Làm Càn Sủng Nịch

Chương 87: Cản trở

Trước Tiếp

Editor: Đào

"Em đến xem anh đã chết đói chưa."

Ngày hôm sau, hàng loạt bê bối của cô diễn viên trẻ vừa đoạt giải bị cư dân mạng lôi ra sạch bách.

Người ra tay không phải đội ngũ chuyên nghiệp dưới trướng Chu Cừ, cũng không phải Phó Kính Thâm.

Một nghệ sĩ tầm cỡ đó thật ra chẳng làm nên trò trống gì. Gây gổ với cô ta chẳng khác nào nâng tầm cho cô ta. Nhưng có lẽ đội ngũ nhỏ bé này chưa thấy sóng gió bao giờ, khó khăn lắm mới dùng thủ đoạn không sạch sẽ để chiếm hot search, nếu không tận dụng cơ hội này để dìm hàng đối thủ, e rằng sau này sẽ không còn thời điểm nào được chú ý như vậy nữa.

Tuy nhiên, không chỉ người hâm mộ mà ngay cả những người qua đường hóng hớt cũng ngày càng chán ghét vẻ mặt đắc ý của kẻ tiểu nhân này.

Thời gian gần đây, danh tiếng của Lương Tri tăng lên đáng kể. Nhờ diễn xuất tốt, gương mặt "mối tình đầu" xinh xắn, thanh tú của cô càng thêm dễ mến.

Nhiều cư dân mạng đứng về phía cô, bênh vực cô. Thậm chí có cả những cư dân mạng nóng tính tấn công thẳng vào hang ổ của "yêu nghiệt", đào sâu mọi chuyện, khiến cô ta trở tay không kịp. Đội ngũ lẽ ra phải ăn mừng thì lại đau đầu nhức óc suốt đêm. Trong khi đó, Lương Tri, người đáng lẽ phải thất vọng vì trượt giải, lại vui vẻ đắm mình trong hũ mật của Phó Kính Thâm, tận hưởng sự yêu thương và chăm sóc của anh, vô tư vô lo ngủ một giấc thật ngon. Sáng hôm sau tỉnh dậy, tất cả hot search đều là những tin tức tiêu cực về đối thủ và cụm từ "Đau lòng cho Lương Tri".

Mặt trời đã lên cao nhưng cô gái nhỏ đáng thương được yêu thương cả đêm qua vẫn chưa tỉnh giấc, mơ màng nằm trên lồng ngực rắn chắc của Phó Kính Thâm ngủ ngon lành.

Đồng hồ sinh học của người đàn ông đã quen với việc thức dậy sớm, dù đêm qua có phóng túng thế nào, sáng hôm sau anh vẫn tỉnh táo. Nhưng lúc ngủ, cô gái nhỏ rất hay làm nũng, bản thân không dậy được cũng không cho anh đi. Chỉ cần anh khẽ cựa quậy, cô lại lập tức vòng tay vòng chân quấn lấy anh, lẩm bẩm không biết nói gì. Phó Kính Thâm dù không hiểu cô nói gì nhưng trái tim anh cũng mềm nhũn ra vì dáng vẻ mềm mại, thơm tho này của cô.

Đến khi Lương Tri tỉnh giấc, Phó Kính Thâm đã không nhớ mình đã mở mắt nằm bên cạnh cô bao lâu rồi. Có mỹ nhân trong lòng, thời gian trôi đi thật nhanh, cánh tay anh bị cô gối chặt đã tê cứng một bên nhưng trong lòng lại ngập tràn hơi thở ngọt ngào đều đặn của cô.

Lương Tri cựa quậy ngồi dậy khỏi chăn, cả người vẫn còn mơ màng. Đôi mắt hạnh xinh đẹp nhìn anh đầy bối rối, ngơ ngẩn nhìn khuôn mặt Phó Kính Thâm một lúc lâu mới từ từ nhận ra mình vẫn đang ngồi trên người anh.

Cô gái nhỏ vội vàng lấy tay che mặt, lập tức trèo xuống. Nhưng vừa cử động vài cái, cô đã thấy người mình không dễ chịu chút nào. Chắc hẳn đêm qua đã quá cuồng nhiệt, cô cảm thấy xấu hổ trong lòng nên cũng không dám nói với anh.

Tháng năm sắp đến, hoa cỏ trong sân nhỏ trước biệt thự như được thay áo mới. Phó Kính Thâm sợ cô nhìn mãi sẽ chán nên đã dành ra mấy ngày để đích thân trồng lại vài loại hoa mà cô yêu thích.

Cửa sổ kính ở phòng ngủ chính mở ra, nhìn ra ngoài thấy cây cối tươi tốt, ong bướm bay lượn, nhiệt độ không khí dễ chịu thoải mái. Lương Tri cứ thế đi chân trần chạy khắp nhà, mặc kệ Phó Kính Thâm dỗ dành thế nào cũng không chịu đi dép.

Sau buổi lễ trao giải đó, mặc dù Lương Tri không nhận được giải thưởng như mong đợi nhưng nhờ vào một loạt hành động tai tiếng của người thắng giải, cô lại thu hút thêm nhiều thiện cảm, danh tiếng trong giới cũng được nâng cao. Chu Cừ đã nhận một vài hợp đồng quảng cáo phù hợp với hình tượng và chọn lọc hai kịch bản phim cả hai đều là vai nữ chính để cô tùy ý lựa chọn.

Đoàn làm phim đều có những người giỏi, Chu Cừ đã kiểm soát mọi chi tiết một cách ổn thỏa, Lương Tri chỉ cần chọn bộ mình thích.

Cuối cùng, cô đã chọn một bộ phim hiện đại, thể loại mà cô chưa từng thử. Cô còn giới thiệu Thành Tiểu Sương cho đạo diễn của bộ phim tiên hiệp kia. Khí chất của cô ấy khá phù hợp với nhân vật tiểu sư muội ham ăn trong phim. Nhân vật này tuy không phải vai chính nhưng rất dễ thương và ngây thơ, lại có mối quan hệ thân thiết với nhân vật chính nên được coi là một trong những nữ phụ quan trọng nhất. Nếu diễn tốt sẽ thu hút rất nhiều người hâm mộ. Mấy ngày nay, Thành Tiểu Sương đang vui vẻ ở đoàn phim thử trang phục.

Thỉnh thoảng, cô ấy còn gửi video cho Lương Tri: "Stylist nói tớ đã mặc vừa quần áo size M rồi! Sắp mặc được size nhỏ nhất rồi!!"

Lương Tri vừa mừng thay cho cô ấy vừa chuẩn bị cho bộ phim sắp khởi quay của mình.

Đây là lần đầu tiên cô đảm nhận vai nữ chính sau khi mất trí nhớ, nói không áp lực là giả. Tuy nhiên, giờ đây cô khá tự tin vào khả năng diễn xuất của mình, chỉ cần nỗ lực thì sẽ diễn tốt.

Trước khi phim bấm máy, Lương Tri ngày nào cũng ôm một chồng kịch bản dày cộp, dùng đủ loại bút dạ quang khoanh khoanh vẽ vẽ, tập trung cao độ học thuộc thoại.

Từ nhỏ cô đã không được coi là quá thông minh, sau vụ tai nạn, trí nhớ lại suy giảm rõ rệt. Nhiều diễn viên chỉ cần đọc một hai lần là nhớ được lời thoại, còn cô cần phải bỏ ra rất nhiều thời gian để lặp lại và ghi nhớ thật kỹ, như vậy khi diễn mới không bị quên.

Thỉnh thoảng, Phó Kính Thâm không kìm được mà quấn lấy cô, liền bị cô gái nhỏ nghiêm túc nhíu mày phê bình. Sau đó, anh đành lủi thủi đến phòng làm việc xử lý công việc Từ Cải gửi đến.

Tuy nhiên, Lương Tri cũng không thể tập trung được lâu, chỉ một lát yên tĩnh lại bắt đầu tìm anh khắp nơi. Sau đó, cô dứt khoát hì hục ôm kịch bản chạy vào phòng làm việc, ngồi xuống tấm thảm mềm mại, nằm bò trên chiếc bàn nhỏ trong phòng, ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy Phó Kính Thâm sau bàn làm việc.

Hai vợ chồng mỗi người làm việc của mình, thỉnh thoảng lại lén ngước lên nhìn đối phương, vô tình chạm mắt nhau. Thường thì cô vợ nhỏ sẽ ngượng ngùng cúi đầu xuống như kẻ trộm, giả vờ chăm chú đọc kịch bản. Phó Kính Thâm không giấu được nụ cười, nhìn cô thêm vài lần rồi cưng chiều lắc đầu, tiếp tục xử lý công việc dang dở.

Đêm đến, Lương Tri mệt mỏi, cô dứt khoát buông bút, gối đầu lên chồng kịch bản dày cộp ngủ say. Cô đã quen được Phó Kính Thâm cưng chiều, cô biết rằng dù cô có ngủ quên ở đây thì cũng sẽ có người đến bế cô về phòng, vì vậy cô ngủ rất ngon, không chút lo lắng.

Một lúc sau, người đàn ông quả nhiên không thể ngồi yên. Anh đi vài bước tới, nhẹ nhàng bế cô lên từ tấm thảm mềm mại. Lương Tri nửa tỉnh nửa mê cảm nhận được cảm giác mất trọng lực, đôi chân nhỏ tự động quấn lấy eo anh, đầu tựa vào vai anh, hơi thở ấm áp đều đều phả vào cổ anh, khiến Phó Kính Thâm xao xuyến.

Anh bế cô về phòng ngủ, đắp chăn cẩn thận cho cô, bật đèn ngủ rồi quay lại phòng làm việc, kiên nhẫn dọn dẹp mấy cây bút dạ quang cùng kịch bản nằm rải rác trên sàn nhà.

Khi cô gái nhỏ ngủ thiếp đi, kịch bản vẫn còn mở, trên đó đầy những ký hiệu màu đỏ, màu xanh. Phó Kính Thâm nhìn thấy có chút buồn cười.

Từ nhỏ anh đã thông minh hơn người, thời đi học ỷ vào sự thông minh của mình nên chưa bao giờ ngoan ngoãn ghi chép, học hành chăm chỉ như cô. Những thứ đó anh gần như không nghe giảng cũng hiểu, vì vậy lúc này anh cảm thấy cô vợ nhỏ của mình thật sự ngoan ngoãn đến mức khiến người ta không kìm được mà thương xót.

Thế nhưng, anh mới dọn dẹp được một nửa, trên tay còn cầm kịch bản chưa được đóng lại của cô, liếc qua những dòng chữ và hình vẽ nguệch ngoạc trên đó, người đàn ông đột nhiên nhíu mày, động tác trên tay cũng dừng lại.

Một lát sau, anh không nói không rằng, mặt không đổi sắc dọn đồ đạc vào một góc bàn, mấy cây bút dạ quang cũng được xếp ngay ngắn, như thể không có chuyện gì xảy ra. Nhưng anh không về phòng ngủ chính để ngủ cùng Lương Tri mà quay lại bàn làm việc, bất chấp đã là nửa đêm, anh vẫn gọi điện cho Từ Cải.

Ngày hôm sau, Lương Tri hăm hở mang kịch bản đến công ty định cùng phó biên kịch do đoàn làm phim cử đến để thảo luận về cốt truyện và bối cảnh thì đột nhiên được Chu Cừ thông báo rằng có thế lực ngầm đang nhúng tay, có lẽ cô không thể tham gia bộ phim này nữa.

Lương Tri sững sờ một lúc, rồi vẻ mặt bối rối nhìn Chu Cừ: "Chẳng phải đã ký hợp đồng rồi sao? Em đã chuẩn bị rất lâu rồi..."

Vẻ mặt Chu Cừ không được vui: "Thế lực phía sau quá lớn, công ty cũng không còn cách nào khác."

Lương Tri mím môi, có chút buồn bã: "Họ tìm được người phù hợp hơn rồi sao?"

Chu Cừ lắc đầu không nói gì, nhưng nhìn thấy vẻ thất thần, suy sụp của Lương Tri, cô ấy vẫn không kìm được mà nói ra sự thật: "Là Phó tiên sinh nhà em ra tay. Hai người cãi nhau à?"

"Không có..." Lương Tri ngẩng đầu nhìn cô ấy. Sao có thể chứ, rõ ràng tối qua anh vẫn còn dỗ dành cô ngủ, sáng ra cũng không có gì khác lạ, vẫn mặc cho cô làm nũng, ngay cả lúc đánh răng rửa mặt cũng là anh bế đi. Cãi nhau ư, hoàn toàn không có chuyện đó.

"Gọi điện thoại hỏi đi. Nói rõ ràng ra thì tốt cho cả hai."

Lương Tri gật đầu, tủi thân ôm điện thoại đi ra ban công của công ty.

Phó Kính Thâm nhận điện thoại vẫn tỏ vẻ như không có chuyện gì xảy ra. Mãi đến khi Lương Tri hỏi về chuyện này, giọng nói của anh mới hơi che giấu đi sự dịu dàng lúc nãy.

"Bộ phim này không hợp với em. Nếu em muốn đóng, anh có kịch bản khác hay hơn cho em." Thái độ của anh kiên quyết, hoàn toàn trái ngược với vẻ luôn chiều chuộng cô như mọi khi.

Trước đây, chỉ cần Lương Tri nhỏ nhẹ nũng nịu một chút là anh gần như có thể nhượng bộ mọi chuyện. Nhưng hôm nay, anh lại cứng rắn đến mức không thể nói chuyện được. Lương Tri nói vài câu đã thấy tủi thân đến muốn khóc. Cô đã chuẩn bị tỉ mỉ bấy lâu nay, mong chờ được vào đoàn làm phim nhưng người đàn ông này vẫn một tay che trời, muốn ngăn cản là ngăn cản, không cho cô nói thêm lời nào. Giọng cô nghẹn lại, nhưng lần đầu tiên Phó Kính Thâm không mở lời dỗ dành.

Trong kịch bản mà anh thấy đêm qua có một đoạn tai nạn xe hơi xuyên suốt cốt truyện. Nữ chính đang mang thai, trong lúc chạy trốn người bạn thân phía sau thì bị xe khách tông ngã. Với tính cách của Lương Tri, cô chắc chắn sẽ không dùng diễn viên đóng thế. Cô còn ghi thêm vài lưu ý bên cạnh đoạn này, khiến Phó Kính Thâm cảm thấy ngực mình nặng trĩu. Cảnh quay này rất khó, lại dễ gặp nguy hiểm. Hơn nữa, anh nhớ rõ lời bác sĩ điều trị của Lương Tri đã nói trước đây, cảnh vật gợi lại chuyện cũ - những chuyện đã k*ch th*ch cô trước khi mất trí nhớ, nếu gặp lại dễ khơi gợi ký ức đã mất. Anh ích kỷ không muốn cô nhớ lại, anh sợ rằng tất cả những điều tốt đẹp hiện tại sẽ tan biến vì cảnh quay này.

Sau vài câu, cô gái nhỏ giận dỗi dập máy.

Áp suất trong văn phòng Tổng giám đốc của tập đoàn Phó thị giảm xuống dưới 0 độ. Từ Cải đứng bên cạnh run bần bật. Hơn nửa năm nay, anh ta hiếm khi thấy vẻ mặt này của anh. Tối qua, khi nhận được điện thoại anh yêu cầu nhà sản xuất hủy vai diễn của cô, anh ta đã đoán trước hôm nay chắc chắn sẽ không dễ chịu gì. Tuy nhiên, điều làm anh ta ngạc nhiên là người trước mặt cô vợ nhỏ luôn không có giới hạn như Phó tổng hôm nay lại thay đổi thái độ. Cô vợ nhỏ đã khóc lóc mè nheo nửa ngày trời mà anh vẫn không chịu nhượng bộ.

Anh sa sầm mặt không nói lời nào, Từ Cải cũng không dám lên tiếng.

Ở công ty, Lương Tri càng nghĩ càng ấm ức, càng nghĩ càng tức giận, cô dứt khoát bắt taxi hung hăng chạy đến tòa nhà tập đoàn Phó thị. Lần này, cô còn chẳng thèm đeo khẩu trang hay kính râm, với khuôn mặt nhỏ nhắn bướng bỉnh, cô đi thẳng đến thang máy dành cho tổng giám đốc.

Tim Từ Cải đập thình thịch trong lồng ngực. Thấy Lương Tri đến, anh ta lập tức chạy xuống đón.

"Tổng giám đốc cả buổi trưa không ăn gì, đang bực bội lắm. Hai thư ký đã đặt mấy phần cơm cho anh ấy nhưng đều bị chê bai và vứt đi... Phu nhân lên đó hãy kiềm chế chút..."

Dù anh có cưng chiều Lương Tri đến đâu thì anh vẫn là Phó thiếu kiêu ngạo nóng tính. Từ Cải lo lắng anh sẽ giận quá mất khôn, làm tổn thương cô vợ nhỏ, sau này dỗ dành lại càng khó, khổ nhất vẫn là những người làm việc dưới trướng như anh ta đây.

Lương Tri mím môi dừng lại một lát, hiếm khi không có thái độ tốt: "Anh ấy không ăn gì cả sao?"

"Vâng, vẫn đang đói meo đấy, Phó tiên sinh vốn đã kén ăn, khi giận lên thì ai cũng phải sợ."

Lương Tri vẫn còn bĩu môi, trông cô cũng giận không kém Phó Kính Thâm. Cô cúi đầu suy nghĩ một lúc rồi ngước lên hỏi: "Nhà ăn của nhân viên ở tầng mấy vậy?"

"21."

Lương Tri tiện tay nhấn nút 21. Từ Cải tròn mắt ngạc nhiên, cô nàng này không phải là định mua đồ ăn nhanh về cho Phó tổng đấy chứ!

Anh ta ho nhẹ một tiếng, ân cần nhắc nhở: "Phu nhân, Phó tiên sinh... có lẽ sẽ không quen ăn đồ ở nhà ăn nhân viên đâu, với lại giờ này, chắc chỉ còn cơm nguội canh lạnh thôi..."

"Có cái để ăn là tốt lắm rồi, anh ấy còn kén chọn cái gì!"

Một lúc sau, Lương Tri xách mấy hộp cơm đi thẳng lên văn phòng tổng giám đốc. Từ Cải còn chưa kịp báo cáo, Lương Tri đã tự mở cửa đi vào.

Người đàn ông đang ngồi sau bàn làm việc, vẻ mặt trầm tư, lười biếng ngẩng đầu nhìn về phía cửa. Từ Cải đứng ngoài nhìn mà giật mình thon thót.

Hiếm khi Phó Kính Thâm không đứng dậy đón cô nhưng vẻ mặt anh vẫn không kìm được mà dịu đi rất nhiều. Anh nhàn nhạt hỏi: "Sao lại đến đây?"

Lương Tri hờn dỗi nói: "Đến xem anh đã chết đói chưa."

Phó Kính Thâm cười lạnh một tiếng: "Vậy cô Lương chắc phải thất vọng rồi."

Lương Tri lườm anh, tiện tay đặt hộp cơm lên bàn. Cô gái nhỏ được anh nuông chiều nên tính tình rất lớn. Từ Cải lén nhìn từ ngoài vào cũng không khỏi co người lại: "Đồ ăn của nhà ăn nhân viên đấy."

Phó Kính Thâm lạnh lùng liếc nhìn đồ ăn trên bàn: "Anh ăn không quen."

"Ăn hay không ăn!" Giọng cô nũng nịu xen lẫn ấm ức.

Phó Kính Thâm mềm lòng, chịu thua: "Ăn."

Ngoài cửa, khóe miệng Từ Cải không ngừng giật giật, trong lòng thầm nhủ: "Phó tổng, làm tốt lắm..."

Trước Tiếp