Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Editor: Đào
"Đây là papa đó."
Hồ bơi vô cực, cuối đường là bãi biển, đêm đầy sao, Phó Kính Thâm cảm thấy máu đang sôi sục.
Lương Tri da mặt mỏng, nhiều chuyện anh không dám thử với cô, sợ cô nhút nhát mà sợ hãi, sau này lại không muốn anh chạm vào nữa.
Tuy nhiên, cô gái nhỏ ở bên anh đã lâu, dường như cũng hiểu đại khái những sở thích đặc biệt và b**n th** của người đàn ông này. Anh thích sự k*ch th*ch, thích hoang dã, thích đưa cô đi làm những điều táo bạo.
Cô biết anh yêu thương cô. Thời gian bên nhau càng lâu, hai trái tim dịu dàng càng trở nên gần gũi. Cô gái hiểu cách trân trọng anh, thỉnh thoảng cũng biết cách làm hài lòng theo những gì anh thích. Tình yêu là sự bình đẳng, anh xứng đáng để cô gửi gắm.
Tuy nhiên, ở dưới nước không tiện lắm. Phó Kính Thâm tuy lớn hơn cô vài tuổi nhưng rốt cuộc anh cũng chỉ có một cô gái nhỏ là cô. Cơ hội phóng túng như thế này không thường xuyên có nên anh làm cũng không thành thạo lắm.
Sợ những viên đá cuội lạnh lẽo bên thành hồ làm trầy xước làn da mỏng manh của cô, một bàn tay to lớn luôn chắn sau lưng cô. Lại lo đáy hồ trơn trượt, cô đứng không vững, anh bèn để cô quấn lấy người mình. Nhưng dù sao anh vẫn còn nhiều lo lắng, hành động cũng không dám quá mạnh bạo.
Sau khi "giải tỏa" một chút, Lương Tri mềm nhũn tựa vào lòng anh.
Cánh tay rắn chắc của người đàn ông vững vàng đỡ lấy cô, dù Lương Tri hoàn toàn không biết bơi nhưng trong lòng không hề lo sợ.
Hai người vừa kết thúc lần đầu tiên trong đêm nay dưới hồ bơi. Vì không tiện hành động nên Phó Kính Thâm cũng không quá mạnh bạo.
Buổi tối Lương Tri trở về đã được anh chăm sóc nghỉ ngơi một lúc lâu nên giờ cô rất khỏe khoắn, không thấy mệt.
Cô gái nhỏ nghiêng đầu gối lên cổ anh, khóe môi khẽ cong, vẻ mặt trông rất dịu dàng. Cô vòng tay ôm chặt lấy anh, trong lòng cũng ngập tràn sự ngọt ngào.
Phó Kính Thâm ôm cô bước đi vài bước trong nước. Lương Tri nhắm mắt một lát rồi lại mở ra. Dù vừa mới làm chuyện đó xong, có khỏe đến mấy thì đôi mắt cô vẫn hơi mơ màng.
Bộ đồ bơi cô mang từ đoàn làm phim về đang trôi nổi trên mặt nước không xa. Một vệt đỏ gợi cảm đặc biệt nổi bật dưới ánh đèn vàng nhạt của đêm đen.
Lương Tri chợt nhớ lại không lâu trước đây, ánh mắt của Phó Kính Thâm khi lần đầu tiên thấy cô mặc bộ đồ bơi đó. Đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa h*m m**n chiếm hữu không hề che giấu. Có lẽ vì quá k*ch th*ch, bàn tay to lớn của anh khi cởi dây áo của cô run rẩy thấy rõ.
Cô gái nhỏ xấu hổ nhận ra điều đó, khuôn mặt đỏ bừng vùi vào hõm cổ anh. Phó Kính Thâm hiểu ý, ôm cô xoay người nhìn miếng vải nhỏ trên mặt nước hồ bơi rồi cười khẽ.
"Thật đẹp."
Lương Tri siết chặt hai tay, chỉ muốn dìm chết người đàn ông vô liêm sỉ này ngay trong hồ nước.
Một lúc sau, Phó Kính Thâm lấy chiếc áo choàng tắm rộng trên ghế nằm khoác lên người cô rồi ôm cô ngồi trên bờ.
Mái tóc đen nhánh xoăn nhẹ của Lương Tri buông xõa sau lưng, cô mềm mại tựa vào lòng anh. Hai đôi chân trắng nõn, thon dài chằng chịt những vết hôn để lại do ban nãy cuồng nhiệt. Hiện tại cô tùy ý gác chéo chân, tay cầm cốc nước dừa nhấp từng ngụm nhỏ, đôi mắt hạnh xinh đẹp cong cong cười. Phó Kính Thâm cúi đầu nhìn, có chút ngẩn ngơ.
Cô gái nhỏ phấn khích kể cho anh nghe những người và chuyện thú vị gặp được trong chuyến đi mấy ngày qua. Phó Kính Thâm lặng lẽ kiên nhẫn lắng nghe, bàn tay to lớn siết chặt vòng eo cô.
Sau ngày hôm đó, Phó Kính Thâm không đi nữa. Tập đoàn Phó thị ở đây cũng phát triển rất tốt. Ban ngày, khi Lương Tri cùng mọi người thực hiện nhiệm vụ trong nhà mà tổ sản xuất giao, anh sẽ dành chút thời gian xử lý những công việc khó nhằn mà Từ Cải gửi đến. Mỗi ngày anh chỉ dành hai, ba tiếng làm việc, thời gian còn lại đều đi theo đoàn làm phim.
Anh quan tâm được đến đâu thì cố gắng hết sức đến đó. Tổ sản xuất vẫn giữ nguyên bản chất keo kiệt nhưng vài nữ diễn viên đi cùng lại âm thầm bàn tán, sao cứ cảm thấy tuy tổ sản xuất keo kiệt nhưng cuộc sống của họ lại càng ngày càng tốt hơn? Ăn uống, vui chơi đều không thiếu thứ gì, có vẻ như đã tốn không ít tiền, rốt cuộc kinh phí từ đâu ra vậy...
Lương Tri, người đóng vai trò kế toán nhỏ ngoan ngoãn trong nhóm lẳng lặng đứng một bên, cầm chiếc thẻ mà Chu Tĩnh Hàng giả vờ làm người qua đường nhét cho, chột dạ không dám hé răng.
Thấm thoắt, chương trình thực tế du lịch kéo dài 12 ngày đã đi đến hồi kết. Lương Tri tận hưởng đủ ngày tháng an nhàn lại được Chu Cừ đón về đoàn phim để tiếp tục quay những cảnh còn dang dở.
Nữ diễn viên phẫu thuật ruột thừa trước đó đã hoàn toàn hồi phục, sau khi trở lại đoàn phim, cô ấy cùng với Lương Tri và vài diễn viên chính khác khẩn trương quay phim suốt hơn ba tháng.
Cảnh tai nạn xe hơi mà Phó Kính Thâm từng cản trở cô đóng được sắp xếp quay cuối cùng.
Tối hôm trước, Lương Tri có nhắc đến chuyện này lúc ăn cơm. Dù Phó Kính Thâm đã đồng ý để cô đóng bộ phim này nhưng trong lòng anh vẫn luôn cảm thấy bất an.
Cả đêm anh không thể ngủ yên, trong mơ cứ hiện lên ánh mắt chán ghét mà Lương Tri dành cho anh suốt ba năm qua. Nửa tỉnh nửa mê, người đàn ông nhíu chặt mày, siết chặt cơ thể ấm áp trong lòng. Lương Tri bị anh ôm chặt đến khó thở, lầm bầm vài tiếng rồi lật mình. Bàn chân cô nghịch ngợm đạp nhẹ vào anh. Phó Kính Thâm đưa tay đặt lên lồng ngực mềm mại của cô, cuối cùng cũng thấy an tâm đôi chút, cơn buồn ngủ dần ập đến.
Có lẽ vì cả đêm không ngủ ngon, lại bận lòng chuyện gì đó, người đàn ông thường thức giấc đúng giờ sinh học bỗng nhiên ngủ vùi đến hơn mười giờ sáng.
Khi tỉnh dậy, đầu óc anh còn mơ màng. Tay đưa ra ôm lấy khoảng không, Lương Tri đã rời đi từ lâu rồi.
Cô có cảnh quay lúc tám giờ sáng. Tối qua, cô đã đặt vài cái báo thức trước khi ngủ. Thật hiếm khi không cần Phó Kính Thâm kiên nhẫn dỗ dành, cô cũng có thể tự ngoan ngoãn thức dậy.
Cô gái nhỏ chật vật lăn mấy vòng ra khỏi vòng tay anh rồi ngồi dậy. Anh nhíu mày nhẹ nhưng không lập tức đứng dậy mặc quần áo, bế cô đi rửa mặt như mọi khi.
Quầng thâm dưới mắt anh hiện rõ. Lương Tri xót anh vì tối qua đã không ngủ ngon nên khi rời giường, cô nhẹ nhàng rón rén, sợ làm anh tỉnh giấc.
Cô lặng lẽ nhìn gương mặt tuấn tú khi ngủ của anh một lúc lâu, trên môi dần nở một nụ cười dịu dàng.
Kinh nguyệt của Lương Tri trước đây vốn không đều, sau khi ở bên Phó Kính Thâm, được anh chăm sóc nên đã tốt hơn nhiều. Kể từ sau chuyện ở bể bơi, cô đã lén lút ngừng uống thuốc nhưng không nói cho anh biết. Hai tháng nay chưa thấy đèn đỏ nhưng khẩu vị thì tốt hơn hẳn. Những món ăn trước đây không thích, gần đây lại tự nhiên thấy ngon miệng. Dù sao cũng là phụ nữ đã kết hôn, trong lòng cô thầm có một phỏng đoán ngọt ngào.
Khóe môi cô gái nhỏ khẽ cong lên đầy dịu dàng, nhìn vào chiếc bụng dưới vẫn còn phẳng lì, gương mặt rạng rỡ. Một lát sau, cô cẩn thận cúi người, kéo bàn tay to lớn của Phó Kính Thâm đặt lên bụng mình. Hơi ấm từ lòng bàn tay anh dần lan tỏa xuống bụng cô. Cô gái lặng lẽ nói với sinh linh bé nhỏ chưa thành hình: "Đây là papa của con đó."
Trước khi đi, cô viết một tờ giấy nhắn cho anh, đặt dưới cốc sữa ấm, bên cạnh là một đĩa sandwich.
Trên tờ giấy nhắn viết: "Chào buổi sáng ông xã~ Thấy anh ngủ say quá, em không nỡ đánh thức anh dậy. Sandwich này là em làm, trứng bên trong cũng là em tự chiên đấy, không được chê dở đâu nhé! Yêu anh, trưa gặp lại."
Phó Kính Thâm nhếch khóe môi, tận hưởng sự ngọt ngào hiếm hoi khi được cô chăm sóc, mắt anh hơi ướt.
Tuy nhiên, tỉnh táo lại một lúc, anh chợt nhớ ra hôm nay cô có cảnh quay cuối cùng, cảnh tai nạn xe hơi. Tim anh đột nhiên thắt lại, không còn tâm trạng ăn sandwich nữa, vội vàng thay quần áo, xuống lầu rồi phóng xe điên cuồng.
Phim trường nằm cạnh đường cao tốc vành đai 3 của Càn thị. Đoàn làm phim đã thuê trọn khu vực này, vốn có ít xe cộ qua lại, phong tỏa cả hai đầu, không cho xe không liên quan vào.
Phó Kính Thâm đến gấp nên không báo trước cho ai. Người bảo vệ là nhân viên cấp thấp được phân công tạm thời đã ngoài bốn mươi, ngày ngày bận rộn kiếm sống nên không quen với giới giải trí, càng không biết người đàn ông được gọi là "đại gia thương trường của Càn thị" trước mặt mình.
Nhưng vẻ lạnh lùng trên mặt người đàn ông cùng với biển số có một dãy số giống nhau trên chiếc xe đắt tiền vẫn khiến nhân viên bảo vệ run rẩy không ngừng, phải gọi điện lên cấp trên xin chỉ thị.
Thế nhưng, có lẽ vì trong quá khứ anh đã quá cố chấp và bạo ngược, cách đối xử với Lương Tri từ đầu đến giờ không mấy quang minh chính đại. Ông trời cố ý trừng phạt anh, không muốn nhìn thấy anh sống an nhàn sung sướng như vậy, anh càng sợ điều gì thì điều đó lại càng đến.
Khi chiếc xe màu đen lao nhanh đến lối vào đường cao tốc, cảnh quay tai nạn xe của Lương Tri đã diễn ra được một nửa.
Ở lối vào phía trước, một nhóm nhân viên đang đứng chặn. Hắt sáng, đèn chiếu và máy quay đã được chuẩn bị sẵn. Lương Tri mặc một chiếc quần yếm màu xanh nhạt, làn gió từ chiếc xe tải đang chạy tới thổi tung ống tay áo bằng vải voan trắng có bèo nhún trên cánh tay thon gầy của cô.
Khoảnh khắc đó, Phó Kính Thâm thậm chí còn nghĩ rằng mình chính là tài xế chiếc xe tải kia. Anh gần như theo phản xạ đạp phanh chết cứng, hơi thở ngừng lại, đôi môi mím chặt, sắc mặt tái nhợt.
Trong đầu anh lặp lại vô số lần cảnh Lương Tri với máu chảy đầy mặt bên cạnh anh hơn nửa năm trước. Nỗi đau nghẹt thở đó khiến anh không thể phân biệt được trước mắt là ảo ảnh hay hiện thực.
Khi đoàn phim quay, sự an toàn của diễn viên là trên hết. Giờ đây, Lương Tri được coi là một diễn viên phái thực lực đang rất nổi tiếng trong làng giải trí với lượng người hâm mộ vô cùng lớn. Chỉ cần xảy ra một chút sơ suất, một khi bị lan truyền trên mạng, những lời chỉ trích cũng đủ nhấn chìm toàn bộ đoàn phim. Vì vậy, các nhân viên đều rất cẩn thận trước khi cảnh quay này bắt đầu.
Kỹ thuật quay phim được sử dụng là mượn góc quay. Xe tải và các thiết bị đều đã được kiểm tra nhiều lần để đảm bảo an toàn tuyệt đối trước khi diễn viên vào vị trí.
Người bạn thân ở phía sau đang đuổi theo, Lương Tri đứng bên lề đường, đầy cảm xúc và nước mắt, nói xong lời thoại. Chiếc xe tải lao vút qua trước mắt cô, cô thuận thế ngả người xuống tấm đệm êm đã được đoàn phim chuẩn bị sẵn.
Mặc dù vụ tai nạn xe không có thật nhưng khối sắt khổng lồ lao đến vẫn khiến đầu óc Lương Tri trống rỗng trong chốc lát. Khoảnh khắc ngã xuống, sinh linh bé nhỏ trong bụng dường như cảm nhận được nguy hiểm, co mình lại và lần đầu tiên cử động. Lương Tri bất ngờ bị sự chú ý của nhóc con chiếm mất, ngay lúc cơ thể tiếp xúc với tấm đệm, bản năng làm mẹ trỗi dậy. Cô đột ngột chống khuỷu tay xuống mặt đường nhựa thô ráp bên cạnh, theo phản xạ bảo vệ cơ thể mình khỏi chấn động.
Tuy nhiên, làn da cô vốn mỏng manh, làm sao chịu được sự ma sát của mặt đường nhựa gồ ghề. Nước mắt cô trào ra ngay lập tức. Phó Kính Thâm ở gần đó đã lao ra khỏi xe, thậm chí không kịp đóng cửa, chạy thẳng đến bên cạnh cô, ôm chặt cô vào lòng.
Lương Tri sững người. Những hình ảnh lộn xộn trong đầu bỗng chồng chất lên nhau. Cô không còn bận tâm đến vết thương ở khuỷu tay đang rỉ máu, ký ức về người đàn ông lao tới ôm lấy mình trước khi cô nhắm mắt lại trong vụ tai nạn nửa năm trước không ngừng ùa về.
Vẻ ngoài lạnh lùng quen thuộc của người đàn ông đó lập tức trùng khớp với người đàn ông đang đứng trước mặt. Nước mắt trên khóe mi Lương Tri tuôn rơi gấp gáp hơn cả những giọt nước mắt chảy ra theo phản xạ lúc khuỷu tay bị trầy xước. Cô ngây người nhìn Phó Kính Thâm, miệng khẽ hé nhưng không nói được lời nào.
"Có đau không, hả? Tri Tri, nói chuyện với anh đi!" Bàn tay người đàn ông đang ôm lấy cô hơi run rẩy, môi anh tái nhợt, vẻ mặt hoảng sợ tột độ.
Lương Tri thất thần nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đã quá đỗi quen thuộc, rồi khẽ lắc đầu, vẫn không lên tiếng.
Đến khi cô hoàn toàn lấy lại tinh thần, xe của Phó Kính Thâm đã phóng đi trên đường. Lúc này, ký ức trong đầu cô có chút lộn xộn. Mọi chuyện xảy ra trong nửa năm qua bỗng chồng lên những ký ức vừa xa lạ vừa quen thuộc của ba năm trước. Cô gái nhỏ không kìm được cắn mạnh vào ngón tay để chắc chắn rằng ký ức lúc này là thật chứ không phải mơ.
Cô ngước lên nhìn người đàn ông đang lo lắng bên cạnh, rõ ràng sáng nay cô còn thức dậy trong vòng tay ấm áp của anh, nhiệt độ từ bàn tay anh truyền lên bụng dưới của cô dường như vẫn chưa tan hết, nhưng giờ đây anh lại trở nên xa lạ và đáng sợ.
Một lúc sau, Lương Tri được đưa đến bệnh viện của Lục Tùy. Cô gặp chuyện, Lục Tùy vốn là bác sĩ và cũng là bạn thân nhiều năm của Phó Kính Thâm, không thể không có mặt. Mặc dù chuyên môn của anh ta là bác sĩ tâm lý nhưng thân phận của Lương Tri rất đặc biệt, bất cứ ai muốn khám cho cô đều phải được anh ta kiểm tra trước.
Tuy nhiên, ngoài việc là bạn thân nhiều năm của Phó Kính Thâm, anh ta còn là người anh họ đã mất rồi lại tìm thấy của cô, anh họ ruột thịt.
Khi được người đàn ông bế lên giường bệnh, cô gái nhỏ cứ im lặng, mặt nặng trĩu. Cô gái ngọt ngào, dễ xấu hổ nhưng vẫn dũng cảm nói yêu anh dường như đã trở về với con người trước đây. Khuôn mặt cô không còn nụ cười, trái tim Phó Kính Thâm càng chùng xuống.
Trước khi bị bác sĩ chính kéo ra ngoài, anh vẫn không nhịn được, cúi xuống hôn lên má cô gái đang lạnh ngắt. Nhưng giờ đây, cô thậm chí còn không biết xấu hổ nữa.
Thiếu nữ trên giường bệnh cúi đầu, đôi mắt hạnh xinh đẹp mở to nhưng trống rỗng. Hai tay cô đan vào nhau đặt trên bụng dưới. Thời gian càng trôi, những ký ức đã xuất hiện vô số lần trong giấc mơ của cô lại càng trở nên rõ ràng.
Cô cố gắng tự nhủ không được nhớ lại, không được nhớ lại, nhưng những ký ức đó cứ như không khí, không ngừng len lỏi vào tim cô.
Mắt cô gái nhỏ đỏ hoe, nước mắt không kìm được rơi xuống. Đứa bé trong bụng dường như cảm nhận được mẹ đang buồn, cựa quậy người khó chịu. Lương Tri bừng tỉnh, ngước nhìn Lục Tùy đang ở bên cạnh chăm sóc.
Cô biết hiện tại trên người mình chỉ bị trầy xước khuỷu tay chứ không có gì nghiêm trọng, nhưng cô cũng hiểu rằng một khi Phó Kính Thâm cho người kiểm tra, họ sẽ kiểm tra toàn thân, chuyện cô mang thai không thể giấu được. Ban đầu cô muốn đợi sau khi đóng máy hôm nay rồi đích thân nói với anh, tạo cho anh một bất ngờ, nhưng bây giờ, bất ngờ đó tạm thời không cần thiết nữa.
Hiện tại, người có thể giúp cô chỉ có Lục Tùy.
Trước đây, vì mối quan hệ giữa Phó Kính Thâm và Lục Tùy, cô thường gọi thẳng tên anh ta. Nhưng hôm nay, lần đầu tiên cô cất tiếng, giọng có chút khàn đặc: "Anh họ."
Cô gọi anh ta là anh họ, cô muốn anh ta biết, anh ta là người nhà của cô.
Lục Tùy dù sao cũng là một bác sĩ tâm lý, ngay cả khi trước đây anh chưa nhận lại cô, anh vẫn nắm rõ tình trạng của cô. Giờ thấy cô phản ứng như vậy, anh cũng đoán được phần nào.
"Ừ." Mặc dù chỉ là anh họ nửa vời, nhưng lúc này, thấy Lương Tri rưng rưng nước mắt, anh không khỏi xót xa.
"Em có thai rồi, anh họ." Cô khẽ nói, giọng nghẹn lại.
Cổ họng Lục Tùy khẽ động, không nói gì, dường như đang chờ cô dặn dò.
Cô gái nhỏ cẩn thận cầu xin: "Anh họ, anh có thể... đừng nói cho anh ấy biết được không...?"