Không Hẹn - Tam Nguyệt Xuân Ngư

Chương 67

Trước Tiếp

Chương 67

Tác giả: Tam Nguyệt Xuân Ngư | Editor: Chan

Phòng thực hành làm bánh giống như một phòng thí nghiệm lớn của trường y, giữa căn phòng trắng tinh đặt đầy những chiếc bàn rộng, bên cạnh mỗi bàn lớn là một học sinh đang đứng, trong không khí phảng phất mùi bơ thơm lừng quen thuộc với Triển Vũ, còn có cả những hạt bụi bột mì mịn màng bay lơ lửng, Triển Vũ vừa bước vào đã không nhịn được mà hắt hơi một cái, anh nén tiếng hắt hơi lại, chỉ có hai học sinh ở hàng sau trông có vẻ đang lười biếng là chú ý đến anh.

Triển Vũ mỉm cười gật đầu với hai học sinh đang quay đầu lại nhìn, thầm suy đoán liệu đây có phải là những học sinh “học hành qua loa” mà Triệu Bình đã nhắc đến trong điện thoại hay không.

“Lo học cho tốt đi.” Triển Vũ nói nhỏ với hai học sinh đang liên tục mất tập trung, anh cảm thấy mình đại khái rất giống kiểu lãnh đạo trường hoặc giám thị đột nhiên vào lớp dự thính, treo một nụ cười giả tạo trên mặt, bất thình lình xuất hiện ở hàng cuối cùng của lớp học, vừa để đe dọa học sinh, vừa để làm giáo viên “kinh ngạc”.

Hai học sinh quả nhiên sợ hãi, rụt đầu rụt cổ cúi chào Triển Vũ rồi quay lại nhào nặn khối bột trên bàn, không dám lơ là nữa.

Triển Vũ nghĩ thật bất công, những người này ngày nào cũng được gặp Triệu Bình mà còn lơ đễnh với lời cậu nói như vậy, trong khi chính anh phải chắt bóp từng chút thời gian, tốn bao nhiêu tâm tư mới có thể đứng ở hàng cuối cùng của lớp học này để nhìn Bình Nhi của anh một cái.

Triển Vũ nhìn về phía bục giảng phía trước, màn hình tivi đang phát một đoạn video thao tác làm bánh. Triệu Bình đứng ngay đó, mặc bộ đồ bảo hộ màu trắng, phía trên khẩu trang lộ ra đôi mắt xinh đẹp. Cậu đang nhìn chằm chằm vào bàn thao tác của một học sinh hàng đầu, hình như đang giảng rằng nhiệt độ nước không đúng, đôi lông mày đen dài khẽ nhíu lại, lẽ ra phải là một biểu cảm hung dữ, nhưng Triển Vũ chỉ cảm thấy một nỗi khao khát được ngắm nhìn sau bao ngày xa cách.

Ánh mắt anh cứ thế lộ liễu, không rời một giây nào mà đóng đinh lên người Triệu Bình, như một tay bắn tỉa nhìn chằm chằm vào hồng tâm của tấm bia không hề chớp mắt.

Có lẽ vì sự chú ý này quá đỗi không che đậy, Triệu Bình rất nhanh đã ngẩng đầu liếc về phía sau, đồng tử đen láy xuyên qua đỉnh đầu các học sinh, băng qua làn không khí mịt mù bụi bột, chỉ một cái nhìn này thôi, cả cơ thể cậu khựng lại. Triển Vũ gần như có thể cảm nhận được khuôn miệng che sau lớp khẩu trang của cậu đã vì kinh ngạc mà há hốc ra.

Triệu Bình gần như không suy nghĩ gì mà bước nửa bước về phía Triển Vũ, nhưng rồi sực nhớ ra mình vẫn đang trong giờ học, bước chân đành phải khựng lại.

Ánh mắt Triển Vũ cười rạng rỡ, anh khẽ gật đầu trấn an Triệu Bình, cách một phòng đầy học sinh, anh dùng khẩu hình nói với Triệu Bình: “Anh đến rồi.” Bất kể Triệu Bình có nhìn rõ hay không, anh đã đến đây, cùng ở chung một căn phòng với cậu, cùng hít thở bầu không khí đục ngầu bột mì và ngọt lịm này.

Triệu Bình định thần lại vài giây, Triển Vũ thấy cậu cũng gật đầu với mình, sau đó có chút đột ngột quay người đi, đối diện với tấm bảng trắng ghi các bước thao tác phía trước lớp và đứng yên một lúc. Triển Vũ nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Triệu Bình, phát hiện cậu thế mà lại quay lưng về phía bảng trắng để nhịn cười, vì nhịn quá mức nên bả vai khẽ run lên.

Một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi mà khi rung động lại giống như một cậu học sinh không nén nổi tâm tư, dưới cái danh phận trịnh trọng hoàn toàn là sự đáng yêu. Triển Vũ cảm thấy bấy nhiêu là đủ rồi, lái xe gần cả buổi chiều chỉ để nhìn thấy dáng vẻ bất ngờ này của Triệu Bình.

Làm sao để mô tả cảm giác hiện tại đây? Triển Vũ cảm thấy mùa xuân chắc hẳn sắp đến thật rồi, nếu không tại sao anh lại cảm thấy nóng thế này? Tại sao anh lại cảm thấy mình sắp biến thành khối bột mềm mại trong tay Triệu Bình, chỉ cần nhào nặn thêm vài cái là sẽ tỏa ra mùi hương mê người.

Triệu Bình nhanh chóng điều chỉnh lại trạng thái, tiếp tục giảng giải quy trình thao tác tiếp theo. Cậu không nhìn về phía Triển Vũ nữa, đa số học sinh đều tập trung vào việc làm trên tay, Triển Vũ cũng dần dần bị cuốn vào giọng nói hơi thanh lãnh của Triệu Bình.

Triển Vũ nhận thấy Triệu Bình giảng bài rất mạch lạc, hơn nữa cách ví von và mô tả rất sinh động, dễ hiểu. Một người hoàn toàn không biết gì về làm bánh như anh cũng có thể hiểu rõ thao tác từ những lời giảng giải chính xác và chuẩn xác của cậu, cũng có thể cảm nhận trực quan về các loại bánh, anh cảm thấy Triệu Bình rất hợp để làm thầy giáo, và cũng rất hợp để giao lưu với người khác.

Lúc này, Triển Vũ vừa ngưỡng mộ lại vừa nảy sinh lo lắng. Anh vừa muốn Triệu Bình tỏa sáng như thế này, xóa tan mọi sự tự ti không đáng có, lại vừa lo lắng một cách trẻ con rằng người khác sẽ nhìn thấy Bình Nhi của mình.

Triệu Bình quá đẹp trai, mặc bộ đồ đầu bếp vừa vặn trông cũng vô cùng thu hút, đường eo thon gọn mượt mà, bờ vai mỏng mà vuông vức, đôi chân dài thẳng tắp trong ống quần, đường mông bị vạt áo che khuất… giờ nhìn không rõ, nhưng trong não bộ của Triển Vũ lập tức đánh thức ký ức, anh biết đường cong đầy đặn nơi đó trông như thế nào, nhớ lại cảm giác mềm mại khi chạm vào, và rồi nhớ lại khi Triệu Bình tình động, đôi môi đang thao thao bất tuyệt kia sẽ phát ra những tiếng nỉ non vụn vặt không kìm nén được.

Yết hầu không thể ức chế được mà lăn lên lộn xuống, Triển Vũ cảm thấy khát nước.

Tan học, Triệu Bình vẫn chưa rời đi được ngay, cậu vội vàng đi đến bên cạnh Triển Vũ, dưới gầm bàn mà học sinh không nhìn thấy, cậu khẽ móc lấy vạt áo của anh, viền mắt trên khẩu trang cũng khẽ đỏ lên, hỏi anh: “Sao anh lại tới đây?”

Câu hỏi này thực ra không cần phải trả lời, hỏi đi hỏi lại, chẳng qua cũng chỉ là “Anh nhớ em” và “Nên anh đến gặp em”. Triệu Bình biết rõ, nhưng cậu vẫn cảm thấy bất ngờ và vui sướng.

“Em vẫn chưa đi được… phải kiểm tra bài tập của bọn họ đã.” Ánh mắt Triệu Bình khi nói có chút áy náy.

Triển Vũ mỉm cười, gãi gãi lòng bàn tay Triệu Bình đang buông thõng bên vạt áo: “Đi đi, đừng vội, thời gian tiếp theo anh đều rất rảnh.”

Triệu Bình nhìn sâu vào mắt Triển Vũ một cái rồi quay lại kiểm tra bài tập của học sinh, Trương Diệp giúp dọn dẹp nguyên liệu xong liền đi tới trò chuyện vài câu với Triển Vũ.

“Chắc là phải đợi thêm một lát nữa, anh Bình sẽ nếm thử từng cái một rồi nhận xét,” Trương Diệp nhìn bộ đồ Triển Vũ đang mặc trên người, rõ ràng là chỉnh chu hơn hẳn ngày thường với chiếc áo khoác dạ đen chất lượng tốt, bên trong là áo len cao cổ màu xám khói, tóc còn đặc biệt cắt tỉa lại, đây không còn là dáng vẻ của cái lốp xe thành tinh nữa, mà rõ ràng là cố tình tới đây để xòe đuôi khoe mẽ.

“Bác sĩ Triển, hay là anh ngồi nghỉ một lát nhé?” Trương Diệp nín cười hỏi.

“Không cần,” Triển Vũ lắc đầu, “Có nước không? Tôi khát.”

“Có, đợi chút.” Trương Diệp nhanh chóng lấy một cốc nước từ cây nước nóng lạnh phía trước lớp đưa cho Triển Vũ, “Sao hôm nay anh lại tới đây? Ở bệnh viện không bận à?”

“Bận chứ, cuối tuần này của tôi là đổi bằng năm ca đêm dài đấy,” Triển Vũ liếc Trương Diệp một cái, cười ranh mãnh, “Đổi với đàn em.”

“Anh… giỏi thật đấy.” Trương Diệp phục sát đất, cảm thấy Triển Vũ mà đã điên lên thì cũng điên ra trò phết.

Triệu Bình nán lại lớp học thêm hơn một tiếng đồng hồ nữa, cậu kiểm tra từng bài tập học sinh đã làm, nếm thử và nhận xét từng cái, cậu hỏi kỹ học sinh về định hướng món ăn mà bọn họ hứng thú, gợi ý hướng chuyên sâu trong tương lai, thậm chí còn giới thiệu một số ví dụ thành công để bọn họ tìm hiểu. Khi cậu nói xong một vòng và quay lại bên cạnh Triển Vũ, anh thấy môi cậu đã rất khô, giọng cũng hơi khàn. Anh vội vàng cho Triệu Bình uống nước, rồi lục trong túi lấy viên ngậm đau họng cho cậu ngậm.

“Sao anh lại mang theo cái này?” Triệu Bình ngậm viên thuốc vị bạc hà, ánh mắt nhìn chăm chằm vào mặt Triển Vũ.

“Bác sĩ đều mang theo trên người mà,” Triển Vũ hỏi, “Giờ đi được chưa?”

“Ừm,” Triệu Bình gật gật đầu, đi theo Triển Vũ ra khỏi lớp học, khẽ hỏi anh, “Đi đâu thế?”

Sau giờ học, hành lang đầy rẫy học sinh đi thành nhóm hai ba người. Hai người bọn họ quần áo chỉnh tề đàng hoàng, một người là thầy giáo vừa tan lớp, người kia là “phụ huynh” đến khảo sát trường. Cả hai đều đút tay vào túi quần, giữ khoảng cách một nắm đấm, nhưng Triển Vũ lại nghiêng đầu, dùng âm lượng chỉ mình Triệu Bình nghe thấy được, ghé sát tai cậu nói: “Tìm khách sạn, thuê phòng.”

Vành tai Triệu Bình lập tức đỏ bừng, như bị bỏng mà đứng lùi xa Triển Vũ một chút, đưa tay sờ sờ vào tai mình, liếc nhìn anh một cái như trách móc, mắng anh “Đáng ghét”, một lát sau mới nói: “Em phải về phòng ký túc thay quần áo trước đã.”

Triển Vũ “Ừm” một tiếng rồi không nói gì thêm, dường như lại khôi phục dáng vẻ đường đường chính chính của mình.

Cho đến khi hai người vừa bước vào phòng ký túc xá đơn của Triệu Bình, cửa vừa đóng lại sau lưng, Triển Vũ đã xoay vai Triệu Bình đẩy cậu vào tường, cúi đầu hôn xuống.

Triệu Bình còn chưa kịp tháo khẩu trang ra.

Triển Vũ nếm được mùi nguyên liệu đồ ngọt trên lớp khẩu trang, sau đó anh vội vàng kéo chiếc khẩu trang ra khỏi tai Triệu Bình, khuôn mặt dưới khẩu trang quả nhiên đã đỏ bừng, hai cánh môi hồng nhạt khẽ hé mở, hỗ trợ cho hơi thở đã bắt đầu dồn dập.

“Triển…” Triệu Bình vừa thốt ra một chữ, môi đã bị ngậm lấy lần nữa, Triển Vũ bao vây cậu bên tường, đôi tay x** n*n qua đường eo và bên đùi của cậu, rất dùng lực, lòng bàn tay như muốn nhấn sâu vào tận xương cốt.

Những âm thanh vụn vặt ám ảnh truyền trực tiếp từ khoang miệng vào thính giác, hòa cùng tiếng tim đập thình thịch mà lên men.

Học sinh ở phòng bên cạnh chắc cũng đã tan học về, Triển Vũ nghe thấy tiếng đóng cửa, sau đó là tiếng trò chuyện và cười đùa loáng thoáng, Triệu Bình nói đúng, cách âm ở đây rất kém.

Triệu Bình run rẩy nhẹ theo những âm thanh to nhỏ truyền đến từ phòng bên, cậu đang căng thẳng, ngay cả lông mi cũng run rẩy. Cậu không dám phát ra âm thanh, cũng không muốn dừng nụ hôn sau những ngày xa cách này lại, cậu đáp lại Triển Vũ như một kẻ trộm, đốt ngón tay bấu chặt lấy cổ áo khoác của anh đến mức trắng bệch, quá tê, môi tê, đầu lưỡi tê, ngón tay ngón chân cũng tê, đến cả đại não cũng tê rần.

Một hồi lâu sau, đợi đến khi học sinh phòng bên lại ra ngoài đi ăn căng tin, Triển Vũ mới buông Triệu Bình ra, ngón tay anh chạm vào bờ môi dưới sưng đỏ màu hồng đào của Triệu Bình, vừa th* d*c vừa nói: “Vừa nãy ở trong lớp anh đã muốn hôn em rồi, thầy Triệu.”

Đôi mắt ầng ậng nước của Triệu Bình lại nhắm nghiền, dường như đang nhẫn nhịn, lại dường như xấu hổ đến cực điểm. Tay cậu luồn vào bên trong vạt áo khoác đang mở rộng, cách lớp áo len mềm mại mà bấu lấy thắt lưng Triển Vũ một cách khó nhẫn nhịn: “Anh đừng gọi em như thế…”

Triển Vũ cười một tiếng trầm thấp, vùi đầu vào hõm cổ Triệu Bình, thuần thục hít hà mùi hương của cậu.

Họ cứ thế lặng lẽ ôm nhau thêm một lát nữa, đợi ngọn lửa vừa bị nụ hôn khơi lên dịu đi mới từ từ buông tay ra.

“Đói không?” Triệu Bình hỏi Triển Vũ, “Quanh đây hình như không có gì ăn mấy, hay là anh ăn thử căng tin ở đây nhé?”

Triển Vũ lắc đầu, đùa đấy à, hôm nay anh đến là để đưa Triệu Bình ra ngoài ăn một bữa thật ngon, người ta phải ăn no mới có sức làm chuyện khác chứ, ăn căng tin sao được.

“Em thay quần áo trước đi, chúng ta lái xe ra ngoài ăn,” Triển Vũ mỉm cười nói, “Cuối tuần không ở trường không sao chứ?”

“Không sao đâu.” Triệu Bình không dám nhìn vào ánh mắt viết rõ chữ “ý đồ xấu” của Triển Vũ, cầm quần áo chui tọt vào phòng tắm.

Triệu Bình đứng lớp cả ngày, mấy ngày nay nhiệt độ tăng cao, cậu ra mồ hôi nên nhân tiện thay quần áo cũng tắm nhanh một cái, Triển Vũ tranh thủ lúc này nhanh chóng đặt trước nhà hàng và khách sạn gần nhất mà anh có thể tìm thấy được.

Triển Vũ cảm thấy mình giống như một gã lưu manh nhân lúc cuối tuần mà hết sức lừa đối tượng vào khách sạn vậy.

Khu thương mại gần trường nhất kinh doanh không tốt lắm, giờ ăn tối cuối tuần mà trong nhà hàng cũng thưa thớt khách, Triệu Bình ăn không bao nhiêu đã no, ngồi đối diện Triển Vũ thỉnh thoảng ăn một quả cà chua bi trong đĩa salad.

“Không ngon à?” Triển Vũ hỏi cậu.

Triệu Bình lắc đầu: “Chiều nay em đã nếm thử bánh học sinh làm rồi, vẫn chưa đói.”

“Anh thấy em mỗi người chỉ ăn có một miếng nhỏ xíu cơ mà,” Triển Vũ dùng ngón tay ra miêu tả, “Vậy mà cũng no được hả?”

“Mỗi người một miếng, cũng hơn ba mươi miếng rồi,” Triệu Bình cau mày, “Nhiều người làm không được ngon cho lắm.”

Thế là Triển Vũ dễ dàng cảm thấy xót xa, lúc đi còn đóng gói thêm cho Triệu Bình hai món nữa.

Trên đường từ nhà hàng đi về phía khách sạn, thực tế Triệu Bình đã bắt đầu thấy hoảng loạn rồi. Nói ra thì thật là buồn cười, sống bao nhiêu năm đây là lần đầu tiên cậu ra ngoài thuê phòng với người khác, nghĩ đến việc điều đó có nghĩa là sắp phải làm gì, cả quãng đường đi, Triệu Bình không dám nhìn Triển Vũ.

Nhưng khi quẹt thẻ vào phòng, Triển Vũ thế mà lại không hề vội vàng, trước tiên lấy điện thoại mở một cái ứng dụng ra. Ứng dụng này Triệu Bình rất quen thuộc, trên máy của cậu cũng có, đó là phần mềm kiểm tra xem phòng có camera giấu kín hay không.

“Kiểm tra trước đã.” Triển Vũ cười cười với Triệu Bình, cầm điện thoại đi xung quanh phòng một vòng.

Triệu Bình đứng ở cửa nhìn Triển Vũ, ngẩn người hồi lâu mới đặt túi đồ trên tay xuống, đi tới ôm lấy Triển Vũ từ phía sau, vùi đầu vào lưng anh.

“Hửm?” Triển Vũ đứng lại, một lúc lâu sau mới mỉm cười chạm vào bàn tay đang siết chặt thắt lưng mình của Triệu Bình, nhỏ giọng và dịu dàng hỏi: “Ùi uôi, định khóc đấy à?”

Hết chương 67

Trước Tiếp