Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Editor: Đào
"Chu thiếu trong nhà có mỏ."
Cuối tháng mười ở Càn thị, cái nóng gay gắt của mùa hè đã dần tan, làn gió nhẹ cuốn theo hương thơm thoang thoảng trên con đường nhỏ trong khuôn viên trường mang đến cảm giác mát mẻ.
Nhiều cô gái vẫn mặc quần short, áo phông ngắn, thân hình tràn đầy sức sống của tuổi trẻ.
Một tuần trước, Phó Kính Thâm ra nước ngoài bàn chuyện công việc. Trước khi đi, anh đã dỗ dành Lương Tri suốt mấy ngày, mềm mỏng thuyết phục rằng sẽ xin phép cho cô nghỉ học để cùng anh ra nước ngoài thêm vài ngày, đưa cô đi khắp nơi chơi.
Trong ký ức 18 năm của Lương Tri, cô hầu như chưa từng được đến những nơi thú vị. Cô là một cô bé quê mùa chỉ biết chăm chỉ học hành và luyện múa. Phó Kính Thâm hơn cô nhiều tuổi, kinh nghiệm sống phong phú, hiểu biết rộng. Khi anh say sưa kể cho cô nghe những câu chuyện thú vị về con người và văn hóa ở đó, cô thực sự rất rung động.
Cô biết có anh bên cạnh, mọi thứ đều không cần lo lắng, muốn chơi gì cũng được. Tuy nhiên, cô rất khó khăn mới có thể quay lại trường học và học hành nghiêm túc. Lịch học các môn biểu diễn và lý thuyết mỗi tuần đều kín mít. Cô đã lỡ mất ba năm, lúc này chỉ muốn tận dụng thời gian để bù đắp những thiếu sót. Trước sự dụ dỗ của Phó Kính Thâm, cô đành phải cố gắng lắc đầu từ chối.
Phó Kính Thâm giận đến nghiến răng, lại thăm dò nói: "Tri Tri, sinh viên thỉnh thoảng trốn học là chuyện bình thường mà. Anh làm xong thủ tục hết rồi, chỉ cần xin phép thầy cô một tiếng, em đi cùng anh ra nước ngoài hai ngày, anh đưa em đi chơi rồi lại đưa em về, được không?"
Lương Tri ngại ngùng dùng ngón tay ngoắc ngoắc bàn tay to lớn của anh, nhẹ nhàng lắc lắc, giọng mềm mại: "Em trốn học ba năm rồi..."
Phó Kính Thâm: "..."
Lương Tri cười lấy lòng với anh. Cô cũng biết anh không nỡ xa mình, bình thường cô ở trường thêm hai ngày là anh lập tức không nhịn được đến tận nơi đón cô. Đến nơi anh cũng chẳng nói là nhớ cô muốn đưa cô về, chỉ nhăn mặt, khó chịu nói rằng tình cờ đi ngang qua nên muốn đến thăm cô. Rất nhiều lần Lương Tri đã phải lén nhịn cười, Phó thiếu vốn hô mưa gọi gió, giờ có thể khiến anh buồn bực như vậy, cô cũng giỏi thật. Nhiều lần cô thấy vẻ mặt anh đầy ấm ức, mềm lòng mà ngoan ngoãn đi theo anh về nhà, sau đó người đàn ông này như thể đạt được ý đồ, lên xe là đè cô ra hôn. Lương Tri cũng chẳng có cách nào với anh, cứ để mặc anh hôn, ngoan ngoãn ngẩng gương mặt nhỏ nhắn lên phối hợp, trong lòng cô cũng rất nhớ anh.
Chuyến ra nước ngoài lần này ít nhất cũng mất nửa tháng. Cô lén hỏi Từ Cải, Từ Cải nói rằng tập đoàn Phó thị cũng có một thị trường rất lớn ở nước ngoài. Những năm trước, Phó tổng dành phần lớn thời gian và công sức ở đó. Giờ đây, vì cần ở bên cạnh cô nên anh chỉ cử những người đáng tin cậy và có năng lực giỏi giang đến quản lý, báo cáo tình hình bất cứ lúc nào, còn bản thân anh hiếm khi trực tiếp đến đó nữa.
Tuy nhiên, việc giám sát ít nhất mỗi năm một lần vẫn không thể tránh khỏi. Cuối cùng, Từ Cải còn hiếm hoi trêu đùa Lương Tri, kể lể về nỗi khó khăn của vị Tổng giám đốc này: "Phu nhân cũng biết Phó tổng một lòng một dạ với phu nhân. Tôi làm việc bên cạnh ngài ấy nhiều năm, biết tính cách của ngài ấy. Nếu ngài ấy muốn tốt với ai đó thì ngài ấy sẽ tự tay dâng tất cả những thứ tốt đẹp trên thế giới lên trước mặt người đó. Vì vậy, dù ngày đêm ở bên cạnh phu nhân nhưng vẫn không hề lơ là công việc. Nhiều lúc tôi còn nghĩ ngài ấy có khi là người máy hóa thân thành người, ngày nào cũng lo lắng nhiều như vậy, lại không cần nghỉ ngơi mấy. Chỉ là thỉnh thoảng tôi thấy lúc rảnh rỗi, ngài ấy lại lấy ảnh của phu nhân ra xem, rồi dùng ngón tay xoa xoa vầng trán nhíu chặt, cười một cách mệt mỏi và nói với tôi rằng, ngài ấy phải luôn giữ cho mình mạnh mẽ để bảo vệ phu nhân, chở che cho phu nhân."
Phải nói rằng Từ Cải có thể được Phó Kính Thâm tin tưởng và trọng dụng bao năm như vậy, năng lực của anh ta và tình nghĩa anh em với Phó tổng quả thực không ai sánh bằng. Anh ta ăn nói khéo léo, vài câu nhẹ nhàng đã khiến Lương Tri xúc động vô cùng, khóe mắt cũng ửng đỏ, ôm điện thoại suýt khóc ngay trước mặt Từ Cải. Nhưng nước mắt cô gái nhỏ chỉ dành cho người đàn ông thương mình. Trước đây cô không hay khóc, giờ cũng không muốn khóc trước mặt người đàn ông nào khác ngoài Phó Kính Thâm.
Cô cười, nói lời cảm ơn rồi cúp điện thoại. Trong lòng nghĩ đến người chồng luôn âm thầm đứng sau lưng nuông chiều mình vô điều kiện, cô bèn lén trốn trong chăn rơi lệ, vô cùng cảm động.
Khi anh lại đề cập đến chuyện xin nghỉ phép, cô gần như không thể giữ thái độ kiên quyết nữa. Nhưng vì đã quyết định rồi, cô cũng không phải người dễ thay đổi. Cô gái nhỏ vẫn bướng bỉnh nhưng trên mặt phải dỗ dành người đàn ông đã làm cô cảm động đến phát khóc. Cô dính chặt lấy anh, đôi mắt hạnh long lanh ẩn chứa ánh sáng lấp lánh của thiếu nữ. Cô nũng nịu rúc vào lòng anh, hai tay vừa áy náy vừa tự trách vòng qua eo anh: "Khi nào em được nghỉ đông, em sẽ ở bên anh. Anh muốn đi đâu đàm phán em cũng sẽ đi cùng anh, có được không?"
Người đàn ông rũ mắt nhìn gương mặt nhỏ nhắn, tinh xảo của cô, đưa tay nhéo nhéo gò má mềm mại của cô. Anh rất thích cách cô vô thức lại gần và nũng nịu dỗ dành.
"Hay là cuối tuần, em mua vé đến tìm anh được không? Sau khi học xong thì tự về, sẽ không làm lỡ việc của anh đâu."
Giọng cô trong trẻo và ngọt ngào, dáng vẻ cô gái nhỏ vắt óc nghĩ cách dỗ dành anh khiến lòng anh tan chảy.
Tuy nhiên, đi máy bay mười mấy tiếng đồng hồ, sao anh nỡ để cô cuối tuần lại mệt mỏi như thế. Anh cũng không thể để mặc cô một mình đi lại mà không có anh đi cùng. Cô không muốn đi theo, anh cũng không thể mạnh mẽ giữ cô lại bên mình như trước nữa. Anh đành nghiến răng, ép bản thân buông tay.
Trên con đường rợp bóng cây của Càn đại, những bông hoa trắng nhỏ li ti rơi xuống phủ kín mặt đất. Người qua lại giẫm lên, dưới chân mềm mại như đang đi trên những đám mây êm ái.
Phó Kính Thâm không có ở trong nước, Lương Tri đã một tuần không về nhà.
Nước uống trong ký túc xá gần hết, ba cô gái bàn nhau ra ngoài vác hai bình về.
Trên đường về, Tưởng Chanh Chanh và Lương Tri cùng nhau khiêng một thùng lớn. Tiểu Sương lẩm bẩm rằng không đủ uống, nên khiêng nhiều một chút về cho tiện, thế là một mình cô ấy ôm một thùng nhỏ hơn.
Ba cô gái, trừ Tiểu Sương hơi mũm mĩm một chút, còn lại đều gầy gò. Hai cánh tay mảnh khảnh khiêng một thùng nước to đùng, trông có vẻ khá chật vật.
Thế nhưng, các cô gái khoa Diễn xuất ít nhiều đều xinh đẹp hơn so với các sinh viên đồng trang lứa. Bởi vậy, dù chỉ vài người để mặt mộc, đi dép lê mang nước về ký túc xá trên con đường nhỏ trong trường, tỷ lệ quay đầu lại nhìn vẫn cực kỳ cao.
Lương Tri khá nổi tiếng, hầu như sinh viên trong trường đều biết cô và biết cô đã quay lại học được một thời gian. Nhưng thỉnh thoảng gặp cô trên đường, họ vẫn dễ bị choáng ngợp và không giữ được bình tĩnh. Cô đã quen dần với những ánh mắt xung quanh, ban đầu thì ngại, giờ thì đã quen rồi.
Thỉnh thoảng, Thành Tiểu Sương vẫn nói đùa với hai người: "Đi cạnh hai đại mỹ nhân, tớ cũng cảm nhận được cảm giác của đại minh tinh, sướng ghê."
Lương Tri cười tít mắt, động viên cô bạn: "Chờ mấy bộ phim cậu đóng chiếu rồi, cậu cũng sẽ được nhìn nhiều lắm cho xem."
Tính tình Tưởng Chanh Chanh thẳng thắn, cười mắng cô ấy một tiếng "đồ ngốc". Họ đùa giỡn rất vui vẻ, cuộc sống nhỏ trôi qua khá sôi nổi.
Cách ký túc xá một ngã tư, điện thoại trong túi Lương Tri rung lên, phát ra tiếng chuông báo cuộc gọi riêng của Phó Kính Thâm. Ban đầu cô định không nghe vội, lát về ký túc xá rồi gọi lại. Nhưng hai cô bạn rất tinh ý, dừng lại chờ cô. Cô mỉm cười không nói gì thêm, lấy điện thoại ra và nghe máy.
Đầu dây bên kia, giọng người đàn ông trầm ấm: "Anh vừa xem thời tiết bên Càn thị, nghe nói trời đang trở lạnh. Ra ngoài nhớ khoác thêm áo, đừng lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện ăn diện. Nếu chưa mang đủ quần áo, anh sẽ bảo dì Lâm mang đến cho em."
Lần nào gọi điện anh cũng lo lắng mấy chuyện vặt vãnh hằng ngày của cô, dặn dò đi dặn dò lại. Lông mày Lương Tri ánh lên sự ấm áp, cô không hề thấy phiền mà chăm chú lắng nghe, rồi cười thật ngọt ngào đồng ý, sau đó lén nói nhớ anh.
Đầu dây bên kia, người đàn ông khựng lại. Lương Tri có thể nghe rõ tiếng anh hít thở sâu qua điện thoại.
Bên cạnh còn có bạn cùng phòng đang đợi, Lương Tri cũng không tiện nói chuyện với anh quá lâu. Cúp máy, trên mặt cô vẫn là vẻ mặt vui vẻ.
Ba người trong ký túc xá sớm tối sống cùng nhau, không có bí mật gì. Tưởng Chanh Chanh cũng biết cô có bạn trai. Tiểu Sương cười ranh mãnh: "Ông bố già nhà cậu lại gọi điện nhắc nhở cậu mặc ấm, ăn uống đầy đủ, đừng thức khuya nữa à?"
Lương Tri mím môi cười, ngại ngùng gật đầu.
Tưởng Chanh Chanh cũng không nhịn được cười khẽ. Loại đàn ông yêu đương mà cưng chiều bạn gái như con gái thế này, cô cũng thấy hiếm.
Mấy người họ vừa đi vừa cười nói quay trở lại ký túc xá. Nhưng mới đi được vài bước, một tiếng phanh xe gấp gáp vang lên phía sau.
Họ quay đầu lại thì nhìn thấy một chiếc Lamborghini màu vàng rực rỡ, chói lóa dừng lại dưới bóng cây. Thành Tiểu Sương chưa từng thấy siêu xe bao giờ nên hơi kinh ngạc, vội kéo áo Lương Tri. Còn Tưởng Chanh Chanh gia thế tốt, đúng chuẩn tiểu thư nên đã quen thuộc với những thứ này từ nhỏ thì nhướng mày không nói gì.
Một lát sau, một người đàn ông mặc áo sơ mi hoa bước xuống xe. Anh ta đi thẳng về phía ba cô gái, ánh mắt cứ dán chặt vào Lương Tri. Tiểu Sương rất cảnh giác, ghé sát vào Lương Tri thì thầm hỏi: "Tri Tri, cậu quen người này à?"
Lương Tri theo bản năng muốn gật đầu nhưng lại thấy không đúng. Người đi tới là Chu Tĩnh Hàng, cô đã thấy gương mặt này xuất hiện bên cạnh Phó Kính Thâm, cũng nghe anh nhắc đến vài lần nên biết anh ta là ai. Nhưng để nói là quen biết thật sự thì hai người đúng là chưa từng.
Lương Tri thấy Thành Tiểu Sương có vẻ sợ hãi trước cảnh tượng này, bèn vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô ấy, an ủi: "Không sao đâu."
Tiểu Sương gật đầu, nhưng trong mắt vẫn đầy vẻ cảnh giác. Dù cô ấy không nhận ra chiếc xe đó nhưng chỉ cần nhìn thôi cũng biết nó rất đắt tiền. Thế giới này, người có tiền có thể lũng đoạn mọi thứ, mà khoa Diễn xuất của họ lại là nơi sóng ngầm cuộn trào. Mỗi lần thấy những người như vậy, cô ấy luôn cảm thấy họ đến đây không có ý tốt.
Chu Tĩnh Hàng vốn dĩ chỉ tùy tiện đến trường này đi dạo. Từ Cải đã ra nước ngoài cùng Phó Kính Thâm nên mọi việc quyên góp đều giao cho anh ta – một kẻ nhàn rỗi – xử lý. Giờ tình cờ gặp được cô gái xinh đẹp này trên con đường nhỏ, không có lý do gì anh ta lại không xuống xe bắt chuyện.
"Lương Tri phải không? Chào em, anh là Chu Tĩnh Hàng. Lần trước ở buổi văn nghệ, anh thấy em múa ba lê rồi, múa rất đẹp. Anh đã định đợi em xuống sân khấu để xin chữ ký và làm quen, nhưng đêm đó không tìm thấy em, tiếc thật. May mắn hôm nay gặp lại, không biết anh có vinh dự này không?" Nụ cười của anh ta mang vẻ công tử nhà giàu điển hình. Lòng Lương Tri không chút gợn sóng, ngược lại, Tiểu Sương đang khẽ nép sau lưng cô lại cẩn thận lên tiếng.
"Có phải là Chu thiếu gia trong nhà có mỏ không?"
Trong khoa Diễn xuất, nhiều cô gái thuộc nằm lòng thông tin về mấy cậu ấm nhà giàu này. Tiểu Sương thỉnh thoảng nghe họ buôn chuyện nên nhớ cái tên này. Sau khi anh ta tự giới thiệu, cô ấy chợt nhớ ra hình như có một người tên như vậy, nghe nói bố là ông trùm mỏ than. Cô ấy nói chuyện chẳng suy nghĩ nhiều, nghĩ gì hỏi nấy.
Chu Tĩnh Hàng nghiêng đầu nhìn cô gái hơi mũm mĩm này, thấy lời cô ấy nói có chút buồn cười nhưng lại là sự thật. Sau đó, anh ta thoải mái gật đầu, toe toét cười: "Đúng, chính là Chu thiếu trong nhà có mỏ đây."
Tiểu Sương có chút sợ những người như thế này, thận trọng chào: "Chào Chu thiếu gia."
Rồi cô kéo tay Lương Tri, ra hiệu cho cô chào hỏi. Lương Tri bấy giờ mới sực tỉnh, cũng học theo cô ấy lễ phép nói: "Chào Chu thiếu gia."
Thế nhưng, nếu Chu Tĩnh Hàng biết cô gái nhỏ xinh đẹp đang gọi mình là "Chu thiếu gia" này là tiểu tổ tông mà anh Thâm giấu trong nhà, cưng chiều đến mấy cũng không đủ thì có cho cậu ta một vạn cái gan, cậu ta cũng chẳng dám nhận lời chào này.
Tưởng Chanh Chanh quen tên này từ nhỏ, gia thế hai nhà tương đương, bạn bè cũng chung hội. Cô không thể chịu nổi cái vẻ vênh váo của thằng nhóc thối này, bèn giơ chân lên định đá anh ta: "Chu Tĩnh Hàng, anh nên giữ thể diện chút đi, tự xưng mình là Chu thiếu gia, không thấy mất mặt à?"
"Tưởng Chanh Chanh, đừng phá đám. Tôi làm quen với Lương Tri thì làm sao?"
Tưởng Chanh Chanh trừng mắt nhìn anh ta, bực bội kéo hai cô bạn cùng phòng bước nhanh. Chu Tĩnh Hàng bị bỏ lại phía sau, mặt mày trông rất tội nghiệp.
"Đừng để ý, tên đấy thích làm trò con bò thôi."
Lương Tri và Thành Tiểu Sương ngoan ngoãn gật đầu như gà mổ thóc. Chu Tĩnh Hàng vẫn chưa chịu bỏ cuộc, cứ bám theo sau.
Chiếc Lamborghini màu vàng đi với tốc độ rùa bò, bám sát ba cô gái. Hắn mở to cửa kính xe, la lớn: "Các cô bê nước vất vả lắm đấy, hay là để tôi tiện đường giúp một tay, đưa các cô đi một đoạn nhé?"
Tưởng Chanh Chanh quay đầu lại, đạp thẳng một phát lên thân xe sáng loáng của hắn: "Thôi ngay đi!"
Chu Tĩnh Hàng: "..."