Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Mùa hè Tuế Nghi luôn dài đằng đẵng. Đã đến tận cuối tháng Chín nhưng cái nóng vẫn hầm hập, đậm đặc không tan, hệt như đám thiếu niên ngông nghênh coi trời bằng vung mùa tựu trường, cậy vào chút uy phong còn sót lại của ngày hè mà lao tới bất chấp, ngang tàng và khó thuần phục.
Kim Chiêu ra khỏi nhà từ sáng sớm. Khi cô đến nơi, trung tâm xổ số cũng vừa mới mở cửa. Vừa đẩy cửa bước vào, hơi lạnh đã phả thẳng vào mặt. Cô nghiêng đầu nhìn hình phản chiếu của mình trên tấm kính cửa: áo quần rộng thùng thình, đeo khẩu trang và kính râm kín mít, trên đầu đội chiếc mũ rộng vành che nắng, vai đeo một chiếc túi vải canvas đồng màu giá mười tệ.
“Xin chào.”
Nhân viên trung tâm xổ số chào hỏi một cách hờ hững, tiện tay đặt ly đồ uống ăn sáng xuống, thìa kim loại va vào thành ly sứ phát ra tiếng lanh canh.
“Chào anh, tôi đến đổi thưởng.” Kim Chiêu bước lại gần, lấy giấy tờ tùy thân và tờ vé số trúng thưởng ra: “Tôi đã có hẹn trước.”
Người nhân viên sực tỉnh, “À” lên một tiếng: “Là cô Kim Chiêu trúng giải 30 triệu tệ đúng không?”
Kim Chiêu: “Đúng vậy.”
Là cô, Kim Chiêu.
26 tuổi, không dựa dẫm vào bất kỳ ai, tự bỏ tiền túi mua vé số và trúng 30 triệu tệ.
Nhân viên gọi quản lý đến, cả hai cùng xác minh vé số và danh tính của cô. Dưới sự hướng dẫn của họ, Kim Chiêu đi đến dưới camera giám sát.
“Bây giờ mời cô điền số căn cước và số tài khoản ngân hàng vào mặt sau tờ vé số.”
Kim Chiêu cầm lấy chiếc bút ký tên màu đen, hỏi: “Có thể chia nhỏ ra gửi vào bốn thẻ ngân hàng khác nhau được không?”
Nhân viên ngẩn ra: “Sao vậy ạ? Có vấn đề gì không?”
“Không có gì, trước khi đến tôi có tra cứu hướng dẫn trên mạng. Họ bảo người đa nghi cần loại tiền tệ có tính dẫn dắt, người hay né tránh cần loại tiền tệ chủ động, người thiếu thốn tình cảm cần loại tiền tệ biết bám người, còn người nóng nảy thì cần loại tiền tệ biết lấy lòng.”
Kim Chiêu lôi từ trong túi vải ra bốn chiếc thẻ của bốn ngân hàng lớn, lần lượt xếp ra mặt bàn. Ngón tay trắng nõn điểm qua từng chiếc thẻ mát lạnh: “Đây, loại dẫn dắt, loại chủ động, loại bám người, loại lấy lòng, tôi đều muốn có đủ.”
Nhân viên trố mắt nhìn cô.
Ba giây sau, anh ta gật đầu đầy chuyên nghiệp: “Được thôi. 30 triệu nộp thuế 20%, thực nhận là 24 triệu. Chia vào bốn thẻ, bình quân mỗi thẻ nhận 6 triệu. Cô xác nhận lại xem có vấn đề gì không, nếu không thì ghi số tài khoản vào mặt sau vé là được.”
“Được, cảm ơn anh.”
Kim Chiêu cúi đầu, nắn nót ghi lại từng dãy số tài khoản cho các loại tiền tệ “dẫn dắt”, “chủ động”, “bám người” và “lấy lòng” của mình.
Trong lúc cẩn thận rà soát lại lần hai, cô nghe thấy nhân viên quay lại nói với quản lý: “Cái này chỉ có ở phim dài tập mới là 6 triệu thôi, chứ nếu là phim ngắn thì ít nhất phải là 60 tỷ.”
Quản lý gật gù: “Đúng đấy, bên đó lạm phát ghê lắm.”
Phim dài phim ngắn cái gì cơ?
Kim Chiêu thót tim, đang định quay lại hỏi cho rõ thì bên tai bỗng vang lên tiếng gọi dồn dập:
“Dậy đi!”
“Mau dậy đi!”
Kim Chiêu mơ màng mở mắt, tiêu cự dần rõ lại.
Bác tài xế mặc áo cộc tay, mũi đeo kính gọng đen, một tay đặt trên vô lăng, một tay vịn vào ghế phụ, đang quay đầu gọi cô: “Cô gái ơi, đừng ngủ nữa, đến nơi rồi.”
Giấc ngủ này của Kim Chiêu quá say sưa, nhất thời cô vẫn chưa tỉnh táo hẳn, cứ co người ngồi ở ghế sau không nhúc nhích.
Tầm mắt mờ mịt lướt qua bác tài, nhìn xuyên qua kính chắn gió.
Phía trước là con đường nhựa thẳng tắp, hai bên đường là hàng cây ngô đồng cành lá xum xuê. Ánh nắng ban mai xuyên qua kẽ lá, rải xuống mặt đường những vụn vàng lấp lánh, đung đưa theo gió, trông hệt như khoản tiền 30 triệu khổng lồ rực rỡ đang vẫy gọi cô trong giấc mơ vừa rồi.
Giấc mơ này đẹp thật đấy, lần sau đừng mơ nữa.
Chiếc taxi công nghệ vù vù chạy đi, bỏ lại Kim Chiêu đứng chôn chân tại chỗ. Cô ngước nhìn tấm biển “Đại học Sư phạm Tuế Nghi” bên cổng trường, trong lòng trống rỗng, buồn thiu.
Năm nay cô 26 tuổi. Lên 2 tuổi bắt đầu đi nhà trẻ, gian khổ đèn sách suốt 24 năm ròng, dốc cạn vốn liếng của bản thân, cuối cùng cũng tự nuôi mình thành một người “có thể diện” trong mắt mọi người: Giảng viên đại học.
Cứ tưởng “bể học vô bờ lấy chuyên cần làm bến”, giờ đây cuối cùng cũng khổ tận cam lai. Nào ngờ ngẩng đầu lên mới tá hỏa nhận ra:
Trời đất ơi, chẳng ai nói với cô rằng, chịu cái khổ của sự học xong rồi thì còn phải chịu cái khổ của sự nghèo nữa hả!
Cô vào làm vào cuối học kỳ 1. Lúc tin nhắn báo lương đầu tiên “tinh tinh” vào máy, cô nhìn lướt qua, cứ đinh ninh bốn con số kia là mã xác nhận. Nếu không phải ngay sau đó có thêm tin nhắn báo đóng quỹ công tích, cô còn chẳng nhận ra đó là tin nhắn nhận lương.
Cô lặng lẽ thoát ra, định lướt video ngắn cho tĩnh tâm. Trùng hợp thay lại lướt trúng ngay một video chủ đề: “Những công việc nghe thì sang chảnh nhưng thực tế nghèo rớt mồng tơi”.
Chủ kênh dõng dạc đếm ngược từ hạng 10. Hạng 9, hạng 8… Cuối cùng, giảng viên đại học khối xã hội xuất sắc vượt qua mọi đối thủ, chễm chệ ngôi đầu bảng.
Cô bình thản đặt điện thoại xuống, tự an ủi mình: Thời thế thay đổi, bằng cấp mất giá, giảng viên trẻ nghèo một chút cũng là lẽ thường. Nhưng không sao, cứ chăm chỉ nghiên cứu khoa học, xét duyệt chức danh, tăng lương, chờ về già chắc sẽ có khoản lương hưu kha khá.
Chỉ cần nghĩ đến chuyện nghỉ hưu là thấy đời còn hy vọng.
Tiếc là dạo này hay nghe tin tăng tuổi nghỉ hưu, làm kẻ vốn đã nghèo như cô lại càng thêm họa vô đơn chí, đành quay sang mơ mộng hão huyền.
Nhớ tới 30 triệu tệ kia, Kim Chiêu lại thấy ngượng. Sao cô dám mơ thế nhỉ? Từ bé đến lớn cô còn chưa trúng nổi bịch khăn giấy bao giờ.
Có người sinh ra đã là con cưng của trời, may mắn đến vô lý, còn có người sinh ra chỉ làm NPC làm nền. Cô chính là cái vai NPC đó đấy.
Cũng may giấc mộng hão huyền không làm lỡ giờ làm, cô đến lớp còn sớm 5 phút.
Tiết 1-2 hôm nay là Tiếng Anh đại cương cho sinh viên năm 2.
Tiết học 8 giờ sáng, môn đại cương, lại là đám sinh viên năm 2 đã bắt đầu “nhờn”, mấy từ khóa này gộp lại đủ khiến các giảng viên kỳ cựu nhìn thôi đã thấy nản. Nhưng Kim Chiêu là lính mới. Giảng viên mới tuy nghèo nhưng nhiệt huyết lại dùng mãi không hết, còn nuôi ý định cảm hóa sinh viên, thực hiện “tình thương mến thương” hai chiều.
Cô luôn chịu khó tương tác, ví dụ như dùng các chủ đề hot để dẫn dắt, hoặc thiết kế mấy đề tài thú vị để sinh viên thảo luận, nhờ vậy tỷ lệ sinh viên chịu ngẩng đầu nghe giảng trong giờ của cô cũng khá cao.
Bài học hôm nay là một câu chuyện tình yêu nhỏ, từ vựng đơn giản, ngữ pháp cơ bản. Phần dẫn nhập tất nhiên là trao micro cho sinh viên, để họ chia sẻ chuyện tình cảm của mình.
Nhắc đến tình yêu, đám thiếu nam thiếu nữ hăng hái hẳn lên. Hồi cấp 3 lén lút nói chưa đã, giờ được quang minh chính đại bàn tán trên lớp, ai nấy đều rục rịch. Kim Chiêu vừa khích lệ một chút, mấy đôi chim c* đang yêu liền đứng phắt dậy rải “cẩu lương” tới tấp.
Có người vốn tiếng Anh không đủ dùng, nói được một nửa thì chèn vào: “My English is not ok, can I speak Chinese?” (Tiếng Anh em không ổn lắm, em nói tiếng Trung được không cô?)
Kim Chiêu dở khóc dở cười gật đầu.
Cửa ải tiếng mẹ đẻ vừa mở ra, khung cảnh lập tức trở nên náo nhiệt. Mấy sinh viên vài phút trước còn định ngủ bù giờ thi nhau giơ tay. Người có người yêu thì kể chuyện mình, người chưa có thì tố giác đứa có người yêu, lôi bạn lên bảng.
Kẻ cười mắng, người hóng hớt, kẻ đổ thêm dầu vào lửa.
Ngoài cửa sổ trời xanh mây trắng, nắng gắt như lửa. Đám sinh viên học tiết 8 giờ sáng vốn dĩ lờ đờ nay bỗng hoạt bát lạ thường, cười nói rôm rả.
Kim Chiêu cũng không nhịn được cười, trêu chọc mấy bạn sinh viên đi “tố giác”: “Mấy đứa cũng bị thồn cơm chó tận họng rồi đúng không?”
Kết quả, chiếc boomerang bất ngờ quay lại vả trúng người cô.
Sinh viên hơn hai mươi tuổi đang độ hướng ngoại nhất, cậy mình chỉ kém cô 6 tuổi, thậm chí chẳng thèm gọi là cô giáo mà gọi thẳng là “Chị”, rồi thân thiện bảo:
“Tụi em muốn ăn cơm chó của chị cơ!”
Kim Chiêu vừa bực vừa buồn cười, nói lái sang chuyện khác: “Đừng gọi chị, em không phải môi giới bất động sản, tôi cũng không có tiền mua nhà đâu nhé.”
Tiếc là không lừa được đám nhất quỷ nhì ma này.
Có người lập tức hùa theo: “Cô ơi, cô nghe chuyện tình yêu của tụi em rồi, tụi em cũng muốn nghe chuyện của cô!”
Kim Chiêu đành phải thành thật khai báo: “Cô chưa từng hẹn hò bao giờ.”
“Không tin! Cô xinh đẹp thế này, hồi đi học chắc chắn là hoa khôi, sao có thể không ai theo đuổi chứ?”
“Cần gì hồi đi học! Tuần trước em còn thấy có người đăng ảnh cô lên Tiểu Hồng Thư, hỏi có phải hoa khôi trường mình không kìa!”
“Đúng đúng đúng! Em cũng lướt thấy! Cô lướt thấy chưa?”
Kim Chiêu: “…”
Đừng nhắc nữa, cô không lướt thấy, nhưng giảng viên cùng khoa lướt thấy rồi gửi cho cô xem, cô sắp xấu hổ muốn độn thổ rồi đây này.
“Cô chưa thấy.” Kim Chiêu mặt không đổi sắc phủ nhận, “Hồi đi học cô ngoan lắm, một lòng chỉ biết học tập, tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến, cho nên đến giờ vẫn ế từ trong trứng nước.”
Đám sinh viên thất vọng kêu lên một tiếng “À” rõ dài, nhưng cũng có đứa không chịu buông tha:
“Thế còn yêu thầm thì sao? Cô đã từng yêu thầm ai chưa?”
Hôm nay nhiệt độ lên tới 37 độ, điều hòa trong phòng học chạy hết công suất nhưng sinh viên vẫn kêu nóng, bật thêm cả quạt trần. Cánh quạt quay vù vù, gió thổi lật tung cuốn giáo trình trước mặt Kim Chiêu.
Từng trang sách mỏng nhẹ nhàng bị gió vén lên, rồi lại lặng lẽ rơi xuống.
Lòng Kim Chiêu tĩnh lặng trong khoảnh khắc, cô thành thật đáp: “Có.”
Đám ngỗng đang thất vọng lập tức hăng hái trở lại, nhao nhao truy hỏi:
“Ai thế ạ? Là bạn học ạ?”
“Được cô giáo đại mỹ nhân thích, em không tưởng tượng nổi đằng trai phải đẹp trai cỡ nào nữa!”
“Sao cứ phải là con trai? Con gái không được à?”
“Đừng có bắt bẻ nữa…”
Kim Chiêu thản nhiên cười: “Đẹp trai lắm.”
Môn đại cương đều là lớp ghép, như môn Chính trị ghép ba lớp, Tiếng Anh ghép hai lớp, đều dùng giảng đường lớn, mỗi phòng đều trang bị micro cho giảng viên. Giọng Kim Chiêu qua loa toát lên vẻ dịu dàng, trầm tĩnh, dễ dàng át đi tiếng cười đùa bên dưới.
Nhưng nhiệt huyết hóng hớt của tuổi trẻ thì không áp chế nổi:
“Thế sao cô không tỏ tình?”
“Có phải tại anh ta đểu quá không?”
“Thế thì bỏ đi, tra nam có đẹp trai đến mấy cũng vứt!”
Đứng lâu hơi mỏi, Kim Chiêu khẽ dựa hông vào cạnh bục giảng, mỉm cười nhạt: “Không tồi đâu, ngược lại anh ấy rất tốt, cực kỳ tốt. Vừa cao vừa đẹp trai, tuy nhìn thì lạnh lùng, mồm miệng cũng độc địa, khiến người ta lo rằng lỡ anh ấy l**m môi một cái chắc cũng tự độc chết chính mình. Nhưng thực ra tâm địa anh ấy rất ấm áp, rất mềm yếu. Ngoại trừ thỉnh thoảng hơi ngốc nghếch và tửu lượng kém ra thì chẳng có khuyết điểm nào cả, thậm chí vận may cũng cực kỳ tốt, là người may mắn nhất cô từng gặp.”
“Oa!” Có sinh viên huýt sáo, “Cô ơi, tụi em chỉ nói mỗi chữ đểu mà cô nói lại bao nhiêu chữ thế kia?”
Lập tức có người cười hùa theo: “Trong lời nói của cô vẫn còn yêu người ta lắm!”
Cũng có người lại hỏi lại lần nữa: “Vậy tại sao cô không tỏ tình?”
Ngoài cửa sổ tiếng ve kêu râm ran không dứt, gió liên tục lật những trang sách trước mặt.
Đôi mắt hạnh của Kim Chiêu trong veo, khi cười lên bọng mắt như vầng trăng non dịu dàng: “Bởi vì anh ấy quá tốt, chúng tôi không phải người cùng một thế giới.”
Về khoản yêu đương này, sinh viên còn rành hơn cả cô. Không biết là ai, cực kỳ thấu đáo hỏi một câu: “Khác biệt tầng lớp ạ?”
Kim Chiêu ngạc nhiên. Cô vốn dĩ nghĩ rằng cảnh còn người mất, sẽ chẳng gặp lại nhau, đám nhóc này với anh lại cách nhau đến hai thế hệ, chắc chắn không có giao điểm nên mới dám nói nhiều thế. Không ngờ sinh viên của cô đoán giỏi thật. Thế thì không dám nói thêm nữa, nhỡ đâu lộ tẩy thì cô xấu hổ chết mất.
Cô chặn lại trang sách đang bị gió thổi loạn, nói đùa để kết thúc chủ đề: “Giờ nghĩ lại cô cũng thấy hối hận, lẽ ra lúc đó nên tỏ tình.”
“Oa!”
“Biết đâu người nhà anh ấy sẽ ném cho cô cái thẻ, bắt cô cầm đống tiền lạnh lẽo này rồi rời xa anh ấy.” Kim Chiêu nghiêm trang bày tỏ sự tiếc nuối: “Haizz, bỏ lỡ mất cơ hội đổi đời rồi!”
Cả lớp cười nghiêng ngả.
Mạnh Trục Khê lại gây họa, hôm nay Mạnh Ngôn Khê phải đến trường giải quyết hậu quả thay em gái.
Khu giảng đường số 3 và Học viện Mỹ thuật là hai tòa nhà nối liền nhau. Giảng đường 3 ở tòa A, Mỹ thuật ở tòa B, ở giữa có hành lang nối thông. Hôm nay trời nắng gắt, sau khi đỗ xe xong, Mạnh Ngôn Khê quen đường cũ đi vào từ khu giảng đường 3 gần nhất, đi thang máy lên tầng 4.
Đi từ giảng đường 3 sang hướng Mỹ thuật, dọc đường chỉ nghe thấy tiếng các giảng viên nhiệt huyết dâng trào, còn sinh viên bên dưới thì lờ đờ như người máy, đến thở cũng lười, minh chứng sống động cho câu nói: “Người già hừng hực sức sống, sinh viên tử khí trầm trầm.”
Nhưng có một gian phòng học lại náo nhiệt lạ thường, từ xa đã nghe thấy tiếng cười. Sự nhiệt tình bồng bột ấy hòa cùng tiếng ve kêu không ngớt ngoài cửa sổ, trong thoáng chốc khiến Mạnh Ngôn Khê ngỡ như mình đã quay lại thời cấp ba yêu dấu.
Mạnh Ngôn Khê lơ đãng bước đi giữa hành lang trống trải. Giữa những tiếng ồn ào, bỗng nhiên truyền đến một giọng nữ êm đềm, ngọt ngào.
Qua micro lẫn chút tiếng rè nhẹ của dòng điện, nhưng vẫn trong trẻo lạ thường.
Như viên ngọc ném vào mặt hồ tĩnh lặng, “tõm” một tiếng, bọt nước tung bay, mang theo sự kinh hỉ trong veo ngập tràn thế giới.
Mạnh Ngôn Khê dừng bước.