Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Editor: Đào
"Anh bảo Phó Kính Thâm lập tức! Đích thân! Cút đến đây!"
Cô cần thời gian để tiêu hóa mọi chuyện.
Những ký ức xa lạ mà thân quen, những thứ đã mất nay lại tìm thấy, cứ không ngừng va chạm với những ký ức ngọt ngào nửa năm qua trong tâm trí cô.
Lục Tùy đứng lặng bên giường một lúc, thấy cô co người lại, co hai chân, tự ôm lấy mình.
Đây là tư thế của em bé khi còn trong bụng mẹ, trong tâm lý học, nó thể hiện sự bất an và đề phòng, là một phản ứng tự vệ vô thức.
Một năm qua, anh ta đã chứng kiến người em họ của mình phụ thuộc không giới hạn vào người em rể toàn năng kia. Mục đích của Phó Kính Thâm dường như đã đạt được, cô dần dần yêu anh, tin tưởng anh, dựa dẫm vào anh và cuối cùng là không nỡ rời xa anh. Thế nhưng, thực tế tàn khốc lại đột ngột kéo cô ra khỏi người mà cô tin tưởng nhất. Cô sợ hãi, bất lực, nhưng không thể dựa vào người cô yêu nhất được nữa.
Lục Tùy là anh họ, anh ta xót xa nhưng cũng đành bất lực. Sự ủng hộ duy nhất mà anh ta có thể dành cho cô là làm theo lời cô dặn, giúp cô giữ bí mật.
Chỉ là anh ta cũng biết, em rể mình không phải người tầm thường. Chuyện này dù anh ta có giúp che giấu thì cũng không giấu được lâu.
Ngày hôm đó, như dự đoán của cô, Phó Kính Thâm đã sắp xếp người đưa cô đi kiểm tra tổng quát. Có sự can thiệp của Lục Tùy, cuối cùng anh chỉ biết được tin cô bị trầy xước khuỷu tay.
Người xử lý vết thương là do Lục Tùy phái tới, các loại thuốc đều được chọn loại an toàn, không kích ứng và phù hợp cho phụ nữ mang thai.
Tuy Lương Tri có làn da trắng nõn, vết thương lớn màu đỏ tươi trông khá đáng sợ nhưng may mắn là cô không phải chịu quá nhiều đau đớn.
Cái đau thật sự là ở trong lòng.
Ngày hôm đó, cô ngủ một mạch trên giường. Trong cơn mơ màng, cô có thể cảm nhận được Phó Kính Thâm ngồi bên giường lặng lẽ bầu bạn cùng cô.
Đôi lúc cô gái nhỏ trở mình, anh liền cẩn thận nắm lấy cánh tay cô, sợ rằng cô ngủ say không ý thức được mà vô tình cọ vào vết thương vừa mới lên da non.
Lương Tri đã ngủ suốt, cả ngày chìm trong giấc mơ. Những hình ảnh mờ ảo trong mơ trước đây giờ như một bộ phim được chiếu đi chiếu lại.
Cô nhớ lại lần đầu quen anh, bị anh uy h**p để dọn vào căn biệt thự đã chứa đựng vô vàn kỷ niệm vui vẻ suốt nửa năm qua. Cô nhớ lại những lần mình làm loạn một cách tùy hứng để gây khó dễ cho anh.
Cô bảo sẽ nhổ hết những bông hoa anh tự tay trồng trong khu vườn nhỏ trước sân biệt thự, người đàn ông không nói một lời mà làm theo ngay, chỉ để cô vui lòng. Nhổ hết hoa xong, thấy anh không giận, cô lại giở trò, trồng một đống rau bừa bãi vào đó. Phó Kính Thâm vẫn không thay đổi sắc mặt, dường như chỉ cần cô ngoan ngoãn ở lại bên anh không rời đi thì dù cô làm chuyện hoang đường gì, anh cũng có thể bỏ qua. Cô gái trong ký ức tức mình, nhổ luôn cả đám rau vừa trồng, ném cả rễ cả đất vào người anh. Anh chỉ khẽ cong môi cười, phủi phủi quần áo rồi lại tiến đến gần cô.
Dường như anh là một người đàn ông không bao giờ nổi nóng, nhưng cũng có lúc anh tức giận.
Lần đầu tiên cô thấy anh giận là trên đường đến buổi tiệc. Đêm đó Phó Kính Thâm rất vui, mong chờ được giới thiệu cô với mọi người. Nhưng Lương Tri không đồng ý, cô không muốn bất kỳ ai biết về mối quan hệ giữa họ. Lúc ấy, cô chưa coi tình cảm này là tình yêu thuần túy. Cô nghĩ anh coi mình chỉ là một món đồ chơi, anh muốn là có, có được một cách dễ dàng. Cô không biết rằng sâu thẳm trong lòng, cô đã bắt đầu coi thường chính mình, coi thường bản thân bị nuôi dưỡng như vậy.
Cô gây sự với anh trên xe. Phó Kính Thâm không bị cảm xúc của cô làm phiền, chiếc xe vẫn chạy êm ru như thường lệ, bởi vì cô ngồi ngay bên cạnh, anh phải bảo đảm sự an toàn cho cô.
Nhưng cô gái nhỏ dường như đã quyết tâm chống đối anh. Dù xe có chạy êm đến mấy thì vẫn là nhanh, anh không dừng lại, cô liền lấy sự an toàn của bản thân ra đùa giỡn, bướng bỉnh tháo dây an toàn, điên cuồng bấm nút mở khóa để cố gắng xuống xe.
Lần đầu tiên Phó Kính Thâm không còn cười với cô, mặt anh trắng bệch. Buổi tiệc đêm đó không đến được, anh lạnh lùng quay xe trở về biệt thự.
Người đàn ông giữ chặt cô trên giường, giọng nói lạnh lùng hỏi cô nếu cô ngã xuống xe thì phải làm sao, cô ngã rồi thì anh biết làm gì bây giờ.
Đêm hôm đó, anh bất chấp sự chống cự của cô, hung hăng chiếm lấy cô cả đêm, vừa như trút giận lại vừa như trừng phạt. Nhưng giờ nghĩ lại, anh đã sợ hãi, sinh mệnh mà cô tùy tiện đem ra trêu đùa kia lại là báu vật duy nhất trong cuộc đời anh.
Phó Kính Thâm có những điểm không tốt, nhưng đối với cô, anh thực sự rất tốt. Sau này, yêu cầu duy nhất của anh là cô phải biết quý trọng bản thân, chỉ cần cô còn sống, anh sẽ sẵn lòng chiều chuộng cô.
Cô nói muốn đi đóng phim. Mặc dù tính gia trưởng trỗi dậy khiến anh không muốn cô ra ngoài lộ mặt, nhưng vì cô thích, anh vẫn cố kìm nén cảm xúc bất thường trong lòng, buông tay cho cô đi. Anh đã bỏ ra số tiền lớn, cung cấp cho cô những tài nguyên tốt nhất. Thế nhưng, mục đích ban đầu của cô khi diễn xuất lại là để rời xa anh.
Tuy nhiên, cô gái nhỏ cũng không phải là người vô tâm. Anh yêu cô đến tận xương tủy, ước gì mọi chuyện đều có thể lo liệu chu toàn cho cô. Nụ cười của anh chỉ dành cho một mình cô, sự dịu dàng, quan tâm, chăm sóc cũng chỉ thuộc về riêng cô. Dần dần, cô cũng bắt đầu nhớ lại những cảm xúc khác ngoài sự sợ hãi và chống đối. Cô nhớ lại cuốn sổ ghi chép đầy ắp tâm tư thiếu nữ và chiếc nhẫn cưới được cất giấu cẩn thận.
Khi anh hỏi, cô nói đã vứt đi rồi, nhưng thực ra không những không vứt mà còn cất giữ cẩn thận. Thỉnh thoảng rảnh rỗi, cô lại lén lấy ra ngắm vài lần, trên mặt vô thức nở nụ cười, rồi lại ép mình kìm nén, không nghĩ đến những điều tốt đẹp của anh nữa.
Hồi đó, trong lòng cô đã mơ hồ nảy sinh tình cảm với anh. Ban đầu là cảm giác xấu hổ, sau đó dần dần cố gắng chấp nhận. Thế nhưng, đúng lúc cô chuẩn bị mở lòng để đón nhận người đàn ông yêu cô như sinh mệnh này, cô lại được báo rằng cô không thể yêu anh.
Năm đó, cô gái nhỏ lòng tràn đầy rung động thiếu nữ. Cô đã từ chối vài chương trình mà chị Quan sắp xếp cho cô. Những chương trình đó hoàn toàn không phù hợp với cô, nhưng khi ấy cô đang rất nổi tiếng, chị Quan với tư cách là người quản lý, không có lý do gì mà không tìm mọi cách để vắt kiệt giá trị lợi dụng của cô.
Thế nhưng, Lương Tri dù sao cũng chưa trưởng thành, trong lòng có người mình thích nên cũng không còn nghe lời nữa. Cô tùy hứng từ chối vài công việc, cố ý dành thời gian để ở bên cạnh "gã đàn ông tồi" đáng thương Phó Kính Thâm.
Lâu dần, chị Quan không thể ngồi yên được nữa. Ngay từ khi bắt đầu nhận quản lý Lương Tri, mục đích của chị ta đã không trong sáng. Chị ta không giống Chu Cừ bây giờ, luôn nghĩ cho cô mọi điều. Mối liên kết duy trì mối quan hệ tốt đẹp giữa hai người chỉ là tiền bạc và lợi ích. Chị ta đã nắm rõ thông tin từ nhỏ đến lớn của Lương Tri, cũng nhìn ra được trái tim cô gái nhỏ đã hoàn toàn dành cho người đàn ông kia. Đối với chị ta, đây không phải là một điều tốt.
Nhân lúc tìm được cơ hội, chị ta gom hết những tài liệu đã thu thập được bày ra trước mặt Lương Tri.
"Tri Tri chưa gặp bố bao giờ đúng không?" Chị ta hỏi.
Đáy mắt Lương Tri không gợn sóng. Cô chưa từng gặp bố từ nhỏ nên thực ra không có quá nhiều tình cảm. Cô gái lúc này không hề đề phòng chị Quan, cô lắc đầu: "Mẹ em nói khoảng hơn một tháng trước khi em chào đời, bố đã hy sinh. Bố là một người hùng vĩ đại."
"Bố em có yêu em không?"
"Có ạ. Mẹ nói từ lúc mang thai em, bố cứ rảnh là lại nói chuyện với bụng mẹ." Khi nhớ lại những chuyện này, trong mắt cô gái nhỏ ẩn chứa nụ cười và sự ấm áp vô tận. Dù chưa từng gặp người hùng vĩ đại ấy nhưng cô có thể cảm nhận được tình yêu của bố chưa bao giờ biến mất.
Chị Quan cười, gật đầu rồi nói tiếp: "Sau này hai mẹ con nương tựa vào nhau?"
Lương Tri chớp chớp đôi mắt to tròn vô tội, không hiểu chị Quan đang muốn nói gì.
"Vụ lở đất nghiêm trọng ở thôn Lục Viên năm 2003, trong số những người gặp nạn có mẹ em, đúng không?"
Lương Tri chưa từng gặp bố nhưng cô đã sống với mẹ sáu năm. Trong sáu năm đó, mẹ là người thân thiết với cô nhất, tình yêu thương và sự chăm sóc của mẹ đã dệt nên toàn bộ tuổi thơ ngắn ngủi của cô. Đến giờ, mỗi khi nhắc lại vẫn khó có thể nguôi ngoai, đôi mắt to của cô gái nhỏ chớp chớp, dần dần ngấn nước.
"Đó đều là những người em yêu và yêu em sâu đậm, em không thấy có gì kỳ lạ sao?" Chị ta lấy ra một lá số bát tự cũ nát mang dấu ấn thời gian, bên dưới là một đoạn chữ viết của một người lớn tuổi. Đó là nét chữ của bà nội Lương, Lương Tri nhận ra. Ở thời đại này, người dùng bút lông viết thư không còn phổ biến nữa, nhưng đó là thói quen của thế hệ bà nội Lương. Nét chữ của bà không còn mạnh mẽ như khi còn trẻ nhưng vẫn toát lên vẻ thanh tú của một trí thức.
"Năm em học lớp 11, bà nội Lương đã bất chấp tất cả để đuổi đứa cháu gái nuôi này ra khỏi nhà, em chưa từng nghĩ tại sao sao?"
Lương Tri quả thật rất buồn bã và khó hiểu, nhưng sau này cô không còn cơ hội gặp lại bà cụ nên mãi vẫn không có được câu trả lời.
"Trước Tết, chị có đến nhà thăm bà ấy. Ban đầu, khi biết chị là quản lý của em, bà ấy không cho vào cổng. Nhưng dù sao tuổi đã cao, không giấu được chuyện gì. Sau khi trò chuyện vài câu, bà ấy đã đưa cho chị cái này." Chị Quan đặt lá thư viết tay và bát tự vào tay cô. "Năm em bị đuổi đi, Lương Kỳ Đông bị thương trong lúc làm việc, chân bị đâm mấy nhát dao. May mà được cứu kịp thời nên không bị thương gân cốt, vẫn còn khỏe mạnh. Nhưng bà cụ sợ hãi, tìm người đáng tin cậy để xem bói chuyện nhà. Gốc rễ của mọi chuyện đều xuất phát từ em. Có lẽ trời biết công bằng, ban cho em một khuôn mặt xinh đẹp nhưng lại lấy đi quyền được yêu thương của em. Những người đối tốt với em cứ lần lượt gặp chuyện, bà cụ thật sự không thể giữ em ở nhà được nữa."
Họa thủy.
Hồng nhan họa thủy không phải không có lý do, dùng để nói về cô là hợp nhất.
Lương Tri vừa nghe vừa siết chặt lòng bàn tay. Năm đó, cô chỉ là một thiếu nữ chưa thoát khỏi vẻ ngây thơ, mới chớm yêu người đàn ông thích mình, hoàn toàn không thể phân biệt được đúng sai.
Lá thư viết tay của bà nội Lương ở ngay trước mắt. Chị Quan đã lăn lộn trong nghề quản lý lâu năm, tài năng lừa gạt người khác rất giỏi, Lương Tri cắn chặt môi để không bật khóc trước mặt chị ta.
Bề ngoài cô tỏ ra không tin nhưng trong lòng lại tin hoàn toàn.
Mọi chuyện liên kết với nhau, ngay cả cô cũng phải thừa nhận, dường như cô thật sự là kẻ có tội.
Giờ đây cô không còn bố mẹ, vết sẹo dài trên chân bố Lương vẫn còn rõ mồn một trong bức ảnh chụp chung với Lương Kỳ Đông. Cô không dám yêu Phó Kính Thâm nữa, cũng không thể để anh yêu mình.
Lần đầu tiên cô thấu hiểu mong muốn được sống một cách bình yên, tốt đẹp của anh, học cách yêu một người, học cách lo lắng cho tất cả mọi thứ của anh.
Sau đêm hôm đó, cô khóa chặt cuốn sổ và chiếc nhẫn trong ngăn kéo. Nụ cười ngượng ngùng của cô gái trẻ lại biến mất khỏi cuộc sống của hai người. Cô mong anh ghét cô, bỏ rơi cô, rời xa cô, như vậy anh mới có thể sống tốt được.
Cô mơ hết giấc mơ này đến giấc mơ khác. Khi Lương Tri tỉnh dậy, gối đầu đã ướt đẫm. Phó Kính Thâm dường như vừa rời đi không lâu, cô đưa tay sờ vào chỗ lõm trên giường, vẫn còn hơi ấm nhè nhẹ.
Cô gái trẻ đầy luyến tiếc dịch người sang bên đó, hai tay nắm lấy tấm ga trải giường nơi anh vừa nằm, đưa lên mũi hít hà. Nơi đó còn vương lại mùi hương của anh, mùi hương mà cô quen thuộc và cảm thấy an tâm nhất.
Khóe miệng cô gái nhỏ bất lực nhếch lên. Lẽ ra cô đã sớm phải hiểu rằng cuộc sống không hề đơn giản và tươi đẹp như vậy. Anh muốn bảo vệ cô được toàn vẹn nhưng có những chuyện cũng không nằm trong tầm kiểm soát của anh.
Thế nhưng giờ đây, trong lòng cô đã có một sinh linh bé bỏng, rốt cuộc cũng không còn ngây ngô như cô gái hai mươi tuổi ngày xưa. Cô nhíu mày trầm tư, trong lòng ngoài sự không nỡ rời xa Phó Kính Thâm ra còn có sự nghi ngờ đối với lời nói của chị Quan lúc đó.
Anh đã từng nói với cô rằng, cuộc đời anh vốn không có ánh sáng, sự xuất hiện của cô đã mang đến cho anh hy vọng sống.
Cuộc sống của họ ngày càng tốt đẹp hơn, cô không phải là hồng nhan họa thủy...
Cô nằm rất lâu, đến khi nước mắt khô cạn, người cũng hơi mỏi, bụng thì trống rỗng. Nếu còn tiếp tục vật vã như thế, e rằng bé con sẽ làm loạn mất.
Lương Tri chống người ngồi dậy, bước xuống giường. Ngay khoảnh khắc vặn nắm đấm cửa, khóe môi cô nở một nụ cười bất lực.
Người đàn ông này từ trước đến nay chưa từng thay đổi. Anh sợ cô rời đi nên cô cũng hiểu vì sao trước đây anh lại muốn ngăn cản cô quay bộ phim này.
Khóa cửa không vặn được, anh đi ra đã ra lệnh khóa trái. Bên ngoài có người canh gác. Sau khi Lương Tri vặn nắm đấm vài cái, lập tức có người đáp lời.
"Phu nhân đã dậy rồi ạ? Phu nhân ngủ lâu quá, tiên sinh lo cô có chuyện nên vừa đi hỏi bác sĩ chính rồi." Cô chưa từng nghe giọng của người ngoài cửa, chắc là anh vẫn còn e dè nên đã cho người của mình đến thay người của Lục Tùy.
"Tôi đói rồi." Cô dịu dàng nói.
Người canh cửa cẩn thận đáp: "Chúng tôi sẽ cho người chuẩn bị ngay."
Nhưng anh ta đâu biết, người phụ nữ nhỏ nhắn vừa nãy còn nói chuyện nhẹ nhàng bỗng nhíu mày, bĩu môi, vẻ mặt không dễ chọc: "Anh bảo Phó Kính Thâm ngay lập tức! Đích thân! Cút đến đây!"