Lạc Hoành tìm, đến Lộ Cảnh Việt tìm, rồi lại đến mấy cậu bạn của Lạc Hoành tiện mồm quay sang trêu chọc vài câu. Điều này khiến Kim Chiêu mãi chẳng tìm được cơ hội nào để nói chuyện riêng với cậu.

Tư Điềm lén đưa điện thoại cho cô xem bài đăng trên diễn đàn, rồi ra hiệu bảo cô nhìn chỗ ngồi mới của Quý Hạo Hiên. Chiều nay Quý Hạo Hiên nghỉ học, nhìn cái ghế trống trơn mà Tư Điềm hả hê: “Ác giả ác báo, loại người này phải để Mạnh Ngôn Khê trị cho một trận mới chừa!”

Nhưng Kim Chiêu cứ thấy áy náy không yên. Chuyện này vốn chẳng liên quan gì đến Mạnh Ngôn Khê, cậu vô cớ bị lôi vào cuộc, cũng chính là bị cô làm liên lụy bởi cái sự hiểu lầm tai hại kia.

Mãi mới đợi được đến giờ tan học, Kim Chiêu định lao ngay đến chỗ Mạnh Ngôn Khê thì lại bị nẫng tay trên. Lạc Hoành nhanh nhảu hỏi: “Đi làm vài ván bóng rổ không?”

Kim Chiêu bất chấp tất cả, vội vàng lên tiếng: “Cho tớ mượn cậu ấy một chút để nói chuyện được không?”

Mạnh Ngôn Khê ngồi trên ghế, khí trường tỏa ra mạnh mẽ đến đáng sợ. Đôi mắt đào hoa đen láy nhàn nhạt ngước lên nhìn cô, nhưng lại tạo cảm giác như đang nhìn từ trên cao xuống.

“Cậu muốn mượn tôi một chút để nói chuyện?” Cậu lặp lại câu hỏi.

Lớp học giờ tan tầm ồn ào náo nhiệt, tiếng nói cười qua lại phả vào mặt Kim Chiêu nóng hầm hập.

Ngón tay cô vô thức siết chặt, khẽ gật đầu: “Ừ.”

Mạnh Ngôn Khê không nói đồng ý hay từ chối, chỉ đứng dậy.

Đến khi cậu đi lướt qua người cô, Kim Chiêu mới sực tỉnh, vội vàng đuổi theo.

Thiếu niên chân dài bước rộng, Kim Chiêu suýt chút nữa thì mất dấu. Loay hoay một hồi cô mới phát hiện Mạnh Ngôn Khê đang đi lên cầu thang.

Lớp học của họ nằm ở tầng cao nhất, bên trên là một cái gác mái nhỏ. Mùa hè, không gian chật hẹp ấy oi bức ngột ngạt, chẳng ai dám bén mảng tới. Giờ tuy đã là cuối tháng 10 nhưng không khí vẫn hầm hập, hít thở thôi cũng thấy khô khan khó chịu.

Kim Chiêu tưởng cậu định nói chuyện ở đó, nhưng khi cô đi đến bên cạnh, Mạnh Ngôn Khê chỉ dừng lại đợi cô một chút rồi tiếp tục đi lên cầu thang, đẩy cửa sân thượng ra.

Ánh sáng từ sân thượng chiếu rọi vào cầu thang tối tăm. Kim Chiêu lên tiếng ngăn cản: “Nhà trường cấm học sinh lên sân thượng mà.”

Thiếu niên giữ cánh cửa, thân hình mảnh khảnh nhưng đầy sức mạnh đứng nửa trong nắng, nửa trong bóng râm. Phần cơ thể được chiếu sáng như được dát vàng, phần chìm trong bóng tối lại sâu thẳm như dòng nước ngầm.

“Cậu cũng muốn bị chụp lén rồi đăng lên diễn đàn à?” Mạnh Ngôn Khê hỏi ngược lại.

Kim Chiêu không do dự nữa, bước theo cậu lên sân thượng.

Hoàng hôn rực rỡ như dát vàng, những đám mây nơi chân trời nhuộm đỏ au như má thiếu nữ say rượu. Thiếu niên rẽ qua một góc, dựa lưng vào tường, một chân hơi co lên, lẳng lặng nhìn cô.

Trên sân thượng không có ai, yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng gió thổi bên tai.

Kim Chiêu đứng im vài giây rồi bước đến trước mặt cậu, khẽ nói: “Xin lỗi.”

Mạnh Ngôn Khê rũ mắt, ánh nhìn trượt theo đuôi mắt dài xuống người cô: “Tại sao lại xin lỗi?”

“Tuần trước tớ bỏ vào túi đồ trả cậu… mấy món đồ ăn ấy… còn cả bức thư tình nữa, tớ cứ tưởng là giống như trước đây, là của người khác gửi cho cậu.”

“Thư tình?” Mạnh Ngôn Khê hỏi lại.

Mặt Kim Chiêu nóng ran, không dám nhìn cậu, ánh mắt lảng sang mấy thanh sắt hoen rỉ của lan can cách đó không xa.

“Ừ, tớ tưởng gửi cho cậu nên không mở ra xem, tớ không biết…” Cô lí nhí.

Mạnh Ngôn Khê: “Tôi không nhìn thấy.”

Kim Chiêu ngơ ngác ngẩng lên: “Cái gì?”

Mạnh Ngôn Khê: “Tôi bảo là, tôi không nhìn thấy bức thư tình nào cả.”

“Sao có thể chứ?” Kim Chiêu kinh ngạc: “Rõ ràng tớ đã bỏ vào trong túi rồi mà.”

Mạnh Ngôn Khê không nói gì, vẻ mặt thản nhiên.

Khuôn mặt cậu quá mức thuyết phục khiến Kim Chiêu không mảy may nghi ngờ, lập tức quay sang tự kiểm điểm xem mình đã làm rơi bức thư ở đâu. Nhưng rõ ràng cô đã kẹp phong thư vào trong chiếc áo khoác gió của cậu kia mà, chẳng lẽ còn trẻ thế này mà cô đã lẩm cẩm rồi sao?

Kim Chiêu định hỏi lại xem những món đồ khác cậu có thấy không thì Mạnh Ngôn Khê đã lên tiếng trước: “Còn chuyện gì khác không?”

“Không, không… à có.” Kim Chiêu ấp úng: “Tớ muốn nói là, mấy món đồ ăn đó đúng là Quý Hạo Hiên tặng tớ, do tớ hiểu lầm nên mới chuyển cho cậu…”

“Nên cậu muốn tôi trả lại đống đồ đó cho cậu?” Thiếu niên ngắt lời.

“Không, không phải.” Kim Chiêu vội vàng xua tay: “Ý tớ là, chuyện này không liên quan đến cậu, là lỗi của tớ. Cậu thực sự không cần phải đưa tiền cho mẹ Quý Hạo Hiên đâu. Tớ sẽ đi tìm bà ấy nói chuyện, giải thích rõ ràng mọi việc.”

Vì hổ thẹn nên mặt cô nóng bừng, tim đập thình thịch.

“Kim Chiêu.” Mạnh Ngôn Khê bỗng nhiên gọi tên cô.

Kim Chiêu sững người, kinh ngạc ngước mắt nhìn cậu.

Đây là lần đầu tiên Mạnh Ngôn Khê gọi tên cô. Trước đây cô cứ ngỡ cậu chẳng nhớ tên mình, giống như cách cậu không nhớ tên người bạn cùng bàn cũ là Ngô Phỉ, dù Ngô Phỉ còn mang danh là bạn gái cậu.

Cô không diễn tả nổi cảm giác lúc này, chỉ thấy chú chim non ngủ say trong lồng ngực lại như muốn thức giấc, ríu rít hót vang.

Nhưng thiếu niên dường như chẳng hề hay biết mình đã gây ra ảnh hưởng lớn thế nào với cô, cậu vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, ánh mắt thậm chí còn hơi lạnh lùng: “Cậu có từng nghĩ đến khả năng tôi cố tình làm vậy không?”

“… Hả?” Có lẽ chú chim non kêu to quá nên Kim Chiêu ngơ ngác nhìn cậu.

“Cậu không ngây thơ đến mức tin rằng trùng hợp thế, lúc tôi đưa tiền thì bị chụp lại, tôi nói một câu giải thích nguồn gốc số tiền thì lại có người đi ngang qua nghe thấy chứ?” Đáy mắt thiếu niên thoáng vẻ giễu cợt. Màu đen trong đồng tử cậu sâu hơn cả mực tàu, lạnh hơn cả đầm sâu, sự vô tình ấy khiến người ta liên tưởng đến đỉnh núi tuyết phủ quanh năm, giữa mùa hè cũng không tan chảy.

Lạnh lùng và xa cách. Thiếu niên đáng lẽ phải tràn đầy nhiệt huyết chính trực này dường như đang tách mình ra khỏi thế gian. Cậu đứng bên lề, lạnh lùng quan sát hỉ nộ ái ố và d*c v*ng của người đời.

Kim Chiêu không hiểu, tại sao cô lại nhìn thấy cảm xúc gần như chán đời ấy trong mắt một con cưng của trời được bao người vây quanh như cậu.

“Cậu cố ý ư?” Cô lẩm bẩm: “Tại sao cậu lại muốn làm vậy?”

Như thể cô vừa hỏi một câu hỏi nực cười, khóe môi thiếu niên nhếch lên: “Bảo vệ thì cần lý do, còn dạy dỗ một bài học thì không, chỉ cần nhìn không thuận mắt là đủ rồi.”

Kim Chiêu: “…” Tam quan đáng sợ thật.

Mạnh Ngôn Khê đứng thẳng dậy, lướt qua người cô.

Kim Chiêu vẫn còn đang chìm trong cú sốc về quan điểm sống của cậu thì Mạnh Ngôn Khê bỗng dừng bước, nghiêng đầu nhìn cô: “Tuy câu này tôi đã nói một lần rồi, và có vẻ cậu chẳng để tâm gì mấy, nhưng tôi vẫn muốn nhắc lại lần nữa: Thiện lương không giúp tình cảnh của cậu khá hơn đâu.”

Kim Chiêu: “Vậy phải làm thế nào?”

Thiếu niên một tay đút túi quần nhìn về phía ráng chiều đỏ rực nơi chân trời. Màu sắc rực rỡ nồng nhiệt ấy phản chiếu trong đáy mắt đen thẫm của cậu lại hóa thành băng giá.

Mạnh Ngôn Khê: “Bất chấp thủ đoạn đi.”

Bài đăng trên diễn đàn gây ra hiệu ứng mạnh mẽ. Mặc dù cuối cùng Mạnh Ngôn Khê vẫn giữ vững giới hạn đạo đức, không báo cảnh sát tố cáo mẹ Quý Hạo Hiên tống tiền, nhưng bản thân dư luận đã là một lưỡi dao sắc bén, giết người không thấy máu.

Quý Hạo Hiên là người đứng mũi chịu sào, bị ảnh hưởng nặng nề nhất. Trong mấy kỳ thi tháng sau đó, thứ hạng của cậu ta cứ tụt dần đều.

Cậu ta từng đến tìm Kim Chiêu. Kim Chiêu với tâm thế “trời cao có đức hiếu sinh” đã giải thích rõ ràng sự hiểu lầm tai hại này cho cậu ta nghe. Giống như cách cô giải thích với Mạnh Ngôn Khê, đầu đuôi ngọn ngành, rõ ràng rành mạch.

Thế mà Quý Hạo Hiên vẫn cố chấp hỏi cô: “Vậy cậu có thích tớ không?”

Kim Chiêu không hiểu sao cậu ta vẫn còn chấp niệm với câu hỏi nực cười này. Khi cậu ta hại cô bị mẹ mình sỉ nhục, hại cô bị bạn bè đặt điều bôi nhọ, cậu ta nên hiểu rằng đối với cô, có quá nhiều thứ quan trọng hơn chuyện yêu đương, huống hồ cô thực sự chẳng có chút tình cảm nào với cậu ta.

Khoảnh khắc đó, Kim Chiêu nhìn vào mắt nam sinh này. Cậu ta yếu đuối và ngây thơ đến thế. Cô chợt nhớ đến ánh mắt lạnh băng của Mạnh Ngôn Khê, nhớ đến câu nói “bất chấp thủ đoạn” của cậu.

Có một thoáng, cô thực sự đã dao động.

Đúng là cô không thích Quý Hạo Hiên, nhưng cậu ta đã hại cô thê thảm như vậy. Nếu không nhờ Mạnh Ngôn Khê nhảy vào can thiệp, người bị dư luận tấn công lúc này sẽ là cô. Trên đời này, dư luận chĩa vào con gái bao giờ cũng đáng sợ, ác độc và bẩn thỉu gấp ngàn vạn lần so với con trai.

Đến giờ mỗi khi nhớ lại những lời đồn đại nghe được trong nhà vệ sinh hôm đó, cô vẫn còn rùng mình. Tất cả đều là do cậu ta và mẹ cậu ta ban tặng. Tại sao cô không thể trả thù?

Cô chỉ cần gật đầu một cái, cho cậu con trai này một chút ảo vọng hư vô, cậu ta sẽ chìm sâu vào vũng lầy tương tư này, không thể thoát ra nổi. Với tâm lý phản nghịch của tuổi dậy thì, cậu ta thậm chí sẽ vì cô mà chống đối mẹ mình, làm ra những chuyện ngu xuẩn không tưởng tượng nổi.

Nhưng cuối cùng cô chỉ hờ hững bước qua cậu ta, để lại một câu nhạt nhẽo: “Cậu nghĩ nhiều rồi.”

Ở khúc ngoặt hành lang, cô gặp Mạnh Ngôn Khê và Lộ Cảnh Việt.

Hai thiếu niên cao ráo, ngoại hình xuất chúng đứng sóng vai trước mặt cô. Không biết là do ngại ngùng khi phá vỡ bầu không khí hay là đang công khai nghe lén. Nhưng nhìn vào ánh mắt thất vọng của Mạnh Ngôn Khê, Kim Chiêu biết là vế sau.

Cô nghĩ nếu đổi lại là Mạnh Ngôn Khê, chắc chắn cậu sẽ gật đầu nói thích, thậm chí có khi còn hôn Quý Hạo Hiên một cái, miễn là có thể dạy cho hai mẹ con nhà đó một bài học nhớ đời.

Nhưng cô không làm được.

Cô không muốn dạy dỗ ai cả, cô chỉ muốn bảo vệ chính mình.

Người khác thiện hay ác, sạch sẽ hay dơ bẩn thì liên quan gì đến cô? Cô chỉ muốn bản thân mình sống tốt hơn mà thôi.

Tháng Mười trôi qua nhanh chóng, rồi đến tháng Mười Một, tháng Mười Hai, tháng Một… Kỳ nghỉ đông đến đúng hẹn.

Lần nói chuyện trên sân thượng là lần cuối cùng Kim Chiêu và Mạnh Ngôn Khê nói chuyện với nhau trong năm đó. Sau đó hai người thi thoảng có gặp nhau, lướt qua nhau, bên tai chỉ còn tiếng gió khi thiếu niên đi qua và tiếng tim đập của chính cô.

Dù Mạnh Ngôn Khê có vẻ bất chấp thủ đoạn, quan điểm sống có phần đáng sợ, nhưng Kim Chiêu sẽ không bao giờ quên con hẻm nhỏ cạnh quán bar đêm hôm đó, quên thiếu niên nhiệt huyết sẵn sàng bị thương, liều mạng để cứu một “cô gái hư” xa lạ.

Dù cho cậu cũng chẳng hề thích cô.

Nhưng đó cũng là điều không thể cưỡng cầu, họ thực sự cách nhau một trời một vực. Cuộc gặp gỡ giữa cô và cậu giống như một lần cô vô tình lạc bước vào chốn thiên cung vậy.

Tết Âm lịch năm nay, nhà có thêm thành viên mới nên khách khứa đến rất đông, đặc biệt là họ hàng bên ngoại của Lâm Dao. Căn nhà không lớn lắm của họ dường như không chứa nổi quá nhiều niềm vui. Khi Kim Lệ Huy hỏi Kim Chiêu có muốn về quê ăn Tết với ông bà nội không, Kim Chiêu gật đầu, và ông cũng thở phào nhẹ nhõm thấy rõ.

Đêm 30 Tết, Kim Chiêu cùng ông bà nội về quê ở thị trấn Tùy Giác. Ba người cùng nhau dán câu đối, đốt pháo hoa, đón giao thừa.

Thị trấn Tùy Giác nằm sâu trong núi, giao thông chưa phát triển lắm, xuống tàu cao tốc còn phải đi xe hơn hai tiếng nữa mới tới nơi. Ở đây không có ngành nghề trụ cột nào, trước kia thanh niên trai tráng đều lên thành phố làm thuê, mấy năm gần đây nhờ du lịch phát triển, thị trấn Tùy Giác mới dần khấm khá lên. Nơi đây non xanh nước biếc, lại có ngôi chùa Tùy Giác nổi tiếng linh thiêng, quanh năm hương khói không dứt. Đặc biệt là ngày mùng Một Tết, trời chưa sáng người ta đã xếp hàng dài dằng dặc bên ngoài chùa để chờ vào dâng hương đầu năm.

Sáng mùng Một, Kim Chiêu không tranh dâng nén hương đầu tiên nhưng cũng cùng ông bà nội đến chùa Tùy Giác, thành kính bái Phật, dâng hương.

Ngày hôm đó người đông nghịt, chen chúc nhau. Kim Chiêu quỳ gối giữa biển người để bái Phật.

Nhà họ Mạnh vừa làm xong lễ cầu an, Mạnh Ngôn Khê được trụ trì dẫn đi qua nội đường, liếc mắt một cái liền nhìn thấy cô giữa đám đông.

Thiếu nữ 16 tuổi thành kính quỳ trên đệm hương bồ, hai tay chắp trước ngực, mắt khép hờ, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo ngước lên nhìn Phật Tổ. Mặt trời vừa lên, ánh sáng phản chiếu từ tượng Phật thếp vàng rọi đúng vào khuôn mặt cô.

Ánh vàng rực rỡ mà thanh khiết, tựa như dát lên mặt cô một lớp hào quang của Phật, soi rõ từng sợi lông tơ mịn màng trên làn da thiếu nữ.

Mạnh Ngôn Khê bất chợt dừng bước.

Cùng lúc đó, vị tăng nhân bên cạnh gõ tiếng khánh dẫn lễ.

“Boong.”

Tiếng khánh đồng vang vọng, ngân nga đầy nội lực, đánh thẳng vào lòng người.

Trước Tiếp