Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Mặc dù bị Tạ Bất Du đuổi ra khỏi phòng.
Nhưng y vẫn nhờ người nói cho ta biết tung tích của Ngọc Chuế điện hạ.
Hóa ra người ta tìm kiếm bấy lâu nay, tưởng ở tận chân trời mà lại ngay trước mắt.
Ở trần gian, Ngọc Chuế điện hạ mang thân phận là tiểu công tử nhà họ Tạ – Tạ Ngọc Chuế. Chỉ là mấy ngày trước hắn bận học ở thư viện nên ta mới không tình cờ gặp được.
Sau khi xác nhận Ngọc Chuế điện hạ ăn ngon mặc ấm, điều kiện sống vô cùng sung túc, ta cũng không còn lo lắng nữa.
Dù nói thế nào, việc lòng tu đạo của hắn bị tổn hại quả thực có liên quan đến ta. Tuy ta tức giận vì sự độc tài chuyên chế của Thiên Đế, nhưng đối với Ngọc Chuế điện hạ, ta vẫn ít nhiều cảm thấy áy náy.
Thế nhưng áy náy là một chuyện, ta cũng chẳng định thực sự bỏ ra mấy chục năm cuộc đời mình để ở bên cạnh giúp hắn độ tình kiếp.
Dù sao vị tiểu điện hạ này cũng dễ dàng yêu một người đến thế, không có ta thì hắn cũng sẽ gặp được đối tượng độ kiếp phù hợp hơn thôi.
Nghĩ vậy nên sau khi đứng từ xa nhìn Ngọc Chuế một cái, ta định bụng rút lui rời đi.
Nào ngờ hắn lại tinh mắt đến thế, cách một quãng xa như vậy mà vẫn có thể nhận ra ta ngay lập tức giữa đám đông.
Khoảnh khắc nhìn thấy ta, Tạ Ngọc Chuế – kẻ đáng ra phải sống kiếp người phàm suốt mấy mươi năm – bỗng nhiên khôi phục lại ký ức và pháp lực của thần tiên.
Ta: "..."
Xuống trần độ tình kiếp mà cũng đi cửa sau nữa hả?
Chính vì Thiên Đế quá mực nuông chiều con cái nên đạo tâm của Ngọc Chuế điện hạ mới mỏng manh như thế đấy.
Nhưng nhìn vị điện hạ đã khôi phục ký ức đang hớn hở chạy về phía mình, ta chẳng thể nào quay lưng bỏ đi vào lúc này được.
Ta đành bất lực đứng lại tại chỗ, chắp tay hành lễ với hắn:
"Ngọc Chuế đại nhân, dạo này vẫn bình an chứ?"
Ngọc Chuế điện hạ luống cuống đỡ ta dậy:
"Văn tiên nhân, Văn tỷ tỷ, tỷ đừng như thế. Chúng ta không phải là bạn sao? Tỷ đừng dùng giọng điệu đó nói chuyện với ta mà."
Ngọc Chuế điện hạ yếu đuối đáng thương nhìn ta, cuống quýt đến mức vành mắt đỏ hoe, trông càng giống một chú thỏ bị nắm tai bắt nạt vậy.
Thế nhưng ta lại nhớ tới một vị ác quỷ nào đó rất thích giả vờ yếu đuối một cách không đúng lúc chút nào.
Ừm, so với chú thỏ thật sự trước mắt này, vị kia rõ ràng là một con chó dữ đội lốt cừu.
"Văn tỷ tỷ, tỷ đang nghĩ đến ai thế?"
Sinh vật hệ ăn cỏ yếu đuối luôn vô cùng nhạy bén, Ngọc Chuế cảnh giác hỏi:
"Sau khi xuống trần tỷ đã quen bạn mới rồi sao?"
Ta không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận, dù sao vị kia là người mới quen hay người cũ thì vẫn còn chờ kiểm chứng.
Ta lảng sang chuyện khác: "Chuyện của ta không quan trọng. Điện hạ, chúng ta vẫn nên bàn bạc về việc tình kiếp của ngài đi."
Theo lý mà nói, bây giờ Ngọc Chuế đã khôi phục ký ức và pháp lực, việc có vượt qua kiếp nạn tình duyên hay không cũng chẳng còn khác biệt là bao.
Nhưng vì cha hắn vẫn chưa có ý định đón về nên chắc là vẫn cần hắn diễn cho xong vở kịch này.
Ta đang cân nhắc xem nên diễn vở kịch này thế nào.
Ngọc Chuế đã ôm lấy khuôn mặt đang đỏ bừng vì không kiềm chế được:
"Văn tỷ tỷ, tỷ yên tâm, ta sẽ đối xử tốt với tỷ."
Ta đang tính xem nên tìm chút trắc trở ở đâu cho hắn thì ngẩn người: "Hả? Ai cơ? Ta á?"
Ngọc Chuế gật đầu, hắn ngoan ngoãn đan hai tay vào nhau, khuôn mặt hiện rõ vẻ mong đợi vào một tương lai tươi sáng:
"Ừm ừm, chỉ cần tỷ gả cho ta thì tình kiếp của ta sẽ được giải quyết dễ dàng. Sau khi chúng ta kết hôn và trải qua một đời người phàm hạnh phúc, lúc đó tỷ cũng có thể cùng ta trở về trời rồi."
Chuyện này không đúng lắm thì phải?
Tình kiếp làm gì có chuyện đơn giản như vậy.
Trong nhận thức của ta, tình kiếp phải là những sóng gió đau khổ, bởi vì tình ái là vật vướng víu buộc phải chặt đứt.
Hồi ta còn tu luyện ở tiên môn, các sư trưởng đặt nhiều kỳ vọng vào ta đã dạy bảo như thế đấy.
Họ bắt ta uống nước vong tình hết lần này đến lần khác, cắt đứt những sợi tình vừa mới nảy nở hết lần này đến lần khác, nhờ vậy ta mới có thể quên đi quá khứ mà có được đại đạo.
Ta cứ ngỡ đó là chuyện bình thường không thể bình thường hơn.
Thế nhưng khi nghe về những gì ta đã trải qua, Ngọc Chuế điện hạ sợ đến ngây người:
"Năm xưa phụ thần xuống trần độ kiếp cũng chỉ là cưới vợ sinh con, trải qua một đời là có thể tu thành viên mãn, làm gì cần phải tàn khốc đến mức đó? Uống nước vong tình nhiều quá là hỏng não đấy."
Ta cũng sững sờ.
Nếu vị Thiên Đế luôn tự xưng là tấm gương kia mà còn tùy tiện như vậy thì năm xưa ta uống nhiều nước vong tình thế để làm gì chứ?
Khoan đã, nói đi cũng phải nói lại, rốt cuộc năm đó ta vì ai mà phải uống nước vong tình?
... Lại còn tại sao ta lại không làm một du hiệp tự do mà bỗng dưng chạy vào rừng sâu núi thẳm để cầu tiên hỏi đạo?
Ta gõ gõ vào cái đầu trống rỗng về phương diện này của mình, lo lắng nghĩ thầm.
Hỏng rồi, hình như ta uống nước vong tình đến mức não hỏng thật rồi.
Sau khi đặt một dấu hỏi chấm cho những ký ức trống rỗng của mình, ta tạm gác lại những vấn đề chưa có câu trả lời sang một bên.
Dù sao ta đoán mình cũng chẳng quay về thiên giới được nữa, sau này có khối thời gian để thong thả tìm lại những ký ức đã mất.
Điều quan trọng hơn lúc này là phải nhanh chóng đưa vị Ngọc Chuế điện hạ không biết lo nghĩ này trở về.
Ta vốn định làm bà mai một phen, giúp hắn se duyên với một cô gái tâm đầu ý hợp.
Nhưng Ngọc Chuế tuy tính tình nhu nhược nhát gan, song đôi khi lại cứng đầu một cách lạ lùng.
Ví dụ như lúc này hắn cực kỳ kiên trì, chỉ chịu kết hôn với ta, nếu không thì thà rằng chẳng độ tình kiếp nữa.
"Ta vì tỷ nên mới sinh ra chấp niệm," Ngọc Chuế điện hạ nghe ra ý từ chối khéo của ta, giọng nói nghẹn ngào, "Nếu không thể kết hôn với tỷ thì làm sao ta có thể cởi bỏ khúc mắc đây?"
Ta dứt khoát nói thật với hắn:
"Ngọc Chuế điện hạ, ta không có ý gì với ngài cả. Văn Thế Âm ta cũng tuyệt đối không thể nào ở lại nơi hậu viện chật hẹp để bầu bạn với ai đó suốt đời."
"Nếu hiện giờ ngài thực lòng thích ta, ta nghĩ ngài cũng sẽ không muốn ta mất đi tự do, lãng phí mấy chục năm thanh xuân một cách vô ích."
Ngọc Chuế cúi đầu, nước mắt rơi lã chã:
"Nhưng mà, nhưng mà... ta thật lòng thích tỷ mà. Chẳng phải chính tỷ cũng từng nói muốn có một mái ấm nhỏ để có thể dừng chân bất cứ lúc nào, trong nhà có một người chồng hiền thục chuẩn bị sẵn cơm canh cho tỷ sao?"
"Ta có thể làm được mà, ta đã học nấu ăn từ Thực Thần rồi, những gì tỷ yêu cầu ta đều làm được."
Hóa ra đây mới chính là nút thắt sao?
Nhưng những lời đó chỉ là lời nói nhăng cuội của ta sau khi tăng ca quá độ thôi mà!
"Không phải đâu, ngài hiểu lầm rồi, đó toàn là những lời nói xằng bậy lúc không tỉnh táo thôi," Ta túm lấy tay áo hắn giúp lau nước mắt, "Bản thân ta sẽ không làm một người vợ hiền thục, đương nhiên cũng sẽ không yêu cầu người khác phải làm một người chồng hiền thục cho mình."
Ta hiểu rất rõ rằng trên đời này tuyệt đối không tồn tại kiểu người như vậy.
Có lẽ sẽ có người yêu một cơn gió tự do, nhưng tuyệt đối không có ai nguyện ý ở bên cạnh cơn gió đó trọn đời.
Chỉ vì sự bên nhau ngắn ngủi mà phải chịu đựng nỗi cô đơn dằng dặc, để mặc đối phương hướng về khung trời rộng mở hơn, còn bản thân mình lại như một kẻ ngốc ở lại chốn cũ, cam tâm tình nguyện chuẩn bị cơm canh chờ người về sao?
Như vậy thì quá đỗi tàn nhẫn rồi.
Mà người nhạy cảm, hay suy nghĩ như Ngọc Chuế điện hạ thì tuyệt đối không thể làm đến mức đó.
Ừm, lùi một vạn bước mà nói, vị điện hạ mười ngón tay chưa từng nhúng nước lạnh này, dù miệng nói là đã học nấu nướng nhưng e rằng đến thái rau cũng chẳng xong.
Nhưng Ngọc Chuế điện hạ lại rất bướng bỉnh, chưa đạt mục đích thì chưa thôi, cứ như thể định khóc đến chết ngay trước mặt ta vậy.
"Vậy, vậy chỉ là kết hôn giả một lần cũng không được sao?" Hắn sụt sùi nhượng bộ, "Chỉ cần làm theo quy trình, thỏa mãn tâm nguyện một lần thôi, ta sẽ không bao giờ làm phiền tỷ nữa."
Ngọc Chuế điện hạ nói lời chắc như đinh đóng cột, thề rằng chỉ cần ta cùng hắn chơi trò gia đình, hoàn thành quy trình kết hôn trong một ngày thì hắn sẽ bằng lòng trở về thiên giới và không quấy rầy ta nữa.
Đối với ta mà nói, đây là một sự cám dỗ khá lớn.
Do dự một lát, ta nghĩ bụng mình cũng từng thành thân giả với người khác một lần rồi, thêm một lần nữa chắc cũng chẳng sao.
"... Nếu chỉ là làm giả theo quy trình thôi thì được." Cuối cùng ta cũng đồng ý với hắn.
Ngọc Chuế lập tức nín khóc mỉm cười, cảm kích ôm chầm lấy ta một cái.
Trước mặt Ngọc Chuế điện hạ đã khôi phục pháp lực, những rào cản về thân phận phàm trần hay môn đăng hộ đối đều không còn là vấn đề.
Thế là ta thay hình đổi dạng, từ phu xe riêng của đại công tử trở thành vị hôn thê của tiểu công tử.
Tuy nhiên, nhìn Ngọc Chuế điện hạ chuẩn bị hôn lễ, ta chợt nhớ ra kể từ lần bị đuổi ra khỏi cửa hôm đó, ta đã lâu rồi không gặp Tạ Bất Du – người luôn đóng cửa không ra ngoài kia.
Dù lo rằng y vẫn còn đang dỗi, nhưng nghĩ lại dù sao ta cũng là phu xe do y bỏ tiền ra thuê.
Nay sắp kết hôn giả với đệ đệ y, xét về tình hay lý thì ta cũng nên sang thông báo cho y một tiếng.
Chỉ là không ngờ tới.
Khi ta thấp thỏm trèo vào cái sân đang bị phong tỏa của y để giải thích ngọn ngành chuyện kết hôn giả.
Ta phát hiện Tạ Bất Du thế mà lại không có trong phòng.
Y đi đâu rồi?