Làm Càn Sủng Nịch

Chương 47: Rất nhớ anh

Trước Tiếp

Editor: Đào

"Mấy ngày nữa anh về?"

Trong các mối quan hệ xã giao mà Tưởng Chanh Chanh có từ nhỏ, đa số là những công tử ăn chơi như Chu Tĩnh Hàng, con gái thì ít hơn. Cô không thích tiếp xúc với mấy tiểu thư khuê các như các chị em họ khác của mình, ngày ngày phải gồng mình với một khuôn mặt giả tạo đến mức chính mình cũng suýt bị lừa gạt, hết lần này đến lần khác phải làm những việc giao tiếp mà bản thân không hề thích. Thế nên cô sớm đã ôm theo một khoản tiền riêng dọn ra khỏi nhà, đăng ký vào khoa Diễn xuất của Càn đại và ở lại ký túc xá.

Ban đầu, Tiểu Sương biết cô từ nhỏ đã được nuông chiều, còn Lương Tri và Tiêu Tâm Vũ lại không thường xuyên ở trong phòng. Căn phòng nhỏ chỉ có hai người nên cô ấy tự nhiên gánh vác việc thông tắc bồn cầu, sửa điều hòa, khiêng bình nước. Cô ấy còn lo người giàu có sẽ coi thường mình nên mọi hành động đều rất cẩn trọng.

Tuy nhiên, chỉ vài ngày sau, tình bạn giữa những cô gái trẻ tuổi ngày càng khăng khít, thường xuyên cùng nhau đi dép lê ra phố ăn vặt ở cổng trường.

Dù sao Tưởng Chanh Chanh cũng có gia thế, từ nhỏ đã quen với việc hành xử tùy tiện, lá gan dĩ nhiên lớn hơn Tiểu Sương nhiều. Một người như vậy, nếu có ai chơi xấu trước mặt cô thì chắc chắn sẽ gặp rắc rối. Nhưng nếu đã là bạn thân mà cô đã công nhận, cô cũng sẽ là người đầu tiên xông ra bảo vệ người đó không chút do dự.

Tiểu Sương tính tình thẳng thắn nhưng nhút nhát. Khoa Diễn xuất phức tạp, ba năm nay cô ấy bị bắt nạt không ít. Đại tiểu thư như Tưởng Chanh Chanh dĩ nhiên không thể để người trong nhóm mình bị ức h**p, thế là cô ấy xắn tay áo, vứt bỏ vẻ đoan trang của tiểu thư khuê các, dọn dẹp không ít lũ khốn nạn cho bạn mình.

Ngay cả Lương Tri sau khi quay lại trường cũng thường xuyên được cô ấy che chở. Hai cô bạn thân này chơi với nhau cũng có lý do. Hai cô nàng hiền lành, ngây thơ, lúc nào cũng ríu rít. Có nhiều lúc Tưởng Chanh Chanh tức đến bật cười, thầm than may mà mình rảnh, lại có gia đình chống lưng, chứ không thì cả đám bánh bao này chẳng biết ngày nào sẽ bị cái thế giới hỗn tạp ngoài kia "hấp chín" mất.

Bây giờ Chu Tĩnh Hàng lại ngay trước mắt cô ấy trêu chọc bạn cùng phòng của mình, làm sao cô ấy nuốt trôi được cục tức này. Cô ấy biết Chu Tĩnh Hàng là người thế nào, tuy không lăng nhăng như Sở Cựu, hai ngày thay một cô bạn gái, nhưng dù sao cũng là người cùng tầng lớp gia thế giàu có, chẳng tốt đẹp gì!

Thế nên suốt quãng đường về ký túc xá, Tưởng Chanh Chanh như một con gà mái che chở gà con, sải cánh rộng để Tiểu Sương và Lương Tri đi trước. Cô ấy một mình gánh vác, xách một thùng nước đi vững vàng ở phía sau.

Tiểu Sương thấy dáng vẻ của cô ấy có chút buồn cười, quay đầu nói: "Chanh Chanh, tớ không sao đâu, cậu cứ bảo vệ Tri Tri là được rồi. Tớ béo ú thế này, cậu có để cho anh ta nhìn, anh ta cũng chẳng thèm đâu."

Tưởng Chanh Chanh lườm cô ấy một cái: "Không được cười cợt, quay đầu lại cho tớ. Phía sau là một con sói đấy!"

Tiểu Sương sợ chết khiếp, quay đầu lại mới dám cười tiếp.

Chu Tĩnh Hàng tức đến nghẹn lời. Sau đêm diễn hôm ấy, anh đã hăm hở chạy vào hậu trường tìm người, nào ngờ thấy một bầy thiên nga nhưng chỉ thiếu mỗi cô tiên nhỏ mà anh muốn tìm. Chẳng biết bị thằng khốn nào nhanh chân cướp mất, giữa đường rẽ đi đâu. Giờ khó khăn lắm mới gặp lại trong khuôn viên trường đại học, vậy mà cô nàng kia lại chắn ngang, anh chẳng thấy được gì, càng đừng nói là tiếp cận.

Tuy nhiên, tính nết của Tưởng Chanh Chanh, từ nhỏ đến lớn anh đã nếm trải không ít lần, thực sự không thể cứng đối cứng với cô ấy. Anh hạ cửa sổ xe xuống, tiện tay tháo chiếc kính râm đang gác trên sống mũi vứt sang ghế phụ lái rồi không chút sĩ diện mà cầu xin cô ấy: "Chị Tưởng, làm ơn đi mà. Em cũng già rồi mà còn chưa có bạn gái. Sở Cựu cứ suốt ngày trêu chọc em. Lần này khó khăn lắm mới thấy người mình thích, đừng làm khó em nữa được không? Em nghe nói cô ấy vừa hủy hợp đồng với công ty quản lý, giờ tự mình bươn chải cũng khá vất vả. Em có thể là chỗ dựa cho cô ấy mà."

Tưởng Chanh Chanh chỉ nghĩ anh ta nói nhảm, bịt tai không nghe. Cô đi tới đâu, chiếc Lamborghini vàng chói của Chu Tĩnh Hàng lại bám theo tới đó: "Này, cô đừng không tin, tôi nói thật đấy. An Khải, cô biết không, anh em lớn lên cùng nhau mà. Chẳng phải anh ta đang tổ chức tuyển chọn diễn viên sao? Cô hỏi Lương Tri xem có cần không, tôi chỉ cần nói một câu là xong."

Tưởng Chanh Chanh cuối cùng quay lại cười khẩy: "Câu này anh nói trước mặt An Khải xem?"

Cô đâu phải không quen anh ta. Gia đình họ đều là bạn thân lâu năm, thế hệ trẻ cũng lớn lên trong cùng một giới. An Khải là người cứng đầu, không dễ nghe lời người khác, làm việc theo cảm xúc và sở thích của mình. Anh ta cũng là người có tiền, có năng lực và không bao giờ chấp nhận "quy tắc ngầm". Biết bao nhiêu người muốn dùng tiền đưa người vào phim của anh ta để kiếm danh tiếng, nhưng rồi sờ vào túi quần mới nhận ra, ôi thôi, muốn dùng tiền mua chuộc người ta nhưng tiền còn chẳng nhiều bằng người ta...

Chính vì vậy, những tác phẩm gần đây của anh ta đều là kiệt tác.

Chu Tĩnh Hàng im bặt, anh ta quên mất Tưởng Chanh Chanh cũng quen An Khải. Lời này đúng là nói quá sớm rồi: "À, An Khải thì không được, nhưng những người khác đều được. Dù sao cũng tốt hơn là tự mình đi khắp nơi va vấp, cô thấy có đúng không?"

Tưởng Chanh Chanh không thèm để ý đến gã ngốc nghếch suốt ngày mở miệng là tiền này, cô bước nhanh hơn, hòa vào dòng người. Phía trước, cả một biển người đều là học sinh, xe của Chu Tĩnh Hàng bị đám đông chắn phía sau. Dù xe có tốt đến mấy thì lúc này cũng không thể tăng tốc, chỉ có thể từ từ nhích từng chút một.

May mắn thay, cuối cùng anh ta cũng bám được đến dưới tòa ký túc xá. Ký túc xá nữ cấm đàn ông vào, anh ta ghi nhớ số tòa nhà rồi ra ngoài ăn gì đó trước. Sau đó, anh ta lái xe về dưới tòa nhà ký túc xá này, vừa xem điện thoại vừa "cắm chốt" đợi.

Đến tối, anh ta thật sự đã tìm được cơ hội.

Sau khi mấy cô gái ngủ trưa dậy, Tưởng Chanh Chanh trải thảm yoga ra tập. Buổi trưa Lương Tri ngủ lại mơ thấy những mảnh ký ức vụn vặt. Phó Kính Thâm trong mơ khác hẳn với bây giờ, khiến cô sợ hãi đến vã mồ hôi lạnh. Sau khi thức dậy, cô gọi điện thoại xuyên lục địa để tố cáo tội lỗi của anh trong mơ rồi vào phòng tắm tắm rửa.

Tiểu Sương xem chương trình tạp kỹ một mình thấy chán bèn xỏ đôi dép lê xuống lầu mua ít đồ ăn vặt để lát nữa về mọi người cùng ăn cùng xem.

Vừa ra khỏi ký túc xá, cô đã thấy chiếc Lamborghini màu vàng chói lọi của Chu Tĩnh Hàng từ sáng vẫn đậu dưới bóng cây, cách bậc tam cấp không xa.

Cô nhớ lại lời cảnh cáo của Chanh Chanh, lập tức giả vờ không thấy, lẩn như tránh tà. Cô định đi về phía cửa sau thì thấy đèn xe nhấp nháy rồi tiếng còi "bíp bíp bíp" vang lên không ngừng.

Xung quanh đã có không ít sinh viên bịt tai né đi chỗ khác. Chu Tĩnh Hàng hạ cửa kính xe xuống, nhìn chằm chằm vào cô. Giờ đây Tiểu Sương có muốn giả vờ không thấy cũng không được nữa. Cô bặm môi, tự nhận mình xui xẻo, từng bước từng bước nhỏ tiến về phía chiếc xe.

"Nhanh lên." Lúc này chỉ có một mình Tiểu Sương, Chu Tĩnh Hàng cũng chẳng còn vẻ hiền lành, dễ tính như khi đối diện với Lương Tri buổi sáng nữa.

Bị anh quát một tiếng, Tiểu Sương đành phải chạy nhanh đến.

"Chu thiếu..."

"Chậc, mấy cô làm tôi chờ lâu thật đấy, mấy cô gái trẻ tuổi sao mà lại thích ở nhà thế nhỉ, cả ngày không ra ngoài, chờ đến mặt trời lặn rồi đây này."

Tiểu Sương nghe thấy có chút ngạc nhiên: "Chu thiếu, anh đợi cả ngày rồi sao còn chưa đi ạ..."

"Con mẹ nó." Anh ta sắp tức chết rồi. "Chơi với nhau nên cô cũng học theo con bé chết tiệt Tưởng Chanh Chanh, vừa mở miệng đã đuổi tôi đi à?"

"Chu thiếu, xin lỗi!" Tiểu Sương làm sao so được với Tưởng Chanh Chanh. Cô không dám đắc tội với người khác, giờ bị bắt bẻ thì trong lòng sợ chết khiếp, đến mức lòng bàn tay cũng ướt đẫm mồ hôi vì lo lắng.

Chu Tĩnh Hàng thấy dáng vẻ nhút nhát của cô thì bắt đầu ra vẻ. Cô nhóc này nhát gan, chỉ cần dọa một chút là có thể moi được nhiều chuyện.

Anh ta cúi đầu xoay xoay chiếc đồng hồ kim cương đắt tiền trên cổ tay, cố gắng nhịn cười, giả vờ nghiêm túc: "Nghe nói hai ngày nữa có rất nhiều người trong khoa của mấy cô sẽ đi thử vai cho bộ phim của An Khải phải không?"

Tiểu Sương vội vàng gật đầu, rồi lại lén ngước lên nhìn sắc mặt anh.

"Mấy người có đi không?" Anh nhếch mép. Anh khá hài lòng với thái độ của cô nhóc ngốc nghếch này.

Tiểu Sương lại gật đầu, rồi đột nhiên lắc đầu, nói thêm một câu: "Tri Tri không đi."

Thấy Chu Tĩnh Hàng nhướng mày, cô lại cẩn thận nhắc: "Tri Tri chính là cô tiên múa ba lê mà anh nói đó..."

Người đàn ông trong xe bỗng bật cười khe khẽ, gật đầu với cô, rồi tùy tiện nói lời cảm ơn, đóng cửa xe và phóng đi mất.

Chu Tĩnh Hàng trong lòng buồn cười vô cùng. Coi anh là thằng ngốc chắc, con bé kia mới đúng là ngốc thật, "lạy ông tôi ở bụi này" rõ ràng quá rồi. Cố tình nói Lương Tri không đi, tưởng anh tin à?

Thế nhưng, chiếc Lamborghini vừa khuất dạng trước cổng ký túc xá, Tiểu Sương vẫn đứng ngây người. Cô cũng chẳng hiểu nổi, tự dưng cậu ấm nhà họ Chu lại cười cái gì. Cô đâu có lừa anh, rõ ràng Tri Tri không đi thật mà...

Tối thứ sáu, Lương Tri tự mình về biệt thự. Đã hơn một tuần cô không trở lại, trong lòng có chút nhớ Cầu Cầu nên sau hai tiết học buổi chiều, cô bắt taxi lên lưng chừng núi.

Lúc cô bước vào cửa không thấy Cầu Cầu. Mọi khi giờ này, chú nhóc sẽ ở trong vườn trước nhà để đuổi bướm, trêu ong. Lương Tri tìm một vòng dưới nhà không thấy nó đâu bèn hỏi dì Lâm.

Dì Lâm nói: "Mọi khi cô đi học, thỉnh thoảng tiên sinh sẽ đưa Cầu Cầu đến công ty. Chú nhóc chơi bên ngoài vui vẻ, tâm trạng cũng tốt. Có lẽ quen chạy nhảy bên ngoài rồi nên mấy hôm nay cứ ru rú trong biệt thự nhìn chằm chằm bà già này, chẳng có hứng thú gì. Ngày nào ăn hạt xong là chúi đầu lên phòng ngủ chính tầng trên, vào rồi không ra nữa, đến giờ ăn mới thấy bóng dáng."

Lương Tri hơi ngạc nhiên. Phải nói rằng, cô thấy tính tình chú nhóc này ngày càng giống Phó Kính Thâm. Dù được cô nuôi lớn trong biệt thự từ nhỏ nhưng thời gian ở bên Phó Kính Thâm dường như còn nhiều hơn ở bên cô. Rất nhiều khi, tính cách trẻ con của nó giống Phó Kính Thâm y hệt.

Thỉnh thoảng, khi nhìn Cầu Cầu làm nũng, cô thường nghĩ, nếu sau này hai người có em bé, liệu bé có giống hệt như được đúc ra từ một khuôn với Phó Kính Thâm không.

Cô bước vào phòng ngủ chính. Phó Kính Thâm đã ra nước ngoài hơn một tuần, cô cũng chưa về nhà. Căn phòng này đã trống hơn một tuần, Cầu Cầu nằm ngay giữa giường lớn, trông có vẻ tủi thân lắm. Lương Tri nhẹ nhàng đi tới bế nó vào lòng. Chú cún nhỏ "gâu" lên một tiếng, thật sự đáng thương. Một chú cún nhỏ tội nghiệp bị bỏ rơi.

Lương Tri thấy dáng vẻ đó của nó, lòng mềm nhũn, nghĩ đến mỗi lần Phó tiên sinh cũng ở nhà chờ cô về như vậy, cô lại không kìm được mà thương xót.

Cô gái trẻ ngồi trên giường chơi với Cầu Cầu một lúc. Những ngày ở biệt thự không có người đàn ông luôn đi theo bên cạnh, cô thật sự thấy không quen. Cô lấy điện thoại ra gọi video cho anh, nhưng khi video được kết nối, cô mới chợt nhớ ra múi giờ khác nhau. Bên cô là năm, sáu giờ chiều, còn bên Phó Kính Thâm chắc là năm, sáu giờ sáng.

Giọng trầm ấm của anh vọng ra từ điện thoại. Cầu Cầu dường như cũng nhớ ông chủ khó tính này. Nó nhoài người ra khỏi lòng Lương Tri, ngẩng đầu nhỏ muốn nhìn vào điện thoại, vẻ mặt đầy háo hức.

"Về nhà rồi à?" Anh thấy khung cảnh sau lưng cô là phòng ngủ chính của căn biệt thự.

"Vâng." Lương Tri gật đầu, cầm điện thoại quay xung quanh: "Cho anh xem này, để anh nhớ."

Anh cười nhẹ, rồi tiếp tục nói: "Quay camera lại đây, xem phòng ngủ làm gì, ngắm em còn chưa đủ nữa là."

Giọng anh có chút mệt mỏi, Lương Tri nhận ra ngay và xót xa vô cùng: "Anh mệt lắm phải không? Em làm phiền giấc ngủ của anh rồi à? Hay anh ngủ tiếp đi, tỉnh dậy gọi lại cho em cũng được."

"Nói gì vậy, được nhìn thấy em thì bao mệt mỏi đều tan biến hết." Khóe môi anh nở nụ cười, chỉ cần nhìn cô trong màn hình video là đã thấy mãn nguyện: "Sao tự nhiên lại biết đường về nhà thế? Mọi lần anh phải đến trường "bắt" em về mà."

Thực ra, anh đã thức trắng cả đêm. Không có Lương Tri bên cạnh, anh chỉ muốn nhanh chóng giải quyết xong công việc. Lịch trình vài ngày bị rút ngắn đến mức tối đa, thứ duy nhất bị cắt giảm chỉ có thời gian nghỉ ngơi.

Lương Tri khanh khách cười vì từ "bắt" của anh, sau khi bình tĩnh lại, cô nghiêm túc nhìn anh qua màn hình. Dù hai người cách xa vạn dặm nhưng trái tim lại nối liền. Cô gái nghiêng đầu, có chút ngại ngùng nhưng vẫn nói rõ từng chữ: "Phó tiên sinh, em nhớ anh... Mấy ngày nữa anh mới về..."

Lúc này, anh cảm thấy bao nhiêu vất vả cực nhọc suốt bao năm qua đều xứng đáng. Ông trời thật sự không bạc đãi anh. Người đàn ông nhẹ giọng nói: "Sắp rồi, Phó phu nhân đợi anh thêm chút nữa nhé, được không?"

Lương Tri mềm mại nhìn anh, hốc mắt hơi đỏ. Lúc cố nhịn không nói thì cứ tưởng bản thân không có cảm giác gì, nhưng khi đã thốt ra, lại thấy tủi thân: "Em nhớ anh lắm... Lần sau nhất định em sẽ đi cùng anh."

Anh cười mãn nguyện, giọng nói cũng khàn đi: "Được..."

Trước Tiếp