Không Hẹn - Tam Nguyệt Xuân Ngư

Chương 68

Trước Tiếp

Chương 68

Tác giả: Tam Nguyệt Xuân Ngư | Editor: Chan

Ban đầu Triệu Bình đúng là có ý định khóc thật, hành động dùng điện thoại dò tìm camera giấu kín của Triển Vũ quá đỗi tự nhiên, cứ như thể người sợ camera không phải Triệu Bình mà là chính bản thân anh vậy, anh không hề làm màu cho có để Triệu Bình an tâm, mà thực sự nghiêm túc xác nhận từng góc khuất có khả năng cất giấu, ổ cắm, đồ trang trí, ấm đun nước, đầu giường… đều là những góc khuất mà Triệu Bình sẽ để tâm trong lòng.

Khoảnh khắc đó, chóp mũi Triệu Bình cay xè, tầm nhìn bắt đầu bị màn sương nước làm nhòe đi, khi đôi mắt chạm vào lớp áo khoác dạ thô ráp, dường như đã có những giọt nước mắt nóng hổi thấm ra từ khóe mắt, rồi được lớp vải dạ hút nước đón lấy, dịu dàng thấm khô.

Triển Vũ dùng hành động của mình để nói cho Triệu Bình biết rằng, anh để tâm đến nỗi sợ hãi của cậu cũng giống như để tâm đến tình yêu của cậu vậy, anh hấp thụ nỗi sợ của cậu, giống như miếng bọt biển ôm trọn từng giọt chất lỏng.

Nhưng hành động rơi lệ dường như chỉ kéo dài trong một khoảnh khắc rất ngắn, ngay giây phút vòng tay ôm lấy eo Triển Vũ, cảm xúc muốn khóc đó đã bị kìm nén xuống một cách kỳ lạ.

Số lần Triệu Bình chủ động ôm Triển Vũ thực sự không nhiều, đa số những cái ôm trước đây của bọn họ đều là khi cậu chưa kịp có động tác gì thì Triển Vũ đã sáp lại gần ôm lấy, rồi anh sẽ ướt át ghé vào hõm cổ cậu mà hít hà, hoặc dính nhớp dán sát vào mà hôn.

Khi áp mặt vào lưng Triển Vũ, thân nhiệt hơi cao hơn mình một chút, mùi sữa tắm quen thuộc ở nhà, cảm giác cơ bắp rắn chắc đến mức có chút cấn tay của Triển Vũ đều khiến Triệu Bình xao nhãng.

Bọn họ vừa mới hôn nhau trong ký túc xá vài giờ trước, sự rung động từ nụ hôn đó chỉ là một ngọn núi lửa vừa được lý trí làm nguội và ổn định đôi chút, cái ôm này lại khiến nó chực chờ phá vỡ lớp lý trí vốn đã chẳng kiên cố gì.

Triển Vũ lại chẳng hay biết gì về những ý nghĩ mông lung và tâm hồn treo ngược cành cây của Triệu Bình, lòng bàn tay ấm áp khô ráo của anh chậm rãi vỗ về trên mu bàn tay Triệu Bình, nhỏ giọng và dịu dàng hỏi cậu: “Ủi uôi, lại định khóc đấy à?”

Độ rung của dây thanh quản khi nói chuyện truyền dọc theo cơ bắp đến gò má và lồng ngực Triệu Bình, tê tê râm ran, Triệu Bình thấy ngứa ngáy, ngứa đến tận lỗ tai, run rẩy cả người, cậu thế mà lại bật cười, dữ dằn nhéo vào cái eo vốn không mấy sợ nhột của Triển Vũ mà mắng: “Anh có phiền không hả?”

“Hửm?” Triển Vũ xoay người lại trong vòng tay của Triệu Bình, nâng mặt cậu lên nhìn: “Có lương tâm không đấy? Thế mà lại cười à?”

Hiện tại đúng là Triệu Bình không khóc, lông mày và khóe miệng đều cong lên, nhưng vành mắt cậu đã đỏ hoe, đôi mắt nhẵn bóng như hạt pha lê phủ một lớp hơi nước, một cách khó hiểu nào đó, Triển Vũ cảm thấy cậu như đang say rượu, ánh mắt mơ màng không mấy tập trung, làn da mặt dưới ngón tay mềm mại như lớp mỡ đông, đến cả xương hàm bên dưới dường như cũng mềm nhũn ra.

CẢNH BÁO 18+ | CLICK ĐỂ ĐỌC

“Bình Nhi,” Triển Vũ nhìn Triệu Bình hồi lâu, nhìn mãi rồi anh không cười nữa, trong đôi mắt viết đầy những dã tâm sắp tuột xích, “Hôm nay anh đã xoay một cái, cũng đã l**m một cái rồi, giờ anh thật sự đang muốn nhúng một cái đây.”

 

Đôi mắt Triệu Bình chớp nhẹ một cái, thuần khiết mà đầy dẫn dụ, sau một hồi thở dài run rẩy, cậu nhón chân hôn nhẹ lên gò má của Triển Vũ, rồi thẳng thắn nói bên tai anh: “Anh tới đi.”

 

Một đốm lửa rơi vào đống rơm khô sau khi phơi nắng gắt, một tiếng “tách” vang lên, ngọn lửa lập tức bùng cháy.

 

Thế là Triển Vũ lại vùi đầu vào hõm vai đó một cách thô bạo để hít hà mùi hương của Triệu Bình đang bốc lên theo nhiệt độ cơ thể, lần này anh hít rất mạnh, môi và đầu mũi đều nhấn sâu vào cái cổ nhẵn mịn và xương quai xanh ưu mỹ đó, lấy hơi thở của mình làm mồi dẫn, khiến nhiệt độ nơi đó càng tăng cao hơn.

 

Hít hà mãi, Triển Vũ bắt đầu nhéo eo Triệu Bình, Triệu Bình sợ nhột, từ eo đến chân bình thường là không dám để ai chạm vào, chỉ cần có tay đến gần là Triệu Bình sẽ co người lại cười không dứt theo phản xạ.

 

Cái nơi nhạy cảm không chịu nổi va chạm đó, Triển Vũ biết rõ, nhưng anh cứ thích đụng vào. Tay mới chỉ khẽ dùng lực nhéo mạnh một cái, Triệu Bình đã rùng mình dữ dội, toàn thân run bắn lên, thắt lưng căng cứng, chân cũng mềm nhũn không đứng vững, cánh tay quàng lên vai Triển Vũ siết thật chặt.

 

“Đừng nhéo nữa… ưm…” Triệu Bình đỏ hoe mắt, run rẩy định túm lấy tóc Triển Vũ, nhưng tóc anh vẫn quá ngắn, không túm được, thế là Triệu Bình kéo tai anh, kéo cái đầu đang vùi trong hõm vai mình lên.

 

“Hửm?” Trán Triển Vũ tựa vào trán Triệu Bình, hơi thở quấn quýt, môi kề môi như sắp hôn, Triển Vũ lại tỏ vẻ tò mò hỏi: “Em sợ nhột thế này, nhỡ đâu người khác vô tình đụng vào eo của em, em định làm thế nào? Hả? Thầy Triệu?”

 

Chẳng có ai đụng vào eo Triệu Bình như Triển Vũ cả, muốn làm thì làm đi, tại sao lại hỏi lắm thế chứ? Triệu Bình sợ nhất là cái miệng này của Triển Vũ, thế là cậu dùng lực lòng bàn tay ấn đầu Triển Vũ xuống, dùng một nụ hôn để chặn miệng anh lại.

 

Nhịp thở ngay lập tức loạn lạc.

 

Nỗi ghen tuông và d*c v*ng tích tụ của Triển Vũ đều bùng phát, anh m*t lấy đôi môi của Triệu Bình, l**m cắn hai cánh môi mềm mại, đầu lưỡi thô bạo xâm nhập vào trong khoang miệng mà quấn quýt điên cuồng, miệng Triệu Bình hoàn toàn không khép lại được, đáp lại cũng trở nên khó khăn, nước miếng không kịp nuốt xuống thuận theo khóe môi chảy xuống, ngứa ngáy và tê rần.

 

Triệu Bình nhanh chóng cảm thấy thiếu oxy, khuôn mặt nóng bừng, đầu óc mụ mị. Đôi môi cậu bị Triển Vũ ăn đến mức sưng đỏ, ướt đẫm nước, trong cơn mê muội, cậu cảm thấy Triển Vũ đang c** q**n áo của mình, liền ngoan ngoãn giơ tay ra phối hợp.

 

Cuối cùng, bọn họ cũng bắt đầu làm chuyện này, chuyện thân mật, bẩn thỉu, thoát ly lý trí và khuất phục trước bản năng.

 

Sẽ rất đau phải không? Nhưng Triệu Bình lại quá mong chờ, đau cũng không sao, cậu thậm chí cảm thấy nỗi đau đến từ ái dục này cũng thật dễ chịu, giống như một sự phóng túng hiếm hoi trong cuộc đời căng thẳng của mình, cậu đã khao khát sự phóng túng này quá lâu rồi.

 

Áo khoác của Triệu Bình bị vứt tùy tiện trên sofa, rồi lại thuận theo đường cong sofa mà trượt xuống đất, bọn họ cũng chẳng còn tâm trí đâu mà quản nó nữa.

 

Đèn trong phòng sáng choang, tay Triển Vũ đặt lên lớp áo lót mặc sát người của Triệu Bình, anh kéo lớp vải mềm mại đã nhuốm hơi ấm cơ thể cậu, từ eo đẩy dần lên trên, dùng đôi mắt tỉ mỉ nhìn từng chút một cơ thể của Triệu Bình, ánh mắt anh tham lam không chút che đậy, giống như trước khi thực sự làm cũng phải dùng mắt để làm một lượt vậy.

 

Triệu Bình xấu hổ vô cùng, nhưng rồi cũng liều lĩnh mà dạn dĩ hẳn lên, cậu không chịu thua, ngón tay run rẩy cũng đi c** q**n áo của Triển Vũ.

 

Quần áo rơi vãi lộn xộn từ lối vào đến tận sofa, vứt trên bàn trà, rơi xuống sàn nhà, bọn họ vừa hôn nhau vừa c** đ*, vừa x** n*n trên eo, bụng và ngực đối phương, va chạm lảo đảo rồi lao vào phòng tắm.

 

Khi nước từ vòi sen dội xuống, Triển Vũ ấn Triệu Bình lên bức tường kính đầy hơi nước, ngực và bụng anh áp sát lại từ phía sau, tay nắm lấy tính khí đã c**ng c*ng của Triệu Bình mà vuốt sục, anh nắm rất chặt, tiếng th* d*c của Triệu Bình mang theo cả tiếng khóc nức nở, quá k*ch th*ch, k*ch th*ch hơn bất cứ lần nào trước đây.

 

Bọn họ chưa bao giờ khỏa thân đối diện nhau dưới ánh đèn sáng trưng như thế này, Triệu Bình luôn xấu hổ trong chuyện tình ái, cho nên cậu dùng bóng tối và chăn màn để che đậy, như thể không nhìn thấy thì d*c v*ng khiến người ta đỏ mặt này sẽ được giấu đi, nhưng tình yêu và d*c v*ng là những thứ không thể che giấu nhất.

 

Triệu Bình không kìm được cúi đầu xuống nhìn, nhìn phân thân cứng ngắc đang rỉ dịch của mình trượt ra thụt vào trong bàn tay to lớn của Triển Vũ, gân xanh trên mu bàn tay Triển Vũ và các mạch máu trên phân thân của cậu đều nổi lên, cảnh tượng dâm mỹ đó khiến Triệu Bình suýt chút nữa đã b*n r* ngay lúc ấy, cậu run rẩy dữ dội, không gian kín của phòng tắm khiến tiếng th* d*c khuếch đại đến mức không còn chỗ trốn.

 

Ngay khi Triệu Bình sắp bắn, Triển Vũ lại dừng tay lại, anh dường như đang loay hoay làm gì đó ở phía sau, Triệu Bình nghe thấy tiếng “cạch” của nắp chai nhựa đóng mở.

 

“Bình Nhi,” hơi thở của Triển Vũ cũng không ổn định, anh hôn lên vai Triệu Bình và nói, “Em bảo anh không biết nhúng, anh đã học rồi, nhưng nếu em đau thì phải nói với anh.”

 

Nói thế nào đây? Triệu Bình không nói thành lời, chỉ đành nhắm mắt lại, ưỡn thắt lưng, cọ xát đi cọ xát lại trong tay Triển Vũ, dùng phản ứng của mình để nói cho anh biết: Có thể, em muốn.

 

Em muốn đau.

 

Nếu nỗi đau này là do Triển Vũ mang lại, Triệu Bình cam tâm tình nguyện.

 

Triển Vũ bóp gel bôi trơn vào khe mông Triệu Bình và cả lên ngón tay của mình, sau đó anh vừa m*n tr*n tính khí của cậu, vừa chậm rãi x** n*n những nếp nhăn đang co thắt nơi hậu huyệt, xoa cho nóng lên, xoa cho mềm ra, Triển Vũ từ từ cắm một ngón tay vào.

 

Triệu Bình khẽ “A” lên một tiếng, nơi đó quá chặt, quá nóng, Triển Vũ có chút khổ sở, Triệu Bình căng cứng như vậy, ngay cả một ngón tay còn bị kẹp chặt, thì tính khí của anh làm sao có thể vào được đây?

 

Anh đã dùng rất nhiều kiên nhẫn, rất nhiều thời gian và rất nhiều chất bôi trơn, những giọt gel bị ép ra chảy dọc xuống gốc đùi trắng nõn của Triệu Bình, cọ vào chân Triển Vũ, trơn trượt như thể d*c v*ng x*c th*t của bọn họ sắp hòa quyện vào nhau.

 

Sau khi ngón tay thứ ba chen vào được trong, Triển Vũ tìm thấy một khối lồi nhỏ bằng hạt dẻ trong đường hầm nóng ẩm đó, chỉ cần chạm vào đó, “là chỗ này,” Triển Vũ nói với Triệu Bình.

 

Anh ấn vào điểm tuyến tiền liệt, tăng tốc độ sục trên tính khí của Triệu Bình, rất nhanh sau đó, Triệu Bình khàn giọng kêu lên rồi b*n r*, những tia trắng bắn tung tóe lên mặt kính rồi chậm rãi chảy xuống dưới.

 

Quá k*ch th*ch, lưng Triệu Bình nảy lên, tựa vào lồng ngực Triển Vũ, Triển Vũ nhìn xuống qua vai cậu, cơ bụng Triệu Bình đang co giật, phân thân sau khi bắn vẫn còn c**ng c*ng và run rẩy dữ dội.

 

“Em… được rồi, anh vào đi…” Triệu Bình quơ tay ra phía sau, chạm vào hung khí cứng nóng của Triển Vũ.

 

Triển Vũ cứng đến mức đau nhức, anh bôi thêm thật nhiều chất bôi trơn lên người mình, sau đó giữ chặt eo và mông của Triệu Bình, chậm rãi ép cái đầu nấm to lớn nhẵn nhụi vào trong hậu huyệt đã được nới lỏng của cậu, mới chỉ vào được một cái đầu nấm, Triệu Bình đã kẹp lại rất chặt.

 

Đau, vẫn rất đau.

 

Triệu Bình đau đến mức trước mắt hiện lên những bóng trắng hư ảo, nhưng cậu vẫn cắn răng nhịn không kêu đau.

 

“Vào… vào chưa anh?” Triệu Bình quay đầu định nhìn, nhưng cậu không thấy được gì cả, nên lại ngây ngô hỏi Triển Vũ.

 

“Vào rồi…” Triển Vũ nhìn phân thân vẫn còn dư lại một đoạn dài, chậm rãi và liên tục đẩy vào trong.

 

“Ah… ah, tất cả… vào hết rồi?” Triệu Bình có chút sợ hãi, cậu cảm nhận được cảm giác căng chướng như sắp nổ tung vẫn đang tiếp diễn.

 

“Vào được một cái đầu,” Triển Vũ xoay mặt Triệu Bình lại để hôn cậu, ngậm lấy môi cậu hỏi, “Đau không?”

 

“Không đau,” Triệu Bình nói dối, cậu bấm chặt vào đùi Triển Vũ, dường như muốn rút ngắn quá trình tra tấn này lại.

 

Triển Vũ bị kẹp đến khó chịu, trong đầu thoáng hiện lên một sự nghi ngờ, tại sao trông Triệu Bình lại non nớt như thế này? Thậm chí so với anh, Triệu Bình có vẻ còn thiếu hiểu biết hơn về việc l*m t*nh, cậu ấy rũ mi mắt né tránh khi nhìn thấy cơ thể khỏa thân của mình, vào được một cái đầu hay vào hết rồi cậu ấy hoàn toàn không có kinh nghiệm gì.

 

“Anh mau vào đi…” Triệu Bình mang theo tiếng nức nở, dữ dằn ra lệnh cho Triển Vũ.

 

“…Được, em thả lỏng một chút.” Triển Vũ x** n*n phần thịt mông căng cứng của Triệu Bình, chậm rãi nhưng kiên định th*c m*nh vào trong.

 

Triệu Bình cảm thấy một cơn tê dại ập đến, dường như bị ép mở ra một vết nứt từ trong da thịt để xâm nhập vào cơ thể, Triển Vũ vào rất chậm, chậm đến mức cậu cảm nhận được từng chi tiết của vật thể thô to đó, cái rãnh ở q** đ**, gân xanh trên thân, và phần gốc càng lúc càng thô…

 

Cuối cùng, Triển Vũ nắm lấy tay Triệu Bình, dẫn dắt cậu chạm vào nơi bọn họ đang kết nối chặt chẽ với nhau.

 

“Bình Nhi, anh vào hết rồi.” Triển Vũ nằm trên tấm lưng đang run rẩy của Triệu Bình, anh lại v**t v* khuôn mặt cậu, nơi đó đã ướt đẫm một mảng, Triệu Bình bị dồn ép đến mức nước mắt đầm đìa.

 

“Bình Nhi, Bình Nhi…” Triển Vũ mê đắm gọi tên cậu, bắt đầu đâm chọc với biên độ nhỏ, anh không dám làm nhanh ngay lập tức, Triệu Bình quá chặt, anh sợ chọc quá nhanh sẽ làm cậu bị thương, cũng sợ mình không kiềm chế được mà b*n r* ngay lập tức.

 

Chóp mông của Triệu Bình dán chặt vào vùng thắt lưng rắn chắc của Triển Vũ, những cú va chạm nhanh chóng khiến mông cậu đỏ ửng và nóng rực, Triệu Bình dần dần thích nghi hơn, cảm giác đau như bị xé rách cũng trở nên tê dại, một loại cảm giác thỏa mãn kỳ lạ khác chậm rãi nảy sinh.

 

Tiếng r*n r* bắt đầu không còn nằm trong tầm kiểm soát của ý chí, mỗi khi Triển Vũ thúc vào một cái, âm thanh ngọt ngào mềm mại lại bị ép ra từ lồng ngực Triệu Bình.

 

Triển Vũ nghe ra sự thoải mái của Triệu Bình từ tiếng th* d*c đã đổi tông, động tác đâm rút bắt đầu phóng túng hơn, mỗi lần đều rút ra một nửa, rồi lại nặng nề đâm sầm vào nơi sâu nhất.

 

Quá sâu, sâu đến mức Triệu Bình sinh ra ảo giác như thể sắp chạm đến dạ dày rồi.

 

Nụ hôn của Triển Vũ rơi xuống bất cứ nơi nào anh có thể hôn tới, tay vòng lên nắm lấy tính khí đã cứng lại lần nữa của Triệu Bình, sự thô cứng đâm chọc từ phía sau liên tục cọ sát trên điểm tuyến tiền liệt, Triệu Bình nhanh chóng lại muốn bắn.

 

“Em… em muốn bắn…” Triệu Bình quay đầu tìm môi Triển Vũ, dùng một nụ hôn để mưu đồ hối lộ: “Nhanh… xong chưa anh, có được không…”

 

Triển Vũ vui vẻ chấp nhận nụ hôn lấy lòng và yếu thế của Triệu Bình, nhưng lại đưa tay nhấc bổng một chân của cậu lên, vắt lên khuỷu tay của mình, Triệu Bình kêu lên một tiếng kinh hãi, việc mất trọng tâm khiến cậu chỉ có thể bám víu vào tảng đá phía sau như một sợi dây leo, bàn chân còn lại chạm đất cũng phải nhón lên một cách đáng thương, ngón chân đỏ ửng vì mất lực.

 

Triển Vũ mượn phần lớn trọng lượng của Triệu Bình, mãnh liệt thúc ngược lên trên, Triệu Bình như tuyết đọng mùa xuân, tan chảy thành một vũng nước xuân mềm nhũn.

 

Khi Triển Vũ xuất tinh, Triệu Bình đã gần như bị kh*** c*m quá độ đánh sập đến mức hỏng hóc, nên cũng không chú ý thấy lúc Triển Vũ bế cậu về giường, anh còn thuận tay cầm theo lọ gel bôi trơn.

 

Rất nhiều chuyện trong đêm này trong ký ức của Triệu Bình đều là sự hỗn loạn, nụ hôn rơi trên từng tấc da thịt, không phân rõ được là đau rát hay là sung sướng, nhưng Triệu Bình cũng chẳng quan tâm.

 

Triển Vũ không hề tiết chế, ngọn lửa mất kiểm soát cháy từ đống rơm này sang đống rơm khác, gần như muốn thiêu rụi cả cánh đồng hoang không còn ngọn cỏ.

 

Triệu Bình cứ ngỡ đau cũng đã đau rồi, sướng cũng đã sướng rồi, đêm nay hành hạ một lần như vậy là đủ, kết quả đây mới chỉ là bắt đầu, Triển Vũ đã làm ba lần, có lẽ là bốn lần, lần sau lại lâu hơn lần trước, lật đi lật lại, đem cái thứ cứng ngắc đến mức phát bệnh của anh đâm vào cơ thể Triệu Bình một cách liều mạng, mặc cho Triệu Bình có cắn anh, cào anh thế nào cũng vô dụng.

 

Càng về sau, khoái lạc càng chồng chất đến mức tê dại, lưng và đầu gối của Triệu Bình đều đau rát vì ma sát trên tấm ga trải giường nhăn nhúm. Cậu nhíu mày nói với Triển Vũ là lưng bị trầy rồi, thế là Triển Vũ bế cậu ngồi dậy đối mặt với nhau, kết quả là lại càng vào sâu hơn, Triển Vũ lại mạnh bạo thúc ngược lên.

 

Mãi cho đến lần cuối cùng, cổ họng đã khàn đặc, đôi mắt bị nước mắt mờ mịt che khuất, cậu không phân biệt được rơi lệ là vì cái đau lúc đầu hay sự k*ch th*ch của lúc sau, đầu óc trở nên mụ mị, cậu bắt đầu mở miệng xin tha, hậu huyệt bị đâm đến mức tê liệt, phía trước thì không còn gì để bắn, ngay cả cảm giác khi cao trào cũng biến thành cảm giác mất kiểm soát đáng sợ như sắp tiểu ra vậy, Triệu Bình rất sợ nếu còn làm nữa cậu sẽ thật sự tiểu ra mất, liền mềm nhũn cầu xin Triển Vũ đừng có điên như vậy nữa.

 

Chính Triển Vũ cũng không ngờ mình lại mất kiểm soát đến thế, Triệu Bình đã mệt đến mức mắt không mở ra nổi, vậy mà anh vẫn có thể cứng lên ngay lập tức khi nhìn thấy cơ thể nhuốm màu hồng dâm mỹ của cậu.

 

Cuối cùng lý trí cũng chiến thắng d*c v*ng, anh bế Triệu Bình vào phòng tắm để tẩy rửa, còn Triệu Bình đã kiệt sức trong khi tắm và cuối cùng ngủ thiếp đi. Trước khi ngủ, dòng nước ấm trong bồn tắm làm lưng và đầu gối cậu có chút xót, chắc là bị trầy da rồi. Cậu nhíu mày mắng Triển Vũ là “đồ súc vật”, rồi nghe thấy tiếng cười trầm đầy vẻ không chút hối lỗi của anh, có nụ hôn ẩm ướt rơi trên d** tai và gò má, còn có tiếng nước chảy “róc rách” thúc giục người ta chìm vào giấc ngủ…

 

Triển Vũ lau khô người cho Triệu Bình đang ngủ say rồi bế về giường, bôi thuốc cho hậu huyệt của cậu. Nơi đó hơi sưng, cửa huyệt bị sử dụng quá mức tạm thời không khép lại được, lặng lẽ tố cáo “tội ác” của Triển Vũ.

 

Có lẽ do môi trường ngủ không quen thuộc, mặc dù Triệu Bình rất mệt và buồn ngủ nhưng sáng sớm hôm sau vẫn thức dậy từ sớm.

Triển Vũ vẫn đang ngủ say, cánh tay ôm lỏng lẻo trên eo Triệu Bình, cái đùi nặng trịch cũng đè lên chân cậu, Triệu Bình vừa mở mắt đã thấy ngay cổ của Triển Vũ, trên đó vẫn còn vết răng do cậu để lại khi phát tiết đêm qua, lúc đó cậu cuống quýt lên nên cắn không biết nặng nhẹ, giờ nhìn lại có vài chỗ cắn quá sâu đã có điểm xuất huyết, qua một đêm vừa vặn đóng vảy, rìa vảy máu đỏ ửng trông đáng thương vô cùng.

Triệu Bình cảm thấy áy náy, đưa ngón tay chạm nhẹ lên vết thương xoa xoa.

“Hửm?” Triển Vũ ngủ cũng nông, ngay khi Triệu Bình chạm vào những vết răng hỗn loạn đó, anh đã tỉnh dậy, đôi mắt khẽ híp lại đầy thỏa mãn, anh cúi đầu dùng môi cọ lên vầng trán trơn nhẵn của Triệu Bình: “Còn sớm mà… sao không ngủ nữa rồi?”

“…” Triệu Bình định nói mình muốn ngủ tiếp, nhưng vừa mở miệng, thế mà chẳng phát ra được chút âm thanh nào, cậu cố sức hắng giọng, ngay cả tiếng “ừm” cũng toàn là sự khàn đặc.

Triển Vũ xoa xoa tóc mai của Triệu Bình, bảo cậu đừng nói chuyện, rồi xoay người xuống giường, Triệu Bình thấy anh chỉ mặc một chiếc q**n l*t boxer, sau lưng còn có những vết cào, cậu chột dạ, hôm qua mình cào mạnh đến thế sao?

Lại cúi đầu nhìn xuống dưới cổ áo của mình, tuy chằng chịt vết hôn nhưng dù sao cũng không bị rách da, Triệu Bình che mặt định trở mình trên giường, mới trở được nửa vòng, một cơn đau nhức ập đến khiến cậu lập tức kêu lên “ui da”, kêu cũng chẳng ra tiếng, cổ họng đã khàn rồi.

Lưng quá đau, trên da là cái đau nóng rát, cơ bắp dưới da là cái đau mỏi nhừ, kéo theo cả chân và eo đều đau nhức, chút áy náy hay chột dạ ít ỏi của Triệu Bình đối với Triển Vũ đều tan thành mây khói, cắn hai cái, cào vài nhát đều là nhẹ cả. Từ sau đợt kiểm tra thể chất hồi cấp ba, Triệu Bình chưa bao giờ cảm thấy khó chịu như kiểu cả cơ thể như bị tháo rời ra thế này, cậu chậm rãi và cẩn thận nằm ngửa ra, quá trình trở mình nhăn mặt nhíu mày.

“Nào, uống nước đi.” Triển Vũ nhanh chóng từ cửa trước quay lại, khoác hờ một chiếc sơ mi không cài cúc, vặn mở chai nước khoáng đưa đến tận môi Triệu Bình.

Triệu Bình lại nhăn nhó chống hai tay xuống giường ngồi dậy, oán hận lườm Triển Vũ một cái.

“… Đau à?” Triển Vũ lấy gối kê sau lưng cho Triệu Bình, mắt liếc xuống dưới eo của cậu.

Lòng tự trọng đã bỏ nhà đi bụi cả đêm của thầy Triệu cuối cùng cũng đã quay về, cậu đặt chai nước xuống rồi nhéo vào cái eo không biết giữ mình của Triển Vũ một cái.

“Ấy, đừng nhéo mà,” Triển Vũ cười hề hề, miệng liên tục nói anh sai rồi nhưng chẳng có chút ý định phản tỉnh nào, hoặc nói đúng hơn là không tỉnh táo đúng trọng tâm nào, anh mặt dày hỏi tiếp: “Em phải nói cho anh biết cảm giác thế nào, anh mới có thể tìm sai sót để bù đắp, ôn lại cái cũ biết thêm cái mới, biết nhục mà sửa đổi chứ…”

Triệu Bình bị sự mặt dày của Triển Vũ làm cho chấn động, đưa tay bịt kín hai cánh môi đang luyên thuyên của anh lại.

“Đừng hỏi, bây giờ đừng có hỏi cái gì cả.” Triệu Bình uống nước xong, dùng giọng khàn như vịt đực cuối cùng cũng phát ra tiếng được mà nói.

Triển Vũ chớp chớp mắt, thế mà lại thò đầu lưỡi l**m một cái vào lòng bàn tay Triệu Bình.

“Chậc… đáng ghét!” Triệu Bình thu tay lại chùi vào áo sơ mi của Triển Vũ rồi mới nói: “Lưng em đau chết đi được, đã bảo anh đừng có mài rồi mà…”

Lời vừa thốt ra, những hình ảnh vụn vặt lại hiện lên trong tâm trí hai người, Triệu Bình lại đỏ mặt, hơi thở của Triển Vũ cũng trở nên nặng hơn một chút.

“Để anh xem nào?” Triển Vũ vén chiếc áo nỉ rộng thùng thình trên người Triệu Bình lên để xem lưng cậu, lưng Triệu Bình vốn rất trắng, nhưng giờ đây xương sống nhô ra và hai xương bướm đều đỏ ửng, màu sắc như quả anh đào chín, gần bả vai chồng chất những vết hôn dày đặc, trông như nước anh đào bị bóp nát…

Triển Vũ hắng giọng, ánh mắt khẽ tối lại: “Đỏ thật đấy, nhưng không rách da, anh bôi cho em ít thuốc làm dịu nhé?”

“Không muốn bôi đâu…” Triệu Bình gạt tay Triển Vũ xuống rồi kéo áo nỉ lại, cậu vẫn còn mệt rã rời, uống nước xong lại muốn nằm xuống: “Em không thích cảm giác dính nhớp.”

“Vậy thì tạm thời không bôi nữa.” Triển Vũ kéo rèm cửa lại, ánh sáng mờ mờ vừa hửng sáng bên ngoài bị che kín mít, Triển Vũ cũng chui vào trong chăn, ôm lấy Triệu Bình vẫn còn đang hừ hừ kêu khó chịu nằm xuống lại.

Thực ra ngoại trừ việc toàn thân đau nhức như vừa chạy marathon xong, nơi lẽ ra phải khó chịu nhất lại không quá đau đớn, Triệu Bình nhớ loáng thoáng trong cơn mơ Triển Vũ đã bôi thuốc gì đó cho mình. Lúc đầu cậu không muốn cho Triển Vũ chạm vào chỗ đó nữa, miệng lẩm bẩm “đừng đến nữa”, Triển Vũ dỗ dành vài câu là cậu lại mất hết nguyên tắc, nhưng Triển Vũ thực sự đã “buông tha” cho cậu, tiếp sau đó là cảm giác mát lạnh giảm đau.

Cảm giác hiện tại….Thật ra cũng không có đáng sợ như trước đây Triệu Bình đã nghĩ.

“Bình Nhi… thực ra muốn hỏi em một câu,” Triển Vũ cọ cọ vào thái dương Triệu Bình, tận dụng bóng tối trong phòng, chậm rãi hỏi, “Tại sao em… trước đây chưa từng làm chuyện đó?”

Đêm qua Triển Vũ đã nhận ra, Triệu Bình quá đỗi non nớt trong chuyện này, bất kể là về tâm lý trong lòng hay hành động, cậu đều quá ngây ngô, thậm chí lúc bắt đầu cậu còn không dám nhìn thẳng vào dáng vẻ không mặc quần áo của Triển Vũ.

“Ừm…” Triệu Bình khàn giọng, một lát sau mới hỏi: “Anh để ý chuyện đó à?”

“Có gì mà phải để ý cơ chứ?” Triển Vũ lắc đầu, ôm Triệu Bình chặt hơn một chút, “Anh chỉ muốn biết, tại sao thôi?”

Đã qua tuổi ba mươi rồi, nói không có kinh nghiệm phương diện này thì đúng là chuyện lạ, con người luôn cảm thấy cô đơn vào những lúc nào đó, người cô đơn nhiều rồi thì ít nhiều cũng lăn lộn với nhau để dập tắt ngọn lửa cô độc.

“Tại sao ư…” Triệu Bình lẩm bẩm tự hỏi, một lát sau cậu nói, “Chắc là không dám chăng, trước đây… không dám nghĩ rằng người ta thực sự thích mình, em cũng chẳng có gì đặc biệt, ngoài việc mưu cầu khoái lạc nhất thời thì còn mưu cầu được gì khác nữa đâu cơ chứ?”

Triển Vũ thở dài một hơi thật sâu trên đỉnh đầu của Triệu Bình.

“Hoàn cảnh gia đình em như thế, anh biết mà,” Triệu Bình cười một cái, nụ cười rất nhạt, “Trước đây em chưa từng nghĩ có ai sau khi biết… những thứ đó… mà vẫn sẵn lòng ở bên em.”

Triển Vũ hôn lên mái tóc mềm mại trên đỉnh đầu của Triệu Bình.

“Vì phần lớn kết quả đều không mấy tốt đẹp, cho nên em cảm thấy chút hormone nhất thời đó chẳng có hương vị gì cả,” Triệu Bình ngẩng đầu hôn lên cằm Triển Vũ, mệt mỏi nói, “Anh đúng là gan to tày trời… ưm!”

Lời chưa nói hết, đôi môi của Triển Vũ đã đè xuống như phát điên, hình như anh rất tức giận, lại hình như rất xúc động. Triệu Bình nghe thấy Triển Vũ lẩm bẩm trong miệng mình rằng: “Chỉ có anh, chỉ có anh mới gan to tày trời thôi.”

Chỉ có anh, và cũng chỉ có thể là anh.

Hết chương 68

Trước Tiếp