Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 56
Tác giả: Tam Nguyệt Xuân Ngư | Editor: Chan
“Này, em nói cái bụng của Triển Chiêu lớn thế này rồi, bao giờ thì nó mới sinh nhỉ?” Triển Vũ ngồi xổm bên cạnh hộp giấy, tay v**t v* cái bụng tròn vo của Triển Chiêu.
Triệu Bình mặc đồ ngủ, vùi mình trong sofa làm xông khí dung, vừa tháo mặt nạ ra, khói thuốc đã phả vào mặt, cậu l**m môi, toàn là vị đắng của thuốc. Cổ họng vẫn chưa phát ra tiếng rõ ràng lắm, nhưng đã bớt đau hơn nhiều: “Người bên thú y nói mèo mang thai khoảng hơn 60 ngày, em cũng không biết chính xác là nó… cái đó từ bao giờ.”
“Ưm…” Triển Vũ không biết đã làm gì, đột nhiên vẫy tay gọi Triệu Bình: “Bình Nhi, em qua đây xem này.”
“Sao thế?” Triệu Bình tắt máy xông, kéo đôi dép lê lạch bạch đi đến bên hộp giấy, ngồi xổm xuống xem Triển Chiêu.
Triển Chiêu đang thoải mái nằm phơi bụng, hai cái chân trước lúc có lúc không vỗ vào tay Triển Vũ, tay của Triển Vũ… đang nặn thử một cái n*m v* trên bụng nó.
“Anh…” Triệu Bình trừng mắt, không thể tin nổi, lại có chút ngượng ngùng, “Anh đang làm cái gì thế hả?”
“Chắc là nó sắp sinh rồi,” Triển Vũ lại nặn một cái, một giọt sữa trắng đục nhỏ như hạt trân châu rỉ ra, “Em nhìn xem, đã bắt đầu có sữa rồi này.”
“Anh nặn như thế, nó không đau à?” Triệu Bình nhìn cái bụng mèo bị nặn đến ửng đỏ, khi buông tay ra lại từ từ trắng lại, cảm thấy ngực mình cũng có cảm giác đau lây, cậu khoanh tay hộ vệ trước ngực.
“Không đau đâu? Nếu mà đau thì chắc chắn nó đã cắn anh rồi,” Triển Vũ rút tờ giấy lau bụng cho Triển Chiêu, chậm rãi nói, “Bình Nhi, dự là khoảng thời gian này Triển Chiêu sắp sinh, em ở nhà để mắt tới nó nhé?”
Triệu Bình nhìn Triển Vũ, anh đang nhìn bụng mèo, dường như câu nói này chỉ là vô tình thốt ra, mang theo chút ý vị dò xét.
“Biết rồi,” Triệu Bình chìa một ngón tay ra, nhẹ nhàng gãi gãi dưới cằm Triển Chiêu, cậu vẫn đang trong giai đoạn dần làm quen với cảm giác nuôi một con mèo, hiện tại đã đến giai đoạn có thể dùng một ngón tay giúp nó vuốt lông, nhưng lúc nào cũng vội vàng đi rửa tay ngay sau khi vừa chạm vào nó.
“Vậy nếu em ra ngoài siêu thị hoặc trung tâm thương mại thì sao?” Triệu Bình hỏi, “Tết nhất kiểu gì cũng phải mua sắm thứ gì đó chứ?”
“Mua trên app điện thoại không được à?” Triển Vũ ngồi xổm nhích lại gần Triệu Bình, cọ tới cọ lui, “Anh muốn mua gì cũng đều đặt trên đó, em cứ ở nhà ngồi nhận đồ là được rồi.”
“Phiền phức.” Triệu Bình cười thầm Triển Vũ đang tính toán với mình, nhưng lại bằng lòng để anh tính toán, gật gật đầu coi như đồng ý.
Ngày Tết đã cận kề, Triệu Bình bắt đầu dần dần mua thêm đồ Tết trong nhà.
Cậu không biết nên mua gì, trước đây khi chỉ có một mình, cậu không đặc biệt đón Tết, cô của cậu kể từ khi Trương Thiến Thiến đi xa tận Canada, còn dượng thì qua đời, cũng không mấy mặn mà với ngày lễ đoàn viên này, Triệu Bình chỉ có thể mua theo cảm tính.
Mỗi khi mua một món đồ, cậu lại chụp ảnh gửi cho Triển Vũ xem, có lẽ Triển Vũ rất khó để xem điện thoại, thời gian phản hồi không cố định, nhiều khi là tranh thủ lúc đi vệ sinh hoặc đang đi trên đường để gọi điện thoại trực tiếp.
“Em mua lạp xưởng à?” Triển Vũ gọi điện đúng vào lúc giữa trưa, nghe tiếng dường như đang húp canh, tiếng húp nước “sùm sụp” khiến lỗ tai Triệu Bình ngứa ngáy, “Em không được ăn đâu, ăn vào sẽ bị ho đấy.”
“Em biết rồi, em có ăn bây giờ đâu,” Triệu Bình ho khụ khụ hai tiếng, “Tết đến em toàn thấy người ta toàn mua cái này, trong trung tâm thương mại nó nằm trong top đầu doanh số, nhà anh… trước đây không ăn à?”
“Cũng có ăn, em cứ giữ lấy đi, cái này để được lâu mà, anh cũng mua vài thứ, em ở nhà nhận giúp anh nhé?” Triển Vũ nói, “Các cửa tiệm khác nhau, có lẽ thời gian giao cũng khác nhau.”
“Được…” Triệu Bình suýt nữa thì bật cười, “Em có ra ngoài đâu, anh cứ mua thoải mái đi.”
Triển Vũ nói mua là mua thật, đồ anh mua phần lớn là bắt Triệu Bình phải ăn ngay, trà hoa quả, trái cây dầm, canh hầm, đôi khi cũng mua nguyên liệu nấu ăn, chủ yếu là cá và đồ tươi sống. Ngoài ra còn có chuyển phát nhanh, lớn nhỏ đều có, Triệu Bình không mở ra, nhận xong là đem cất vào phòng ngủ dành cho khách.
Những món đồ ăn ngoài và chuyển phát nhanh này gần như mỗi tiếng lại đến một lần, cứ như đang kiểm tra sự hiện diện của cậu có ở nhà hay không vậy.
Triển Vũ không nói gì, nhưng Triệu Bình cũng cảm nhận được sự căng thẳng của anh. Vì thế khi Trương Diệp dẫn con trai đến tặng quà Tết, Triệu Bình suy nghĩ can nhắc một hồi rồi vẫn không ra khỏi cửa.
“Cứ để ở bốt bảo vệ dưới lầu đi, hai người mà lên đây nhỡ tôi lại lây bệnh cho thì khổ,” giọng của Triệu Bình đúng là rất khàn, cậu lại cố tình đè giọng xuống, chính bản thân cậu nghe còn thấy không giống với mình, “Sao lại còn tặng đồ cho tôi nữa thế? Khách sáo quá.”
“Anh Bình, sao giọng của anh lại khàn đến mức này rồi?” Trương Diệp lo lắng hỏi, “Đã đi bệnh viện khám chưa?”
“Không sao, khám rồi, bảo là không có việc gì lớn, đừng ra ngoài hứng gió lạnh là được,” Triệu Bình mỉm cười, “Thôi, hai người mau về đi, ngoài trời lạnh lắm, chúc mừng năm mới nhé.”
“Anh Bình năm mới vui vẻ,” Trương Diệp trịnh trọng nói, “Năm nay thực sự cảm ơn anh rất nhiều.”
“Nói thế là khách sáo quá rồi,” Triệu Bình cười nói, “Năm mới vui vẻ, khổ tận cam lai.”
Người ta đã đến tận nơi, còn tặng quà, Triệu Bình không gặp mặt một lần thì cũng có chút thất lễ, cậu lại suy nghĩ một chút, rồi chuyển cho Trương Diệp một bao lì xì năm mới, con số cát tường 1888, cậu sợ Trương Diệp không nhận nên đặc biệt ghi chú là tặng cho đứa trẻ.
Phía Trương Diệp dường như do dự rất lâu mới nhận, sau đó gửi một đoạn tin nhắn thoại qua, Triệu Bình nhấn vào nghe, là con trai Trương Diệp nói.
“Cảm ơn chú Triệu, chú Triệu năm mới vui vẻ…” Trong âm thanh nền, Trương Diệp dường như nhắc nhở một câu “Sau đó thì sao”, đứa nhỏ lại nói: “Cháu sẽ tiêu tiền vào nơi thực sự cần thiết ạ!”
Triệu Bình bị chọc cười, nghe là biết Trương Diệp dạy nói rồi, cứ như ông cụ non ấy, chững chạc đàng hoàng.
Triển Vũ tan làm thì tiện thể mang quà Tết của Trương Diệp về, lúc bước chân vào cửa, Triệu Bình đang nấu cơm trong bếp, trên bàn đảo bếp bên cạnh đặt mấy đĩa bánh ngọt đã làm xong, Triển Vũ thay giày rửa tay xong liền đi tới xem, là món tapas mà trước đây Triệu Bình từng làm.
“Về rồi à?” Triệu Bình đang ở trong bếp, nghe thấy tiếng mở cửa liền hỏi vọng ra.
“Ừm,” Triển Vũ ném một hộp quà kỷ tử đen lên sofa, “Trương Diệp mua kỷ tử đen cho em làm gì? Mỉa mai em yếu à?”
“Cậu ấy mua kỷ tử đen cho em?” Triệu Bình cười cười, “Quà Tết đi tới đi lui chẳng phải toàn mấy thứ này sao? Kỷ tử, bột protein, đông trùng hạ thảo, tổ yến các kiểu, chẳng lẽ xách cho em một con gà sống?”
“Không cần đâu, bổ quá lại chảy máu cam đấy.” Triển Vũ nói.
Triệu Bình đang xào nấu món gì đó, hương thơm ấm áp của cà chua và phô mai tỏa ra.
“Nấu gì thế? Thơm quá.” Triển Vũ ngồi trên chiếc ghế cao bên bàn đảo bếp, chống tay hỏi.
“Súp Borscht, em làm đại đại thôi, chắc là món Á-Âu kết hợp nhỉ?” Triệu Bình quay đầu cười với Triển Vũ, “Anh ăn tạm món khác đi, món này sắp xong rồi.”
Triển Vũ lấy một miếng tapas bỏ vào miệng, vị mằn mặn thơm nồng của thịt xông khói kết hợp với vị chua ngọt của xoài rất đưa miệng, miếng xoài này chắc là Triển Vũ đã đặt giao đến lúc còn ở bệnh viện ban ngày.
Anh vừa ăn vừa nhìn Triệu Bình, cậu ấy đang thắt tạp dề, vòng eo bắt đầu thu hẹp từ dải băng thắt của tạp dề, chìm xuống dưới cạp quần của bộ đồ mặc nhà, cậu hơi cúi đầu, phần gáy và góc nghiêng khuôn mặt xinh đẹp mờ ảo trong hơi nước của căn bếp, Triển Vũ nhìn đến mức không thể rời mắt được.
Triệu Bình trước đây cũng từng làm tapas, chính là vào mấy ngày cậu đến khách sạn làm việc.
Triển Vũ nhớ lại người đàn ông gặp ở cửa khách sạn hôm đó, nhớ lại ánh mắt và động tác dính nhớp của hắn khi nhìn Triệu Bình khiến anh cảm thấy khó chịu, lúc đó chỉ mơ hồ cảm thấy không vui, bây giờ nghĩ lại, Triển Vũ thấy miếng xoài trong miệng bỗng trở nên chát chúa như chưa chín.
Anh nhìn thần thái chuyên chú của Triệu Bình khi nấu ăn, nhịn một chút, cuối cùng vẫn không hỏi.
Một người như Triệu Bình, luôn tự giấu mình đi, nhưng một khi đã bị nhìn thấy, thì việc bị thu hút là chuyện quá đỗi bình thường.
“Bình Nhi.” Triển Vũ gọi cậu.
“Ừm?” Triệu Bình quay đầu lại nhìn anh, “Sao thế?”
“Bình Nhi nhà mình nấu cơm thật là ngon.” Triển Vũ cười nói.
Bình Nhi nhà mình xinh đẹp thế này, trước đây có đàn ông theo đuổi, thậm chí có bạn trai cũng là chuyện quá bình thường.
“Đáng ghép quá đi.” Triệu Bình lườm anh một cái, xoay người tìm bát lớn để múc canh.
Ngày đêm Giao thừa, Triển Vũ vẫn còn đang đi làm, Triệu Bình gọi điện thoại hỏi anh bao giờ tan làm, dường như anh cũng không định liệu được.
“Vẫn còn một ca phẫu thuật, không biết lúc nào mới xuống bàn nữa,” Triển Vũ nói với giọng có vài phần hối lỗi, “Nếu em đói thì ăn chút gì lót dạ trước đi, anh tan làm sẽ về ngay.”
“Vậy em có thể ra ngoài đi dạo trung tâm thương mại được không?” Triệu Bình có chút không vui, cái Tết này, đừng nói là đi chơi, ngay cả cửa nhà cũng chẳng được ra mấy lần, “Em muốn đi siêu thị, em muốn ra ngoài hít thở không khí, em muốn mua thêm ít thức ăn chuẩn bị làm cơm tất niên nữa.”
“Lúc này trung tâm thương mại đông người lắm, nhỡ lây nhiễm chéo thì sao?” Triển Vũ dùng giọng điệu mềm mỏng khuyên nhủ, “Em đợi anh về nhà nhé, được không?”
“A… đáng ghét quá.” Triệu Bình đồng ý.
Cả buổi chiều cậu cứ quanh quẩn trong nhà, đọc sách không vào, xem tivi thì cứ chuyển kênh liên tục, tìm được một bộ phim, xem nửa ngày cũng không nhập tâm được vào cốt truyện, Triệu Bình dứt khoát tắt tivi và đèn, cuộn mình trong chiếc ghế lười, đắp chăn, thỉnh thoảng nghe tiếng hàng xóm đi lại hỏi thăm chúc Tết truyền vào từ cửa mà ngủ một cách chập chờn.
Khi mặt trời sắp lặn, Triệu Bình đang bắt đầu ngủ say thì đột nhiên có một bàn tay lạnh giá áp lên trán, khiến cậu giật mình tỉnh hẳn.
“Làm gì thế? Lạnh chết đi được.” Triệu Bình nhíu mày hé mắt ra, Triển Vũ đang ngồi xổm trước mặt, một tay sờ trán Triệu Bình, một tay sờ trán mình.
“Dọa chết anh rồi, cứ tưởng em lại phát sốt chứ,” Triển Vũ thở phào nhẹ nhõm một hơi, cũng đè lên chiếc ghế lười, ôm lấy Triệu Bình, vùi đầu vào cổ cậu cọ cọ, “Sao giờ này lại ngủ thế?”
“Buồn chán quá đi,” Triệu Bình gãi gãi lưng Triển Vũ, áo khoác của anh vẫn còn vương mùi gió lạnh ngoài trời, nhưng cảm giác buồn chán u uất trong căn nhà dường như đã tan biến, “Anh tan làm rồi à? Mấy giờ rồi?”
“Gần năm giờ rồi,” Triển Vũ đứng dậy, kéo cánh tay Triệu Bình kéo cậu dậy theo, “Mặc quần áo vào đi, mặc ấm một chút nhé.”
“Mặc quần áo? Phải ra ngoài à?” Triệu Bình dụi dụi mắt.
“Cứ mặc trước đã,” Triển Vũ vỗ vỗ vai Triệu Bình, “Mang theo sạc điện thoại nữa.”
“Chúng ta đi đâu vậy?” Triệu Bình hoàn toàn tỉnh táo.
Triển Vũ lại không nói gì, chỉ mỉm cười với cậu: “Nhanh lên, nửa tiếng nữa xuất phát.”
Triệu Bình đầy bụng nghi hoặc về phòng mặc áo len, lúc mặc áo khoác cậu suy nghĩ một lát, giữa áo dạ và áo phao, cậu vẫn chọn áo phao.
Khi ra khỏi phòng, Triển Vũ đã đứng đợi với một chiếc vali lớn, bên cạnh còn đặt túi đựng mèo của Triển Chiêu, con mèo đang ở trong túi tò mò kêu “meo meo”.
“Mang cả Triển Chiêu theo hả?” Triệu Bình hỏi, “Nó chẳng phải sắp sinh rồi sao?”
“Chính vì sắp sinh nên mới phải mang theo, ngộ nhỡ nó ở nhà một mình, sinh con không ai quản thì sao.” Triển Vũ lấy một chiếc áo khoác gió bọc bên ngoài áo phao của Triệu Bình, lại lấy thêm khăn quàng cổ và mũ đội lên đầu cậu.
Sau khi bọc Triệu Bình lại thành một quả bóng, Triển Vũ dẫn cậu ra khỏi cửa.
“Rốt cuộc là đi đâu thế? Đi lâu không?” Suốt quãng đường đi, Triệu Bình đều để Triển Vũ dắt tay, cảm giác đột xuất ra khỏi nhà khiến cậu tò mò không chịu nổi, “Lái xe hay đi tàu cao tốc? Máy bay? Em còn chưa mang theo căn cước nữa.”
Triển Vũ vẫn giữ bí mật, mãi đến khi ra khỏi cổng khu nhà, mới chỉ vào một chiếc xe to hơn hẳn những chiếc xe khác đang đậu ở bên dưới cho Triệu Bình xem.
Chiếc xe này Triệu Bình từng thấy trên kênh của các blogger du lịch, đây là một chiếc xe nhà di động.
Dưới cái nhìn sững sờ của Triệu Bình, Triển Vũ lấy chìa khóa mở cửa xe nhà di động, anh quay đầu nhìn Triệu Bình cười: “Surprise, không ngờ đúng không?”
Triệu Bình nhìn Triển Vũ, nhìn một hồi lâu, cậu đưa tay kéo chiếc khăn quàng che mặt xuống một chút, tiến tới ôm lấy Triển Vũ, cậu lại kéo khăn xuống lần nữa, lộ ra khuôn miệng đang được ủ ấm trong khăn, rồi hôn lên cằm Triển Vũ một cái.
“Anh… đệch.” Hô hấp của Triển Vũ trở nên gấp gáp, anh áp sát vào môi Triệu Bình, cọ cọ lên chiếc cằm của cậu.
**
Chan: Chậc, chồng chờ chồng che thế nhề :v tính ra trước đây Triệu Bình bị thiếu thốn tình cảm, cũng không ai quản, nên có vẻ rất hưởng thụ cảm giác bị chồng quản nhỉ. Tui có nên thêm tag cứu rỗi không? Chứ thấy thằng nhỏ có quá khứ bất hạnh quá >_