Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 63
Tác giả: Tam Nguyệt Xuân Ngư | Editor: Chan
Sau khi lo liệu xong tang lễ của mẹ, một thời gian dài Triệu Bình sống tại nhà cô ruột, tình trạng tinh thần của cậu rất tệ, cảm giác thèm ăn giảm sút nghiêm trọng, sụt cân, mất ngủ, khó chú ý tập trung. Nhưng thời gian đó cô và dượng cũng chẳng khá khẩm hơn, dù sao trong nhà cũng vừa mất đi một người, cách ra đi còn đột ngột và thảm khốc như vậy, không thể coi là ra đi thanh thản. Mọi người đều đang nỗ lực vượt qua nỗi đau của riêng mình, nên mọi sự sa sút và suy sụp của Triệu Bình đều được mặc định là do quá đau buồn, ngay cả chính cậu cũng không quá để tâm.
Khách sạn nhanh chóng gửi email phản hồi cho Triệu Bình, bày tỏ sự tiếc nuối trước việc cậu từ chức một cách rất công thức, trong lời lẽ ẩn ý truyền đạt lời xin lỗi, hứa sẽ xử lý người liên quan theo quy định, đồng thời hỏi Triệu Bình có cần khách sạn Thành phố Hải cấp chứng nhận công tác hay thư giới thiệu việc làm hay không.
Thực tế chứng minh Từ Văn Bác nói không sai, hành vi của hắn chưa gây ra hậu quả nghiêm trọng gì, thậm chí còn không tính là đã phát tán, càng không tồn tại việc xâm hại danh dự của Triệu Bình. Sau này khi gặp lại Julie, cô ấy nói với Triệu Bình rằng gia đình Từ Văn Bác có gia thế, Triệu Bình lại không tiếp tục truy cứu, cuối cùng hắn chỉ bị xử phạt 10 ngày tạm giam và phạt hành chính năm trăm tệ, thậm chí vẫn có thể tiếp tục ở lại làm việc tại khách sạn Thành phố Hải.
Triệu Bình không muốn nhớ lại bất cứ điều gì đã xảy ra ở Thành phố Hải, cậu xóa email khách sạn gửi đến, tiện tay xóa luôn tài khoản email. Cậu chỉ muốn trốn tránh, nếu cắt đứt đủ triệt để, cậu thậm chí muốn hoàn toàn phủ nhận sự thật về sự tồn tại của đoạn trải nghiệm đó.
Nhưng cảm giác sợ hãi kéo dài về mặt tâm lý thì không cách nào dùng ý chí để xóa bỏ được, khi một sự việc quá chấn động xảy ra, dù có muốn hay không, nó đều để lại dấu ấn vĩnh viễn trong gen sợ hãi, như dòi đục trong xương. Đến mức rất lâu sau này, Triệu Bình vẫn cần dùng băng keo giấy dán kín camera trước và sau của điện thoại, đến bất cứ đâu cũng vô thức né tránh các ống kính giám sát, trong điện thoại của cậu luôn tải sẵn một ứng dụng quét dò tìm camera quay lén.
Triệu Bình kể lại những trải nghiệm này rất chậm, sau khi “chạy trốn” trở về, cậu chưa từng kể lại trọn vẹn chuyện này với bất kỳ ai, cảm giác vạch vết thương cho người khác xem rất khó xử, cũng rất đau đớn.
Triển Vũ vẫn luôn im lặng lắng nghe, Triệu Bình nói năng ngập ngừng, trong đó có vài lần phải dừng lại để bình ổn tâm trạng, Triển Vũ cũng không thúc giục, cứ thế lắng nghe, ở bên cạnh.
Trong quá trình nghe, vô số lần anh nhớ lại mình từng nói Triệu Bình và Từ Văn Bác là “loại người giống nhau”. Anh cảm thấy lúc đó Triệu Bình tha thứ cho mình vẫn còn quá dễ dàng, có bị đánh một trận cũng không hề quá đáng, chính Triển Vũ cũng khó lòng mà tha thứ cho bản thân, anh không thể chấp nhận được việc những lời đó lại thốt ra từ miệng của mình.
Sau khi Triệu Bình nói xong, Triển Vũ đứng dậy ôm lấy cậu, ấn đầu cậu vào bụng mình, nhẹ nhàng v**t v* mái tóc mềm mại sau gáy cậu.
“Bình Nhi của chúng ta vất vả rồi,” Triển Vũ vô cùng đau lòng, anh có thể nghe ra ý tứ tự trách trong lòng Triệu Bình, rõ ràng cậu không làm gì sai, nhưng vẫn cứ trách mình nhìn người không rõ, trách mình có quá khứ khó nói như vậy, cậu mỉa mai chính mình, khinh bỉ chính mình, phủ định chính mình, Triển Vũ nhẹ nhàng thở dài, nói với Triệu Bình: “Cảm ơn em.”
“Hửm? Cảm ơn cái gì cơ?” Triệu Bình nói xong đã rất mệt, giọng nói uể oải.
“Cảm ơn em đã trải qua những chuyện như vậy mà vẫn sẵn lòng tin tưởng anh,” Triển Vũ ôm Triệu Bình chặt hơn một chút, ngón tay luồn vào chân tóc cậu, nhẹ nhàng xoa bóp da đầu, thử thăm dò, hỏi: “Khoa tâm lý ở bệnh viện anh rất nổi tiếng, em… có muốn đi trò chuyện với bác sĩ không? Anh đưa em đi nhé.”
“Thực ra em đã từng đi gặp bác sĩ tâm lý một thời gian, cũng đã uống thuốc một thời gian, sau này bắt đầu làm việc lại, dần dần chứng mất ngủ không còn thường xuyên nữa.”
Triệu Bình không hề bài xích chủ đề này, đúng là cậu đã từng đi gặp bác sĩ tâm lý, hồi đó cậu cần tìm việc làm lại, nhưng trạng thái cả người như một đống bùn loãng, thường xuyên mất ngủ mấy ngày liên tiếp, mà hễ ngủ được là có thể ngủ liền một hai ngày. Người gầy rộc đến mức biến dạng, đầu óc cũng không tỉnh táo, cậu đi gặp bác sĩ tâm lý thuần túy là để được kê ít thuốc ngủ mà thôi.
“Anh có muốn em đi gặp bác sĩ không?” Triệu Bình ngẩng đầu lên nhìn Triển Vũ, cằm tựa lên bụng anh, lúc nói chuyện, Triển Vũ cảm thấy nhồn nhột từng đợt, “Nếu anh muốn em đi thì em sẽ đi.”
Đôi mắt mở to của Triệu Bình mang theo sự thắc mắc, Triển Vũ không nghi ngờ rằng chỉ cần mình mở lời, cậu nhất định sẽ đi gặp bác sĩ, bất kể hiện tại cậu có ý muốn cầu y chủ động hay không, bất kể việc kể lại những trải nghiệm này với bác sĩ một lần nữa sẽ gợi lại vết thương của cậu.
Những chuyện Triệu Bình đã hứa với Triển Vũ, không có chuyện nào là thất hứa.
“Chúng ta về phòng trước đã,” Triển Vũ dùng hai tay che mắt Triệu Bình lại, nhẹ nhàng mát-xa lên nhãn cầu mềm mại của cậu, “Anh ở bên cạnh em.”
“Có lẽ em vẫn không ngủ được đâu.” Triệu Bình không có lòng tin cho lắm.
“Không ngủ được thì chúng ta không ngủ nữa,” Triển Vũ nhìn đồng hồ treo tường, đã quá bốn giờ sáng, “Ngày mai… không đúng, phải là hôm nay rồi chứ, anh được nghỉ luân phiên.”
Triển Vũ đặc biệt chọn ngày hôm sau không phải đi làm để “bắt” Triệu Bình, anh đại khái đoán được đêm nay chắc chắn sẽ có rất nhiều chuyện để nói.
Trước khi vào phòng, Triển Vũ úp điện thoại xuống bàn trà ở phòng khách, Triệu Bình cũng nhìn thấy, Triển Vũ không nói gì, Triệu Bình cũng không hỏi gì.
Nằm lại lên giường, Triệu Bình không còn cảm giác tội lỗi vì giấu giếm Triển Vũ điều gì nữa, cậu đã lấy hết dũng khí to lớn để bóc trần bản thân cho Triển Vũ xem, và Triển Vũ cho cậu biết rằng, những điều đó không có gì to tát cả. Triệu Bình vừa cảm thấy mệt mỏi nhưng đồng thời cũng thấy tâm lý nhẹ nhõm chưa từng có.
Triển Vũ ôm Triệu Bình, lần này không phải ôm từ phía sau nữa mà là ôm mặt đối mặt, rèm cửa được kéo kín mít, Triệu Bình không nhìn thấy gì, nhưng cậu có thể cảm nhận được ánh mắt của Triển Vũ đang đặt về phía mình.
Bọn họ ở rất gần nhau, trò chuyện bằng giọng khe khẽ, giống như đang nói thì thầm với nhau.
“Ngày nào em đi?” Triển Vũ hỏi, “Đi đến ngôi trường đó.”
“Còn ba ngày nữa,” Triệu Bình nói, “Cửa tiệm đã đặt xe dịch vụ, Tiểu Lưu và Trương Diệp đều đi, nhưng em có thể tự lái xe đi, khi nào rảnh thì em sẽ về.”
“Cứ đi theo xe dịch vụ đi, anh có tra định vị ngôi trường đó rồi, lái xe mất hai ba tiếng, mệt lắm,” Triển Vũ nói, “Đến ngày nghỉ anh sẽ đến thăm em, đồ đạc thu dọn chưa?”
“Vẫn chưa… vẫn còn ba ngày nữa cơ mà,” Triệu Bình điều chỉnh lại tư thế nằm, cả người cuộn tròn lại, giống như một đứa trẻ nằm trong t* c*ng mẹ, cuộn vào lòng Triển Vũ.
Triển Vũ lại hỏi Triệu Bình cần mang theo những gì, Triệu Bình liệt kê từng thứ cho anh nghe, từ quần áo cần mang, giáo án cần chuẩn bị, cho đến các nguyên vật liệu cần thu mua.
Triệu Bình nói rất chậm, không có trình tự logic gì, lúc Triển Vũ nghe không hiểu, thỉnh thoảng cũng đặt câu hỏi, Triệu Bình lại quay lại giảng giải chậm rãi cho anh nghe.
Trong suốt quãng thời gian tăm tối còn lại, Triển Vũ luôn ở bên cạnh Triệu Bình, lòng bàn tay ấm áp đặt trên lưng cậu nhẹ nhàng m*n tr*n, lắng nghe cậu nói chuyện, Triệu Bình quả thực rất lâu sau mới có thể ngủ được, tốc độ nói của cậu ngày càng chậm lại, giọng nói ngày càng khẽ. Triển Vũ luôn dùng hành động và âm thanh để nhấn mạnh sự hiện diện của mình hết lần này đến lần khác, giúp cậu cảm thấy an lòng.
Có lẽ vì đã thực sự yên tâm, sau đó Triệu Bình đã ngủ thiếp đi, dù ban đầu ngủ không sâu lắm, Triển Vũ rất đỗi ngạc nhiên và vui mừng. Anh đã thức rất lâu, chỉ cần Triệu Bình có biểu hiện bất an, sắp tỉnh giấc, Triển Vũ lại tiếp tục v**t v* lưng cậu, khẽ “suỵt” để cậu tiếp tục giấc ngủ ngon.
Khi trời sáng hẳn, nhịp thở của Triệu Bình cuối cùng cũng hoàn toàn ổn định, nắm tay đang cuộn lại không còn siết chặt, mà nắm lỏng lẻo vạt áo ngủ của Triển Vũ. Triển Vũ mượn ánh sáng yếu ớt xuyên qua khe rèm nhìn đôi lông mày giãn ra và quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt cậu, cả đêm không ngủ cũng không thấy mệt lắm. Anh đã giúp Triệu Bình có một giấc ngủ ngon, cảm giác thành tựu này lấp đầy lồng ngực, anh ghé sát lại hôn thật nhẹ vào mí mắt xinh đẹp của Triệu Bình, rồi mới mãn nguyện nhắm mắt lại.
Hôm đó bọn họ đều ngủ quá trưa, khi Triệu Bình tỉnh dậy, Triển Vũ đã không còn ở trên giường nữa, cửa phòng mở, vọng lại tiếng “xèo xèo” xào nấu trong bếp.
Triệu Bình nhớ lại lúc đầu khi Triển Vũ mới ở nhà mình, là cậu muốn chăm sóc cho anh, giờ hình như đảo ngược lại rồi, cậu lười biếng rời giường, tiện tay quơ lấy chiếc áo khoác len Triển Vũ vứt trên thảm tối qua khoác vào người, xỏ dép lê vừa ngáp vừa vào bếp tìm Triển Vũ.
“Tỉnh rồi đấy à?” Triển Vũ đang nấu cơm, vẫn luôn để tai nghe ngóng động tĩnh trong phòng, Triệu Bình vừa ra là anh nghe thấy ngay lập tức.
“Ừm,” Sau khi Triệu Bình nhìn thấy Triển Vũ thì mắt vẫn chưa mở hẳn, cách vài mét, cậu nhắm mắt lao vào người anh, và đúng như mong đợi được Triển Vũ dùng một tay đỡ lấy, “Anh tỉnh khi nào thế? Có ngủ được chút nào không?”
Triệu Bình chưa bao giờ quấn người đến thế, Triển Vũ thấy thật kỳ diệu, sự thay đổi của một người là vì mình, sự tin cậy cũng là vì mình.
“Ngủ rồi, vừa mới tỉnh dậy vì đói quá,” Triển Vũ cười cười chiên lại chảo cơm, hỏi Triệu Bình, “Em không đói à?”
“Anh đang làm gì đấy?” Triệu Bình hít hà, mắt vẫn nhắm nghiền.
“Cơm thừa tối qua, anh làm món cơm chiên trứng,” Triển Vũ vỗ vỗ lưng Triệu Bình, “Em đi xem Triển Chiêu thế nào đi? Anh vừa xem xong. hình như bát của nó hết nước rồi.”
Trước khi Triệu Bình đi còn nắm lấy eo Triển Vũ nhéo một cái, eo của Triển Vũ dường như không sợ nhột lắm, cậu hậm hực nhéo thêm hai cái, chỉ nhéo được lớp cơ bắp không mấy mềm mại.
Mãi đến khi Triển Vũ xới cơm xong bưng ra, Triệu Bình vẫn chưa quay lại, Triển Vũ rót hai ly nước cam, Triệu Bình vẫn chưa ra.
Anh không muốn thúc giục Triệu Bình, đợi thêm một lát mới lên tiếng gọi cậu ra ăn cơm.
“Triển Vũ, anh qua đây xem một chút.” Triệu Bình đang ngồi xổm trước hộp giấy của Triển Chiêu, quay lưng về phía Triển Vũ, bất động như bị điểm huyệt.
Thực ra Triển Vũ vừa ngủ dậy đã đi xem Triển Chiêu rồi, bác sĩ thú y nói Triển Chiêu đã cận kề ngày dự sinh, nhưng bọn họ không biết chính xác nó mang thai khi nào, ngày tháng rất khó tính toán, mỗi lần ra xem ổ mèo đều vừa tràn đầy mong đợi vừa thấp thỏm lo âu.
Chỉ trong lúc nấu cơm thế này, không lẽ đã sinh con rồi?
Triển Vũ bước nhanh tới ngồi xổm xuống bên cạnh Triệu Bình, cùng nhìn vào trong hộp, nhưng trong hộp giấy ngoại trừ Triển Chiêu và một đống quần áo của Triệu Bình thì không có thêm thứ gì khác nữa.
“Xem cái gì thế?” Triển Vũ đưa tay sờ đầu Triển Chiêu, nó nheo mắt cọ lấy lòng bàn tay anh một cách lấy lệ, há miệng thè đầu lưỡi mèo ra “hà hà”, có vẻ là hơi nóng.
“Nó hơi lạ anh ạ?” Triệu Bình lo lắng nhìn Triển Chiêu, muốn sờ nhưng không dám động tay, “Mèo thường thè lưỡi thế này ư? Không phải chỉ có chó mới thè lưỡi ra thở như này à?”
Đúng vậy, sao mèo lại thè lưỡi ra?
“Vãi đạn…” Triển Vũ lập tức đứng dậy tìm điện thoại, gọi ngay một cuộc cho bác sĩ thú y.
Triệu Bình chằm chằm nhìn vào cái bụng đang phập phồng với tần suất rất nhanh của Triển Chiêu, tai dựng lên nghe tiếng Triển Vũ gọi điện thoại bên kia, nhưng ngoại trừ việc mô tả trạng thái của Triển Chiêu, Triệu Bình chỉ nghe thấy tiếng Triển Vũ liên tục “ừ ừ” trả lời.
Cậu sốt ruột đợi Triển Vũ cúp máy, lập tức hỏi: “Tình hình thế nào? Có phải sắp sinh con rồi không?”
“Đúng, nó thè lưỡi là đã bắt đầu đau đẻ rồi,” Triển Vũ cũng chưa bao giờ thấy động vật nhỏ sinh con, lần này phải đỡ đẻ cho mèo, cho dù đã hỏi bác sĩ và tra cứu tài liệu, trong lòng anh cũng không chắc chắn lắm, “Bác sĩ thú y nói ước chừng phải đợi khoảng một tiếng nữa.”
[Tác giả có lời muốn nói]
Thực ra về những việc Từ Văn Bác đã làm, tôi đã tra cứu tư liệu, hình phạt hắn phải nhận đúng là như vậy, rất bất lực. Hy vọng mọi người đều bảo vệ tốt quyền riêng tư của mình. Cái giá của sự ác ý rất thấp, nhưng để bảo vệ chính mình thì cần phải dốc hết sức lực.
Hết chương 63