Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Editor: Đào
"Dỗ dành để cô tự làm."
Một giải thưởng nhỏ, nếu Phó Kính Thâm muốn tặng thì chẳng cần anh phải mở lời, tự nhiên sẽ có người mang giải thưởng đến tận tay. Tuy cách hành xử của anh độc đoán và ngang ngược nhưng trong chuyện này, anh lại rất rõ điều mà Lương Tri quan tâm.
Cô không phải là người theo đuổi danh tiếng hay mong được người khác tung hô nhờ các giải thưởng trong sự nghiệp diễn xuất. Cô gái nhỏ chỉ muốn sự nỗ lực của mình được công nhận.
Ba năm qua, anh đã dùng nhiều thủ đoạn không hay, kết quả sau này quả thực không như ý. Cố gắng nâng đỡ quá mức thì sẽ thất bại thảm hại, diễn xuất không xứng tầm thì dù có dùng thủ đoạn để nhận được bao nhiêu giải thưởng cũng khó mà thuyết phục được mọi người.
Chu Cừ không biết có biết trước gì không, cô ấy dường như đã lường trước được kết quả này. Khi giải thưởng được công bố, mặt cô ấy không chút cảm xúc, điềm nhiên như không.
Nhìn thấy vẻ ủ rũ cúi đầu của cô thỏ trắng nhà mình, sao cô ấy có thể không xót xa. Từ khi nhận quản lý, cô gái nhỏ luôn ngoan ngoãn nghe lời, cầu tiến và không gây rắc rối. Dù có Phó Kính Thâm và nhà họ Lục chống lưng, cô chưa bao giờ ra vẻ tiểu thư. Sự gần gũi, đáng yêu của cô khiến toàn thể nhân viên trong công ty đều yêu mến. Cô đúng là một nàng công chúa nhỏ xứng đáng được yêu thương.
Giới giải trí rất phức tạp, nhiều chuyện dù bạn tự làm, không có nghĩa là sau lưng không có người khác giở trò.
Lần này Lương Tri thể hiện quả thực rất xuất sắc. Dù đối thủ là diễn viên phụ trong bộ phim đạt doanh thu cao nhất nhưng vì tính cách và chiều sâu cảm xúc của nhân vật khác nhau, Lương Tri rõ ràng nổi trội hơn hẳn.
Buổi lễ trao giải còn chưa kết thúc, truyền thông đã đua nhau tung tin nóng. Có điều thú vị là, từ khóa tìm kiếm hot nhất đêm đó không phải là ngôi vị Ảnh đế, Ảnh hậu thuộc về ai mà là cảnh Phó Kính Thâm vừa vào chỗ đã đích thân đưa nước cho Lương Tri ở phía sau.
Các tài khoản marketing lớn điên cuồng chia sẻ bức ảnh đưa nước trong khán phòng, cư dân mạng sau khi được "giải mã" thân thế của Phó Kính Thâm thì đồng loạt rơi nước mắt "chanh chua" vì ghen tị.
— 【Hỏi thật, ai mà không muốn được Phó thiếu đích thân đưa nước chứ???】
— 【Hỏi thật, ai mà không muốn được đích thân đưa nước cho tiểu tiên nữ cơ chứ???】
— 【Chết tiệt, chỉ là đưa chai nước thôi mà tôi lại thấy cả tia lửa tình yêu, Phó tổng - người đàn ông giàu đến phát khiếp kia thật sự quá đẹp trai???!!!】
—【Tôi đổ rồi, mối nhân duyên này tôi đồng ý, chị em ơi, cùng nhau gặm chanh thôi QAQ!】
Dân mạng đi ngang qua hóng hớt, "đẩy thuyền" cặp đôi. Fan hâm mộ biết tin cô không đoạt giải thì vừa xót xa vừa ấm ức, lại vừa thấp thỏm lo âu. Hội anti-fan cũng không bỏ lỡ cơ hội, vớ lấy cớ này để buông lời mỉa mai.
—【Đời xuống dốc rồi, trọng điểm của lễ trao giải không phải là giải thưởng thuộc về ai à?】
—【Đến giải Nữ phụ xuất sắc nhất cũng không giành được, chỉ biết nắm lấy cơ hội để pr, đúng là nữ hoàng pr, không đụng vào được. Danh tiếng của nhà mấy người đều là chiêu trò mà ra thôi! Thật sự nghĩ mình nổi tiếng à?!】
—【Dám lấy Phó thiếu ra để pr, tôi thấy cả đội ngũ phía sau cũng điên rồi. Theo tôi được biết, nữ minh tinh gần đây nhất lấy Phó thiếu ra để pr, cái kết thảm không nỡ nhìn...】
Phong cách của anti-fan nhất quán, chỉ trích chính xác, nhắm thẳng vào việc Lương Tri trượt giải. Rõ ràng là có người cố tình đứng sau thao túng để dìm người này, tâng người kia lên. Chu Cừ cười lạnh, bình tĩnh cùng đoàn đội bắt đầu xử lý khủng hoảng truyền thông, cũng không quên kéo Lương Tri đã rời khỏi sân khấu đến bên cạnh để an ủi.
Tuy nhiên, cách suy nghĩ của cô gái này dường như không giống với những gì cô ấy tưởng tượng. Khoảnh khắc nghe thấy người được giải thưởng không phải là mình, trong lòng cô quả thực có chút thất vọng và tiếc nuối. Nhưng cô gái nhỏ khẽ liếc nhìn người đàn ông đang ngồi ở hàng ghế VIP phía trước. Trước khi đưa cô rời đi, anh đã mong chờ đến nhường nào.
Lương Tri cúi đầu, liên tục nghĩ về lời hứa mình đã nói với anh trước đó. Giờ đây, có vẻ như lời hứa đó quá ích kỷ và trẻ con, không công bằng và quá tàn nhẫn với anh. Người đàn ông của cô trước đó đã mong chờ bao nhiêu bây giờ sẽ thất vọng bấy nhiêu, anh hẳn còn thất vọng hơn cả cô.
Lúc này, cô không có tâm trạng lên mạng xem tin tức, trong lòng chỉ toàn nghĩ đến Phó tiên sinh của mình.
Chu Cừ nghiêng đầu nhìn cô một cái, nhướng mày, đưa tay xoa xoa đầu cô. Mái tóc vốn được búi cao, sau khi lên xe đã được tháo vài cái kẹp, giờ buông lỏng mềm mại trên vai, trông cô thật dịu dàng, nhẹ nhàng.
"Tối nay đừng lên mạng vội." Chu Cừ thản nhiên nói. "Em biết đấy, không được giải thì chắc chắn không tránh khỏi những lời nói vớ vẩn. Đừng để những lời lẽ vô căn cứ ấy làm phiền lòng, cứ để anh chị em trong công ty lo liệu là được."
Lương Tri gật đầu. Cô vốn không hay xem tin tức, tối nay lại càng không có tâm trí.
Chiếc xe dừng lại trước cổng biệt thự trên sườn núi. Chu Cừ có mối quan hệ thân thiết với Lương Tri và nhà họ Phó, biết cô sẽ ở đây khi được nghỉ nên đã đưa cô về thẳng đây.
"Cứ để ở bên Phó tổng của em, những chuyện khác không cần lo."
Lương Tri hơi đỏ mặt gật đầu, ngượng ngùng bước xuống xe, vẫy tay rồi chạy ngay vào trong biệt thự.
Phó Kính Thâm rời bữa tiệc trước cô. Với thân phận như anh, các quy tắc xã giao chẳng có nghĩa lý gì. Anh thích đến thì đến, muốn đi thì đi.
Lúc Lương Tri về đến nhà, anh đã về trước đó hơn một tiếng rồi.
Dì Lâm lấy đôi dép bông ra cho cô rồi cất đôi giày cao gót cô vừa thay. Chú chó Cầu Cầu thấy chỗ dựa của mình về liền phấn khích chạy quanh chân cô.
"Anh ấy đâu rồi ạ?" Lương Tri hỏi.
"Ngài ấy ở trong bếp." Dì Lâm nhẹ nhàng đáp.
Lương Tri ngạc nhiên nhướn mày. Dì Lâm giải thích tiếp: "Ngài ấy bảo sợ lát nữa phu nhân về sẽ đói bụng nên muốn đích thân vào bếp nấu món gì đó cho cô."
Lương Tri mỉm cười, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp, khiến nỗi buồn trong đêm nay tan đi ít nhiều. "Anh ấy nấu món gì vậy ạ?"
"Trứng hấp sò điệp và cháo thịt băm."
Lương Tri mắt cong cong, sung sướng khoe: "Lần trước con có nói với anh ấy là con thèm món này!"
Dì Lâm bật cười trước vẻ trẻ con của cô: "Những lời cô nói, ngài ấy luôn ghi nhớ trong lòng."
Phải rồi... Lương Tri cúi đầu. Thế nên, tối nay anh nhất định còn buồn hơn cả cô.
Cô đi dép vào, thậm chí không kịp vào phòng ngủ thay bộ lễ phục trên người đã rón rén lẻn vào bếp.
Cầu Cầu như thể biết cô muốn tìm ai, nó vểnh cái mông nhỏ chạy trước cô vào bếp, đến nơi còn nhanh hơn cô.
Lúc này, Phó Kính Thâm đã thay bộ vest ở buổi tiệc bằng bộ đồ mặc ở nhà thoải mái. Anh xắn tay áo lên khuỷu tay, để lộ cánh tay rắn chắc. Chiếc tạp dề màu hồng mà Lương Tri mua nhưng chưa bao giờ dùng được buộc quanh eo anh. Anh cúi đầu kiên nhẫn băm thịt và rau củ. Bóng lưng toát lên vẻ của một người chồng đảm đang. Lương Tri nhẹ nhàng tiến đến gần anh, vòng tay mềm mại ôm lấy eo anh từ phía sau.
Phó Kính Thâm đang cho rau xanh vào nồi nước sôi, cánh tay của Lương Tri bất ngờ vòng lên ôm lấy anh. Theo phản xạ, anh dùng tay còn lại đặt lên tay cô, sợ nước nóng bắn vào làm bỏng làn da mềm mại của cô.
Cô gái nhỏ nghiêng đầu, má áp chặt vào lưng anh, nhắm mắt lại hít hà mùi hương quen thuộc luôn khiến cô thấy yên lòng trên người anh. Một lúc sau, cô khẽ cất lời: "Phó tiên sinh, em không giành được giải thưởng..."
"Buồn à? Bé yêu của anh đã rất giỏi rồi. Chặng đường phía trước còn dài, sẽ có cơ hội thôi." Anh nhẹ nhàng v**t v* cánh tay hơi lạnh của cô, dịu giọng dỗ dành: "Anh nấu món lần trước em nói muốn ăn, sắp xong rồi. Có đói không, hửm?"
"Có..." Cô dụi má vào anh, gật đầu, rồi ngập ngừng nói tiếp: "Em chỉ sợ anh buồn thôi."
"Hửm?"
"Lần trước chúng ta đã hứa với nhau, nếu giành được giải thì sẽ công khai. Nhưng em chưa đủ tốt, em không làm được."
Phó Kính Thâm cau mày, cảm thấy tâm trạng cô có vẻ không ổn. Anh lập tức dừng mọi việc đang làm, quay người lại ôm cô gái bé bỏng vào lòng, nhìn thẳng vào đôi mắt hạnh long lanh nước của cô: "Không sao cả, không công khai cũng không sao. Dù thế nào đi nữa thì chuyện em là vợ anh sẽ không thay đổi, thế là đủ rồi, anh chẳng bận tâm đến chuyện gì khác nữa."
Lương Tri lắc đầu, bĩu môi, vẻ mặt đầy áy náy: "Phó tiên sinh, anh nhất định buồn lắm đúng không... Nhưng em nghĩ rồi, công khai cũng chẳng có gì xấu cả. Trước đây là em trẻ con."
Cô gái nhỏ ngước đầu lên, đôi mắt lấp lánh: "Chúng ta công khai đi. Không sao đâu, dù có đoạt giải hay không, em vẫn là vợ của anh."
Khóe môi nở nụ cười, ánh mắt nhìn Phó Kính Thâm có chút e thẹn. Nhưng lúc này, anh thậm chí không thể kiểm soát được hơi thở của mình.
"Em nói gì cơ?" Giọng anh khàn khàn.
Lương Tri cựa quậy trong vòng tay anh một lúc, không dám nói lại lần nữa. Dù sao cô gái nhỏ vẫn còn ngượng ngùng.
Phó Kính Thâm nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn mà anh nhìn bao nhiêu lần cũng không bao giờ thấy chán của cô. Một lúc sau, anh khẽ thở dài, nhưng trái tim lại ngập tràn sự ngọt ngào: "Biết xót anh rồi sao?"
Lương Tri vòng hai tay ôm eo anh, khẽ "ừm" một tiếng, thậm chí còn không dám ngẩng đầu lên.
Phó Kính Thâm bế cô lên mặt bếp, nâng cằm cô lên và đặt một nụ hôn thật sâu.
Hôn xong, Lương Tri cảm thấy mình sắp nghẹt thở, cô mềm nhũn tựa vào vai anh, bàn tay nhỏ nắm lấy vạt áo anh.
"Không cần đâu." Một lúc sau, giọng nói trầm ấm của anh vang lên trên đỉnh đầu cô: "Em còn trẻ đã lấy anh rồi. Công khai ngay lúc này sẽ không tốt cho sự phát triển của em sau này. Tối nay anh cũng đã nghĩ rất nhiều. Em cứ diễn xuất thật tốt, làm những gì em thích, những chuyện khác không cần lo, đã có anh lo hết rồi."
Lương Tri kinh ngạc ngước khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn anh, không dám tin những lời này lại thốt ra từ miệng người đàn ông trước mặt.
"Anh quả thật bá đạo, vô lý, h*m m**n chiếm hữu cũng rất mạnh. Anh ước gì cả thiên hạ đều biết em là người phụ nữ của anh, để ai cũng phải e dè mà tránh xa em. Nhưng em không làm gì sai cả, kết quả đó chắc chắn sẽ mang đến phiền phức cho em. Anh đang từ từ thay đổi, cho em không gian và sự tự do. Chỉ mong vợ của anh sau này cũng sẽ nhớ đến những điều tốt đẹp của anh, đừng bao giờ rời xa anh, nhé?"
Anh đang dọn đường cho tương lai của cô. Có lẽ ngay cả Lục Tùy cũng không thể hiểu được anh sợ cô rời xa mình đến mức nào.
"Đương nhiên em sẽ không rời đi rồi." Lúc này, mắt Lương Tri nóng lên, cô lắc lắc tay anh nũng nịu: "Em đâu nỡ xa Phó tiên sinh..."
Phó Kính Thâm cong môi cười nhẹ. Nước trong nồi đã sôi, bọt khí cũng nổi lên ùng ục. Anh nâng cằm cô gái nhỏ lên, trong mắt ẩn chứa h*m m**n: "Còn ăn cháo nữa không?"
Lương Tri lập tức hiểu ý anh, mặt đỏ bừng, một lúc sau mới lí nhí nói: "Không ăn nữa, ông xã bế em."
Người đàn ông cười trầm thấp, bế bổng cô lên rồi bước nhanh lên lầu. Đôi chân dài của anh đi rất nhanh, Cầu Cầu ở phía sau đuổi theo cặp đôi kỳ lạ này suýt thì đứt hơi, nhưng chân nó quá ngắn nên đuổi thế nào cũng không kịp.
Cả đêm hôm đó, dường như Lương Tri muốn bù đắp cho người đàn ông của mình nên rất chủ động. Ngay cả khi anh đưa ra những yêu cầu quá đáng, lật người và dỗ dành cô tự mình làm, cô cũng không từ chối.
Nhưng sức lực vẫn không đủ, cuối cùng, quyền chủ động vẫn thuộc về tay Phó Kính Thâm. Anh thỏa mãn tột cùng, còn Lương Tri khóc không ra tiếng. Đến phút cuối, Phó Kính Thâm ghé vào tai cô cười khe khẽ, khản giọng nói: "Không công khai cũng tốt, chuyện tình bí mật này cũng đủ k*ch th*ch rồi."