Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 62
Tác giả: Tam Nguyệt Xuân Ngư | Editor: Chan
“……Không phải, em……” Triệu Bình đưa bàn tay đang kẹp điếu thuốc ra sau lưng, giống như một cậu học sinh làm sai chuyện, “Triển Vũ.”
Gọi xong tên Triển Vũ, Triệu Bình liền im lặng, cậu bị bắt quả tang ngay tại trận, không còn gì để nói, khói thuốc men theo cánh tay bốc lên vai, hun đến mức mắt không mở ra được.
Triển Vũ chờ đợi một lúc, không đợi được lời tiếp theo của Triệu Bình, anh thở dài một tiếng nặng nề, giơ tay vỗ vỗ vai cậu.
“Bình Nhi, em không cần phải gượng ép bản thân như thế đâu.” Triển Vũ nói.
Giọng Triển Vũ nghe có vẻ rất buồn, nhưng bàn tay đặt trên vai cậu lại ấm áp vô cùng, anh vẫn đang an ủi Triệu Bình.
Trong lòng Triệu Bình như bị bàn tay ấm áp ấy bóp nghẹt một cái.
Triển Vũ nói xong liền xoay người rời đi, bị khung cửa lùa che khuất, Triệu Bình không nhìn thấy anh đi đâu, lập tức cảm thấy hoảng loạn, cậu lúng túng tìm gạt tàn trong góc ban công, vừa tìm vừa gọi tên Triển Vũ.
Dập điếu thuốc vào gạt tàn, lúc Triệu Bình lao từ ban công vào phòng khách đã không chú ý dưới chân. Trên lối ban công mà ngày nào cũng đi qua vài bận, cậu bị khung cửa va vào chân. Đầu tiên là ngón chân cái đau thấu xương, sau đó cậu nhào tới một bước, đầu gối cũng đập xuống sàn nhà phát ra tiếng “cộp” nặng nề, may mắn mà Triệu Bình nhanh tay túm lấy lưng ghế sofa, nếu không rất có thể đã ngã sấp mặt.
Vào lúc dầu sôi lửa bỏng thế này, Triệu Bình đã không còn cảm nhận được mức độ đau đớn nữa, bò dậy là tiếp tục gọi “Triển Vũ”, cuống cuồng chạy quanh phòng khách, ánh mắt đảo loạn như cánh diều đứt dây.
Tiếng động Triệu Bình ngã không hề nhỏ, Triển Vũ nhanh chóng từ trong bếp đi ra, đầu tiên là đặt một ly nước nóng bốc khói lên bàn trà, rồi nắm lấy cánh tay Triệu Bình từ từ dắt cậu ngồi xuống sofa.
“Ngã à?” Triển Vũ hỏi.
“Không ngã chỗ nào cả,” Nhịp tim của Triệu Bình từ đập mạnh dần dần bình ổn lại, cậu nhìn chằm chằm vào nét mặt bình thản của Triển Vũ để tìm kiếm cảm xúc của anh, “Anh đừng giận.”
“Anh không giận,” Triển Vũ ấn Triệu Bình ngồi ngay ngắn trên sofa, quỳ xuống trước mặt cậu, hỏi, “Ngã ở đâu?”
Triệu Bình lắc đầu, cậu tạm thời không muốn nói chuyện, vươn tay ôm chặt lấy vai Triển Vũ, vùi đầu vào hõm cổ anh.
Triệu Bình vừa ôm lấy, thì dù Triển Vũ có chuyện lớn đến đâu cũng phải gác lại phía sau.
Lúc nãy anh vào bếp lấy nước nóng, khi ở ban công giơ tay chạm vào vai Triệu Bình, anh chỉ chạm thấy một luồng hơi lạnh lẽo, Triển Vũ vừa giận Triệu Bình có chuyện mà giấu không nói với mình, vừa giận cậu nửa đêm chạy ra ban công hóng gió lạnh hút thuốc, cho nên khi Triệu Bình gọi, anh đã cố ý không lên tiếng, chỉ muốn để Triệu Bình nếm thử cảm giác có chuyện mà không nói ra là thế nào. Nếu biết Triệu Bình lo lắng đến mức ngã nhào, thì anh có giận đến mấy cũng không làm như thế.
Anh không biết Triệu Bình ngã vào đâu, hai cánh tay hờ hững vòng qua lưng cậu, v**t v* dọc theo xương sống từng cái một, trên người Triệu Bình có mùi thuốc lá rõ rệt, sự lo âu đã che lấp đi mùi hương vốn có.
Triệu Bình đang hít thở sâu, mang theo một chút run rẩy nhẹ.
Đợi đến khi hơi thở của Triệu Bình trở nên bình ổn, Triển Vũ mới dịu dàng nói: “Bình Nhi, để anh xem em ngã ở đâu nào.”
Triệu Bình buông tay ra, không khóc, nhưng hai mắt đã đỏ hoe, cậu chỉ vào đầu gối của mình, rồi lại chỉ vào ngón chân.
Triển Vũ ngồi xếp bằng dưới sàn nhà, đặt chân Triệu Bình lên đùi của mình, vén ống quần lên kiểm tra chỗ bị va chạm, móng chân vẫn ổn, không bị tụ máu hay bị nứt, nhưng đầu gối lại đỏ ửng một mảng lớn, Triển Vũ nắm cổ chân cử động bắp chân của Triệu Bình, hỏi cậu xương đầu gối có đau hay không.
Triệu Bình nói không đau, giơ tay sờ lên xương lông mày của Triển Vũ.
“Có thể nói cho anh biết không? Chuyện em không ngủ được ấy,” Lòng bàn tay Triển Vũ nhẹ nhàng x** n*n đầu gối của Triệu Bình, nhìn cậu hỏi, “Là vì tạm thời chưa thích nghi được với mối quan hệ thân mật, hay là cảm thấy xa lạ?”
Triển Vũ dừng lại một chút, gần như là dè dặt hỏi về khả năng cuối cùng: “Hay là, bị kích phát ký ức tổn thương?”
Căn phòng ngủ của Triệu Bình thoạt nhìn vô cùng đáng yêu, màu sắc của mọi thứ đều là tông màu trung tính ôn hòa, được bày biện ra như bày hàng quán, nhưng điều này không phù hợp lắm với cách sắp xếp phòng ốc bình thường, cũng không phù hợp với thói quen sạch sẽ của Triệu Bình, mà Triệu Bình lại cực kỳ nhạy cảm với việc thay đổi vị trí của những đồ vật này, ngay cả gối tựa cũng không được đổi chỗ, nhất định phải lộ ra tất cả các góc của sofa, còn có cả động tác theo bản năng nhìn vào khe hở sofa của cậu nữa.
Triển Vũ cố gắng tránh góc độ là bạn đời để dò xét trải nghiệm quá khứ của đối phương, người đã ngoài ba mươi tuổi, ai cũng có trải nghiệm của riêng mình. Anh chỉ muốn nắm bắt hiện tại, muốn biết nguyên nhân gì khiến Triệu Bình ở bên cạnh anh mà cũng không thể ngủ yên giấc được.
Khi Triệu Bình nghe thấy hai chữ “tổn thương”, cơ bắp ở cổ chân đang nằm trong tay Triển Vũ rõ ràng là căng cứng lại, Triển Vũ biết, mình đã nói trúng rồi.
“Có thể nói cho anh biết không?” Triển Vũ buông ống quần của Triệu Bình xuống, vẫn để chân cậu gác trên đùi của mình, “Dù là chuyện gì, cũng có anh ở đây mà.”
Triệu Bình im lặng rất lâu mới hỏi Triển Vũ: “Lần trước gặp cái người ở cửa khách sạn, anh còn nhớ không?”
“Cái gã ma nơ canh đó hả?” Triển Vũ mỉm cười, “Sao mà không nhớ cho được, vì chuyện đó mà em còn giận anh mấy ngày liền, là vì hắn sao? Bạn trai cũ?”
“Em không muốn nhắc đến hắn với anh, em không biết hắn có tính là… bạn trai cũ hay không,” Nhắc đến Từ Văn Bác, vẻ mặt Triệu Bình vô cùng ghê tởm, tốc độ nói cũng chậm lại, việc phải từ từ mổ xẻ vết thương của mình cho người mình quan tâm xem vốn không hề dễ dàng. “Thứ em sợ, là camera.”
Hồi quen Từ Văn Bác, Triệu Bình vừa mới lên chức phó bếp trưởng bánh ngọt tại khách sạn Thành phố Hải. Lúc đó Từ Văn Bác từ khách sạn khác nhảy việc sang Thành phố Hải, lý lịch đẹp đẽ, vừa đến đã làm tổng giám đốc điều hành bếp.
Hắn có vẻ ngoài bảnh bao, lại rất khéo xử sự, gặp ai cũng cười ba phần, chưa đầy một tuần, cả khu bếp từ bếp trưởng đến nhân viên vệ sinh hắn đều gọi được tên, trong đó hắn có vẻ đặc biệt chú ý đến Triệu Bình.
Nguyên nhân cũng rất đơn giản, sau khi Từ Văn Bác đến nhận chức được ba ngày, Triệu Bình đã đụng mặt hắn trong một quán bar gay lâu đời nhất Thành phố Hải vào giờ tan làm.
Cũng thật không khéo, Triệu Bình bị một người bạn trong giới đang thất tình năn nỉ hết lời rủ đi uống rượu, nói là muốn dựa vào tình duyên bất ngờ để quên đi nỗi đau thất tình. Người bạn đó nói quá thảm thiết, Triệu Bình nhất thời mủi lòng, nửa đẩy nửa đưa mà đi theo, vừa quay mặt đi đã chạm trán trực diện với người cấp trên vừa mới nhậm chức trong bar gay. Cái kiểu khó xử khi quen biết chưa sâu mà đã lộ chuyện riêng tư thế này, Triệu Bình không biết ngày mai đi làm phải đối mặt với Từ Văn Bác như thế nào.
Nhưng Từ Văn Bác sau vài giây ngỡ ngàng đã nhanh chóng khôi phục phong độ. Hắn đi một mình, cầm ly Martini ở quầy bar, cách vài cái bàn mà giơ ly lên khẽ chào Triệu Bình.
Đến đêm khuya, bạn của Triệu Bình đã bắt cặp được với một người đàn ông cũng đến tìm vui. Quy tắc trong giới là như vậy, khi có giường để leo lên thì chuyện hộ tống bạn bè đều phải nhường bước, Triệu Bình rời khỏi quán bar một mình, cũng đã uống chút rượu. Tửu lượng của cậu kém, đứng ở ngã tư sầm uất của Thành phố Hải, mãi mà không bắt được xe.
Ngay khi cậu đang đợi tài xế nhận đơn, một chiếc Porsche lóa mắt dừng lại trước mặt, cửa kính hàng ghế sau hạ xuống, là Từ Văn Bác.
“Thầy Tiểu Bình, giờ này khó bắt xe lắm nhỉ?” Từ Văn Bác ló đầu ra cười, trông có vẻ đơn thuần là quan tâm, không có một chút ý mỉa mai hay ám chỉ mập mờ nào, “Tôi lái xe đến đây, đã gọi tài xế lái hộ rồi, có muốn tôi đưa một đoạn không?”
Đó thực sự là một lời mời rất hấp dẫn, nhưng Triệu Bình lùi lại nửa bước, lịch sự từ chối: “Tôi bắt được xe rồi, không tiện hủy.”
Triệu Bình đã nói dối, thực tế ứng dụng đặt xe hiển thị phía trước còn 79 đơn hàng nữa, nhưng Triệu Bình vẫn giữ kẽ, vào lúc này, lên một chiếc xe tư nhân chạy ngang qua bên ngoài bar gay, ẩn ý quá mức mập mờ.
Bây giờ nghĩ lại, Triệu Bình cảm thấy lúc đó mình cũng quá thiếu suy nghĩ mà không suy xét đến cùng. Một người vừa mới chân ướt chân ráo đến Thành phố Hải, sao có thể tìm được chính xác cái quán bar nổi tiếng dành cho ” for one night” nhanh đến thế được, lại còn có thể tỏ ra thản nhiên như vậy khi gặp đồng nghiệp?
Từ Văn Bác là tay lão luyện, Triệu Bình căn bản không đấu lại hắn. Có lẽ chính vì hôm đó Triệu Bình biểu hiện sự dè dặt ở ngã tư đường lại càng thu hút sự chú ý của Từ Văn Bác hơn.
Sau đêm đó, Từ Văn Bác đặc biệt để ý đến sắp xếp công việc và thói quen sinh hoạt của Triệu Bình, sau đó khéo léo khớp thời gian trực với cậu. Lúc tan làm thì đi cùng một chuyến thang máy xuống lầu, rồi vừa xoay chìa khóa Porsche trong tay vừa hỏi Triệu Bình có muốn đi nhờ xe về nhà hay không.
Mục đích giăng lưới này quá rõ ràng, Triệu Bình không phải người chậm chạp, nhanh chóng nhận ra ngay.
Cậu không thoải mái cho lắm, khi Từ Văn Bác mời cậu đi nhờ xe lần thứ ba, nhân lúc trong thang máy chỉ có hai người, cậu trực tiếp hỏi Từ Văn Bác có ý gì.
“Tôi biểu hiện rõ ràng quá sao?” Từ Văn Bác tỏ vẻ ngại ngùng rất đúng mực, nhìn Triệu Bình với ánh mắt cười, “Thầy Tiểu Bình, tôi khá có thiện cảm với em, hôm đó em đến quán bar đó, em cũng là đúng không?”
Triệu Bình nhìn Từ Văn Bác một hồi, lần đó vẫn từ chối đi nhờ xe.
Nếu có thể cứ từ chối mãi thì tốt rồi.
Triệu Bình lúc đó chưa có nhiều kinh nghiệm, Triệu Nghiệp Minh và mẹ vẫn đang tiếp tục sự hành hạ và thỏa hiệp kéo dài bấy lâu nay. Cậu chán ghét và trốn tránh gốc gác của chính mình, mà Từ Văn Bác lại tự đóng gói bản thân quá giống một giấc mộng đẹp hoàn hảo.
Quá trình Từ Văn Bác theo đuổi Triệu Bình diễn ra vô cùng thuận lợi, thuận lợi đến mức nhiều khi Triệu Bình cảm thấy quá đỗi trùng hợp. Bọn họ luôn có thể cùng lúc đến phòng nghỉ pha cà phê, Từ Văn Bác có thể ngay ngày hôm sau khi Triệu Bình tìm kiếm một loại đồ ăn vặt nào đó đã vô tình mua sẵn để cho cậu nếm thử, sau khi Triệu Bình có chút xích mích với trợ lý, hắn liền nhanh chóng đổi người để Triệu Bình vừa ý, thậm chí khi Triệu Bình mất ngủ, hắn cũng sẽ vừa vặn “nhớ cậu” mà gọi điện thoại tâm sự với cậu hàng giờ đồng hồ.
Bọn họ nhanh chóng bắt đầu hẹn hò sau giờ làm, đi ăn đi xem phim, Từ Văn Bác thể hiện sự thấu hiểu rất lớn đối với sự chậm nhiệt của Triệu Bình, ngoại trừ thỉnh thoảng nắm tay khi đi dạo, hắn không có bất kỳ hành động nào vượt quá giới hạn. Triệu Bình gần như thả lỏng đến mức muốn tìm một căn nhà gần nhà Từ Văn Bác hơn, mơ mộng có thể có được một mối quan hệ nghiêm túc.
Cơ hội phát hiện ra sự việc không ổn là vào một ngày Triệu Bình xin nghỉ phép vì muốn đổi nhà thuê, Từ Văn Bác gọi điện đến.
Đầu tiên hắn hỏi Triệu Bình xin nghỉ vì lý do gì, sau đó thuận miệng nói với cậu: “Căn nhà em đang ở hiện tại chẳng phải rất tốt sao? Tọa Bắc triều Nam, khu vực Hòa An tuy gần khách sạn nhưng nhà giá cả hợp lý đều là nhà cũ nát chật hẹp, sau này nếu ở chung thì không tiện đâu.”
Có lẽ Từ Văn Bác nhất thời quên mất mình đang đóng kịch, nhưng Triệu Bình đang ngồi trên taxi, nghe mà toát mồ hôi lạnh.
“Anh chưa từng đến nhà em, tại sao lại biết nhà em đang ở tọa Bắc triều Nam?” Triệu Bình cố gắng giữ giọng bình tĩnh hỏi hắn, “Hơn nữa, sao anh biết bây giờ em đang định đi xem nhà ở khu Hòa An?”
Đầu dây bên kia, Từ Văn Bác hiếm khi ấp úng, mãi mới nói được một câu: “Anh chỉ là tương đối quan tâm đến em mà thôi.”
“Quan tâm đến mức anh có thể biết được giờ giấc sinh hoạt riêng tư, định vị vị trí của em bất cứ lúc nào?” Một khi nghi ngờ đã nảy sinh, những chi tiết và sự trùng hợp mà trước đây không để ý liền trở nên cực kỳ đáng nghi ngờ, Triệu Bình càng nghĩ càng cảm thấy kinh hãi: “Anh đã làm gì trên điện thoại của em?”
Từ Văn Bác còn định giải thích thêm gì đó, Triệu Bình đã cúp điện thoại, bảo tài xế quay đầu chạy thẳng đến đồn cảnh sát.
Sự thật chứng minh, khi bạn nhìn thấy một con gián trong phòng, thì trong cả căn phòng đã tồn tại một nghìn con hoặc nhiều hơn thế. Cảnh sát nhanh chóng phát hiện ra chương trình điều khiển từ xa trong điện thoại của Triệu Bình, từ camera đến định vị, chỉ cần Từ Văn Bác muốn, hắn thậm chí có thể dùng WeChat của Triệu Bình để chuyển tiền cho chính mình.
Điều tra thêm nữa, phòng nghỉ nhân viên khách sạn, tủ thay đồ của Triệu Bình, dưới bàn làm việc, đều bị Từ Văn Bác lắp đặt camera ẩn.
Cuối cùng, cảnh sát cũng phát hiện một chiếc camera ở cửa nhà Triệu Bình, đối diện thẳng với khóa mật mã trên cửa phòng cậu.
Khi Từ Văn Bác bị đưa đến phòng hòa giải của đồn cảnh sát, trước mặt cảnh sát hắn vẫn không ngừng bày tỏ tình yêu của mình với Triệu Bình, xin Triệu Bình hãy nể tình hắn chỉ nhất thời hồ đồ mà chấp nhận điều kiện bồi thường, tha cho hắn một con đường sống.
Triệu Bình kiên quyết từ chối Từ Văn Bác, nhìn khuôn mặt giả vờ yếu thế của hắn, cậu chỉ cảm thấy buồn nôn.
Không nhận được sự thỏa hiệp của Triệu Bình, Từ Văn Bác liền lộ rõ nguyên hình.
“Triệu Bình, mày giả vờ thanh thuần cái gì? Mẹ kiếp, mày đi bar gay mà còn nghĩ mình là loại người sạch sẽ lắm chắc?” Từ Văn Bác trợn tròn đôi mắt đỏ ngầu giận dữ, sỉ nhục và đe dọa hết mức có thể, “Trong thẻ ngân hàng của mày cũng chỉ có bấy nhiêu tiền, nhà ra hồn ở khu Hòa An mày thuê nổi chỗ nào? Mày chỉ là một thằng nhãi làm thuê từ nơi khác đến, mày nghĩ mày đủ trình độ để đối đầu với tao à? Đừng ngây thơ nữa, tao mà có vào đó thì cũng chẳng bị nhốt bao lâu đâu, còn mày thì được cái gì? Mày nghĩ khách sạn Thành phố Hải sẽ tiếp tục thuê một nhân viên đưa đồng nghiệp vào đồn cảnh sát chắc? ……Mày thực sự tuyệt tình như thế? Mày có muốn ảnh khỏa thân của mình xuất hiện ở mọi ngóc ngách trong khách sạn không?……”
Mỗi lời nói của Từ Văn Bác đều giống như mùi hôi thối thối rữa từ cống rãnh bốc lên, nện mạnh vào màng nhĩ của Triệu Bình, cậu đẩy cảnh sát đang tiến lên khuyên ngăn ra, lao vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.
Ban đầu cậu dự định sẽ quyết chiến đến cùng cho đến khi Từ Văn Bác vào tù mới thôi, nhưng năm đó có lẽ là năm hạn của Triệu Bình, chẳng bao lâu sau, mẹ cậu đã xảy ra chuyện.
Triệu Bình gửi email xin nghỉ việc cho khách sạn trước khi lên máy bay về quê, tất cả đồ đạc trong nhà trọ cậu đều không cần nữa, tiền đặt cọc và tiền thuê nhà còn lại cũng không lấy, cũng nhanh chóng đổi sim điện thoại đã dùng gần mười năm.
Dây thần kinh của cậu đã đứt đoạn, nên cái gì cậu cũng không cần nữa.
Hết chương 62