Không Hẹn - Tam Nguyệt Xuân Ngư

Chương 73

Trước Tiếp

Chương 73

Tác giả: Tam Nguyệt Xuân Ngư | Editor: Chan

Chung Viễn Hàng bảo tìm người theo dõi, nhưng cũng không phải thật sự đi tìm mấy cái tổ chức đen kiểu thám tử tư.

“Mấy chỗ đó đa phần đều là lách luật,” Chung Viễn Hàng nói, “Hơn nữa người ta toàn đi đòi nợ lớn với điều tra ngoại tình thôi, loại của anh chắc người ta không thèm để mắt tới đâu.”

“Tìm văn phòng luật đi,” Chung Viễn Hàng gợi ý, “Bọn họ có dịch vụ thu thập chứng cứ, biết đâu còn tra ra được gì đó, nếu có thể tống lão vào trong đó thì chẳng phải cả nhà cùng vui à?”

Triển Vũ bật cười, nếu anh thực sự có thể tống Triệu Nghiệp Minh vào tù bóc lịch thì tốt quá rồi, nghĩ đến khả năng này, Triển Vũ cảm thấy mình tràn đầy khao khát hành động.

Vừa tìm hiểu, Triển Vũ mới phát hiện trong thành phố này có khá nhiều văn phòng luật, và mỗi nơi đều có dịch vụ điều tra thu thập chứng cứ. Anh chọn một đơn vị có đánh giá khá tốt về mảng tranh chấp gia đình, ký hợp đồng ủy thác và đóng tiền.

Trong tay Triển Vũ chỉ có duy nhất cái tên Triệu Nghiệp Minh, biết lão thích cờ bạc, con trai tên Triệu Bình, em gái tên Triệu Ngọc Hương, còn lại thông tin danh tính khác hoàn toàn không biết gì.

Anh vốn tưởng rằng để tìm được Triệu Nghiệp Minh sẽ tốn chút thời gian, nhưng ngay hôm sau phía luật sư đã gửi tin nhắn cho Triển Vũ, bọn họ đã theo sát được Triệu Nghiệp Minh rồi.

Lý do rất đơn giản, Triệu Nghiệp Minh quá đam mê cơ bạc.

Cứ lân la hỏi một vòng quanh các quán mạt chược và sòng bạc chui trong thành phố là có người biết lão, thậm chí còn hỏi ngược lại người đi điều tra có phải đến tìm Triệu Nghiệp Minh đòi nợ hay không. Lão nợ quá nhiều tiền, chủ quán mạt chược và bạn bạc đã chẳng còn lạ lẫm gì nữa, cứ hễ có người tìm là mười phần hết tám chín phần là đòi nợ.

“Hiện tại đứng tên ông ta không có bất kỳ tài sản nào ngoài nợ nần, ông ta thuê một phòng đơn ở khu ổ chuột, theo lời chủ nhà nói thì tiền thuê vài trăm tệ cũng thường xuyên khất nợ, đã bắt đầu tiếp xúc với vay nặng lãi, nhưng vì không có gì để thế chấp nên chắc cũng khó vay,” Luật sư tóm tắt ngắn gọn, “Ngài Triển, yêu cầu hiện tại của ngài là gì?”

“Nợ nần của lão có liên lụy đến con cái hay không?” Triển Vũ chỉ quan tâm đến điều này, anh mặc xác Triệu Nghiệp Minh sống chết ra sao, miễn là đừng dính dáng gì đến Triệu Bình, “Nếu lão quấy rối con của mình, có thể tống vào trong kia không?”

“Theo như lời ngài nói, Triệu Nghiệp Minh và con trai đã lâu không liên lạc, trước kia cũng không làm tròn trách nhiệm của người cha, vậy thì nợ nần không có bất kỳ liên quan gì đến con trai của ông ta,” Luật sư dừng lại một chút, “Nhưng trên thực tế có thể phức tạp hơn nhiều, nếu như Triệu Nghiệp Minh nợ xã hội đen hoặc vay nóng, những người này có thể lần theo dấu vết để gây rắc rối cho con trai của ông ta, vòn về việc ông ta quấy rối con của mình, loại mâu thuẫn quan hệ gia đình này, đồn cảnh sát đều sẽ xử lý theo hướng hòa giải.”

Triển Vũ không nhịn được, chửi khẽ một câu: “Mẹ kiếp.”

“Nhưng ngài cũng không cần quá lo lắng, một khi chúng tôi đã can thiệp thì vật chứng và nhân chứng đều sẽ không thiếu. Đi theo quy trình pháp luật có thể rắc rối một chút, nhưng dù sao chúng tôi cũng sống bằng nghề này mà,” Luật sư nói xong lại hỏi Triển Vũ, “Ngài Triển, vẫn tiếp tục theo dõi chứ?”

“Tiếp tục đi,” Triển Vũ quyết đoán nói, “Giám sát chặt vào, nếu lão đi tìm con trai thì lập tức liên lạc với tôi.”

Triển Vũ cũng tìm gặp bảo vệ khu chung cư, bảo vệ vẫn còn ấn tượng với Triệu Nghiệp Minh, Triển Vũ vừa mô tả sơ qua thời gian địa điểm là bảo vệ nhớ ra ngay lập tức.

“Đúng đúng đúng, người đó bảo đến tìm con trai, nhưng cũng chỉ nói được cái tên, ở tòa nào phòng nào cũng không biết. Bảo ông ta gọi cho chủ nhà thì ông ta lại bảo không có số điện thoại,” Bảo vệ bĩu môi, “Làm gì có chuyện cha không có số của con mình chứ? Quái lạ thật.”

Triển Vũ nói: “Đúng thế, lần sau lão có đến nữa bác cứ trực tiếp báo cảnh sát giúp cháu, người này là một lão họ hàng nghiện cờ bạc của bạn cháu, không chừng là muốn đến gây chuyện đấy.”

Bảo vệ vừa nghe thấy hai chữ “cờ bạc”, mặt lập tức hiện lên vẻ khinh bỉ, tặc lưỡi hai cái, đồng lòng đảm bảo với Triển Vũ: “Ngài yên tâm, chỗ của chúng tôi tuy là khu cũ nhưng an ninh vẫn nghiêm ngặt, nhất định sẽ không tiết lộ quyền riêng tư của cư dân đâu.”

Triển Vũ đã phòng thủ nghiêm ngặt mọi ngóc ngách mà mình có thể nghĩ tới, vừa mong chờ vừa lo lắng đợi Triệu Bình về nhà.

Ngày Triệu Bình trở về, Triển Vũ dậy từ rất sớm. Triển Chiêu dạo này không thích ngủ chung với đám con chạy loạn khắp ổ của mình nữa, Triển Vũ khi ngủ không thích đóng cửa, thế là cô nàng thừa dịp anh ngủ say mà nhảy lên giường.

Triển Vũ vừa mở mắt ra, trước mặt là một khuôn mặt mèo hoa hòe hoa sói, Triển Chiêu ghé sát vào ngửi ngửi Triển Vũ, xác nhận anh vẫn còn thở thì mới thong thả nhảy lên ngực anh, l**m láp móng vuốt rửa mặt.

“Triển Chiêu, mày định đè chết ba của mày đấy à?” Triển Vũ nói vậy nhưng không đuổi nó đi, cứ nằm ngửa từ từ thoát khỏi trạng thái ngái ngủ.

Khoảnh khắc ý thức quay về, trong đầu Triển Vũ chỉ còn mấy chữ lớn:

Triệu Bình sắp về rồi!

Triển Vũ bật người ngồi dậy, Triển Chiêu giật nảy mình, nhảy xuống giường, kêu lên hai tiếng đầy khó chịu với anh.

“Triệu Bình sắp về rồi đấy,” Triển Vũ nói với Triển Chiêu.

Triển Chiêu nhìn Triển Vũ hai cái, nhón chân quay đầu đi thẳng ra ngoài.

Triển Vũ vớ lấy điện thoại, gọi cho Triệu Bình.

“Alô?” Triệu Bình nghe máy với giọng cười, cậu cũng dậy rất sớm, hành lý nhiều hơn lúc đi một chút, Triệu Bình loay hoay mãi không xếp lại như cũ được, đành đem mấy quyển sách quyên góp cho thư viện trường. Lúc Triển Vũ gọi tới, cậu đang kiểm tra đồ đạc tùy thân lần cuối cùng.

“Bao giờ xuất phát?” Triển Vũ nghe tiếng Triệu Bình cười, bản thân cũng cười không dứt được.

“Lát nữa có kiểm tra giảng dạy, sau đó phải phát chứng chỉ cho Tiểu Lưu, Trương Diệp và mọi người, rồi còn một buổi hội thảo sư phạm nữa,” Triệu Bình suy nghĩ một chút, “Ừm, chắc ăn cơm trưa xong là có thể xuất phát thôi.”

“Đồ đạc xếp xong hết chưa? Điện thoại, sạc, chìa khóa, thẻ căn cước…”

“Xong hết rồi,” Triệu Bình cười nói, “Bác sĩ Triển của chúng ta cứ đi làm cho tốt đi, đợi anh tan làm về nhà là em đã ở nhà rồi.”

Thế là tâm trạng của Triển Vũ trở nên nhẹ bẫng, như một sợi lông vũ được gió ấm thổi bay, dập dờn trên bầu trời cả thành phố.

Một sợi lông vũ thì không thể trầm ổn, vì thế Triển Vũ cảm thấy một ngày dài như một năm, cứ cách một lúc lại nhắn tin cho Triệu Bình hỏi cậu đang làm gì, bao giờ xuất phát.

Triệu Bình liền lén lấy điện thoại chụp ảnh cho Triển Vũ xem, rồi dưới mỗi tấm ảnh lại báo cáo mình đang làm gì.

—— Đang kiểm tra giảng dạy, học sinh này làm cái thứ gì không biết, dở tệ, đúng là làm hỏng bảng hiệu của em mà.

—— Đang phát chứng chỉ rồi đây, anh nhìn Tiểu Lưu kìa, cười như thằng ngốc ấy.

—— Em ghét nhất là mấy buổi hội thảo, một khóa học nhỏ thế này có cần thiết phải họp hành không, vừa thối vừa dài.

—— Họp xong rồi! Trương Diệp đi theo Chung Viễn Hàng về trước rồi, bọn em ăn cơm trưa xong cũng chuẩn bị xuất phát đây!

Triển Vũ không biết mặt mình đang mang biểu cảm gì, lúc họp chủ nhiệm Lâm còn ghé tai hỏi nhỏ anh có phải có chuyện gì vui không, nếu không sao ai nói gì anh cũng hớn hở, ngay cả lúc khoa cấp cứu và khoa nội trú cãi nhau anh cũng cười tủm tỉm, làm chủ nhiệm cấp cứu chỉ vào mũi anh hỏi có phải đang cười nhạo ông ấy hay không.

“Có chuyện vui thật mà,” Triển Vũ ghé sát chủ nhiệm Lâm thì thầm ngay trong cuộc họp, “Người yêu của tôi đi công tác sắp về rồi.”

Chủ nhiệm Lâm đã có tuổi, tỏ ra dị ứng với sự lãng mạn của giới trẻ, ngoáy tai lùi xa Triển Vũ tám trượng, bảo anh đứng đắn lại chút đi.

Sau khi tan làm, Triển Vũ vội vàng tắm rửa trong phòng thay đồ, tròng áo vào là chạy thẳng ra bãi đỗ xe, vừa đi vừa nhắn tin hỏi Triệu Bình đang ở đâu.

—— Em đến tiệm rồi, đang họp ngắn để bàn giao công việc.

Triệu Bình gửi tin nhắn xong liền đặt điện thoại xuống, thời gian cậu không ở tiệm có khá nhiều công việc cần phải bàn giao. Tiệm mới đã khai trương, kinh doanh tốt ngoài dự kiến, nhân viên ở lại bận rộn đến mức chân không chạm đất. Julie thấy nhóm của Triệu Bình về thì mừng đến rơi nước mắt, không ngừng nghỉ mà bắt đầu họp với cậu để thảo luận về dòng sản phẩm mới cho quý tới.

Julie vẫn muốn Triệu Bình sang tiệm mới trấn giữ, nhưng một lần nữa bị cậu từ chối, lần này cậu từ chối còn kiên quyết hơn lần trước.

“Cá nhân tôi không tiện sang bên đó làm việc,” Triệu Bình nói trước mặt toàn bộ nhân viên bếp sau, “Tiểu Lưu qua đó đi, chia một nửa đội ngũ, điều những nhân viên thống kê và trợ lý có kinh nghiệm qua đó, mấy người thực tập thì theo tôi ở lại tiệm cũ.”

Tiểu Lưu lúc này mới biết, thầy thực sự muốn để mình độc lập gánh vác một cửa tiệm. Cậu ta vẫn thấy chưa tự tin cho lắm, ánh mắt vừa biết ơn vừa bất an cứ liếc về phía Triệu Bình.

Thực ra Triệu Bình đã nói dối Triển Vũ, Julie đã đặt nhà hàng chuẩn bị cho mọi người liên hoan một bữa, nhưng cậu cũng không hẳn là nói dối, vì cậu đã quyết tâm sẽ chuồn đi.

“Tiệm mới không đi thì thôi đi, đến liên hoan mà cậu cũng không đi,” Julie theo Triệu Bình ra đến cửa tiệm, không vui kéo cậu lại không cho đi, “Cậu định bụng bỏ tôi để ra làm riêng đấy à?”

“Đừng có mà nói bậy, bỏ cái gì mà bỏ, bây giờ tôi có bạn trai rồi, nói thế là không thích hợp đâu nhá,” Triệu Bình đẩy vali, cầm điện thoại định gọi xe, “Hơn nữa không phải là cô không biết, tôi vốn dĩ không thích liên hoan mà, tôi gọi xe đây.”

“Chậc, yêu vào rồi mà chẳng biết xấu hổ là cái gì…” Julie giả vờ đánh vào tay Triệu Bình một cái, chỉ vào một chiếc xe đang đỗ bên đường bảo cậu nhìn, “Tôi đoán là cậu không cần phải gọi xe đâu, này, anh đẹp trai đằng kia có phải đến đón cậu không hả?”

Triệu Bình ngẩng đầu lên, cửa kính chiếc xe đó hạ xuống, người lái xe chống khuỷu tay lên mép cửa, đang cười hề hề nhìn chằm chằm vào Triệu Bình đầy vẻ hứng thú.

“Triển Vũ!” Triệu Bình lập tức cười rạng rỡ, giơ tay vẫy vẫy, mắt không thèm nhìn Julie lấy một cái, vội vàng nói một câu “Tôi đi đây” rồi kéo vali chạy biến.

“Đi đi đi,” Julie nhìn dáng vẻ của Triệu Bình mà cảm thấy buồn cười, “Đi làm chú chim nhỏ hạnh phúc của cậu đi.”

Triển Vũ đã đợi bên ngoài tiệm bánh Lily một lúc rồi, anh không hối Triệu Bình, căn bản cũng không báo trước là mình sẽ đến. Nhìn vẻ mặt ngạc nhiên đầy vui sướng của Triệu Bình, anh xuống xe giúp cậu cất hành lý.

“Sao anh lại tới đây!” Hai mắt Triệu Bình sáng lấp lánh, đưa tay móc lấy vạt áo của Triển Vũ.

“Sao lại tới đây nhỉ, để anh nghĩ xem nào,” Triển Vũ dường như thực sự đang nghiêm túc suy nghĩ, anh đóng cốp xe lại, bóp bóp bàn tay hơi lạnh của Triệu Bình, “Có lẽ vì không muốn để em phải chờ anh ở nhà, nên anh qua đây chờ em vậy.”

Trong lòng Triệu Bình tràn đầy ngọt ngào, cậu nhón chân lên, nhìn Triển Vũ rồi cười hề hề.

Bọn họ không về nhà nấu cơm mà tìm một nhà hàng gần đó ăn tối xong mới lái xe về nhà.

“Triển Chiêu và mèo con sao rồi? Vẫn ổn chứ?” Ăn xong Triệu Bình mới nhớ ra hỏi thăm đám mèo ở nhà.

“Tốt lắm, đã tiêm phòng rồi, có ba con đã được nhận nuôi,” Triển Vũ cười nói, “Nhà Chung Viễn Hàng lấy một con, chủ nhiệm Lâm lấy một con, đúng rồi, cô y tá ở tiệm sửa chữa mèo cũng lấy một con.”

Triệu Bình nghe xong có chút im lặng, Triển Vũ hỏi cậu: “Sao thế?”

“Em hơi tiếc.” Triệu Bình biết nhận nuôi là một sự biệt ly tất yếu phải đối mặt, cậu có chút nóng lòng muốn xem mấy chú mèo con hai tháng tuổi.

Khi xe lái đến cổng khu chung cư, Triển Vũ đi chậm lại rất nhiều, cửa kính xe cũng kéo lên hết, mắt cứ liên tục liếc nhìn gương chiếu hậu.

“Sao thế anh? Sao cứ nhìn gương chiếu hậu mãi thế?” Triệu Bình cũng nhìn xung quanh nhưng không thấy gì, “Đằng sau có xe nào đâu? Đến xe điện cũng không có…”

Trái tim Triển Vũ đập nhanh hơn một nhịp, dạo này Triệu Nghiệp Minh không có động tĩnh gì, người theo dõi báo lại lão vẫn ngày ngày đánh bài vay tiền, nhưng cũng không có tiền nên chỉ chơi nhỏ.

“Không có gì,” Triển Vũ không đón lấy ánh mắt Triệu Bình nhìn mình, lảng sang chuyện khác, “Lúc trước ở cổng khu có một lão già dàn cảnh đụng xe bắt đền, anh cẩn thận một chút thôi.”

“Hả?” Triệu Bình ngạc nhiên, “Thời buổi này rồi mà còn có trò đó á? Không phải đều lắp camera hành trình hết rồi sao?”

“Người bình thường làm gì có thời gian dây dưa với loại vô lại đó,” Triển Vũ nói đầy ẩn ý, “Đa số là đưa chút tiền cho xong chuyện, thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện.”

“Em thì không,” Triệu Bình cười lên, “Một xu em cũng không cho.”

“Phải rồi,” Triển Vũ cuối cùng cũng nhìn Triệu Bình, tỏ vẻ tán đồng, “Chúng ta một xu cũng không cho.”

Ở nhà, Triển Chiêu đang đùa nghịch với đám con của mình. Khóa vân tay trên cửa phát ra hai tiếng “tít tít”. Lần này tiếng bước chân khác hẳn, là tiếng bước chân của hai người, còn có cả tiếng bánh xe lăn lọc cọc trên sàn nhà.

Triển Chiêu lập tức chui ra khỏi ổ, rũ lông, nhảy vọt lên tủ giày, thò đầu ra nhìn cửa chống trộm.

Rất nhanh sau đó cửa mở, con sen cao hơn vào nhà trước, sau đó con sen thấp hơn cũng vào theo.

Triển Chiêu đã lâu không gặp con sen thấp rồi, nó có chút phấn khích, nhảy xuống tủ giày, muốn tiến lên cọ một cái, tốt nhất là dính ít lông và mùi của mình lên chân của con sen thấp, để lần sau cậu ta không đi vắng lâu như vậy nữa.

Nhưng thật đáng tiếc, con sen thấp còn chưa kịp v**t v* nó một cái thì con sen cao đã khống chế cậu ta mất rồi. Anh ta cậy thế vóc dáng to lớn hơn, đè con sen thấp lên tủ giày, còn há miệng cắn môi người ta, cắn đến mức người ta kêu lên đầy thảm thiết.

Triển Chiêu rất tức giận, hung dữ mắng con sen cao mấy câu, còn thò vuốt cào cào vào ống quần anh ta hai cái.

Nhưng chẳng có ích gì.

Triển Chiêu bất lực uống hai ngụm nước, quay về ổ của mình.

Hai con sen nhanh chóng lại bắt đầu đánh nhau, bọn họ đánh nhau dữ dội lắm, lúc đầu đánh ở sofa, sau đó lại quay về phòng ngủ đánh tiếp, đánh rất lâu Triển Chiêu mới nghe thấy họ im hơi lặng tiếng.

Triển Chiêu có chút lo lắng, không biết có đánh hỏng người không nhỉ? Nếu đánh hỏng rồi, ngày mai ai sẽ đi hót phân cho mình đây?

Hết chương 73

Trước Tiếp