Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hóa ra vụ buôn bán quân hỏa nơi ải năm đó, kéo theo một loạt án tham ô nhận hối lộ cùng mưu nghịch. Thái tử phụng mệnh xuống phía nam tra xét, Thánh thượng lại sai Bùi tướng quân đi theo.
Không ngờ vừa tra ra chút manh mối, liền có một đám thích khách ập đến, toan ám sát Thái tử. Hai người một đường đào vong.
Đến quận Triệu Châu, lại gặp thêm một trận truy sát. Bùi Ý không tiếc lấy thân làm mồi nhử, dẫn dụ sát thủ rời đi, cùng Thái tử ước hẹn gặp lại tại Lương Đình cách huyện thành Vân An mấy trăm dặm.
Thái tử đã đợi hắn suốt hai ngày nơi đó. Đại nạn không chết, thân phận tôn quý như Thái tử cũng không khỏi thở dài cảm khái.
Ngài cảm niệm Bùi Ý hộ chủ, hỏi: “Bùi tướng quân có biết lai lịch đám thích khách ấy chăng?”
Bùi Nhị lang trầm mặc một lát: “Đề kỵ Giang Đô, thích sử U Châu, đều nghe lệnh dưới trướng Khang vương điện hạ.”
“Cô đã rõ. Phùng Kế Nho đối ngươi có ân đề bạt, thế lực Khang vương lại đang dâng cao, triều cục rối ren, ngươi mới nhậm chức không lâu, ắt không muốn bị cuốn vào đó.”
“Điện hạ, thần chỉ đứng về phía thiên tử.”
“Thế nào là thiên tử?”
“Chính thống, tức là thiên tử.”
Thái tử bật cười: “Khá lắm Bùi Ý.”
“Điện hạ yên tâm, thần đã tru diệt toàn bộ thích khách, lại chi viện cho đại nhân phủ đài Triệu Châu. Hàn Anh cũng đã dẫn người đến hộ giá, điện hạ ngày mai liền có thể an toàn hồi kinh.”
Vài ngày sau, Thái tử được hộ tống về kinh. Bùi Nhị lang vì mang trọng thương, lưu lại huyện thành Vân An dưỡng thương. Người mỗi ngày thay thuốc cho hắn—chính là ta.
Trong phòng ánh nến chập chờn. Vết thương ở vai lưng và thắt lưng khiến hắn chỉ mặc một chiếc quần mỏng.
Người luyện võ chinh chiến quanh năm, thân thể cường tráng, cơ bắp rắn chắc, đường nét lưu loát, lưng rộng eo thon, gân cơ cuồn cuộn ẩn hiện dưới làn da. Chỉ là trên thân đầy rẫy những vết thương cũ mới, nhìn vào càng thêm kinh tâm.
Hắn ngồi ngay ngắn, ta cẩn thận thay thuốc, mỗi lần chạm vào vết thương đều run tay, càng lúc càng nhẹ, càng lúc càng chậm. Đầu ngón tay không tránh khỏi lướt qua vai lưng, eo hắn.
Thỉnh thoảng thân thể hắn khẽ động, ta tưởng mình làm hắn đau, liền vội hỏi: “Có đau không?”
Hắn lại ngồi thẳng, bình thản đáp: “Không đau.”
Ta thở phào, nhưng trong lòng lại dâng lên cảm giác kỳ lạ, bèn hỏi: “Hôm ta đi đón người, rõ ràng Nhị thúc vẫn còn khỏe mạnh, sao vừa quay về đã bị thương nặng như vậy? Chẳng lẽ sau khi ta rời đi, trong tiệm có thích khách?”
Hắn nghe vậy khẽ cười: “Không có.”
“Vậy vết thương này?”
Hắn không đáp, chỉ nghiêng mắt nhìn ta. Ánh mắt ấy lạnh lẽo mà sâu thẳm, khiến ta bất giác thấy một tia hàn ý:
“Ngươi cố ý sao?”
“…Có lẽ vậy.”
“Vì sao? Ngươi không cần mạng nữa sao, sao lại có thể xuống tay tàn nhẫn với chính mình như vậy?”
Ta vừa gấp vừa giận, không kìm được đấm nhẹ lên người hắn: “Dẫu là chuyện lớn đến đâu, cũng không thể tự hại mình nặng như vậy! Nhỡ có chuyện gì, mạng ngươi cũng chẳng còn!”
Hắn khẽ hỏi: “Tẩu tẩu đau lòng sao?”
Ta cuống quýt đến mức hơi thở dồn dập, còn hắn thì vẫn ung dung như gió mây, chỉ lặng lẽ nhìn ta, lạnh nhạt buông một câu ấy.
Hô hấp ngưng lại trong chớp mắt, tim ta như chậm đi nửa nhịp.
“Đương… đương nhiên rồi. Ta là tẩu tử của ngươi, sao có thể không lo cho ngươi được.”
“Thế… đỏ mặt cái gì?”
Gương mặt vốn đã ửng nóng, giờ càng như lửa đốt, nóng rực đến tận tim gan, tựa hồ có thứ cấm kỵ nào đó đang muốn phá vỡ mà trào ra.
Hắn đứng yên không động, chăm chú nhìn ta. Đôi mắt đen sâu thẳm, như có thể nhìn thấu lòng người, sóng ngầm dập dềnh nơi đáy mắt.
Ta hoảng loạn, vội đưa tay che lấy má trái, giận dữ quát: “Nhị lang, ngươi chớ nói bừa!”
Không ngờ hắn lại vươn tay, nắm chặt lấy chính bàn tay ta đang che mặt.
Bàn tay to lớn, thô ráp mà nóng rực, như mang theo lửa, từ lòng bàn tay lan ra khắp cơ thể, khiến tứ chi đều run rẩy.
Hắn nhìn ta chăm chú, cảm xúc dâng trào, giọng nói khàn thấp: “Ngọc Nương…”
Ta chợt hoảng, vành mắt đỏ lên, giọng run rẩy: “Nhị thúc!”
“Nhị thúc, ta có chuyện muốn bàn với ngươi. Tú Tài mà ngươi từng gặp lần trước, bao năm qua vẫn luôn chăm sóc ta, ngươi cũng biết, ta vừa thành thân với huynh trưởng của ngươi thì hắn đã qua đời. Những năm này ta một mình chống đỡ, nay đã hai mươi có một, thấy Tú Tài là người không tệ, muốn gả cho hắn.
Nhị thúc cứ yên tâm, Tú Tài đã nói rồi, nếu thành thân, chúng ta vẫn là người một nhà. Ta vẫn có thể tiếp tục buôn bán, lại có thể chăm sóc tiểu cô…”
“Ngày sau nếu ngươi ổn định nơi kinh thành, có thể đưa Bà nội và tiểu cô đi cùng. Nếu họ không muốn đi, ở lại cùng ta cũng được, thế nào cũng ổn…”
Ta càng nói càng hoảng, lời lẽ rối loạn.
Bùi Nhị lang khẽ run tay một cái, rồi thu lại, mắt đỏ lên, sắc mặt lại càng lạnh hơn.
“Tẩu tẩu đã nghĩ kỹ rồi?”
“Đã nghĩ kỹ.”
“Được… ngươi cứ chờ đó.”
Một câu “ngươi cứ chờ đó” của hắn, khiến ta sợ hãi suốt mấy ngày liền.
Dẫu không rõ rốt cuộc câu ấy có ý gì, nhưng ta biết, hôm đó hắn nghiến răng nói ra, trong lòng phẫn nộ đến cực điểm.
Từ đó về sau, ta và hắn không còn nói chuyện. Mỗi ngày chỉ lặng lẽ thay thuốc cho hắn. Vết thương dần lành, nhưng sắc mặt hắn lại ngày càng lạnh lẽo.
Ta cúi đầu thay thuốc, buộc dây băng ở eo, luôn có cảm giác hắn đang nhìn mình. Ngẩng đầu lên, quả nhiên chạm phải ánh mắt sắc bén sâu thẳm kia.
“Nhị thúc… vết thương của ngươi sắp khỏi rồi.”
“Ừ, sắp khỏi.”
Hắn nhìn ta, ánh mắt sâu xa.
Mỗi lần đều vội vã rời khỏi phòng hắn như chạy trốn.
Tiểu Đào thấy vậy, kinh ngạc hỏi: “Tẩu tẩu, ca ca ta không ổn sao? Sao mặt tẩu tái nhợt thế?”
“Bùi Tiểu Đào!” Ta hạ giọng, sợ người trong phòng nghe thấy, quát khẽ: “Ngươi im đi, không ai coi ngươi là câm đâu!”
“Ta không nói nữa là được chứ gì…”
“Ngươi rảnh rỗi quá à? Mau vào bếp nhóm lửa, lát nữa ta còn hầm canh.”
“Vâng vâng…”