Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 57
Tác giả: Tam Nguyệt Xuân Ngư | Editor: Chan
Gầm xe nhà di động cao hơn xe con rất nhiều, Triệu Bình đứng ở giữa xe nhìn về phía sau, nó giống như một phòng ngủ nhỏ gọn, lối đi ở giữa có một cánh cửa, mở ra là phòng tắm và nhà vệ sinh, phía trước lối đi là buồng lái, nơi Triển Vũ đang điều chỉnh thứ gì đó.
“Anh chuẩn bị chiếc xe này từ lúc nào thế? Chẳng phải anh vẫn đang đi làm sao?” Triệu Bình ngồi vào ghế phụ bên cạnh Triển Vũ, nhìn ra bên ngoài, tầm nhìn giống như đang ngồi trên xe buýt vậy.
“Cha mẹ anh mua đấy, mấy ngày nay sau khi tan làm anh có qua đây dọn dẹp sơ qua một chút,” Triển Vũ mỉm cười liếc nhìn Triệu Bình, “Muốn lái thử không?”
Triệu Bình lắc đầu: “Cao quá, em không phán đoán được khoảng cách xe.”
“Vậy đợi lát nữa lái đến vùng ngoại ô em thử xem.” Triển Vũ nói.
Triển Vũ không bao giờ trực tiếp chấp nhận lời từ chối của Triệu Bình, anh luôn lắt léo để lại khoảng trống cho sự hối hận hoặc do dự, để Triệu Bình tự mình trải nghiệm, đồng thời nhắc nhở một cách khéo léo rằng anh luôn đặt Triệu Bình trong một sự bảo vệ nhất định.
Chiếc xe khởi hành, Triệu Bình ngồi ở ghế phụ, nhìn đường phố đông đúc và náo nhiệt bên ngoài cửa sổ, nhìn những chiếc đèn lồng hình quả hồng treo trên cây, những lời chúc năm mới 3D mắt thường trên màn hình LED của các tòa nhà lớn, đài phát thanh đang phát những lời châm chọc về việc liệu chương trình Gala Xuân năm nay có lại là một “đại hội chê bai” hay không, đến lúc này, cậu mới thực sự cảm nhận được năm cũ đang thực sự kết thúc.
Và bản thân cậu cũng là một thành viên bình phàm trong thế giới náo nhiệt này.
“Nóng không?” Triển Vũ thong thả di chuyển theo dòng xe, không hề vội vã, “Nóng thì cởi áo phao ra mặc áo khoác gió trước, chút nữa xuống xe chắc chắn sẽ lạnh, áo phao cứ ném lên giường phía sau đi, nếu em buồn ngủ thì chợp mắt một lát cũng được.”
“Không buồn ngủ.” Triệu Bình lắc đầu, hiện tại cậu đang tỉnh táo vô cùng.
“Vậy giúp anh pha một tách cà phê đi, quầy bar nhỏ cái gì cũng có, em tự đi khám phá xem?” Triển Vũ nói.
Lúc cởi áo khoác, Triệu Bình nằm thử lên giường, chiếc giường không quá rộng này lại êm ái và đàn hồi một cách bất ngờ. Cạnh giường trải thảm, đặt một chiếc sofa nhỏ gọn, trên sofa là Triển Chiêu vừa mới chui ra khỏi túi đựng mèo.
Nằm trên giường nhìn ra bên ngoài cửa sổ, có một cảm giác ảo giác như đang lênh đênh trên một con tàu thủy hoặc tàu ngầm, mặc dù Triệu Bình chưa từng ngồi cả hai thứ đó.
Máy pha cà phê ở quầy bar cùng thương hiệu với máy ở nhà Triệu Bình nhưng khác mẫu mã, cậu tìm hạt cà phê trước, sau đó tìm nước tinh khiết, đợi đến khi xe từ từ ra khỏi nội thành mới pha xong một tách cà phê, Triệu Bình không nắm rõ liều lượng, cho quá nhiều sữa lót đáy, sợ sóng sánh ra ngoài nên cậu tự nhấp một ngụm trước rồi mới mang lên phía trước xe cho Triển Vũ.
Nhấp một ngụm chắc không sao đâu nhỉ?
“Chúng ta đi đâu thế?” Triệu Bình ngồi lại ghế phụ, hỏi Triển Vũ.
“Đi lên ngọn núi gần đây thôi,” Triển Vũ nghiêng đầu ghé sát về phía Triệu Bình, “Nhanh, cho anh xin một ngụm, khát chết đi được.”
“Có phải là nơi sẽ có tuyết rơi không?” Triệu Bình nhìn Triển Vũ uống đúng vào vị trí mình vừa nhấp môi khi nãy.
“Không nhất định đâu, không mưa tuyết thì cũng sẽ có tuyết đọng, có điều lần này không định cho em lên đến đường ranh giới tuyết đâu, nhìn qua một chút là được rồi,” Triển Vũ nói, “Tiếc quá, có người cơn cảm cúm vẫn chưa khỏi hẳn.”
“Em khỏi rồi mà,” Triệu Bình không phục, nhưng rất nhanh sau đó lại vui vẻ một cách thuần túy, “Em cứ tưởng rằng lần này chúng ta không đi được chứ? Sao anh không nói trước với em?”
“Thực ra anh cũng không chắc chắn hôm nay chúng ta có thể xuất phát được ngay hay không, nhưng vận khí khá tốt, đến giờ tan làm cũng không có bệnh nhân cấp cứu nào,” Triển Vũ cười nói, “Nếu nói trước với em, em lại hớn hở chờ đợi, vạn nhất anh phải tăng ca không đi được, chẳng phải sẽ thất vọng hơn à?”
“Cũng sẽ không thất vọng đâu, vốn dĩ em đã nghĩ là không đi được rồi, ở nhà ăn Tết cũng được mà.” Triệu Bình nói.
Thực ra dù có thực sự không đi được, Triệu Bình cũng sẽ không quá thất vọng, cậu đã quen với cảm giác này rồi, ai cũng có việc của riêng mình, lần sau đi cũng được, nghỉ lễ rồi đến, có thời gian rồi nói… Cái gọi là hẹn ước không phải lúc nào cũng có thể thực hiện được.
“Chuyện đó là không thể nào,” Triển Vũ nói, “Đã hứa với em rồi, thì anh nhất định sẽ thực hiện cho em.”
Triệu Bình ngẩn người hồi lâu, đưa đầu lưỡi ra l**m nhẹ vào vị trí Triển Vũ vừa uống khi nãy, chậm rãi uống cạn tách cà phê đã bắt đầu nguội trên tay.
Triển Vũ nói muốn cho Triệu Bình lái thử, và anh thật sự đã tìm một đoạn đường ít xe để tấp vào lề đường, để Triệu Bình thử lái.
Ngoại trừ kích cỡ khác biệt, trên bảng điều khiển của xe nhà di động còn có rất nhiều nút bấm thao tác lạ lẫm, Triển Vũ ngồi bên cạnh cũng không để tay chân rảnh rỗi, anh nhìn chằm chằm Triệu Bình lái xe, chậm rãi giảng giải cách thao tác cho cậu.
Anh giảng vô cùng kiên nhẫn, nên Triệu Bình cũng không thấy sợ nữa, đợi đến lối vào đường núi, bọn họ lại dừng lại để đổi lái.
Càng lái lên núi, số lượng xe gặp trên đường càng ít đi, thành phố dần trở thành một mô hình sa bàn dưới tầm mắt.
“Bình Nhi, em nhìn kìa,” Triển Vũ chỉ vào những đốm trắng nhỏ xuất hiện trên kính chắn gió, “Tuyết rơi rồi.”
Tuyết rơi thật rồi, những đốm trắng nhỏ dần biến thành những bông tuyết sáu cạnh, rồi trở thành những sợi bông bay lưa thưa.
Sau khi trời tối, đèn đường trên lối đi núi không còn sáng lắm, bóng cây dần dày đặc, che khuất ánh đèn thành phố và những đốm pháo hoa thưa thớt bên dưới. Thứ duy nhất tỏa sáng lại chính là những bông tuyết từ trên trời rơi xuống được đèn pha xe chiếu sáng, Triệu Bình cảm thấy dường như bọn họ lại một lần nữa thoát ly khỏi thành phố phàm trần, thế giới yên tĩnh chỉ còn lại hai người bọn họ.
“Chúng ta còn phải lái bao lâu nữa?” Triệu Bình ôm gối cuộn tròn thoải mái ở ghế phụ, trên vai quấn chăn lông, Triển Chiêu cũng ra khỏi sofa, nằm ngủ yên tĩnh ở chỗ cửa gió điều hòa.
“Tuyết rơi rồi, đường núi sẽ trơn lắm nhỉ?”
“Sắp đến nơi rồi,” Triển Vũ bẻ lái, chiếc xe rời khỏi đường nhựa, trong lúc xóc nảy, Triệu Bình nghe thấy tiếng “lạo xạo” nhỏ, dường như họ đang nghiền qua vùng đất mềm có lẫn đá dăm.
“Trước đây anh từng đến đây khi đi bộ đường dài, nếu em muốn đi dạo xem thử, anh có mang theo giày đi tuyết cho em đấy.”
Triệu Bình nhìn ra bên ngoài cửa sổ, bọn họ đã lái đến một bãi cỏ khá bằng phẳng trên sườn núi, có một con sông nhỏ uốn lượn chảy qua bên cạnh. Tiết trời tuyết rơi không thấy trăng, nhưng những mảng tuyết đọng trên bãi cỏ phản chiếu ánh đèn xe, đại khái cũng có thể nhìn rõ.
“Con sông này không đóng băng à?” Triệu Bình áp mặt vào cửa sổ bên hông, tò mò nhìn, dòng nước lấp lánh, thấp thoáng tiếng nước chảy róc rách.
“Nhiệt độ này chưa đủ để dòng nước chảy đóng băng đâu, nhưng có thể có băng vụn, lát nữa em ra xem thử nhé?” Triển Vũ cười cười, dừng xe ổn định, nhìn Triệu Bình nói, “Mặc áo phao vào rồi hãy ra ngoài.”
Triệu Bình vừa mặc áo phao đã định mở cửa xe, tay vừa đặt lên nắm cửa đã bị Triển Vũ tóm lấy cánh tay, khăn quàng, mũ và găng tay, từng thứ một lại được tròng lên đầu và tay của cậu.
“Bảo em mặc áo phao, em thật sự chỉ mặc mỗi cái áo phao rồi lao ra ngoài luôn đấy à?” Triển Vũ bọc Triệu Bình lại chỉ còn mỗi đôi mắt ở bên ngoài.
“Em chỉ ra ngoài một lát thôi, vốn dĩ em cũng đã sợ lạnh rồi, sẽ quay lại ngay mà.” Miệng Triệu Bình lại bị khăn quàng bịt kín, giọng nói dính dấp, cứ cảm thấy hình như nuốt phải sợi lông trên khăn.
“Đợi đến lúc em thực sự thấy lạnh thì muộn rồi,” Triển Vũ không thả người, từ ngăn tủ nhỏ cạnh cửa kéo ra một ngăn bí mật, lấy ra một đôi giày đi tuyết còn chưa cắt mác, “Nhấc chân lên.”
Triệu Bình bám vào cửa nhấc chân lên, Triển Vũ ngồi bên cửa giúp cậu thay giày.
“Anh… mua từ lúc nào thế?” Cảm giác tay bóp lên khớp cổ chân rất tinh tế, giọng Triệu Bình run lên, không nói rõ được là cảm thấy nhột hay là nóng.
“Mấy món chuyển phát nhanh về mấy ngày nay đấy, em cũng nhịn giỏi thật đấy, không mở cái nào ra xem cả,” Triển Vũ mỉm cười, đặt chân Triệu Bình xuống, vỗ vỗ gót giày, “Xong rồi, ra ngoài chạy nhảy đi.”
Cửa xe vừa mở ra, Triệu Bình đã cảm nhận rõ rệt không khí lạnh lẽo bên ngoài, Triển Chiêu không biết từ lúc nào cũng đã ngồi chồm hổm ở cửa, nó tò mò muốn đi ra ngoài một chút, Triệu Bình đứng trên bãi cỏ mềm mại chỉ tay vào nó:
“Đang mang thai không được ra ngoài.”
Nói xong mới thấy giọng điệu này của mình hệt như mệnh lệnh “cảm cúm thì đừng có ra khỏi nhà” của Triển Vũ mấy ngày trước. Nhưng Triển Chiêu đúng là giống Triệu Bình, nó vẫn không tin mà thò đầu ra ngoài xe, hai chân trước vừa vặn giẫm lên một mảng tuyết, nó kêu “meo” một tiếng kinh hãi, điên cuồng lắc lắc cái đệm thịt dính tuyết, rồi biến mất tăm chạy ngược vào trong xe.
Triệu Bình thấy thật buồn cười, cậu đóng cửa xe, tự mình giẫm lên bãi cỏ và tuyết đi dạo về phía bờ sông nhỏ.
Gọi là sông nhỏ thực ra cũng là nói quá, đây cùng lắm chỉ là một con suối nhỏ do nước suối núi chảy xuống, có chỗ hẹp đến mức chỉ cần bước một bước là sang được bờ bên kia, Triệu Bình cứ thế nhảy qua nhảy lại trên dòng suối chơi đùa, từ bãi cỏ ven sông tìm những mảng tuyết sạch, cách lớp găng tay mà vo thành quả cầu tuyết.
“Nhìn xuống dưới chân kìa,” Phía xe nhà di động, Triển Vũ gọi với lên, “Ven dòng nước đóng băng trơn lắm đấy.”
“Biết rồi!” Triệu Bình vo quả cầu tuyết không lớn không nhỏ, trả lời một cách không để tâm.
Có thể trơn đến mức nào chứ? Thực ra ven dòng nước toàn cỏ khô, chắc chắn chống trơn trượt…
“Ơ?” Triệu Bình đột nhiên thấy lòng bàn chân trượt đi, quả cầu tuyết trên tay vạch ra một đường parabol, “tõm” một tiếng rơi xuống nước.
Triệu Bình chấn kinh ngồi phịch mông xuống bãi cỏ ướt nhẹp.
Phen này thì hay rồi, cầu tuyết mất, quần bẩn, khăn quàng cũng bị kéo lê một đoạn dưới nước.
Triệu Bình vội vàng xoay người đứng dậy từ dưới đất, đi về phía xe nhà di động, vừa đi cậu vừa phủi những cọng cỏ khô và vụn tuyết bám trên quần, chột dạ đến mức tháo luôn cả khăn quàng xuống, vo thành một nắm giấu bên sườn.
“Sao lại quay lại rồi?” Triển Vũ đang nhóm lò than cầm tay để đun nước, phía ngoài xe cũng dựng một mái che bán lộ thiên, hai góc mái treo đèn, trông rất có không khí cắm trại.
“Thì, có chút lạnh.” Triệu Bình định lẻn vào trong xe.
“Đợi đã,” Triển Vũ liếc mắt đã thấy một mảng đen dính trên quần Triệu Bình, anh đưa tay kéo lại xem, găng tay và khăn quàng cũng đều ướt cả, “Anh đã bảo sao lạnh vậy mà còn tháo khăn ra, ngã rồi chứ gì?”
Triệu Bình không nói gì, coi như mặc nhận, cảm thấy có chút mất mặt.
“Biết ngay là em sẽ ngã mà, lần trước đến đây đi bộ, 10 người thì 8 người ngã rồi.” Triển Vũ ôm lấy Triệu Bình cười cười, hôn nhẹ lên gò má và vành tai đang lạnh ngắt của cậu, “Vào trong thay quần đi, trong tủ có quần thể thao của anh đấy, loại dây rút, em mặc vừa,” Triển Vũ cầm lấy khăn quàng và găng tay từ tay Triệu Bình, “Cái này để lại đây anh sấy khô cho.”
Triển Vũ nói một cách quá đỗi nhẹ nhàng tự nhiên, ngay cả Triệu Bình cũng không rõ anh nói thế là thật hay chỉ tùy tiện bịa ra một lời nói dối để cậu không cảm thấy mình quá ngốc. Anh luôn có thể dùng cách lấy nhu thắng cương như vậy để hóa giải những khoảnh khắc mà Triệu Bình thấy ngượng ngùng, khó chịu hay mất mặt.
Khi thay quần xong đi ra, Triển Vũ đã đun xong nước nóng, pha hai tách cacao nóng, chỗ để ấm trà lúc nãy giờ đang nướng những miếng bánh gạo và đậu phụ bao tương, mùi thơm ấm áp quyến rũ khiến Triệu Bình lập tức đi tới ngồi xuống chiếc ghế đẩu nhỏ bên lò than, bưng tách cacao nhìn chằm chằm vào những miếng đậu phụ đang sủi bọt.
“Đậu phụ và bánh gạo này là mấy thứ hôm trước anh mua qua app đấy à?” Triệu Bình nhìn cái túi bên cạnh lò, cảm thấy rất quen mắt, chính là một phần trong số rất nhiều đồ ăn ngoài mà cậu đã nhận mấy ngày trước.
“Ừm, anh còn đang nghĩ nếu em dùng để nấu cơm rồi thì anh sẽ mua lại,” Triển Vũ nướng đậu phụ và bánh gạo đến khi lớp vỏ se lại giòn rụm, rồi gắp từng miếng vào đĩa, “Lát nữa chấm thêm ít mè đen vụn vào bánh gạo cho em ăn thử xem, hồi trước đi bộ anh toàn ăn thế này, ngon hơn lương khô vạn lần.”
“Ừm,” Đôi mắt Triệu Bình dán chặt vào miếng bánh gạo, “Thực ra em không thạo nấu cơm gia đình và món Trung cho lắm.”
“Hửm?” Triển Vũ có chút ngạc nhiên, “Kỹ năng đều dồn hết vào món Tây rồi à?”
“Chủ yếu là không có ai cần em phải nấu cơm cả,” Triệu Bình thản nhiên nói, lại hỏi, “Sao lại bày ra đĩa, chúng ta không ăn ở ngoài luôn à?”
“Ngoài này lạnh quá,” Triển Vũ đặt đĩa vào tay Triệu Bình, “Em cứ bưng vào trong trước đi, anh dọn ghế xong sẽ vào ngay.”
Sau khi Triển Vũ vào trong, anh hạ một tấm màn chiếu trong phòng ngủ xuống, Triệu Bình mới phát hiện phòng ngủ này có sẵn máy chiếu, bọn họ có thể ở trên bãi cỏ nơi hoang dã thế này, bật sưởi ấm áp nhìn những bông tuyết không bay được vào trong xe, nghe tiếng gió lạnh không thổi được vào bên trong.
Điều này không giống lắm với kiểu đi bộ đường dài gian khổ mà Triệu Bình tưởng tượng.
“Trước đây anh đi bộ đường dài cũng ở như thế này à?” Triệu Bình hỏi.
Triển Vũ đang điều chỉnh máy chiếu, ánh sáng biến ảo hắt lên khuôn mặt anh trông rất đẹp: “Đi bộ thì không lái xe nhà di động được rồi, thường là một hai ngày đều dầm mưa dãi nắng ở bên ngoài, ở lều, túi ngủ hoặc nhà nghỉ bình dân, hiện tại em thì không được.”
“Ồ.” Triệu Bình gật đầu.
“Đợi sang năm đi, sang năm trước tiên sẽ đưa em đến một số cung đường ngắn, nhẹ nhàng hơn.” Triển Vũ nói.
Triệu Bình ngồi khoanh chân trên giường chờ đợi đầy mong chờ, Triển Vũ loay hoay nửa ngày, thế mà lại mở ra chương trình Gala Xuân.
“Chúng ta đi xa thế này ra đây… mà anh chỉ định xem Gala Xuân thôi à?” Triệu Bình cắn miếng bánh gạo chấm mè đen, bật cười đầy cạn lời.
“Cũng đúng nhỉ,” Triển Vũ nhìn diễn viên hài đang nói những câu thoại không mấy buồn cười trên màn ảnh, ngồi khoanh chân xuống cạnh Triệu Bình, lấy bánh gạo từ đĩa trên tay cậu, “Em muốn xem cái gì? Chúng ta xem phim nhé?”
“Cứ xem cái này đi,” Triệu Bình cười rạng rỡ, “Cảm giác vào thời điểm này mà xem cái khác thì không phù hợp cho lắm.”
Triển Vũ dựng tất cả gối trên giường lên, bản thân tựa vào trước: “Tựa vào xem nhé? Tiện thể cho anh ôm một lát?”
Thời gian qua bọn họ thực sự không có lúc nào rảnh rỗi để ở bên nhau như thế này, bây giờ khi đã rảnh rỗi, những cảm xúc rục rịch bắt đầu dần dần nhen nhóm.
“Ưm.” Triệu Bình nhét một miếng bánh gạo vào miệng, chậm rãi lùi về phía sau, nhân lúc vở kịch trên tivi cuối cùng cũng chọc cười được khán giả, cậu cũng mỉm cười dùng vai chạm vào vai Triển Vũ, tay Triển Vũ vòng qua cổ cậu, đặt lên vai, lười nhác nhặt bánh gạo từ đĩa trên tay Triệu Bình mà ăn.
Với tư thế này, mỗi khi Triển Vũ cúi đầu ăn đồ là lại áp sát khuôn mặt Triệu Bình, cậu rất thích nhìn hàng lông mi cụp xuống của Triển Vũ khi nhìn thức ăn, và cả cơ hàm phập phồng khi nhai.
Rất gợi cảm.
Xem chưa được bao lâu, điện thoại của Triệu Bình vang lên, cậu nhìn màn hình điện thoại, tay khựng lại một chút.
“Điện thoại của ai thế?” Cánh tay Triển Vũ gác trên vai Triệu Bình, ngón tay khẽ vờn trên tóc cậu, Triệu Bình cảm thấy có lẽ anh cũng dính cả vụn bánh gạo lên đầu mình rồi, nhưng cậu lười không muốn tránh ra.
“Của cô em,” Triệu Bình ngập ngừng nói, “Cuộc gọi video.”
Tay Triển Vũ khựng lại, anh thu cánh tay về, mỉm cười ngồi dậy: “Em nghe điện thoại đi, anh ra ngoài hút điếu thuốc.”
Hết chương 57