Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ta đi khắp phủ Tạ dò hỏi tung tích của Tạ Bất Du.
Đám tì nữ, tiểu sai trước đó còn xưng huynh gọi đệ với ta giờ đây lại lộ vẻ muốn nói lại thôi, khuyên ta đừng xen vào việc của người khác.
"Tỷ sắp gả cho tiểu thiếu gia, trở thành thiếu phu nhân của Tạ gia rồi," Thị nữ tiểu muội nắm lấy tay ta nghiêm túc nói, "Lo mà chuẩn bị hôn sự cho tốt đi, đừng vì những chuyện không liên quan mà tự hủy hoại tương lai của mình."
Ta nhận ra có điều không ổn: "Có phải Tạ Bất Du xảy ra chuyện rồi không?"
Thị nữ lắc đầu: "Ta không thể nói, Văn tỷ tỷ à, đừng hỏi thêm nữa."
Tất cả mọi người đều khuyên ta đừng quan tâm Tạ Bất Du nữa, tất cả mọi người đều khuyên ta đừng tự chuốc lấy rắc rối.
Cho đến khi ta chạm mặt thị vệ tiểu ca đã bị điều đi trông coi chuồng ngựa.
Hắn nhìn thấy ta nhưng không nói lời nào.
Chỉ là lúc lướt qua nhau, hắn nhanh tay lẹ mắt nhét vào tay ta một mẩu giấy vo tròn.
Tối hôm đó, ta lần theo bản đồ lộ trình vẽ trên mẩu giấy, đánh ngất đám thị vệ dọc đường và lẻn vào thủy lao dưới lòng đất của phủ Tạ.
Cái phủ Tạ này bề ngoài trông thì hào nhoáng rạng rỡ, nhưng sau lưng không biết đang giở trò gì mà lại dựng lên một nơi tà môn thế này ngay trong nhà.
Nước dưới ngục đen ngòm, hôi thối và dâng lên đến tận thắt lưng. Dưới nước dường như có vật sống đang bơi lội, cái cảm giác trơn trượt dính dớp và lạnh lẽo đó, chẳng biết là cá hay là rắn.
Suốt dọc đường ta nhìn mà nhíu chặt lông mày, hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi vị đại thiếu gia lá ngọc cành vàng kia khi bị nhốt ở nơi thế này sẽ ra sao.
Mãi đến khi ta tìm được căn buồng giam nằm sâu nhất phía trong thì mới phát hiện tình hình còn tồi tệ hơn ta tưởng rất nhiều.
Người ấy vốn nuông chiều bản thân, ngay cả y phục không đủ mềm mại cũng sẽ nhíu mày dỗi hờn, vậy mà giờ đây khắp người đầy vết roi bị trói ngược trên cột hình, vết thương của y ngâm trong làn nước chết bẩn thỉu, các mép vết thương đã mưng mủ trắng bệch.
Sợi dây thừng thô kệch siết quanh cổ để lại những vết bầm tím đến giật mình. Tạ Bất Du gục đầu xuống, tựa như một đóa hoa tàn sắp héo úa, nhưng từ những vết thương lại tỏa ra một mùi hương lạ nồng nàn đến cực điểm.
Ta không biết mùi hương mạnh mẽ đến kỳ quái này là do y đang bị thương chảy máu, hay là cái gọi là hồi quang phản chiếu.
Lo lắng là khả năng sau, ta vội vàng đập mạnh vào hàng rào sắt của buồng giam:
"Tạ Bất Du? Tạ Bất Du ngài tỉnh lại đi!"
May thay y thực sự chỉ đang ngủ, nhanh chóng bị tiếng ồn ta tạo ra làm cho tỉnh giấc.
Sau khi Tạ Bất Du nhìn rõ người đứng ở cửa là ta, y khẽ nhíu mày một cách kín đáo, khàn giọng hỏi:
"Ngươi đến đây làm gì, ai cho ngươi vào?"
"Ta đến cứu ngài ra đây," Ta cúi đầu dùng trâm cài tóc cạy khóa, "Đừng sợ, đám canh gác đều bị ta đánh ngất rồi, ta nhất định sẽ đưa ngài rời khỏi đây."
Có lẽ vì cổ họng không thoải mái, Tạ Bất Du im lặng hồi lâu không nói thêm lời nào.
Cho đến khi cánh cửa buồng giam bị ta cạy mở, ngay khoảnh khắc ta định bước chân vào mà chẳng thèm suy nghĩ, y mới mở miệng gọi ta lại.
Với tư cách là nạn nhân, là người cần ta cứu giúp, vậy mà y lại nói ra những lời tương tự như thị nữ tiểu muội.
Y nói: "Này, trò chơi trừ gian diệt bạo đến đây thôi, ngươi chưa từng nghe qua đạo lý nghèo thì lo thân mình cho tốt sao?"
Tạ Bất Du nhếch đôi môi khô khốc vì thiếu nước, cười tự giễu một tiếng;
"Một kẻ du hiệp lấy bốn bể làm nhà như ngươi, khó khăn lắm mới có cơ hội trở thành thiếu phu nhân nhà họ Tạ, vì một quân cờ bỏ đi vô giá trị như ta mà từ bỏ vinh hoa phú quý trong tầm tay, thực sự đáng sao?"
Ta bóp chặt con rắn nước đang định cắn vào đùi mình dưới làn nước, ném nó ra xa rồi tiếp tục kiên định bước về phía Tạ Bất Du.
"Ngài đừng có coi thường ta, ta không phải là du hiệp bình thường đâu," Ta lội nước đi đến dưới cột hình, "Ta là Văn Thế Âm cực kỳ không bình thường, thế nên ta mới đến để giúp đời đây."
Những sợi dây thừng trói chặt trên người bị dao găm cắt đứt, Tạ Bất Du trượt khỏi cột hình, ngã nhào vào lòng ta.
Vết thương đau khiến y không còn sức lực, vẫn cần phải vịn vào ta mới đứng vững được nhưng cái miệng thì vẫn chẳng chịu nhường ai:
"Bây giờ ngươi thế này mà cũng mặt dày nói mình là người thành đạt giúp đời sao?"
Ta cúi đầu nhìn lại bộ dạng mình lúc này.
Pháp lực mất sạch, mặt mày lấm lem, không một xu dính túi, tiền đồ mờ mịt.
Với hai chữ "thành đạt" thì không thể nói là gần gũi, mà phải nói là chẳng liên quan tí tẹo nào.
Ta nói: "Được rồi, vậy chẳng cần lý do gì hết, ta chỉ đơn giản là muốn cứu ngài ra thôi."
Rõ ràng mẹ nuôi du hiệp từng thu dưỡng ta đã bảo rằng, phàm việc gì cũng nên lượng sức mà làm, chỉ cần không thẹn với lòng là được, mạo muội can thiệp vào những việc quá tầm tay chỉ có hại người hại mình thôi.
Rõ ràng trong lòng ta hiểu rất rõ, dù hiện tại ta chọn kết hôn với Ngọc Chuế điện hạ hay chọn cao chạy xa bay tận hưởng cuộc đời tự do thì đều tốt hơn việc lao vào thủy lao cứu cái gã lai lịch bí ẩn này.
Rõ ràng đến cả bản thân ta còn như "tượng đất qua sông", thân mình khó bảo toàn...
... Thế mà vẫn không đành lòng nhìn người này bị khổ nạn dày vò.
"Tạ Bất Du, có phải ngài hạ cổ ta rồi không," Ta vô cùng nghi ngờ khả năng này, "Ta cảm thấy mình không nên là kẻ thiếu lý trí đến mức này chứ."
Có trời đất chứng giám, ta hỏi vậy chỉ đơn thuần vì tò mò, tuyệt đối không có ý ám chỉ gì cả.
Nhưng Tạ Bất Du lại bị "ám chỉ" thật.
Y vô cảm nhìn ta đang nghiêm túc đặt câu hỏi, rồi cũng vô cảm cúi thấp người xuống.
Sau đó, y ghì chặt gáy ta, hung hăng cúi đầu hôn xuống.
Ta suy nghĩ ngắn ngủi một lát xem có nên đẩy y ra không.
Nhưng tay ta vừa mới dính phải nước bẩn hôi thối, không tiện chạm vào cái gã ưa sạch sẽ kén chọn này, nên đương nhiên là chẳng có cách nào đẩy y ra cả.
Thế là, hai kẻ nhếch nhác tơi tả, tại cái nơi tuyệt đối không thể gọi là đẹp đẽ này, đã trao nhau một nụ hôn chẳng lãng mạn chút nào.
Tạ Bất Du cắn rách môi ta, m*t lấy dòng máu của ta rồi lại mặc cho răng khểnh không biết chừng mực của ta làm y đau nhói.
Y dường như thực sự rất đau, đến mức không thể nhịn nổi mà trào nước mắt.
Giọt lệ đó rơi xuống dưới mắt ta, trước khi nó kịp chảy thành dòng thì đã được y dùng ngón cái nhẹ nhàng lau đi.
"Nếu có thể thực sự hận nàng thì tốt biết mấy, nếu có thể quên được loại người như nàng thì tốt biết mấy."
Tạ Bất Du nắm lấy bàn tay đang mở ra của ta, bất chấp làn nước đen chưa khô giữa các kẽ ngón tay, dùng lực đan chặt mười ngón tay vào nhau.
Y để lại một vết răng mang tính trả đũa trên môi dưới của ta.
Nhưng giọng điệu lại mang theo sự nhẹ nhõm đầy bất lực:
"Kết quả là bất luận lặp lại bao nhiêu lần, nàng vẫn sẽ đưa ra sự lựa chọn y như vậy."
"Được rồi, vậy ta cũng chỉ có thể chấp nhận số phận thôi."
Việc đánh ngất lính canh quả nhiên chẳng giấu được bao lâu.
Ta vừa mới đưa Tạ Bất Du thoát khỏi thủy lao thì đã bị phủ binh của phủ Tạ bao vây.
May mà dù không có pháp lực thì võ công khổ luyện nhiều năm của ta vẫn còn rất đáng tin cậy.
Ta bế thốc vị đại mỹ nhân lên. Dù đang sa cơ lỡ vận nhưng y vẫn thong dong như kẻ xem kịch, ta nhịp nhàng né tránh đám phủ binh truy đuổi, lướt đi vùn vụt trên những mái ngói được ánh trăng soi rọi.
Tạ Bất Du rất tin tưởng ta, còn có tâm trạng để đùa giỡn:
"Nàng xem bộ dạng bây giờ của mình có giống một tên hái hoa tặc đang bắt cóc đại tiểu thư nhà người ta không?"
Lời vừa dứt, "đại tiểu thư" thực sự đã đuổi tới nơi.
Ngọc Chuế điện hạ khóc như mưa đáp xuống ngay trước mặt ta, sốt sắng đưa tay muốn nắm lấy tay áo ta, nhưng lại bị Tạ Bất Du – kẻ đang nằm lì trong lòng ta – thẳng tay gạt ra.
Ngọc Chuế lườm Tạ Bất Du một cái, nhưng rất nhanh sau đó lại dùng vẻ mặt vô cùng đáng thương nhìn ta:
"Văn tỷ tỷ, chẳng phải tỷ đã đồng ý kết hôn với ta rồi sao. Ta chuẩn bị xong áo cưới cả rồi, tỷ đừng bỏ mặc ta một mình có được không?"
Ta cũng không muốn làm một kẻ nuốt lời.
"Nhưng ta không thể bỏ mặc hắn được," Ta áy náy nói với Ngọc Chuế, "Điện hạ hãy đi tìm người khác đi, bên cạnh ngài có rất nhiều người yêu thương ngài, nhưng Tạ Bất Du chỉ có ta thôi."
Tạ Bất Du chêm vào đúng lúc: "Đúng thế, Văn Thế Âm đã làm chuyện này chuyện nọ với ta rồi, nên phải chịu trách nhiệm với ta."
Ta: "?"
Một nụ hôn hai bên cùng tình nguyện, sao qua miệng y lại trở nên sai trái thế nhỉ?
Ngọc Chuế trông như muốn xé xác Tạ Bất Du ra đến nơi vậy.
Nhưng vì ta vẫn còn đứng đây nên hắn chỉ có thể nén giận, tiếp tục dùng lời lẽ dịu dàng khuyên nhủ:
"Văn tỷ tỷ, tỷ thừa biết hắn chỉ là một người phàm không quan trọng, chỉ là tấm phông nền cho ta độ kiếp mà thôi, tỷ đừng để ý đến hắn có được không?"
"Chẳng lẽ sự sống chết của một người phàm lại quan trọng hơn tình kiếp của ta và pháp lực của tỷ sao?"
Tạ Bất Du bị sỉ nhục như vậy mà không hề tức giận, ngược lại còn bật ra một tiếng cười nhạo gần như là thương hại.
"Ngươi cười cái gì?! Cái đồ người phàm hèn mọn kia..."
"Ngọc Chuế điện hạ," Ta cắt ngang lời mắng nhiếc của hắn dành cho Tạ Bất Du, "Có lẽ lần xuống trần này, ngài thực sự nên nghiêm túc tu bổ đạo tâm của mình chứ không phải chỉ là để độ một cái tình kiếp như trò đùa thế này."
"Thần tồn tại là vì con người. Người phàm không phải là phông nền như lời ngài nói, mạng sống của bất kỳ ai cũng đều nên quan trọng hơn tình kiếp của ngài, quan trọng hơn pháp lực của ta."
Lần đầu tiên Ngọc Chuế nghe ta dùng giọng điệu nghiêm túc đến thế để nói chuyện với mình, vai hắn khẽ co rụt lại, chột dạ liếc nhìn biểu cảm của ta rồi rụt rè nói:
"Ta xin lỗi Văn tỷ tỷ, ta chỉ là nhất thời nóng nảy nên mới nói lời giận dỗi thôi, tỷ đừng giận ta nhé."
Ta lắc đầu: "Tóm lại, ta không thể ở lại chơi trò gia đình với ngài nữa."
"Nếu có cơ hội, sau này ta sẽ nghĩ cách bù đắp cho ngài, nhưng chuyện kết hôn giả thì xin thứ lỗi vì ta phải hủy lời hẹn."
Ngọc Chuế cúi đầu, không dám ngăn cản ta thêm nữa.
Trước khi đi, ta cũng chẳng biết mình đang nghĩ gì.
Rõ ràng vừa nãy còn đang bực vì Tạ Bất Du châm dầu vào lửa lung tung.
Kết quả là lần này chính ta cũng không nhịn được, quay đầu lại bổ sung với Ngọc Chuế điện hạ một câu:
"Mặc dù ta vẫn chưa nhớ ra, nhưng Tạ Bất Du không phải là người không quan trọng, chàng rất quan trọng với ta."
Ném lại câu đó một cách nhanh chóng, ta không ngoảnh đầu lại mà chạy thục mạng, mượn bóng đêm che đi khuôn mặt đang đỏ bừng vì khí huyết dâng trào của mình.
Chạy được một lúc lâu, ta mới nhận ra người trong lòng mình im lặng một cách quá mức.
Cúi đầu nhìn xuống.
Tạ Bất Du đang dùng hai tay che mặt, rặn ra một câu từ kẽ răng:
"... Vô Tình Đạo, thật là khủng khiếp."
Cái gì cơ?