Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sau khi bị con quỷ tốt bụng nào đó ném ra khỏi quỷ vực thì thì ta xuất hiện ngay trên đường phố Thịnh Kinh, trang phục cũng đã tự động trở lại bình thường..
Đứng ngẩn ngơ giữa làn gió lạnh hiu quạnh một hồi, ta sực tỉnh và vỗ mạnh vào trán mình một cái.
Nghe ý tứ trong lời nói của Tạ Bất Du, rõ ràng là chàng biết tung tích của Ngọc Chuế điện hạ.
Biết thế lúc nãy ta đã gặng hỏi thêm vài câu rồi.
Chẳng lẽ bây giờ ta phải gõ cửa từng nhà để tìm người sao?
Đang tính xem có nên tìm vài họa sĩ đáng tin cậy dọc đường để nhờ họ vẽ mấy tờ thông báo tìm người cho Ngọc Chuế điện hạ hay không.
Thì trên con phố cách đó không xa phía sau lưng ta bỗng nhiên náo loạn.
Trong tiếng vó ngựa cuồng loạn và hỗn độn, một chiếc xe ngựa treo tấm thẻ gỗ mạ vàng đang lao vun vút giữa đường như mất lái.
Tuy người đi đường đều kịp thời né tránh nhưng một đứa bé trông chừng mới ba bốn tuổi lại đang nắm chặt chiếc bánh đường trong tay, chân trái vấp chân phải rồi ngã lăn ra giữa đường.
Thấy đứa trẻ đang ngơ ngác vì sợ hãi, sắp bị vó ngựa phi nước đại giẫm trúng, ta lao vút tới, nghiêng mình chắn trước mặt đứa bé giữa những tiếng kêu kinh ngạc của mọi người.
Ta dùng sức mạnh cơ bắp của đôi tay để chặn đứng đôi vó ngựa đang lồng lộn trên cao, ép chiếc xe mất kiểm soát phải dừng lại. Nhân cơ hội đó, những người đi đường tốt bụng xung quanh đã bừng tỉnh và vội vàng bế đứa trẻ sang một bên.
Mãi đến khi đứa trẻ khóc nấc lên và nhào vào lòng người thân, ta mới đứng dậy xem kẻ gây họa là ai.
Cứ ngỡ sẽ bị lũ công tử bột vô lý gây khó dễ, ta đã chuẩn bị sẵn tinh thần để vắt chân lên cổ mà chạy.
Kết quả là ta còn chưa kịp mở miệng thì tên phu xe mắt đờ đẫn, nước dãi chảy ròng ròng, rõ ràng là thần trí không tỉnh táo, đã bị ai đó đá văng xuống khỏi xe ngựa.
Mặc dù đã bị thị vệ trói chặt và đè nghiến xuống đất, gã đàn ông đó vẫn cố rướn cổ về phía xe ngựa để ngửi.
"Thơm quá, thơm quá đi mất," Hắn điên cuồng phập phồng cánh mũi, nước dãi càng chảy nhiều hơn, "Của ta, mỹ nhân là của ta..."
Ngay cả khi đã bị thị vệ bịt miệng, hắn vẫn trợn trừng đôi mắt lồi ra như mắt cá vàng, nhìn chằm chằm không chớp mắt vào chiếc xe ngựa kín mít.
Ta nhìn mà mịt mờ chẳng hiểu gì, cứ ngỡ tên phu xe bị phát bệnh đột ngột hoặc đã dùng loại thuốc nào đó ảnh hưởng đến thần trí.
Mấy tên thị vệ đang che kín mũi miệng thì có vẻ đã quá quen với việc này, động tác vô cùng thuần thục đánh ngất gã kia.
Thấy cuộc náo loạn bất ngờ đã được dập tắt, ta tưởng rằng không còn việc của mình nữa nên định lặng lẽ rời đi.
Thì từ bên trong cửa sổ xe ngựa vốn luôn đóng chặt, một bàn tay thò ra. Bàn tay ấy có những đốt ngón tay rõ ràng, trông mịn màng như ngọc ấm.
Không biết người bên trong đã ra dấu tay gì, tên thị vệ vừa thương lượng xong tiền bồi thường với các chủ sạp gần đó bỗng quay đầu nhìn về phía ta.
Tên thị vệ đang bịt mũi đi đến trước mặt ta, hỏi bằng giọng ồm ồm:
"Thiếu hiệp có võ công khá lắm, xin hỏi hiện đang làm việc ở đâu?"
Ta thành thật trả lời: "Ta chỉ là một kẻ gác cổng, vài ngày trước bị quản sự đuổi đi, giờ chỉ là một du hiệp vô công rồi nghề thôi."
Tên thị vệ quay người đi tới cạnh cửa sổ xe để bẩm báo.
Một lát sau, hắn quay lại với ánh mắt kỳ lạ và hỏi ta:
"Nếu đã vậy, thiếu hiệp có muốn nhận một công việc ở chỗ chủ nhân nhà ta không? Chủ nhân ta nhìn trúng thân thủ của ngươi, sẵn sàng bỏ ra số tiền lớn để thuê ngươi... thay thế vị trí của tên phu xe vừa nãy."
Chắc chắn là nhìn trúng thân thủ chứ không phải nhìn trúng lý lịch làm bảo vệ của ta đấy chứ?
Vì hiện tại ta vẫn chưa nghèo đến mức phải đi làm thuê kiếm tiền lộ phí nên vốn dĩ định từ chối lời mời của vị quý nhân huyền bí này.
Nhưng ngay khi định mở lời, khóe mắt ta chợt liếc thấy tấm thẻ gỗ treo trên cửa xe.
Trên đó viết rõ ràng một chữ "Tạ" bằng vàng.
Ta xoa xoa mặt mình.
Ta hỏi thị vệ tiểu ca: "Cho hỏi chủ tử nhà huynh họ tên là gì?"
Hắn đáp: "Công tử nhà ta là trưởng công tử của Tạ thị ở Ngọc Kinh, Tạ Bất Du."
Ta: "..."
Mặc kệ sự ngăn cản của thị vệ, ta nhảy thẳng lên xe ngựa, vén phăng tấm rèm dày cộp của kiệu xe:
"Sao ngài cũng đi theo tới đây..."
Mùi hương ấm áp nồng nàn và quyến rũ ập vào mặt, và nguồn gốc của mùi hương đó chính là vị quý công tử đang ngồi ngay ngắn trong xe, đôi lông mày và ánh mắt lạnh lùng đang nhíu lại nhìn kẻ đường đột là ta.
Đó là một gương mặt mà chỉ cần thoáng nhìn qua cũng đủ khiến tim người ta đập loạn nhịp.
Nhưng đó cũng là một gương mặt vô cùng xa lạ.
Ta há miệng, cảm thấy có gì đó không ổn nên hơi ngả người ra sau:
"Hả, Tạ Bất Du? Ngài thay mặt khác rồi à?"
Vị mỹ nhân cao quý và lạnh lùng đó nhặt cuốn sách trên bàn lên.
Người đẹp ném cuốn sách chuẩn xác vào mặt ta và lạnh lùng quát:
"Đồ d*m t*c, ra ngoài."
"d*m t*c" là ta đây ôm mặt lúng túng lui ra, còn giúp người ta đậy lại tấm rèm che chắn mùi hương.
Ta quay sang hỏi thị vệ tiểu ca:
"Này người hunh đệ, công tử nhà huynh thật sự tên là Tạ Bất Du sao?"
Vị này từ trong ra ngoài, chỗ nào cũng khác hẳn với Tạ Bất Du kia mà.
Quan trọng nhất là vị Tạ công tử này có hơi thở, có nhiệt độ cơ thể và không có quỷ khí, hoàn toàn giống như một người sống sờ sờ vậy.
Thị vệ vốn dĩ đang hầm hầm định tới bắt kẻ liều lĩnh là ta, nhưng khi phát hiện ta chẳng hề bị ảnh hưởng bởi mùi hương thì sững sờ.
Hai bọn ta trố mắt nhìn nhau một hồi lâu.
Thị vệ: "Không phải chứ, ngươi... ngươi không thấy có gì sai sai, không muốn làm gì đó với công tử nhà ta sao?"
Ta xoa cằm, nhíu mày suy nghĩ:
"Cũng có chút không đúng thật... Ta đang muốn xem xem có phải hắn đang đeo mặt nạ dịch dung không."
Thị vệ mừng rỡ khôn xiết, cũng chẳng màng tới sự mạo phạm vừa rồi của ta nữa, xúc động nắm chặt lấy tay ta mà lắc lấy lắc để:
"Trời đất ơi, đúng là kỳ tích, thế mà ngươi lại không bị công tử nhà ta làm ảnh hưởng."
"Thiếu hiệp, ngươi đúng là phu xe 'định mệnh' của công tử nhà ta rồi!"
Hả?
Lời khen này mới mẻ thật đấy.
Vì tò mò về thân phận thật sự của vị Tạ công tử này, cuối cùng ta đã đồng ý lời mời, trở thành phu xe riêng của y.
Sau khi vào làm và được thị vệ tiểu ca dẫn đi đào tạo nghiệp vụ, ta nhanh chóng biết được nguyên nhân cho những biểu hiện kỳ quái của tên phu xe tiền nhiệm.
Trưởng công tử nhà họ Tạ là Tạ Bất Du, sinh ra đã mang mùi hương kỳ lạ và thể chất đặc biệt, có thể gọi là một "liều xuân dược di động" giữa nhân gian.
Những người có ý chí không kiên định chỉ cần nhìn y một cái là xương cốt đã mềm nhũn; nếu ngửi thấy mùi hương lạ trên người y thì càng hồn xiêu phách lạc, hành xử điên khùng.
Nếu chẳng may chạm vào da thịt y, dù chỉ là đầu ngón tay, người đó cũng sẽ quăng hết tam cương ngũ thường ra sau đầu, bất chấp tất cả mà lao vào mạo phạm y.
Thị vệ lau mồ hôi lạnh trên trán: "Thế nên hôm đó khi ngươi đột ngột xông vào xe ngựa, ta cứ ngỡ ngươi cũng bị ảnh hưởng nên định làm loạn với công tử."
"Không ngờ ngươi lại là một người đặc biệt," Hắn nhìn ta với vẻ thán phục, "Thế mà lại hoàn toàn không bị thể chất của công tử tác động. Muội tử à, tương lai của ngươi chắc chắn sẽ vô cùng rạng rỡ.".
Thị vệ tiểu ca – người mỗi khi ra vào đều phải che mũi miệng – thực lòng cảm thấy kẻ không bị ảnh hưởng như ta rất lợi hại, tin rằng ta nhất định sẽ sớm thăng chức tăng lương, trở thành người thân tín của công tử nhà hắn.
Tuy nhiên, có lẽ vì hành động l* m*ng xông vào xe ngựa lúc mới gặp đã để lại ấn tượng đầu tiên cực kỳ xấu cho vị Tạ công tử kia.
Y không hề trọng dụng ta như những gì thị vệ tiểu ca tưởng tượng.
Dù vẫn giữ ta lại bên cạnh nhưng Tạ công tử hiếm khi cho ta sắc mặt tốt, sự ghét bỏ dành cho ta gần như hiện rõ mồn một trên mặt.
Cũng vì ta không bị ảnh hưởng bởi thể chất của y, nên dù mang tiếng là phu xe, ta vẫn phải kiêm luôn việc của kẻ hầu cận thân thiết.
Đại thiếu gia luyện chữ thì ta phải đứng bên mài mực, đại thiếu gia ăn cơm thì ta phải thử độc, đại thiếu gia thay y phục thì ta cũng phải giúp y thắt đai lưng.
Ta đã tận tâm tận lực hầu hạ như vậy rồi, thế mà người ta lại thù rất dai, vẫn cứ tìm cớ làm khó ta bất kể lúc nào.
Có một lần ta đang ở trong sân chỉ điểm kiếm thuật cho thị vệ tiểu ca.
Đại thiếu gia đang đọc sách trong phòng bỗng nhiên gọi ta vào.
Y ngồi ngay ngắn sau bàn với gương mặt không chút biểu cảm:
"Chiếc nhẫn ngọc của ta mất rồi, lát nữa luyện cung cần dùng đến, ngươi đi tìm nó ra đây."
Thiếu gia bảo nhẫn ở ngay trong phòng, ta cũng không nghĩ ngợi nhiều, chỉ cho là lúc y rửa tay đã để đâu đó rồi quên.
Thế nhưng sau khi lật tung cả căn phòng lên, ta vẫn không thấy chiếc nhẫn mà y đeo từ lúc thức dậy sáng nay đâu cả.
Thay vào đó, ta tìm thấy vài chiếc nhẫn khác: "Ngài dùng tạm mấy chiếc này có được không?"
Đại thiếu gia bướng bỉnh quay đầu đi, lẳng lặng biểu thị sự từ chối.
Về sau thật sự hết cách, ngay lúc ta định đi mượn hai con chó ta bên ngoài về để đánh hơi thì người im lặng nãy giờ cuối cùng cũng mở miệng.
"Trên người ta ngươi vẫn chưa tìm." Y nói.
Ta: "?"
Ta khiêm tốn hỏi: "Vậy ý của ngài là sao?"
Tạ đại thiếu gia rủ hàng mi dài, giọng điệu hững hờ:
"Lại đây, tìm đi."
Thiếu gia ngồi quỳ ngay ngắn trên đệm, không hề có ý định đứng dậy cho ta khám người.
Ta đành phải tự mình sáp lại gần, cẩn thận rũ rũ tay áo rộng thùng thình của y, rồi bóp nắn cả túi đeo hông.
Dĩ nhiên là chẳng tìm thấy gì.
Cuối cùng, tầm mắt ta chậm rãi rơi xuống khe đùi đang khép chặt của y.
Chắc là không đâu.
Tuyệt đối không thể nào.
Cái đầu bã đậu này mau dừng lại ngay, đừng có nghĩ lung tung nữa.
"Tiếp tục đi." Tạ Bất Du đột ngột lên tiếng.
Ta cười gượng vài tiếng: "Có khi đồ rơi xuống gầm bàn rồi, hay là ngài đứng lên trước để ta xem bên dưới thế nào?"
Tạ Bất Du chỉ nói: "Không có dưới gầm bàn."
Vậy nên rõ ràng là ngươi biết nó ở đâu rồi đúng không.
Vậy nên đây chính là cố tình gây khó dễ cho người ta đúng không.
"Chẳng phải ngươi đã bảo sẽ không bị ta ảnh hưởng sao," Tạ Bất Du hất chiếc cằm trắng ngần lên, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào ta, "Chứng minh cho ta thấy đi."
Ta mếu máo: "Ta ở bên cạnh ngài bao nhiêu ngày nay rồi, chẳng dùng biện pháp phòng hộ nào cả, thế còn chưa đủ chứng minh thực lực của ta sao?"
"Bớt lời đi," Tạ Bất Du nhíu mày thúc giục, "Giữ một kẻ không rõ lai lịch bên cạnh, đương nhiên ta phải đảm bảo sự chắc chắn tuyệt đối."
Thấy ta vẫn cứ lề mề không chịu thò tay ra, Tạ Bất Du dứt khoát tự tay bóp lấy cổ tay ta, cưỡng ép kéo bàn tay phải của ta ấn vào giữa hai khe đùi của y.
Khoảnh khắc lớp thịt đùi mịn màng và săn chắc vây lấy tay mình, tóc gáy ta dựng đứng cả lên.
Ta suýt chút nữa thì cắn vào lưỡi: "Ngài... sao ngài lại không mặc quần trong thế này."
Tạ Bất Du nhìn ta bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc: "Mặc quần rồi thì còn thử thách cái gì nữa?"
Y đã thấy ai thử lòng cấp dưới kiểu này chưa hả?!
Có lẽ cũng nhận ra chút xấu hổ một cách muộn màng, Tạ Bất Du không thoải mái khép chân lại một chút, thúc giục ta mau chóng lấy chiếc nhẫn ra.
Ta thật sự bái phục: "Ta sờ cũng sờ xong rồi, thử thách của ngài cũng có kết luận rồi, ngài tự mình đứng dậy không được sao?"
Tạ Bất Du vẫn khăng khăng giữ ý mình: "Không được, làm việc phải có đầu có đuôi. Ngươi bắt buộc phải lấy được chiếc nhẫn ra mới tính là vượt qua bài kiểm tra."
Làm phu xe mà cũng phải trải qua bài kiểm tra nữa.
A, lẽ nào cuộc đời ta là một vở hài kịch phi lý sao?
Ta cứ ngỡ cực khổ phi thăng thành bảo vệ đã đủ nực cười rồi, không ngờ bây giờ còn có cửa thứ hai.
... Nhưng chuyện đã đến nước này, tên đã trên dây, phóng lao thì phải theo lao thôi.
Ta đành nghiến răng nhắm mắt, đưa tay sâu thêm một tấc nữa.
Cùng lúc đầu ngón tay ta chạm vào chiếc nhẫn, thắt lưng Tạ Bất Du chợt mềm nhũn, tay y chống lên cạnh bàn và phát ra một tiếng r*n r* đầy khó nói.
Ngón tay ta run bần bật, đồng tử cũng run theo:
"Ngài th* d*c cái gì thế, ta hỏi ngài đấy, ngài đang th* d*c cái gì?"
Có trời xanh chứng giám, ta thật sự chỉ mới chạm vào đùi y thôi, tuyệt đối chưa hề đụng tới nơi cấm kỵ khó nói nào cả!
Tạ Bất Du giấu nhẹm gương mặt đang mất kiểm soát của mình dưới mái tóc dài xõa tung, y phải bình tâm lại một hồi lâu mới nghiến răng phát ra giọng nói bình thường:
"Bất kể ngươi đang nghĩ lệch lạc cái gì thì cũng lập tức quên hết đi cho ta."
"Thể chất của ta đặc biệt nên không chịu nổi va chạm, vì thế phản ứng mới lớn như vậy, không liên quan đến ngươi."
Ồ ồ.
Được thôi.
Y đã nói vậy thì ta lập tức chỉnh đốn lại thái độ ngay.
Định bụng kết thúc trò hề này càng nhanh càng tốt, tay ta chuẩn xác và dứt khoát kẹp lấy chiếc nhẫn.
Đốt ngón tay dùng lực, rút thẳng vật đó ra khỏi đôi chân đẫm mồ hôi của y.
"Công tử, đây, chiếc nhẫn ngọc ngài cần."
Ta thở phào một cái, dâng chiếc nhẫn còn dính chút mồ hôi thơm bằng cả hai tay.
Cánh tay đang chống bên bàn run rẩy khe khẽ, Tạ Bất Du ngơ ngác quay đầu nhìn ta với ánh mắt trống rỗng.
Hồi lâu sau, cho đến khi giọt lệ đọng nơi hốc mắt lăn vào thái dương, y mới không kìm nén được mà nức nở một tiếng, lả đi rồi gục xuống mặt bàn.
"Yên tâm, yên tâm đi, ta không nghĩ lệch lạc gì đâu, cũng chẳng thấy gì hết."
Ta vội vàng chu đáo nhắm mắt lại: "Ta biết mà, chuyện này không liên quan đến ta."
"... Đồ khốn nhà ngươi." Tạ Bất Du nghiến răng mắng.
Đúng là vị đại thiếu gia khó chiều.
Hoàn thành yêu cầu của y rồi mà sao vẫn bị mắng là thế nào?