Kim Điện Tiêu Hương - Lệ Tiêu

Chương 167

Trước Tiếp

Chương 167: Sách sử

Sở Nguyên Dục thở dài, vừa ôm nàng bước vào tẩm điện vừa nói: "Cách Lang Vực tàn sát dân Đại Yển ta. Trẫm là vua một nước, không có lý nào không báo thù cho lê dân chết thảm, tất nhiên là phải chiến rồi."

Vệ Tương sững sờ. Lời nghe nghe chẳng hề có ý do dự giữa "chiến" và "hòa", khác hẳn với điều Dung Thừa Uyên nói với nàng. Nhưng Dung Thừa Uyên không có lý do gì để lừa nàng cả. Đây có lẽ là kết quả mới nhất từ buổi thương nghị hôm nay, trong triều phe chủ chiến đã chiếm thế thượng phong.

Nàng nghe Sở Nguyên Dục nói tiếp: "Có điều quốc khố bây giờ tuy chưa đến mức trống rỗng nhưng cũng không dư dả gì. Trận này phải đánh thế nào, trong triều vẫn còn đang tranh cãi."

Vừa nói, hắn vừa kéo nàng cùng ngồi xuống bên bàn trà. Vệ Tương theo thói quen dựa vào lòng hắn, suy nghĩ một hồi, nàng hỏi tiếp: "Nếu chỉ hỏi riêng ý của bệ hạ, ngài muốn đánh thế nào?"

Sở Nguyên Dục cười lạnh, tay vỗ nhẹ vai nàng mấy cái: "Đợi ăn xong, trẫm sẽ sai người mang ít sách sử đến cho nàng xem, để nàng thấy được ân oán trăm năm giữa Đại Yển và Cách Lang Vực, rồi nàng sẽ hiểu trẫm muốn làm gì."

Lại tỏ ra thần bí!

Vệ Tương vừa sốt ruột vừa ấm ức, rất muốn hỏi cho rõ ràng ngay. Nếu thật sự hỏi, nàng biết chắc mình sẽ hỏi ra, nhưng ngẫm lại, biết rõ ngọn ngành thì dễ, còn cơ hội xem tận sách sử thế này thì không phải lúc nào cũng có.

Vệ Tương mỉm cười: "Thế cũng được, thần thiếp rất thích nghe bệ hạ kể chuyện. Ăn xong bệ hạ nhất định phải kể thật kỹ cho thần thiếp nghe đấy!"

Sở Nguyên Dục cười gật đầu, rồi sai cung nhân chuẩn bị bữa tối.

Có lẽ do vừa bàn chuyện binh đao nên bữa tối này hắn ăn chẳng yên lòng. Vệ Tương thì mãi nghĩ xem lát nữa nên nói thế nào cho trọn, cũng chẳng thấy ngon miệng gì. Vì thế, bữa tối kết thúc nhanh hơn thường lệ.

Nghỉ ngơi một lát, Sở Nguyên Dục lại sai người mang sách sử đến. Cung nhân nghe lệnh hắn nên đã chuẩn bị sẵn, tất cả sách được sắp xếp theo thứ tự thời gian, chỉ đợi lệnh là mang vào điện.

Sở Nguyên Dục ngồi xếp bằng trên giường, thuận tay cầm vài cuốn, lật qua rồi chọn ra một cuốn, đặt trên đùi để đọc.

Vệ Tương tò mò ngồi cạnh đợi. Không lâu sau, tay hắn dừng lại trên một trang, ánh mắt đọc lướt qua nhanh rồi đưa sách cho nàng: "Đọc cái này trước đi."

"Vâng." Vệ Tương nhận lấy.

Trong lúc nàng đọc, hắn lại lấy cuốn thứ hai, tìm chỗ quan trọng, rồi dùng một miếng ngọc hòa điền mỏng như cánh ve đánh dấu, đặt cạnh nàng, sau đó tiếp tục tìm cuốn thứ ba.

Cứ thế, nàng đọc, hắn tìm.

Rất nhanh Vệ Tương phát hiện hắn dường như đã thuộc nằm lòng nội dung cách sách sử này. Mỗi lần cầm lên hắn chỉ lật vài trang là đã gần đúng chỗ, tìm đúng rất nhanh

Và rồi nàng dần nhận ra tranh chấp giữa Đại Yển và Cách Lang Vực còn tàn khốc hơn lời đồn rất nhiều.

Dù là dân gian hay hậu cung, ai ai cũng đều biết hai nước từ lâu đã không yên, chiến tranh liên tục. Nhưng chỉ khi đọc sách sử, nàng mới biết Cách Lang Vực hung ác đến mức nào.

Dẫu biết chiến tranh không thể tránh khỏi thương vong, nhưng một khi binh sĩ ra chiến trường, họ sẽ lập tức biến thành những con số, ban đầu là con số xuất chinh, sau theo diễn biến của chiến sự mà đa phần sẽ lập công khải hoàn trở về hoặc tử trận sa trường.

Chỉ có một dạng đặc biệt, đó là bị bắt làm tù binh.

Hiện nay trong triều đình Đại Yển vẫn có vài vị quan có tổ tiên từng là tù binh Cách Lang Vực, sau định cư tại Đại Yển, trải qua gian khổ rồi an cư lập nghiệp, đời sau được học hành, dự khoa cử, lập công danh.

Nhưng từ ghi chép trong sách sử, chuyện này không hề tồn tại ở phía Cách Lang Vực.

Tù binh rơi vào tay chúng, dù là binh sĩ hay thường dân, hiếm ai giữ được mạng.

Phương pháp tàn sát của chúng cực kỳ dã man. Chém đầu, phanh thây vẫn còn được xem là "nhân đạo". Trong sách ghi chép đầy rẫy những cảnh chôn sống, thiêu sống, thậm chí là mổ bụng nấu ăn.

Vệ Tương đọc mà toàn thân lạnh buốt. Dù chưa từng suy nghĩ quá nhiều về chiến tranh, nhưng những gì ghi rõ trong sách vẫn vượt quá giới hạn nàng có thể tưởng tượng. Đây đã không còn là chiến tranh nữa, mà là tội ác tột cùng, là hủy diệt nhân tính.

Nàng thấy nghẹt thở, tay ôm sách mất kiểm soát rung lên, khóe mắt nóng ra, nhưng nàng vẫn cố gắng đọc tiếp, từng trang rồi từng đoạn.

Cứ thế đọc bảy tám đoạn hắn tìm cho nàng, khi đọc đến dòng "Trẻ dưới ba tuổi hoặc bị nấu chín làm thịt quay, hoặc nghiền nát làm bánh", nàng không thể gượng ép thêm nữa, lập tức đóng sập sách lại, ném sang một bên, ôm mặt gào khóc.

"Tiểu tương?" Sở Nguyên Dục đang đọc sách, giật mình ngẩng đầu.

Dung Thừa Uyên cũng theo phản xạ tiến lên một bước, rồi lập tức kìm lại.

Sở Nguyên Dục vội đặt sách xuống, ôm lấy nàng, nhẹ nhàng an ủi: "Đều là chuyện xưa rồi, chúng ta không xem nữa."

Nghe tiếng hắn, Vệ Tương ngừng khóc một giây, nhưng ngay giây sau nàng lại khóc to hơn.

Đây là lần đầu tiên nàng cảm thấy chữ nghĩa cũng có thể khiến người ta nổi điên.

Có lẽ đây cũng là lần đầu tiên nàng mất kiểm soát trước mặt hắn như vậy.

Nàng không thể ngăn được cơn đau trong ngực, cũng không thể ngăn cản một suy nghĩ lặp đi lặp lại trong đầu, đó là g**t ch*t bọn chúng, tất cả.

Sở Nguyên Dục dịu dàng vỗ lưng nàng, nhưng rồi hắn lại không biết phải dỗ ra sao.

Tiếng khóc cứ vọng mãi trong điện như vậy, mãi đến khi chỉ còn những tiếng nấc nhỏ. Khi nàng ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt đã đỏ hoe, ánh mắt sắc bén đến rợn người: "Thần thiếp chỉ hận mình không phải lệ quỷ. Nếu là quỷ, thần thiếp đã có thể giết sạch bọn chúng trong một đêm!"

Sở Nguyên Dục nhìn nàng, môi mấp máy nhưng lại không nói được câu gì.

Hắn nhớ khi mình còn trẻ, lần đầu đọc những sách sử này cũng từng phẫn nộ như nàng. Nhưng khi đó hắn là thái tử, không thể mơ mộng chuyện lệ quỷ báo thù, mà chỉ nghĩ nếu có một ngày hắn đăng cơ, nhất định phải diệt Cách Lang Vực, báo thù cho dân chúng.

Nhưng lớn lên, kinh nghiệm nhiều hơn, còn chưa đăng cơ hắn đã hiểu chuyện đó chẳng hề dễ.

Tội ác của Cách Lang Vực, đế vương triều nào cũng biết, nhưng không phải họ không muốn diệt, mà là không làm nổi.

Muốn tiêu diệt một nước không phải chỉ cần có quyết tâm.

Binh lực, lương thảo, thời tiết, thứ gì cũng phải lo.

Chiến tranh là chuỗi phản ứng dây chuyền, từ tuyển binh, thu thuế, tiền an ủi cho binh lính tử trận, không cái nào thiếu được.

Xa hơn nữa, chiến tranh sẽ làm tổn thức nhân lực. Nam nhi tráng kiện chết nhiều, ai sẽ cày ruộng? Ai sẽ sửa nhà? Mọi thứ đều là gánh nặng.

Sở Nguyên Dục hiểu rõ nhưng điều này từ rất sớm, thế nên tâm trạng căm hận năm xưa cũng dần phai nhạt.

Nhưng lúc này những giọt nước mắt của Vệ Tương như khơi dậy cảm xúc đã chôn vùi trong lòng hắn từ lâu.

Hắn hít một hơi thật sâu, ánh mắt âm trầm như đêm tối: "Trẫm cũng muốn giết sạch không tha, chỉ là..."

Hắn định nói rõ những lý do ấy cho nàng nghe, lời lời đến bên miệng, hắn lại không nói tiếp, chỉ biết lắc đầu.

"Bệ hạ." Vệ Tương đứng dậy, chỉnh váy quỳ xuống, cúi đầu, nghiêm túc nói, "Thần thiếp vô tình biết được vài chuyện, bắt buộc phải bẩm báo bệ hạ. Nếu bệ hạ trách tội thần thiếp lắm lời, can dự triều chính..."

Nói đến đây, nàng ngẩng đầu, ánh mắt kiên định: "Cũng mong bệ hạ nghe hết lời thần thiếp nói rồi mới luận tội."

Trước Tiếp