Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Editor: Đào
"Không sợ anh quay lại bắt em sao?!"
Bữa trưa kết thúc rất nhanh. Các nghệ sĩ vốn quen khắt khe với bản thân để giữ vóc dáng nên không ăn nhiều. Thấy Phó Kính Thâm và An Khải có mặt, vài diễn viên giỏi giao tiếp liền cầm ly rượu lên, háo hức thử tài. Dù sao thì ở quốc gia này, làm ăn trên bàn rượu mới có "tình cảm thật".
Tiền bối đã mời rượu, lớp hậu bối cũng không thể không làm theo, không thể để mình trông thiếu hiểu biết và kém cỏi trong bữa ăn. Vì vậy, gần như ly rượu của mỗi diễn viên trên bàn đều được rót đầy.
Tuy Phó Kính Thâm không thích xã giao, trong hầu hết các trường hợp, anh không cần phải ra mặt nhưng tửu lượng của anh không tồi, uống rượu đối với anh không phải là vấn đề. Chỉ là trước đây, không ai dám mời rượu anh như vậy. Nhưng lúc này, khi mọi người thấy vẻ dịu dàng trên ánh mắt và tính tình hiền lành của Phó tổng khi nói về cô vợ nhà mình, nhất thời quên mất những lời đồn thổi và phong cách đáng sợ của Phó thiếu.
Khi mọi người đều nâng ly, dù biết tửu lượng của mình không tốt, Lương Tri cũng không dám không uống. Mặc dù trong giới giải trí, xét về danh tiếng và sức ảnh hưởng, đa số nghệ sĩ có mặt đều không thể sánh bằng cô, nhưng cô đến đây với tâm thế của một người mới. Cô tự biết mình ở đâu, trong lòng tôn trọng các tiền bối, cả người ngoan ngoãn đến lạ.
Quả nhiên, Phó Kính Thâm nhíu chặt mày. An Khải nghiêng đầu nhìn lén một cái, thầm hít một hơi khí lạnh. Bọn khốn này gây sự với ai không gây, lại cứ nhằm vào chỗ chết mà lao. Tính nết của người này anh ta hiểu rõ nhất, nếu bị chọc giận, giây trước còn nói chuyện vui vẻ, giây sau đã trở mặt không quen biết.
Để bảo toàn sự an nguy cho đoàn phim nhỏ bé của mình, An Khải nắm chặt tay, ho nhẹ hai tiếng bên môi, rồi cứng rắn nâng ly rượu trên bàn, mở lời vừa khách sáo lại vừa khôn khéo: "Khụ, cái này, cảm ơn Phó tổng đã ủng hộ mạnh mẽ cho đoàn phim Như Nguyệt chúng tôi. Đúng là "đùi vàng" đáng tin cậy. Sau này mong Phó tổng chi tiền thêm, tài khoản của tôi luôn rộng cửa chào đón anh."
"..." Phó Kính Thâm lạnh lùng liếc anh ta một cái.
Nếu lời này mà người khác nói thì chắc chắn sẽ bị gán mác là kẻ trơ trẽn, không biết xấu hổ. Người khác nếu có tâm địa xấu, thậm chí không cần đợi đến ngày mai, chắc chắn sẽ gắn kèm từ khóa "quy tắc ngầm" rồi lên hot search ngay.
Tuy nhiên, từ miệng An Khải nói ra lại khác, ai cũng nghe ra được ý trêu chọc trong lời nói. Dù Phó Kính Thâm có chi ra không ít tiền thật thì đó cũng chỉ là tình anh em sâu sắc giữa những công tử nhà giàu.
May mà Phó Kính Thâm cũng hiểu ý anh ta, anh hờ hững nhếch môi cười, lười biếng tựa vào lưng ghế, tùy tiện cầm lấy ly rượu trên bàn, giọng điệu nhàn nhạt: "Tôi đã chi ra mấy trăm triệu cho cậu để làm cái nơi tồi tàn này, không biết đã tham ô bao nhiêu rồi nhỉ...". Nói xong, anh dùng ly rượu của mình chạm vào ly rượu còn đang lơ lửng giữa không trung của An Khải. Tiếng ly thủy tinh va vào nhau trong trẻo, ngay lập tức thu hút sự chú ý của Lương Tri.
Nhưng khi cô kịp nhận ra, nửa ly rượu đã vào bụng người đàn ông bên cạnh. Anh cố ý nghiêng đầu nhìn cô, Lương Tri bàng hoàng che đi vẻ xấu hổ và giận dỗi.
Cái ly đó là của cô, lúc nãy trong bữa tiệc cô dùng để uống. Sau đó nó được rót đầy rượu, chưa kịp uống thì đã bị Phó Kính Thâm "cướp" mất. Cô không phải tiếc rượu, nhưng trước mặt bao nhiêu người như vậy, hai người dùng chung một cái ly thì ra thể thống gì chứ!
Tim cô đập mạnh, lo lắng những người khác cũng đã chú ý, cô không nhịn được mà liếc ngang liếc dọc để xem biểu cảm và phản ứng của những người xung quanh.
Phó Kính Thâm thích thú nhìn cô rất lâu. Cô hoàn toàn không biết vẻ cẩn thận, chột dạ của mình đáng yêu đến nhường nào.
Anh không định buông tha cho cô. Cứ nghĩ đến lát nữa kết thúc bữa tiệc, anh sẽ lái xe rời đi, bỏ lại cô một mình giữa chốn rừng núi này còn bản thân quay về ngôi nhà lạnh lẽo không có hơi ấm của cô, cả ngày đối mặt với chồng tài liệu trên bàn làm việc, phòng nghỉ trên lầu cũng sẽ không còn hình bóng cô gái mặc bộ đồ ngủ màu hồng, ôm chăn của anh ngủ trưa chờ anh về nhà như thời gian trước nữa, Phó Kính Thâm lại thấy bực bội.
Chiếc ly từ từ xoay tròn trong ngón tay anh. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc ly, cố ý bày ra vẻ hối lỗi: "Ôi, cầm nhầm ly rồi, cái này là của cô phải không? Lương... cô Lương?"
Một người đàn ông như Phó Kính Thâm, dù ngồi ở đâu cũng là tâm điểm. Mặc dù những người có mặt không nhìn anh suốt nhưng sự chú ý của họ luôn hướng về anh. Chỉ một câu nói nhẹ bẫng của anh cũng đủ thu hút sự chú ý của mọi người.
Hơn chục cặp mắt đồng loạt nhìn về phía Lương Tri và Phó Kính Thâm. Cô tuyệt vọng nhắm mắt lại, vừa xấu hổ vừa thẹn thùng nhưng lại không dám để lộ cảm xúc khác thường của mình.
Nhất thời không ai dám lên tiếng, ngay cả hơi thở cũng cố gắng thả chậm, sợ không nghe rõ lời Phó tổng nói bên kia.
An Khải cũng không mở lời. Ngược lại, Diêu Dĩnh để ý thấy trên mặt Phó tổng hình như có ý cười, trông không giống sắp nổi giận. Cô ta luôn muốn xen vào nên không đợi Lương Tri lên tiếng đã mở lời: "Phó tổng không biết cô ấy sao? Tên cô ấy là Lương Tri, lần này vào vai nữ quỷ. Vừa nãy đạo diễn An gọi cô ấy là "nữ quỷ" cũng là ý này."
Diêu Dĩnh thao thao bất tuyệt giới thiệu một tràng. Phó Kính Thâm chẳng thèm liếc nhìn cô ta, chỉ dán mắt vào khuôn mặt phúng phính đáng yêu của cô vợ nhỏ, giọng trầm trầm lặp lại: "Lương Tri?"
Lương Tri sững sờ. Anh hiếm khi gọi cả họ lẫn tên cô, đây cũng là lần đầu tiên anh giả vờ như mới quen cô trước mặt mọi người. Trong giọng nói của anh ẩn chứa tình yêu nồng nàn, dù chỉ là hai từ nhẹ bẫng nhưng khi thốt ra từ miệng anh lại nghe hay đến lạ, khiến lòng người ngứa ngáy.
Cô ngại ngùng không dám đáp lời, Diêu Dĩnh liền nhanh nhảu khuấy động không khí: "Tri Tri, mau chào Phó tổng đi. 80% kinh phí đoàn phim chúng ta đều nhờ Phó tổng tài trợ đấy, phải cảm ơn anh ấy cho tử tế."
An Khải bất giác giật giật khóe miệng. Anh ta không biết mình đã tìm đâu ra một nghệ sĩ kỳ quặc đến vậy, rõ ràng giây trước còn nhiệt tình bắt chuyện với Phó Kính Thâm, quay đi đã quên mất mục đích của mình, lại đẩy Lương Tri, người có ngoại hình và tính cách hơn hẳn cô ta về phía anh, chẳng khác nào một tú bà...
Dù sao thì Diêu Dĩnh cũng là tiền bối nên dù Lương Tri trong lòng không muốn để ý đến Phó Kính Thâm đang lên cơn này nhưng ngoài mặt vẫn phải giữ thể diện cho đàn chị.
Cô cắn cắn môi, cẩn thận quay người lại, ngoan ngoãn gật đầu với anh, suốt quá trình thậm chí còn không dám nhìn vào mắt anh. Sau đó, đôi môi hồng khẽ mở, nhẹ nhàng gọi một tiếng: "Chào Phó tổng, em là Lương Tri..."
Lúc nãy cô đã ăn mấy viên bánh trôi nhỏ ngọt lịm, có lẽ vô tình làm dính vừng vào khóe môi. Giờ đây, bên mép môi trắng nõn của cô có một chấm đen nhỏ rõ rệt. Phó Kính Thâm nhìn đến ngẩn người, suýt chút nữa đã không kìm được đưa tay gỡ nó xuống cho cô.
Thấy anh không nói gì, Diêu Dĩnh lại nói đỡ lời: "Tri Tri ra mắt cũng vài năm rồi, trong giới rất được yêu thích, nhiều cư dân mạng còn gọi em ấy là "tình đầu quốc dân". Phó tổng... anh chưa gặp em ấy bao giờ sao? Trước đây có rất nhiều áp phích lớn của em ấy trên các quảng trường." Hơn nữa cô ấy từng là người đại diện cho một thương hiệu thời trang thuộc tập đoàn Phó thị của anh mà anh lại không có chút ấn tượng nào? Chẳng lẽ đúng như lời đàm tiếu bên ngoài, những cô gái ngây thơ, e thẹn chỉ được các anh chàng mọt sách yêu thích, còn con nhà giàu lại thích những cô gái gợi cảm, phóng khoáng hơn?
Nhưng trong lòng Phó Kính Thâm lại ngầm đáp: sao lại chưa từng gặp, ngày nào cũng gặp, đêm nào cũng gặp, ngay cả trong mơ cũng gặp. Toàn thân cô không có chỗ nào là anh chưa từng thấy qua.
Ánh mắt anh quá tr*n tr**, khiến Lương Tri thấy hơi hoảng. Cô quay mặt đi, đối diện với cô ngoại trừ Phó Kính Thâm thì chỉ còn An Khải. Những người khác không nhìn thấy biểu cảm của cô, cô dứt khoát lườm anh một cái.
Cú lườm dịu dàng của cô gái nhỏ chẳng có chút uy lực nào, ngược lại còn khiến người đàn ông mặt dày như Phó Kính Thâm bật cười. An Khải đứng sau lưng anh bình thản "ăn dưa hóng chuyện". Chỉ cần anh Phó không nổi giận, những chuyện còn lại đều chẳng liên quan gì đến anh ta. Vợ chồng trẻ muốn liếc mắt đưa tình thế nào anh ta cũng không muốn và cũng không thể can thiệp.
Sau tiếng cười khẽ, anh lại thuận theo lời của Diêu Dĩnh lắc đầu nói: "Không có ấn tượng gì. Nhưng Tri Tri nổi tiếng như vậy, nếu chuyện tôi vô tình uống hết rượu của em mà để lộ ra ngoài, lát nữa về lại Càn thị, có khi phải cẩn thận với một đám fan nam của em đấy nhỉ?"
Anh cố ý bắt chước cách xưng hô của Diêu Dĩnh, nhấn mạnh hai chữ "Tri Tri", lời nói đầy vẻ mập mờ. Câu cuối cùng "fan nam" lại ẩn chứa chút vị chua chát.
Lúc này, Lương Tri chỉ muốn b*p ch*t anh. Nếu ở biệt thự, cô đã giận dỗi vươn tay đấm anh rồi. Nhưng đây là trường quay, xung quanh toàn là những người tinh ranh, cô không dám làm mình làm mẩy, chỉ đành cười cho qua chuyện: "Không sao đâu."
"Sao lại không sao?"
Lương Tri sắp bị anh chọc cho phát khóc.
Những người xung quanh lờ mờ nhận ra Phó tổng dường như đã để ý đến cô gái nhỏ bên cạnh. Không ai dám bắt chuyện nữa, chỉ im lặng ngồi tại chỗ xem đầy thích thú. Dù không thể tự mình ôm đùi vàng, nhưng được xem đùi vàng tán gái miễn phí cũng khá hay ho.
Anh chăm chú nhìn cô một lúc, rồi tùy tiện rót rượu trong ly của mình vào chiếc ly mà lúc nãy anh đã nhầm của cô. Sau đó, anh quay người mở một lon sữa dừa rót vào đó cho cô: "Coi như là bồi tội." Người đàn ông nhét lon sữa dừa vào tay cô, Lương Tri bĩu môi, mãi mới nặn ra được mấy chữ: "Không cần..."
"Vẫn chưa đủ à? Được rồi, cô gái nhỏ này giận dai đấy. Nào, cả đĩa này cho em hết, đỡ phải tự bóc." Phó Kính Thâm nhướng mày, nhìn vẻ mặt dễ thương chết đi được của Lương Tri, anh cố nhịn cười, đẩy đĩa tôm đã bóc vỏ sạch sẽ trên bàn về phía cô, "Đừng sợ, anh không phải là người không biết điều."
"..."
An Khải ở phía đối diện lén cười, mặt Lương Tri hết đỏ lại hồng. Một lúc sau, cô cam chịu nhận lấy, dưới ánh mắt đầy mong đợi của Diêu Dĩnh, cô từ từ ăn hai đũa, rồi uống hai ngụm sữa dừa từ ly của anh. Trông cô đáng thương như một con rối mặc người ta sắp đặt, nhưng trong lòng lại âm thầm hạ quyết tâm, từ nay về sau, tám mươi năm nữa cũng không để anh chạm vào cô một lần nào nữa!
Màn kịch này coi như đã kết thúc. Lương Tri ăn uống mà lòng nơm nớp lo sợ, chỉ sợ anh lại có biểu hiện lạ rồi kiếm cớ trêu chọc cô.
Phó Kính Thâm cũng biết cô vợ nhỏ của mình da mặt mỏng, vừa rồi trêu cô như vậy, chắc chắn cô đã thầm mắng anh không biết bao nhiêu lần trong lòng. Vì nghĩ đến hạnh phúc về sau, anh không dám đùa quá trớn. Anh tùy tiện lấy chiếc áo vest đang khoác trên lưng ghế, mặc vào, một tay cài cúc rồi đứng dậy, ra vẻ chuẩn bị rời đi.
Anh biết có anh ở đây, mọi người sẽ không được thoải mái. Anh đến vốn chỉ để ở bên Lương Tri một lát, giờ cũng nên đi rồi.
Diêu Dĩnh thất vọng ra mặt: "Phó tổng đi ngay bây giờ ạ?"
An Khải chỉ muốn ấn đầu cô ta xuống bắt im lặng: "Phó tổng bận trăm công nghìn việc, không có thời gian lãng phí ở đây đâu."
"Đúng là như vậy đấy." Lương Tri nghiến răng, khẽ lẩm bẩm.
Phó Kính Thâm nghe thấy, cười khẽ một tiếng. Lúc rời đi, tay anh rủ xuống nơi người khác không nhìn thấy, lén lút sờ lên người cô một cái. Lương Tri nắm chặt tay, chỉ thiếu nước ra tay đánh anh.
Ánh cười trong mắt anh không thể che giấu, nhưng anh sắp phải rời đi, ở đây lại quá đông người, anh vẫn muốn được tạm biệt riêng với cô một cách đàng hoàng.
Anh quay đầu, ra hiệu cho An Khải rồi thản nhiên bước ra ngoài.
Khí chất của Phó Kính Thâm quá mạnh mẽ, khi anh ở đó, cả bàn không ai dám nói chuyện thoải mái. Giờ ác quỷ đã đi, không ít nghệ sĩ trẻ cũng bắt đầu trò chuyện và mời rượu lẫn nhau.
An Khải đợi một lúc, thấy mọi người đã xao lãng, cả phòng đang ồn ào thì tiện tay cầm một chiếc đũa gõ nhẹ lên bàn của Lương Tri.
Cô gái trẻ vẫn rất kính trọng anh, cô quay đầu lại, trông như một học trò đang chăm chú nghe giảng.
Người ta tin tưởng mình như vậy, anh lại thấy hơi chột dạ và xấu hổ. Nhưng tính mạng vẫn quan trọng hơn, anh bắt đầu bịa chuyện: "Hậu cần vừa nhắn tin cho anh, nói... nói trang phục buổi chiều của em đến rồi, họ tạm thời không rảnh, em ra ngoài lấy đi nhé."
Anh nói dối nhưng Lương Tri không mảy may nghi ngờ, mỉm cười gật đầu. Cô vội lấy khăn giấy lau tay rồi nhanh nhẹn đi ra cửa.
Lý Hữu Hữu nhìn Lương Tri rời đi, vẫn còn thắc mắc lẩm bẩm: "Không phải sáng nay đã để quần áo ở phòng chính rồi sao..."
An Khải liếc cô một cái: "..." Trẻ con đừng tò mò chuyện người lớn!
Đợi Lương Tri đi xuống tầng dưới, đến gần căn nhà chính thì thấy xung quanh không có ai, chỉ có một mình Phó Kính Thâm đứng bên cạnh cửa xe. Lúc này cô mới nhận ra mình bị lừa rồi. An Khải rõ ràng là người cùng một phe với anh, lại còn chơi với nhau từ nhỏ đến lớn, làm gì có ai là người tốt!
Lương Tri nhìn anh từ xa, nhớ lại dáng vẻ lúc nãy anh trêu chọc mình trong nhà, giận đến dậm chân, quay lưng định chạy.
"Em chạy đi! Không sợ anh quay lại bắt em sao?"
Anh lười biếng ngồi trở lại vào xe. Lương Tri giận dỗi theo sau chui vào ghế phụ.
Cô gái nhỏ vẫn còn mặc áo khoác dày cộp, lúc chui vào xe trông y hệt một cục bột nếp nhỏ. Chưa kịp ngồi ổn định, cô đã bị Phó Kính Thâm đè xuống.
Môi anh lạnh lẽo lướt qua cổ cô. Anh thấy cổ áo khoác vướng víu nên đưa tay kéo khóa, tùy ý kéo xuống một đoạn lớn, rồi bàn tay to lớn của anh di chuyển đầy mạnh mẽ trên người cô.
"Phó Kính Thâm!" Cô ngại chết đi được, nhưng cô cũng biết anh sắp đi rồi, lúc này không cho anh chạm vào là không thể. "Anh đừng hôn cổ, buổi chiều em còn phải quay phim, một lát sẽ bị người khác thấy!"
"Thấy gì, hả?" Anh khẽ cười. "Dấu hôn à? Không sao đâu em yêu, anh sẽ nhẹ nhàng thôi."
Lương Tri dùng cả cả tay chân để đạp anh nhưng chẳng có tác dụng gì. Mãi sau anh mới tạm hài lòng, lưu luyến buông cô ra. Hạt mè nhỏ ban nãy trên bàn ăn vẫn bướng bỉnh nằm lại trên khóe miệng cô.
Anh đưa tay ra, cô giận dỗi quay đầu đi.
"Đừng cử động, có thứ gì đó."
Lương Tri nghe anh nói vậy mới hơi đứng yên. Cô ngoan ngoãn ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, Phó Kính Thâm đưa tay giúp cô lấy nó ra.
"Được chưa?"
"Ừ." Nhưng cô vừa cúi đầu xuống đã thấy anh tùy tiện bỏ hạt vừng đen vào miệng mình. "Thơm lắm."
Đôi mắt anh đỏ ngầu, đầy vẻ h*m m**n.
Lương Tri thực sự ngại nhìn thẳng, bèn tránh ánh mắt anh.
"Tri Tri."
"Dạ?"
Anh nghiêng người tới, giọng điệu có vẻ thăm dò nhưng động tác lại vô cùng bá đạo: "Thật sự thơm lắm, anh nếm thêm chút nữa nhé?"
Ngay sau đó, anh cắn lấy khóe miệng mềm mại của cô không buông.
Lương Tri khó khăn lắm mới thốt ra được vài chữ: "Phó Kính Thâm!!!"
"Ơi, chỉ nếm một chút thôi, một chút cuối cùng thôi."