Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Editor: Đào
"Phó tổng thật hào phóng."
Mãi một lúc sau anh mới buông cô ra. Cô gái nhỏ ở ghế phụ mềm nhũn dựa vào lưng ghế, trên hàng mi cong vút còn vương vài giọt nước, trông như vừa bị bắt nạt thê thảm.
Lớp áo khoác dày cộp bên ngoài của cô bị Phó Kính Thâm làm cho nhàu nhĩ, khóa kéo mở đến tận bụng dưới. Phó Kính Thâm nhìn thấy, trong lòng lại ngứa ngáy, nhưng anh cũng biết mình phải buông tay rồi.
Khi anh nghiêng người lại gần, đôi mắt Lương Tri đang nhắm lại liền yếu ớt mở ra nhìn anh, cứ ngỡ anh còn muốn làm gì nữa, hàng lông mày thanh tú khẽ nhíu lại, khóe mắt đã ửng đỏ vì tủi thân.
"Được rồi, được rồi, không trêu em nữa. Anh chỉ là không nỡ xa em thôi mà, hửm? Cô bé đáng thương." Người đàn ông sau khi thỏa mãn thì tâm trạng rất tốt, giọng nói vẫn dịu dàng như thường lệ.
Vừa nói, anh vừa cẩn thận kéo khóa áo khoác bông cho cô. Xong xuôi, anh lật người ra ghế sau lấy chiếc khăn quàng cổ mang theo. Chiếc khăn màu đen tuyền đơn giản, không có chút hoa văn nào, trông chẳng có chút thẩm mỹ nào với con gái, nhưng nó vừa dày vừa mềm mại, vừa quàng vào đã cảm nhận được hơi ấm. Anh kiên nhẫn quấn khăn cho cô, chiếc khăn là của anh, vẫn còn vương mùi hương thoang thoảng của anh. Lương Tri cúi đầu khẽ hít hà, gần nửa khuôn mặt trắng trẻo của cô đã giấu trong chiếc khăn.
Mùi hương này cô đã quá quen thuộc. Cô trấn tĩnh lại một lúc, hơi thở dần đều, vành tai vẫn ửng đỏ vì ngượng ngùng lúc nãy vẫn chưa phai. Cô gái nhỏ với đôi mắt to ướt át nhìn chằm chằm vào anh. Anh kiên nhẫn và điềm đạm, chỉ là nghĩ đến việc sắp phải đi, trên mặt bớt đi vài phần tươi cười.
Lương Tri không kìm được đưa bàn tay mềm mại lên vuốt má anh. Đường cằm của anh cứng cáp, khiến lòng bàn tay cô càng thêm mềm mại.
"Phó tiên sinh sắp phải đi rồi." Thực ra cô cũng chẳng nỡ.
Phó Kính Thâm khẽ hừ một tiếng, thắt chiếc khăn quàng cổ đơn giản đúng kiểu thẳng nam. Sau đó, bàn tay to lớn của anh đặt lên mu bàn tay cô đang còn trên má anh: "Sao lạnh thế này."
"Trời lạnh mà, đã tháng 12 rồi."
Giữa tháng 12 ở Càn thị, ngoài cửa sổ xe, khắp nơi đều thấy những cây cổ thụ trơ trụi chỉ còn cành khô. Lá úa rụng đầy đất khiến vùng núi càng thêm tiêu điều. Sáng sớm vừa đến đây, sương mù còn rất dày, trên nửa sườn núi cao, nhiệt độ thấp hơn trong Càn thị vài độ. Mọi người nói chuyện trong phim trường không có máy sưởi, miệng cứ phả ra hơi trắng, thật sự rất lạnh.
Phó Kính Thâm mím môi không nói, bàn tay to lớn nắm lấy tay cô, xoa xoa một lúc, đến khi lòng bàn tay cô ấm lên rồi mới miễn cưỡng buông ra.
"Ở nhà ấm áp hơn nhiều, chạy đến đây chịu khổ làm gì, đồ ngốc."
Khóe mắt Lương Tri tràn ngập ý cười: "Vậy thì Phó tiên sinh về nhà nhanh đi, nhà ấm áp mà."
Người đàn ông nhướng mày, chỉ muốn trói cô gái nhỏ bướng bỉnh này lại rồi mang về nhà: "Đuổi anh đi đấy à?"
"Lát nữa trời tối, đường núi khó đi, em sẽ lo cho anh." Lương Tri dịu giọng, hai tay ôm lấy eo anh để sưởi ấm. Phó Kính Thâm cúi đầu xoa rối mái tóc cô.
Anh tựa cằm l*n đ*nh đầu cô, rồi lại cúi xuống hôn lên mái tóc thơm tho: "Chăm sóc bản thân cho tốt, ăn uống đầy đủ, không được lén lút giảm cân, cũng đừng làm những việc nguy hiểm," cuối cùng còn khó xử thêm một câu: "Nghĩ về anh nhiều một chút..."
Đối với anh, Lương Tri giống như một con chim được nuôi dưỡng cẩn thận nhiều năm, nhưng giờ lại bị ép rời khỏi chiếc lồng vàng. Anh có rất nhiều lo lắng và không nỡ, nhưng cô lại khao khát sự tự do.
Anh cho cô xuống xe, nhìn cô cứ đi được vài bước lại ngoái đầu nhìn lại, chạy về phía căn nhà rách nát ở trường quay rồi mới lái xe rời đi.
Trong lòng anh ghi nhớ những điều cô đã nhắc nhở trong ngày kỷ niệm kết hôn. Trước đây, anh không hề biết đến sự tồn tại của những thứ này, cũng luôn không hiểu tại sao cô gái vốn dĩ đã dần dần nới lỏng thái độ với anh, thường xuyên mỉm cười trước mặt anh, thậm chí còn tỉ mỉ ghi lại ngày kỷ niệm mà anh cứ nghĩ chỉ có một mình anh nhớ vào cuốn sổ của mình lại đột nhiên thay đổi thái độ, tiếp tục bài xích anh, cuối cùng còn buộc anh phải dùng cách đó để cô rời đi. Anh từng không nghĩ có vấn đề gì ở đây cả, chỉ đơn giản nghĩ rằng cô không yêu anh, vậy thì mọi chuyện đều bình thường. Giờ đây, anh bắt đầu tin rằng cô đã từng yêu anh, vậy thì nhất định phải điều tra rõ vấn đề này.
Người đàn ông lái xe về biệt thự, bước vào căn phòng ngủ phụ mà trước đây cô luôn không cho anh đến gần. Lúc đó, anh biết cô tâm trạng không tốt, cả người u uất buồn bã, lo lắng cô sẽ sinh bệnh, thế nên người đàn ông vốn dĩ không biết nhượng bộ đã dành cho cô một không gian nhỏ. Anh không chạm vào, không xâm phạm, chỉ cần cô nguyện ý ở bên cạnh anh là đủ rồi.
Giờ cô không ở bên cạnh, người đàn ông lần đầu tiên bước vào thế giới nhỏ thật sự thuộc về cô.
Lương Tri sau khi mất trí nhớ không có gì phải bận tâm, cũng chẳng có bí mật gì với anh, vì vậy rất nhiều thứ đều để lung tung trên bàn, hoàn toàn không phòng bị.
Phó Kính Thâm vốn dĩ không phải là người tốt lành gì, chuyện tò mò đời tư người khác đối với anh mà nói chẳng phải là việc lớn, làm cũng không có gánh nặng tâm lý.
**
Khi Lương Tri trở lại phim trường, họ cũng đã từ tiệc khai máy trở về, dù sao có việc nghiêm túc cần làm nên không ai uống quá chén.
Khá nhiều diễn viên đã được trợ lý giúp thay trang phục cho cảnh quay sắp tới, còn Lương Tri trở về tay không, trên cổ còn quấn một chiếc khăn quàng lớn một cách kỳ lạ. Trông thì có vẻ rất ấm áp, nhưng Lý Hữu Hữu nhìn từ trên xuống dưới, cứ cảm thấy có gì đó là lạ không thể tả.
"Tri Tri, vừa nãy cô đi lấy trang phục của nữ quỷ cơ mà, không tìm thấy sao?" Lý Hữu Hữu đưa tay vuốt lại những lọn tóc hơi rối của cô.
Nhân vật mà Lương Tri đóng lần này là một giáo viên thôn quê, để kiểu tóc ngắn màu đen gọn gàng. Trước khi đến phim trường, cô đã hẹn Tiểu Sương đi tiệm cắt tóc, cắt phăng toàn bộ phần đuôi tóc màu xanh đậm trước đó. Thợ cắt tóc đã tỉa tót gọn gàng, giờ đây mái tóc dài vừa chạm vai, uốn cong ôm vào cổ, trông rất hiền lành. Khi không mặc bộ trang phục công sở trưởng thành của cô giáo Như Nguyệt, cô trông hệt như một nữ sinh vừa vào trường.
Lúc ấy, sau khi cắt tóc xong về nhà, Phó Kính Thâm nhìn thấy liền nhíu chặt mày. Anh thích nhìn cô mồ hôi nhễ nhại, mái tóc dài rối bời dưới thân mình. Tóc ngắn đi một tấc, lòng anh lại thấy trống vắng một tấc. Tuy nhiên, mái tóc ngắn ngủn, mềm mại ngoan ngoãn của cô lại có sức hút kỳ lạ, khiến cô trở nên tươi trẻ, hồn nhiên, trông nhỏ tuổi hơn rất nhiều. Anh càng nhìn càng thấy bứt rứt, chỉ đành nghiến răng, giọng nói có chút khàn khàn hỏi: "Nhóc con, em bao nhiêu tuổi?"
Lương Tri đảo đôi mắt đen láy, hai tay chắp sau lưng, tinh nghịch trả lời: "Mới 16 thôi."
Anh vừa bực vừa buồn cười: "Vậy anh đúng là một tên súc sinh rồi."
Tóc của Lương Tri mềm và mỏng, không dễ bị rối, trông gọn gàng, sạch sẽ. Lý Hữu Hữu chỉ vuốt nhẹ vài cái là đã suôn mượt, rủ xuống chiếc khăn quàng cổ màu đen to sụ.
Lý Hữu Hữu đã thay trang phục xong. Vai của cô là bạn thân của nữ chính, vì thế tất cả các cảnh quay chỉ cần mặc những bộ đồ bình thường mang hơi hướng cổ xưa một chút. Còn Lương Tri thì có vài bộ đồ công sở và váy dài trắng với những vệt máu loang lổ khác nhau.
Lương Tri nhất thời không biết trang phục của mình ở đâu. Vừa nãy cô bị An Khải lừa ra ngoài, giờ chỉ đành đưa ánh mắt cầu cứu về phía anh.
"Tôi lại cho đội phục trang mang đồ của cô đi kiểm tra trước rồi. Chiếc váy trắng cô sẽ phải mặc để bò dưới đất, dễ bị sờn, nên đã đặt làm riêng vài bộ giống hệt nhau. Nhưng vết máu được thêm vào bằng tay, nếu vị trí khác nhau quá nhiều sẽ dễ bị lộ."
Lương Tri gật đầu, Lý Hữu Hữu cũng thấy hợp lý.
Sau buổi hội ý, cô ấy và Lương Tri có mối quan hệ khá thân thiết, hai người thường xuyên trò chuyện qua Wechat hàng giờ liền. Lúc này, trong khoảng thời gian chờ đợi đèn và đạo cụ được sắp xếp, cô ấy vô tư thò hai tay vào trong chiếc khăn quàng cổ ấm áp của cô.
Lương Tri chợt cảm thấy lạnh, "A" lên một tiếng, cả người mềm mại đáng yêu, trông có chút ngây ngô khiến Lý Hữu Hữu cười khanh khách.
"Trong này của cô ấm thật đấy! Tôi đặt chỗ trước nhé."
Lương Tri đưa tay thọc lét eo cô ấy. Lý Hữu Hữu vừa đỡ vừa tránh, hai người cười đùa một lúc. Lúc cao hứng quá, Lương Tri không kiểm soát được lực tay, vô tình làm tuột chiếc khăn quàng cổ mà Phó Kính Thâm đã quấn cẩn thận cho cô.
Thời tiết lạnh buốt, Lý Hữu Hữu cảm thấy áy náy. Sợ cô bị lạnh, cô ấy vội vã túm lấy hai đầu khăn, định quấn lại cho bạn.
Lương Tri cười nói không sao, lúc nãy hai người đùa giỡn một lát, cơ thể đã ấm lên rồi.
Nhưng khi quấn được nửa chừng, tay Lý Hữu Hữu đột nhiên dừng lại. Cô ấy nheo mắt nhìn kỹ một lúc rồi mới tiếp tục quấn, miệng không ngừng cảm thán: "Trời ơi, Tri Tri, tiểu hoa như cô đúng là có kinh tế thật đấy. Chiếc khăn này tôi đã thấy ở Tuần lễ thời trang năm nay rồi." Cô ấy khẽ kéo cái nhãn đen mềm mại lộ ra một chút. Viền nhãn được dập nổi mạ vàng, tên thương hiệu cũng được thêu ẩn hiện, kín đáo mà vẫn toát lên vẻ cao cấp. Lý Hữu Hữu nuốt nước bọt rồi nói tiếp: "Chính là hãng này. Hồi đó tôi thấy người mẫu nam quàng cái này đi catwalk, còn lén dùng tài khoản phụ trên mạng trêu là càng ngày càng không hiểu nổi thời trang. Nhưng rồi fan cuồng của hãng đã tiện tay ném cho tôi một bài phổ cập khoa học, thế là chị đây... à, em đây lập tức câm nín."
"Cái gì mà "phổ cập khoa học" cơ?" Chiếc khăn này là của Phó Kính Thâm, cô không quá để ý đến những thứ này.
"Cái này còn đắt hơn một căn hộ 200 mét vuông ở vành đai bốn Càn thị của tôi đấy. Nghe nói nhãn hiệu này không phải có tiền là mua được đâu." Cô nàng nhìn Lương Tri với vẻ mặt đầy ngưỡng mộ. "Không biết tám mươi năm nữa tôi có sở hữu được một chiếc khăn như thế này không nhỉ!"
Lương Tri bị ý chí chiến đấu bỗng dưng trỗi dậy của cô ấy làm cho bật cười, đưa tay vỗ nhẹ lên vai cô ấy: "Không sao đâu. Tám mươi năm nữa chúng ta sẽ mua gậy chống đính kim cương và xe lăn bằng vàng nguyên khối!"
Lý Hữu Hữu gật đầu nhanh như gà mổ thóc, nghiến răng, xắn tay áo kéo cô về học thuộc lời thoại.
Bên cạnh, chuyên gia trang điểm đi ra gọi hai người vào trang điểm. Lớp trang điểm cho vai diễn của Lý Hữu Hữu không cần quá phức tạp, chỉ đơn giản là chỉnh sửa màu da và những khuyết điểm nhỏ là xong. Sau khi trang điểm xong, cô nàng ôm một xấp kịch bản, ngồi cạnh ghế của Lương Tri và lẩm nhẩm.
Phân cảnh đầu tiên của Lương Tri không phải là hình ảnh giáo viên Như Nguyệt còn sống. Thời gian quay phim của cô được ấn định sau tám giờ tối, khi trời dần tối cũng là lúc hồn ma cô gái nhỏ xuất hiện.
Trang điểm ma nữ khá phức tạp, không chỉ phải đánh lớp nền dày cộm trên mặt, rồi vẽ thêm máu và những vết thương bầm tím, mà cả cánh tay, bắp chân và những chỗ hở ra ngoài cũng không được bỏ qua.
Cô không thoải mái như Lý Hữu Hữu, chỉ một lần hóa trang cho vai diễn thôi mà đã mất cả buổi chiều.
Giữa chừng, Hữu Hữu được trợ lý đưa đi quay trước. Vai cô bạn thân của cô ấy gần như luôn đi theo nữ chính. Ngay cả những cảnh phát hiện ra manh mối trong nhà, cô ấy cũng có mặt bên cạnh. Cô ấy còn trêu Lương Tri rằng, vai diễn của mình nhiều đến mức gần bằng nữ chính, nhưng tiền thì chỉ bằng chưa đến một phần hai mươi của nữ chính. Cô ấy không biết bao giờ mới kiếm đủ tiền mua gậy chống đính kim cương và xe lăn bằng vàng.
Nữ chính quay cảnh này đến khi màn đêm buông xuống, Lý Hữu Hữu cũng quay đến tối.
Khi tan làm, bụng đói meo, đồ ăn trưa đã tiêu hóa sạch từ lâu.
Đêm về lạnh giá, nhiệt độ giảm đi đáng kể so với ban ngày. Cô ấy xoa bụng rời khỏi phòng trong đi ra ngoài, trợ lý thấy vậy liền cầm áo khoác lông vũ tới, quấn cô ấy lại thật kỹ.
Sau đó, anh ta đưa một hộp cơm cho cô ấy: "Chị Hữu Hữu, ăn nhanh đi, nguội hết rồi."
Lý Hữu Hữu gật đầu, vội vàng nhận lấy. Lúc này, cô ấy chẳng còn bận tâm đến việc giữ dáng nữa, ăn lấy ăn để. Một lúc sau, cô ngẩng đầu hỏi: "Tri Tri đâu rồi? Cô ấy đã ăn chưa?"
"Cô Lương vẫn còn ở phòng hóa trang, chắc không ăn được đâu ạ. Cô ấy trang điểm cả buổi chiều, môi toàn là máu giả, ăn vào sẽ trôi hết. Hơn nữa, lúc nãy em ra căn tin thì hậu cần đã dọn rồi, còn sót lại chút cơm nguội lạnh."
Lý Hữu Hữu nhíu mày, thầm mắng bản thân quá sơ suất. Lương Tri không ký hợp đồng với công ty, ngay cả một trợ lý cũng không có. Cô không dặn trợ lý của mình giúp đỡ Lương Tri nên cô ấy chỉ đành chịu đói một mình.
Phần diễn của Diêu Dĩnh kết thúc vào hơn bảy giờ, đoàn đạo cụ và ánh sáng cần chút thời gian để bố trí bối cảnh. Phần diễn của Lương Tri được sắp xếp vào chín giờ, lúc này cô đã trang bị sẵn sàng nhưng chỉ có thể trốn một mình trong căn phòng nhỏ để ngủ. Vừa nãy, cô đã ra ngoài hỏi về lịch trình với khuôn mặt đầy máu me, vô tình làm mấy diễn viên trẻ la hét, vì vậy đành phải trốn một lúc.
Ánh đèn trong phòng mờ nhạt, trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ chỉ có một chiếc gương nhỏ. Dù vừa nãy ở phòng trang điểm, cô đã ngắm mình suốt cả buổi chiều và chuẩn bị tâm lý rất lâu nhưng vẫn không dám soi gương một mình.
Nghĩ tới nghĩ lui, cô bèn lấy chiếc vali lớn mà Phó Kính Thâm đã soạn giúp ra để sắp xếp lại, lấy trước những vật dụng cần dùng trong hai ngày tới.
Nhưng chưa kịp sắp xếp xong, từ nửa còn lại của vali lại văng ra một chiếc hộp da mềm. Chiếc hộp có khóa kim loại nhưng không khóa. Cô thấy trước đây mình chưa từng thấy thứ này nên tò mò mở ra.
Bên trong, mười mấy cọc tiền hồng hào đổ ra. Lương Tri hơi ngạc nhiên, đang định gọi cho Phó Kính Thâm thì điện thoại của cô lại reo lên trước.
Là cuộc gọi video từ Phó Kính Thâm. Sóng điện thoại trên núi không tốt lắm, trước đó anh đã gọi năm sáu lần nhưng chỉ lần này là kết nối được.
Lương Tri theo thói quen bắt máy, khoảnh khắc cô chỉnh lại góc quay, cô giật mình vì hình ảnh của chính mình trong màn hình.
Phó Kính Thâm thấy cô rụt người lại ngồi lên vali, không nhịn được cười: "Anh còn chưa sợ, em lại tự dọa mình rồi."
Lương Tri chu môi, trong mắt cũng ánh lên ý cười khi thấy anh: "Anh không thấy sợ sao?"
"Sợ gì? Vợ của anh thì có gì mà sợ."
"Đẹp không?" Lương Tri không nhịn được cười, cô biết rõ dáng vẻ này mà để anh nói là "đẹp" thì rõ ràng là cô đang làm nũng.
Thế nhưng anh vẫn rất nể mặt: "Đẹp không tả nổi."
Cô thật sự rất đẹp, chỉ cần là Lương Tri của anh, bất kể ở dáng vẻ nào cũng có thể dễ dàng câu hồn anh.
Khoảnh khắc sau, người đàn ông lại khoác lên mình vẻ bất cần, lười biếng dựa vào ghế xoay trong văn phòng, giọng nói khàn khàn: "Anh muốn làm em."
"Hả?" Tín hiệu trên núi thật sự rất tệ, cuộc trò chuyện của hai người cứ chập chờn. Phó Kính Thâm nói không lớn, Lương Tri cũng không nghe rõ: "Anh vừa nói gì cơ?"
"... Anh nhớ em." Khóe môi anh nở nụ cười, đành bất lực sửa lại lời.
"Em cũng vậy." Khuôn mặt cô gái nhỏ bị che phủ bởi nhiều lớp phấn dày, lúc này không nhìn thấy được vẻ ngại ngùng.
Đối diện với một nữ quỷ mà lại nói yêu và nhớ, Phó Kính Thâm cảm thấy mình đúng là phát điên rồi. Tuy nhiên, anh không thể không thừa nhận mình đã bệnh đến mức vô phương cứu chữa, bất kể cô trông như thế nào, anh cũng không thể từ chối.
Một lát sau, cô bỗng nhớ đến xấp tiền mặt vừa lấy ra từ vali, cô quay người, cầm một xấp lên, giơ trước ống kính: "Anh bỏ vào à?"
"Ừ."
"Để làm gì vậy, em không thiếu tiền."
"Nếu muốn mua gì cũng tiện, trong núi chắc chỉ dùng tiền mặt thôi."
Lương Tri gật đầu. Ở bên anh đã lâu, cô gần như chẳng mấy khi phải tiêu tiền. Khi ra ngoài với Tiểu Sương, cô cũng thoải mái dùng tiền trong điện thoại, chưa bao giờ phải bận tâm về chuyện này. Bây giờ anh nghĩ chu toàn hơn cả cô, ánh mắt cô tràn ngập ý cười: "Phó tổng thật hào phóng."
"Không biết cô Lương có hài lòng không."
Lương Tri cong môi cười, sau đó chu môi thơm vào màn hình điện thoại.
Phó Kính Thâm ở bên kia không nhịn được cười: "Cứ nợ đấy, đừng để cái màn hình điện thoại được lợi, lần sau anh đòi lại hết."
Lời tác giả:
Phó thiếu: Tôi xin được chơi nữ quỷ nhé.
Lục Tùy: Trời đất, anh đến phòng khám của tôi chữa đi, bị bệnh rồi!
An Khải: Muốn xem!
Tri Tri: Bác bỏ, bác bỏ!!!