Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Editor: Trang Thảo.
Tôi không truy cứu những tin nhắn kia nữa, một lòng dính lấy Đỗ Nhược Thanh. Cho đến một ngày, Quan Hiên chặn đường tôi.
Hắn trông không còn vẻ hào nhoáng rạng rỡ như trước. Đôi mắt mệt mỏi ẩn hiện vẻ điên cuồng. Hắn dồn tôi vào góc tường, th* d*c như một con thú dữ tuyệt vọng. Khi hắn chống tay trái lên tường, tôi nhìn thấy rõ ràng trên ngón trỏ của hắn có một vết sẹo hình trăng khuyết, giống hệt của Đỗ Nhược Thanh.
Hắn nhìn theo ánh mắt tôi, cười lên đầy điên dại.
“Cuối cùng em cũng phát hiện ra rồi, bảo bảo, là anh, không phải nó.”
À, tôi cũng cười theo.
“Vậy thì sao? Có liên quan gì không?”
Tôi đẩy hắn ra định rời đi, không một chút dao động. Nhưng không ngờ hắn đột ngột dùng thủ đao đánh mạnh vào gáy tôi. Trước khi mất ý thức, tôi bị ôm chặt vào một lồng ngực nóng rực. Một giọng nói run rẩy vang lên bên tai: “Có liên quan chứ. Anh đã nói rồi, em chỉ được nhìn anh thôi, đừng hòng nhìn kẻ khác.”
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi thấy mình bị trói chặt tay chân trên giường. Chiếc giường đó lại đặt đối diện với một ô cửa sổ sát đất khổng lồ. Tôi từng tưởng tượng ra cảnh tượng này, thậm chí chỉ cần nghĩ đến thôi tôi đã kích động đến run rẩy. Nhưng người tôi tưởng tượng không phải là kẻ này.
Bây giờ tôi mới nhận ra, nếu không phải là người mình yêu thì trò chơi có k*ch th*ch đến đâu cũng không thể làm tôi hưng phấn nổi. Tôi chỉ thấy kinh ngạc, không ngờ kẻ trông có vẻ rạng rỡ nhất lại là kẻ điên nhất.
Quan Hiên bưng một ly nước đi vào. Hắn đã thay một bộ đồ mặc nhà.
Cả người thả lỏng, trở về trạng thái nguyên bản, trông thực sự có thêm vài phần khí chất b*nh h**n khác hẳn với hình ảnh “sinh viên ba tốt” ở trường. Hắn đưa nước đến bên môi tôi, vẫn dịu dàng như trước. Tôi để mặc hắn đút nước, chẳng có gì phải giãy giụa cả. Hắn trói rất chuyên nghiệp, tôi nghi là hắn đã mô phỏng việc này rất nhiều lần rồi.
Uống xong, hắn xoa đầu khen tôi ngoan, vẻ mặt đầy đắc ý và hưng phấn.
“Anh biết ngay là em sẽ thích thế này mà.”
Phải, tôi thích. Tôi vô cùng khát khao được người mình yêu trói lại, muốn cảm nhận sự ỷ lại và chiếm hữu b*nh h**n của người đó. Nhưng hắn lại không phải người tôi yêu.
Tôi nhìn chằm chằm vào ngón tay Quan Hiên, hỏi hắn về vết sẹo trăng khuyết kia. Tại sao hai người lại có vết sẹo giống hệt nhau?
Khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười b*nh h**n.
“Em muốn biết à? Vậy thì phải ngoan một chút.”
Nói rồi, hắn đi lấy một ống tiêm, ép tôi tiêm vào một loại chất lỏng không rõ tên. Chỉ một lát sau, tôi cảm thấy toàn thân mất hết sức lực, nhưng ý thức vẫn hoàn toàn tỉnh táo. Quan Hiên cởi trói cho tôi, bế tôi vào một căn phòng khác.
Căn phòng đó dán kín mít hình ảnh của tôi. Đủ mọi bối cảnh, mọi thời gian, mọi bộ phận, mọi tư thế. Thậm chí còn có cả những tấm hình chụp lúc tôi đang theo dõi Đỗ Nhược Thanh.
Hắn gỡ một tấm hình xuống cho tôi xem. Trong ảnh, tôi đang cầm một bó hoa, thản nhiên xé nát từng cánh hoa với vẻ mặt khinh khỉnh. Đối diện tôi là một nam sinh với gương mặt cực kỳ khó coi.
“Đây là bức ảnh đầu tiên anh chụp em.” Quan Hiên áp sát tai tôi, phả hơi nóng hỏi: “Em còn nhớ cậu ta là ai không?”
Tôi không nhớ.
“Tất nhiên là em không nhớ rồi.” Hắn tự hỏi tự trả lời: “Loại người như cậu ta tìm đến em tỏ tình nhiều không đếm xuể. Em thậm chí còn chẳng buồn liếc mắt nhìn lấy một cái. Chân tình của bọn họ cũng giống như những cánh hoa kia vậy, bị em vứt bỏ trêu đùa cũng chẳng thể khiến em vui lòng.”
Hắn nâng cằm tôi lên, ánh mắt lóe lên sự cuồng nhiệt.
“Lúc đó anh đã nghĩ, sao lại có một đứa trẻ ác liệt như em chứ? Trước mặt mọi người thì giả vờ ngoan ngoãn thiện lương, sau lưng lại đem chân tình của người khác giẫm đạp dưới chân mà giày xéo.”
“Em thực sự quá hư hỏng rồi.” Ngón tay hắn v**t v* từ cằm lên môi tôi: “Hư hỏng đến mức khiến anh mê muội.”
Tôi mặc kệ hắn cạy môi mình ra. Sau đó hung hăng cắn mạnh vào ngón tay định thọc vào của hắn. Hắn đau đớn rụt mạnh tay lại, chân mày nhíu chặt.
Tôi cười nhạo.
“Cho nên anh liền điên cuồng yêu tôi sao?”
Quan Hiên cũng bật cười, lại lần nữa xoa mặt tôi.
“Đúng vậy. Trên đời này có rất nhiều người vô vị đến phát chán. Chỉ có con mèo nhỏ giấu đi móng vuốt, giả vờ ngoan ngoãn như em là thú vị thôi. Anh thích nhìn em một bên diễn kịch, một bên lại khinh khỉnh coi thường tất cả mọi người.”
“Bảo bảo, em nên ở bên anh. Anh biết rõ mọi bộ mặt của em, anh cũng biết rõ những d*c v*ng thầm kín nhất của em.”
Hắn cuối cùng cũng đưa bàn tay kia ra trước mắt tôi, phô bày rõ ràng bàn tay thon dài rộng lớn như đốt trúc xanh, cùng với vết sẹo hình trăng khuyết đó.
“Em thích tay của Đỗ Nhược Thanh. Em xem, tay của anh có phải cũng giống nó không? Ngay cả vết sẹo này anh cũng tự mình rạch lên. Em có thích không?”
Hả? Cho nên vì tôi thích mà hắn tự làm cho tay mình giống hệt Đỗ Nhược Thanh để làm “kẻ thay thế” sao? Tôi thực sự không nhịn được nữa.
“Ha ha ha ha!”
Phải, tôi bị cuồng tay nặng. Tôi thực sự mê luyến đôi bàn tay của Đỗ Nhược Thanh. Nhưng một khi đã mê luyến anh, tôi sẽ không bao giờ nhìn đến người khác.
Ánh mắt tôi chưa bao giờ đặt lên đôi tay của Quan Hiên. Cho dù tôi đã phát hiện những tin nhắn ẩn danh đó không phải do Đỗ Nhược Thanh gửi, tấm hình đôi tay kia là của người khác, và tôi cũng từng nghi ngờ Quan Hiên. Nhưng tôi cũng lười đi xem xét tay hắn để xác minh.
Bởi vì nếu không phải là Đỗ Nhược Thanh, tôi không quan tâm.