Không Hẹn - Tam Nguyệt Xuân Ngư

Chương 74

Trước Tiếp

Chương 74

Tác giả: Tam Nguyệt Xuân Ngư | Editor: Chan

Khu chung cư Thái Bình Viên không có bãi đỗ xe ngầm, Triển Vũ tìm thấy một vị trí đỗ hẹp ở góc khu nhà, loay hoay lùi tiến mấy lần mới nhét được xe vào.

“Đỗ ở đây thì mai ra kiểu gì?” Triệu Bình nhìn ra bên ngoài, cả xe trước và xe sau đều kẹp rất sát, trời đã tối hẳn, vị trí Triển Vũ chọn lại nằm dưới một tán cây đa cổ thụ rậm rạp, che khuất cả ánh đèn đường, chỉ còn ánh đèn trần trong xe là nguồn sáng duy nhất.

“Không sao, mai tính sau, không lái ra được thì em lái xe của em đưa anh đi làm vậy.” Phía cửa bên ghế lái của Triển Vũ là một bức tường, không thể mở ra được, anh chỉ có thể đi ra từ phía ghế phụ của Triệu Bình. Mu bàn tay anh khẽ chạm vào cạnh đùi Triệu Bình, hất cằm ý bảo cậu xuống xe trước.

Xe đã tắt máy, đèn trong xe đương nhiên cũng đã tắt ngỏm, Triệu Bình không nhìn rõ Triển Vũ, có lẽ sự chú ý cũng đang tản mác, nên khi mu bàn tay Triển Vũ chạm vào đùi, cậu đã hiểu sai ý.

“Hửm?” Triệu Bình thấy hình bóng của Triển Vũ ghé sát về phía mình, cậu liền tự nhiên đón lấy, vì không nhìn rõ nên cậu đã hôn chệch vào khóe môi Triển Vũ.

Một tiếng “chụt” giòn tan vang lên trong không gian yên tĩnh và khép kín của xe, nghe cực kỳ rõ ràng.

Triệu Bình hôn xong liền lùi lại, trong bóng tối Triển Vũ chỉ có thể nhìn thấy tia sáng phản chiếu nhàn nhạt nơi con ngươi của cậu.

“Em…” Triển Vũ sững sờ trong thoáng chốc, rồi lập tức bật cười, ghé lại gần nhìn vào mắt Triệu Bình, “Anh định bảo em xuống trước cơ mà, em nhìn bên anh này, em không xuống thì anh xuống kiểu gì?”

Triệu Bình lập tức hiểu ra, cảm giác xấu hổ vì mình tự đa tình ập đến, cậu vội vàng quay đầu định kéo cửa xe bên ghế phụ.

“Này,” Triển Vũ biết thừa Triệu Bình cứ thấy xấu hổ là sẽ lập tức bỏ chạy, tay anh nhanh hơn tay cậu, cửa xe vừa mới hé mở một khe nhỏ đã bị kéo sập lại. Một tiếng “bộp” trầm đục vang lên, nửa thân trên của Triển Vũ đã lấn sang ghế phụ, vây cả người Triệu Bình lại trên ghế, Triển Vũ cười khẽ hỏi: “Chạy cái gì?”

Triệu Bình quay mặt đi chỗ khác, Triển Vũ tạm thời không nhìn thấy hai điểm sáng phản chiếu đó nữa.

“Không phải anh muốn xuống xe à?” Triệu Bình nói, “Em tránh ra cho anh xuống còn gì?”

“Bây giờ anh không muốn xuống nữa, anh muốn hôn môi cơ,” Triển Vũ vừa cười vừa nói, “Thầy Triệu, cho anh hôn một cái nhé?”

“Không hôn, vừa mới hôn rồi.” Tính bướng bỉnh của Triệu Bình nổi lên, cậu gạt tay Triển Vũ ra để đòi xuống.

Triển Vũ tạm thời buông tay, nhưng chưa đợi Triệu Bình kịp hành động, bàn tay đó đã đặt lên cằm cậu, cưỡng ép khuôn mặt cậu xoay lại, và đôi môi anh áp xuống thật chặt.

Lần này không phải là cái chạm nhẹ rồi rời đi, mà là một nụ hôn thực thụ. Không khí trong miệng Triệu Bình nhanh chóng bị rút cạn, cả môi và đầu lưỡi đều bị Triển Vũ m*t chặt.

Triển Vũ như thể nhận được sự thỏa mãn cực lớn trong nụ hôn này, trong mũi anh phát ra tiếng “ừm” không kìm nén được, nghe đến mức Triệu Bình đỏ bừng mặt.

Họ đang ở trong khu chung cư, dù góc này có kín đáo đến đâu thì vẫn có thể nghe thấy tiếng nói chuyện của những người đi dạo gần đó, tiếng trẻ con chạy nhảy hò reo.

Triệu Bình rất căng thẳng, bàn tay túm lấy cổ áo Triển Vũ khẽ run lên, lần này thì hay rồi, cảm giác xấu hổ và tự mình đa tình không hề biến mất, chỉ có thêm sự hoảng loạn xen lẫn cảm giác phóng túng thầm kín.

Nụ hôn này kết thúc thế nào đây? Cả hai đều không muốn là người đầu tiên phá vỡ sự quấn quýt đã lâu mới được thực hiện này. Não bộ Triệu Bình bắt đầu thiếu oxy nhẹ, đôi mắt mất tiêu cự của cậu dao động liên tục.

Trên kính xe đã phủ một lớp sương mù mỏng, bóng cây khẽ đung đưa. Đôi lông mày mờ nhạt của Triển Vũ hơi nhíu lại, mắt nhắm nghiền, mang một biểu cảm đầy vẻ đ*ng t*nh

Một đứa trẻ đang chơi trốn tìm dường như phát hiện ra góc khuất này, tiếng giày chạy “lạch bạch” trên nền xi măng ngày một gần hơn.

Triệu Bình cảnh giác, đẩy vai Triển Vũ nhưng không đẩy nổi.

Đứa trẻ hét lên một tiếng, tuy còn cách chỗ bọn họ một đoạn nhưng Triệu Bình vẫn giật mình.

Cậu theo bản năng định gọi tên Triển Vũ, hàm răng khép lại, vô tình cắn trúng môi anh.

Trong nháy mắt, Triệu Bình nếm được vị gỉ sắt, nghe thấy tiếng “ui da” đau đớn của Triển Vũ, lúc này Triển Vũ mới buông ra, rời khỏi đôi môi đã sưng lên của Triệu Bình.

“Cắn vào đâu rồi?” Triệu Bình thở hổn hển, quờ quạng trên trần xe tìm công tắc đèn nhưng không tìm thấy, lại vội vàng tìm điện thoại để bật đèn pin.

Triển Vũ dựa lưng vào ghế, sờ lên cánh môi dưới bị cắn, nhìn Triệu Bình bật đèn pin ghé sát lại, hai người nhìn nhau vài giây rồi cùng bật cười.

“Lưu manh cho cố vào,” Triển Vũ cười nói, “Để giờ bị người ta cắn cho.”

“Rốt cuộc cắn vào đâu rồi?” Triệu Bình vẫn đang vạch cằm Triển Vũ ra xem.

“Môi dưới.” Triển Vũ chỉ cho Triệu Bình thấy.

“Cắn chảy máu rồi, làm sao bây giờ?” Triệu Bình nhìn vết răng trên môi dưới của Triển Vũ, một vết bên ngoài, một vết bên trong, vết bên trong đã chảy máu, thấm ra trên lớp niêm mạc.

“Không sao đâu, ăn cơm chẳng lẽ không bị cắn trúng à? Vài ngày là khỏi thôi.” Triển Vũ đẩy vai Triệu Bình, “Xuống xe thôi, ở trên xe chẳng làm được gì, hôn cái môi còn bị cắn.”

“Chậc…” Triệu Bình lau miệng mình, lườm Triển Vũ một cái trong bóng tối, “Im miệng đi.”

Trên đường đi bộ lên nhà, một tay Triển Vũ đẩy vali của Triệu Bình, tay kia thừa dịp buổi tối người khác không nhìn rõ mà nắm chặt lấy tay cậu.

Suốt dọc đường họ không nói chuyện mấy, về đến nhà vừa mở cửa ra, Triệu Bình định cất vali rồi đi xem Triển Chiêu và mèo con thì bị Triển Vũ chặn lại ngay cạnh tủ giày ở cửa.

“Làm gì đấy?” Triệu Bình cười cười, biết rõ còn cố hỏi, “Anh để em xem mèo đã chứ?”

“Em xem chỗ này trước đã,” Triển Vũ chỉ vào môi mình, “Xem em cắn anh thành ra thế nào rồi này.”

“Chính anh chẳng bảo không sao rồi còn gì?” Triệu Bình giở giọng ăn vạ, “Muốn gì nào?”

“Em thổi thổi cho anh một chút đi?” Triển Vũ vừa nói vừa áp sát đến.

Triển Chiêu đã đi tới, Triệu Bình cảm nhận được nó đang dùng bụng và đuôi cọ vào bắp chân của mình, nghe thấy nó kêu “meo meo”.

Nhưng Triệu Bình không còn tâm trí đâu mà để ý đến nó nữa, Triển Vũ đã chiếm trọn sự chú ý của cậu mất rồi.

Về đến nhà rồi mới làm gì đó cảm giác rất khác, Triệu Bình cảm thấy vô cùng thư giãn, an toàn, đồng thời lại có một cảm nhận rất đặc biệt.

Tại nơi mà cậu cảm thấy yên tâm nhất, riêng tư nhất, hoàn toàn thuộc về mình này, có một người khác đã chen vào. Từ tâm lý chủ quan đến thực tế khách quan, người đó đã xâm chiếm cậu, không để lại một kẽ hở nào.

Sự xâm chiếm này là do cậu cho phép, cậu dung túng, và cũng là do cậu dẫn dụ.

Cậu nhìn biểu cảm mê đắm, phóng túng, nhíu mày của Triển Vũ, nghe thấy tiếng rên trầm thấp vì mất kiểm soát của anh, và cũng nghe thấy tiếng họng mình phát ra những âm thanh không giống với bản thân, gọi tên Triển Vũ hết lần này đến lần khác.

Cả hai đều không chú ý Triển Chiêu đã lặng lẽ bỏ đi từ lúc nào, vali cũng không kịp mở ra, cứ thế để ở cửa suốt cả đêm.

Lúc Triệu Bình hoàn toàn nằm trên giường chuẩn bị nghỉ ngơi đã là một giờ sáng. Cậu không muốn động đậy một ngón tay nào nữa, cầm điện thoại lên, do dự không biết có nên xin Julie nghỉ phép một ngày hay không.

Triển Vũ sấy tóc xong, từ phía bên kia chăn rúc lại gần, đưa tay ôm lấy eo Triệu Bình, v**t v* trên bụng cậu, cằm đặt lên hõm cổ cậu, cùng nhau nhìn vào màn hình điện thoại.

“Đừng chạm vào eo, nhột quá.” Triệu Bình lười biếng vỗ nhẹ vào tay Triển Vũ một cái.

Tay Triển Vũ dời lên trên một chút, nhưng cũng chẳng dời bao nhiêu. Giờ anh n*n b*p eo Triệu Bình quá nhiều nên cậu cũng phần nào trây lì với sự đụng chạm của anh rồi.

“Màn hình điện thoại sao lại vỡ thế này?” Triển Vũ hỏi, “Lần trước anh đến tìm em hình như chưa vỡ mà?”

Triệu Bình “ừm” một tiếng, nhìn tin nhắn thêm một lúc mới nói: “Có lần ở ký túc xá đặt không cẩn thận, lỡ làm rơi từ trên giường xuống. Hôm nào rảnh đi thay màn hình là được.”

“Thay máy mới luôn cũng được.” Triển Vũ không quá để tâm, cảm giác được ôm Triệu Bình thế này, rồi ngày mai, ngày kia, và một thời gian dài sắp tới ngày nào cũng được ôm cậu, thật sự quá tuyệt vời.

Triệu Bình quá mệt mỏi, nhìn điện thoại không được bao lâu thì mí mắt cứ sụp dần xuống.

Triển Vũ nhẹ nhàng rút điện thoại khỏi tay cậu, kéo chăn lên đắp kín vai, anh vùi đầu vào hõm cổ Triệu Bình hít hà mùi hương quen thuộc, khẽ hỏi: “Bình Nhi, em có muốn… cùng anh đi gặp cha mẹ không?”

Triệu Bình đã đi vào giấc ngủ nông, nhưng không biết từ nào đã k*ch th*ch thần kinh của cậu, cậu khó chịu cựa mình, miệng lầm bầm gì đó. Triển Vũ chỉ nghe được một hai từ, đại loại là “sẽ không đâu”, “đừng lo lắng”.

“Cái gì cơ? Em có nghe rõ anh nói cái gì không đấu?” Triển Vũ cười cười, khẽ hỏi lại.

Dĩ nhiên là không có câu trả lời, Triển Vũ hôn lên mí mắt Triệu Bình, vỗ vỗ lưng cậu, dỗ cậu ngủ tiếp.

Sáng hôm sau khi thức dậy, Triệu Bình cảm thấy vô cùng hối hận, cực kỳ hối hận.

Cậu chống eo như một cụ già gần đất xa trời lết ra khỏi phòng ngủ, Triển Vũ đang ngồi xổm trước ổ của Triển Chiêu để thay lót cho đám mèo con, trên bàn ăn đã đặt sẵn sandwich và sữa nóng đã làm xong.

Triệu Bình lết đến bàn lấy một chiếc sandwich, vừa gặm vừa đi đến bên cạnh Triển Vũ, giơ chân đá nhẹ vào thắt lưng của anh.

Cậu đá có chừng mực, Triển Vũ chống tay xuống sàn là đứng vững được ngay.

“Đá chỗ nào đấy? Thắt lưng không được đá bừa đâu nhé,” Triển Vũ cười nhìn Triệu Bình, trải tấm lót sạch vào ổ, “Vẫn còn khó chịu thế à?”

“Hay là lần sau anh nằm dưới thử xem?” Triệu Bình hằn học cắn thêm một miếng sandwich, trút giận cho sự đau nhức khắp người của mình, “Anh biết thừa hôm nay em phải đi làm, mà hôm qua chẳng biết giữ chừng mực gì cả?”

“Hay là em xin nghỉ một ngày đi?” Triển Vũ thay lót xong thì đứng dậy, nhẹ nhàng xoa bóp lưng cho Triệu Bình, “Làm gì có ai đi công tác về hôm sau đã đi làm ngay đâu? Bệnh viện anh đi công tác về còn được xếp nghỉ bù một ngày đấy.”

“Em mà không đi là Julie sẽ phát điên mất,” Triệu Bình chớp chớp mắt, “Với lại tiệm đó em có cổ phần, cũng tính là tiệm của em.”

“Ông chủ Triệu giỏi giang thế cơ à?” Triển Vũ cười, khẽ dùng lực ôm lấy Triệu Bình, “Làm gì có ông chủ nào ngày nào cũng phải đi làm điểm danh đâu chứ?”

“Có chứ,” Triệu Bình thản nhiên nói, “Anh đang ôm một ông chủ đây còn gì?”

Triển Vũ cười cười buông Triệu Bình ra, bảo cậu đi uống nốt sữa đi.

Ăn sáng xong, Triệu Bình vừa ngáp vừa cùng Triển Vũ ra khỏi cửa. Xe của Triển Vũ bị một chiếc xe khác chặn cứng bên trong, thực sự không ra được. Triệu Bình đành phải lái xe của mình đưa Triển Vũ đến bệnh viện trước.

“Hôm nay có trực đêm không?” Triệu Bình lái xe len lỏi chuyển làn vượt xe trong dòng phương tiện ở khu phố cổ, con đường này cậu quá thuộc, lái qua đây nhanh hơn Triển Vũ mấy phút.

“Không trực,” Triển Vũ âm thầm đưa tay nắm lấy tay vịn trên trần xe bên phía mình, nói với Triệu Bình: “Bình Nhi, thực ra thời gian vẫn kịp mà.”

“Nếu anh về trước thì giặt ga giường và vỏ chăn trong máy giặt đi nhé, cả vỏ bọc sofa cũng tháo ra giặt luôn,” Triệu Bình nhìn thẳng phía trước chăm chú lái xe, “Bỏ tay xuống, đừng có nghi ngờ tay lái của em.”

Triển Vũ quay mặt đi lén nhịn cười, nhịn một lát mới hỏi Triệu Bình: “Vỏ bọc sofa… có dính gì mấy đâu? Sao phải tháo ra giặt?”

“Có mồ hôi,” Triệu Bình nhấn ga vượt qua những giây cuối cùng của đèn xanh, “Dưới đệm có khóa kéo, kéo ra là tháo được.”

Triển Vũ gật đầu, nói: “Bình Nhi, lần sau em đưa anh đi làm, hay là để anh lái xe cho nhé.”

“Phiền phức, im miệng đi.” Triệu Bình cười lườm Triển Vũ một cái.

Ngày tháng cứ thế êm đềm trôi đi, êm đềm đến mức Triển Vũ và Triệu Bình đều không có cơ hội nhắc lại chuyện của Triệu Nghiệp Minh.

Triển Vũ vẫn cố định liên lạc với văn phòng luật vào giờ làm việc, bọn họ vẫn đang tiếp tục theo dõi Triệu Nghiệp Minh, lão ta vẫn ngày ngày đi đánh bài khắp nơi, vô vọng đi hỏi vay tiền tứ xứ, chứng cứ lặt vặt cũng tích góp được một ít, nhưng đều không đủ để tống lão vào trong kia. Triệu Nghiệp Minh thực sự là một thứ cặn bã vô cùng hèn nhát, đạo đức không có điểm dừng, nhưng nếu bảo làm chuyện gì thực sự phạm pháp, lão lại không có cái đầu và lá gan đó.

Lão dường như sắp biến mất khỏi thế giới của Triển Vũ và Triệu Bình rồi.

Tiểu Lưu đã bắt đầu chuẩn bị để sang tiệm mới, Triệu Bình không còn chỉ dẫn tận tay nữa, chỉ trò chuyện với cậu ta vào buổi họp sáng và lúc tan làm. Dù sao khi sang tiệm mới, mọi việc đều phải do cậu ta tự quyết định, sẽ không còn người thầy ở bên cạnh làm chỗ dựa mọi lúc mọi nơi nữa.

Triệu Bình đứng bên cạnh nhìn Tiểu Lưu, cũng cảm thấy thời gian trôi thật nhanh, hồi đầu mới theo Triệu Bình, cậu ta còn là một gã đoảng đến mức bột mì đa dụng và bột mì số 8 cũng không phân biệt được, vậy mà nay đã có thể đơn độc đảm đương một phía.

“Thực đơn bên tiệm mới cậu đã có ý tưởng riêng chưa?” Triệu Bình tranh thủ giờ nghỉ trưa, gọi Tiểu Lưu vào văn phòng của Julie, ba người cùng bàn bạc chuyện tiệm mới.

“Chị Julie trước đó nói chỉ cần tông chủ đạo thống nhất với tiệm cũ là được ạ,” Tiểu Lưu nhìn Julie một cái, suy nghĩ rồi nói ra ý tưởng của mình, “Diện tích khu quầy ăn uống bên tiệm mới lớn hơn nhiều, nhu cầu về bữa ăn nhẹ của khách hàng xung quanh cũng lớn hơn. Em muốn… chia một nửa khối lượng công việc cho đồ nguội và đồ ăn nhanh, thực đơn sẽ nhiều món hơn tiệm cũ, thầy thấy sao ạ?”

“Không cần hỏi ý kiến của tôi đâu,” Triệu Bình cười lắc đầu, “Cậu cứ thử nghiệm như vậy trước đi, rồi dựa vào phản hồi của thị trường mà điều chỉnh. Julie, cô cảm thấy sao?”

Julie nhún vai: “Cậu thấy được là được, cậu nắm tổng quát việc kiểm soát chất lượng là được rồi.”

“Dạ vâng,” Tiểu Lưu đã quen với thái độ không can thiệp sâu của Triệu Bình, nhưng vẫn không nhịn được thói quen ỷ lại vào thầy, “Vậy em soạn một bản thực đơn món mới, ngày mai gửi thầy xem qua nhé, được không ạ?”

“Được, đại khái định làm theo dòng nào?” Triệu Bình hỏi.

Tiểu Lưu vừa định trả lời thì từ phía sảnh trước truyền đến tiếng ồn ào không mấy hòa hợp, có vẻ là khách hàng xảy ra xung đột với nhân viên.

“Chuyện gì thế?” Julie đứng bật dậy đầu tiên, nhíu mày nhìn về phía sảnh trước.

Điều này thực sự hiếm thấy ở tiệm bành Lily, khách hàng kiếm chuyện ở tiệm bánh vốn đã không nhiều, cộng thêm tiệm của họ xưa nay nổi tiếng phục vụ tốt, Triệu Bình cũng cảm thấy lạ.

Không thể bàn bạc tiếp được nữa, Triệu Bình đứng dậy khỏi sofa: “Tiểu Lưu soạn xong thực đơn thì gửi cho tôi.”

Dặn dò Tiểu Lưu xong, Triệu Bình quay sang nói với Julie: “Đi thôi, xem bên ngoài có chuyện gì.”

Vừa bước vào sảnh trước, bước chân Triệu Bình khựng lại, một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân nhanh chóng lan tỏa lên trên, lạnh đến mức vai cậu khẽ run rẩy.

Triệu Nghiệp Minh mặc một bộ quần áo bẩn thỉu, tóc tai bù xù, gò má đỏ bừng vì kích động, lão không nhìn thấy Triệu Bình ngay lập tức, vẫn đang không ngừng càm ràm với cô nhân viên trẻ rằng bánh mì khó ăn.

Julie chưa bao giờ gặp Triệu Nghiệp Minh, định xắn tay áo lên lý luận thì bị Triệu Bình giữ chặt lấy.

“Cái gì thế?” Julie khó hiểu hỏi Triệu Bình.

“Cô đừng qua…” Giọng Triệu Bình cũng run rẩy theo, “Đó là… đó là… cha của tôi.”

“Ai cơ?” Đôi mày đang nhíu lại của Julie lập tức nhướng lên đầy kinh ngạc. Cô nhìn người đàn ông đầu bù tóc rối đằng kia, rồi lại nhìn Triệu Bình mảnh khảnh sạch sẽ, hai người bọn họ khác nhau một trời một vực, Julie không thốt nên lời.

Phía bên kia, Triệu Nghiệp Minh đã ném mạnh ổ bánh mì trên tay xuống đất, chỉ vào mũi nhân viên gào lên: “Gọi bếp trưởng của các người ra đây! Gọi chủ của các người ra đây!”

Nhân viên cũng nhận ra rồi, người này thuần túy đến để gây sự, cô không yếu thế cũng không mất phong thái, nói với Triệu Nghiệp Minh: “Thưa ngài, hay là ngài chọn một loại mình thích, chúng tôi sẽ tặng miễn phí cho ngài một phần, hoặc là bây giờ chúng ta cùng đi đến đồn cảnh sát?”

Triệu Nghiệp Minh đột nhiên phát ra một tràng cười quái dị âm hiểm, sau đó hung hãn gào lên một câu: “Triệu Bình chỉ có cái tay nghề này thôi à? Thế mà cũng đòi mang ra đây bán?”

Lời lẽ quá khó nghe, tất cả mọi người trong tiệm đều biến sắc.

Triệu Bình nghe thấy trong đầu mình có tiếng một sợi dây đàn căng cứng, bước chân cậu cuối cùng cũng cử động, định tiến về phía trước.

Lần này đến lượt Julie giữ chặt cánh tay Triệu Bình, sốt sắng nói nhỏ với cậu: “Cậu định làm gì? Trốn vào trong cho tôi!”

Sắc mặt Triệu Bình vô cùng bình tĩnh, dường như đã nghĩ kỹ phải làm gì. Cậu vỗ vỗ tay Julie, thoát khỏi sự ngăn cản của cô: “Không sao, tôi biết phải làm gì.”

Cậu từng bước đi đến trước mặt Triệu Nghiệp Minh, trước tiên cúi người nhặt ổ bánh mì bị ném bẹp dưới đất lên, cầm trên tay nhìn một lúc mới ngẩng đầu nhìn Triệu Nghiệp Minh.

“Ồ? Chẳng phải đây là…” Triệu Nghiệp Minh mở miệng định mỉa mai Triệu Bình.

“Ông tìm tôi là muốn tiền đúng không?” Triệu Bình không cho lão cơ hội nói trước, “Vậy ông theo tôi ra phía sau, đừng làm loạn ở trong tiệm, chuyện rùm beng lên không có lợi cho ông đâu.”

Vẻ mặt Triệu Bình quá đỗi lý trí khiến Triệu Nghiệp Minh cũng sững người lại. Đã lâu lắm rồi lão không nhìn thấy một Triệu Bình như thế này. Cậu không gào thét, cũng không hận thù, mà là bình tĩnh, trưởng thành. Lúc này Triệu Nghiệp Minh mới chú ý thấy đứa con trai mà lão chưa bao giờ nhìn thẳng này nay đã cao hơn lão rất nhiều.

“Hừ, tao mà sợ không có lợi chắc?” Triệu Nghiệp Minh vẫn cố tỏ ra cứng họng, nhưng giọng nói và khí thế đã yếu đi hẳn, “Đi thì đi, dẫn đường đi, tao mà sợ mày chắc?”

Từ sảnh trước đi ra cửa sau, nhân viên dọc đường đều nhìn hai người họ, những ánh mắt đó có lo lắng, có phẫn nộ, cũng có tò mò. Triệu Bình cảm thấy mình như một phạm nhân bị l*t s*ch quần áo diễu phố, tội lỗi của cậu chính là cái tội làm con trai của Triệu Nghiệp Minh, là tội lỗi nguyên thủy của cậu.

Cánh cửa sau nhanh chóng đóng sầm lại sau lưng hai người.

Vừa ra ngoài, Triệu Nghiệp Minh cũng chẳng thèm diễn nữa, trơ trẽn mở miệng đòi tiền: “Mày đã muốn nói chuyện với tao thì dễ rồi, tiền cấp dưỡng bao nhiêu năm nay…”

“Ông bán nhà được bao nhiêu tiền?” Triệu Bình hỏi.

Đây là lần thứ hai Triệu Nghiệp Minh bị Triệu Bình ngắt lời, lão không biết Triệu Bình có ý gì, bắt đầu nổi giận: “Con mẹ mày, tao bán cái gì kệ tao chứ? Mày là giống của tao, nuôi tao là trách nhiệm của mày!”

Triệu Bình nhìn khuôn mặt Triệu Nghiệp Minh, đột nhiên cảm thấy lão thật thảm hại, đôi mắt xám xịt, sống mũi sưng to, đôi môi mang màu tím thẫm không khỏe mạnh, màu sắc này Triệu Bình đã thấy nhiều ở khoa nội tim mạch, là dấu hiệu tim đã có vấn đề.

“Trách nhiệm?” Triệu Bình cười lạnh một tiếng, “Vậy còn trách nhiệm làm cha của ông thì sao? Triệu Nghiệp Minh, tôi nói cho ông biết, ông không kiếm chác được gì từ tôi đâu, bỏ cuộc đi.”

Triệu Nghiệp Minh chỉ ngẩn ra vài giây, đột nhiên lại cười âm hiểm: “Không cho? Không cho thì tốt thôi, vậy tao sẽ khiến cái tiệm mày đang làm thuê này không mở nổi nữa. Tao sẽ tìm bà chủ xinh đẹp kia của mày để quấy phá, ngày nào tao cũng đến quấy, không đưa tiền cho tao thì mày đừng hòng yên ổn!”

“Ông muốn tìm bà chủ?” Triệu Bình vẫn rất bình tĩnh, “Được, vậy ông theo tôi vào đây.”

Triệu Bình lại dẫn Triệu Nghiệp Minh quay lại văn phòng của Julie.

Julie đang cầm điện thoại chuẩn bị báo cảnh sát, ngón tay vẫn đặt trên phím gọi, thấy Triệu Bình dẫn người đàn ông kia vào, cô nhanh chóng úp điện thoại xuống bàn làm việc.

Cô nhìn chằm chằm Triệu Bình đi phía trước, dùng ánh mắt hỏi cậu chuyện gì đang xảy ra.

Triệu Bình mỉm cười dịu dàng với cô, đưa tay tháo tấm thẻ tên cài trên bộ đồng phục ra, đặt lên trước mặt Julie.

“Cậu… có ý gì đây?” Julie nghi hoặc nhìn Triệu Bình.

“Bà chủ Julie,” Triệu Bình thản nhiên hơi hất cái cằm đầy kiêu hãnh của mình lên, nói: “Tôi nghỉ việc.”

[Tác giả có lời muốn nói]

Đừng lo lắng! Bình Nhi sẽ không để sợi dây thần kinh đó đứt thêm lần nữa đâu!

Chan: Toy lo bà tác giả bị Triển Vũ úp sọt đánh quá :v

Hết chương 74

Trước Tiếp