Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Editor: Trang Thảo.
Điện thoại của Quan Hiên rơi vào bát canh, một đám người luống cuống tay chân vớt giúp hắn. Tôi ngước mắt nhìn qua, vừa vặn chạm phải ánh mắt hắn. Hắn đang nhìn tôi. Trong mắt là sự chột dạ, hoảng loạn, và cả sự kích động không rõ nguyên nhân.
Tim tôi hẫng đi một nhịp. Nhưng rất nhanh sau đó tôi lại phủ nhận sự ngờ vực của chính mình. Không thể nào.
Tôi nắm lấy tay Đỗ Nhược Thanh, một lần nữa xác định vết sẹo hình trăng khuyết kia. Đỗ Nhược Thanh bị tôi nắm tay thì ngẩn ra, chân mày vẫn âm trầm.
Tôi biết ý buông tay ra, vừa định mở miệng thì anh đã phản xạ bắt lấy tôi, lôi tuệch tôi ra ngoài. Tay anh lớn và đầy lực. Tôi bị kéo đi rồi đẩy vào một gian phòng trống. Còn chưa đứng vững đã bị anh ép chặt vào tường.
Đôi môi nóng bỏng không hề có bài bản gặm nhấm lấy tôi, mang theo sự tức giận, kh*** đ** kh**ng m**ng, tiến thẳng vào sâu trong cổ họng. Giống như một cuộc trừng phạt mất kiểm soát.
Tôi bị hôn đến mức sắp nghẹt thở. Đỗ Nhược Thanh cuối cùng cũng lấy lại lý trí, vội vàng buông ra để giúp tôi thuận khí. Anh đầy vẻ áy náy, ôm lấy tôi không ngừng nói xin lỗi. Nhưng tôi lại nở nụ cười, kéo đầu anh xuống lần nữa hôn lên.
Đúng rồi, phải như vậy chứ. Hãy chiếm hữu tôi như muốn rút cạn con người tôi, giam cầm tôi lại, khiến tôi không còn đường thoát. Cuối cùng tôi cũng cảm thấy linh hồn trống rỗng của mình được lấp đầy đôi chút.
Chúng tôi chẳng biết đã hôn nhau bao lâu giữa bóng tối. Khi buông ra, anh gục đầu vào cổ tôi th* d*c dữ dội, giọng khàn đặc cầu xin: “Tân Li, đừng đùa nữa, ở bên anh đi.”
“Được.” Tôi đáp ứng.
Nhưng tôi lại thấy có gì đó không đúng. Phải rồi, tại sao anh không gọi tôi là “bảo bảo”? Chẳng lẽ anh vẫn chưa muốn thú nhận với tôi sao? Nhưng tôi muốn biết, anh yêu mặt nào của tôi chứ?
Thế là tôi hỏi anh: “Em gửi tin nhắn cho anh, sao anh không trả lời?”
Anh sững người lại, trong mắt trào ra sự mờ mịt cực lớn. Anh nhìn chằm chằm tôi hồi lâu như đang chìm vào suy nghĩ. Ngay khi tôi sắp không chờ nổi nữa, vòng tay anh đột nhiên siết chặt, cúi người trao cho tôi một nụ hôn còn mãnh liệt hơn lúc nãy.
Sau đó, anh nhìn tôi nghiêm túc nói: “Đừng quản những tin nhắn đó nữa.
Anh yêu em, yêu toàn bộ con người em từ đầu chí cuối, những thứ khác đều không quan trọng.”
“Sau này em là của anh, anh cũng là của em, thế là đủ rồi.”
Đỗ Nhược Thanh tự mình chặn số điện thoại kia. Anh nói, sau này chúng tôi chỉ cần thẳng thắn và chân thành đối mặt với nhau là đủ rồi.
Anh thực sự rất thành thật. Anh cho tôi xem trang cá nhân mà tôi vốn đã âm thầm theo dõi từ lâu, rồi kể tỉ mỉ cho tôi nghe anh bắt đầu đi theo tôi từ lúc nào, bắt đầu nhặt những món đồ tôi bỏ đi, cho đến khi không nhịn được mà “mượn” vài thứ lặt vặt của tôi ra sao. Anh thậm chí còn đóng một cái kệ trưng bày riêng để bảo quản những “thứ rác rưởi” đó như kho báu vậy.
Anh còn nói, ngay lần đầu gặp mặt ở buổi đón tân sinh viên, anh đã yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên. Chỉ là tính cách anh vốn quái gở, không biết phải yêu một người thế nào cho đúng. Cho nên anh say mê cảm giác được lén lút dõi theo tôi, mãi cho đến khi tôi chủ động tìm đến anh.
Càng nghe tôi càng thấy anh đâu phải b**n th** gì, rõ ràng là “thuần ái” thì có. Thuần khiết đến không thể thuần khiết hơn. Vì vậy, những chuyện “xấu xa” cứ để tôi chủ động vậy.
Tôi đẩy anh ngã xuống sofa, ngồi khóa lên eo anh, nâng đôi bàn tay kia lên, đôi tay mà tôi đã hôn lên không biết bao nhiêu lần trong tưởng tượng. Tôi đưa chúng lên trước mắt, tỉ mỉ quan sát từng đường chỉ tay, khớp xương cho đến đầu ngón tay, không nỡ bỏ qua bất kỳ chi tiết nào.
Chúng thật hoàn mỹ, mỗi một tấc đều đúng ý tôi. Lòng bàn tay rộng lớn, vừa vặn có thể siết chặt lấy eo tôi. Ngón tay thon dài và đầy lực, trông có vẻ dù là nơi sâu nhất cũng có thể thăm dò tới. Tôi nhẹ nhàng hôn lên, dùng đầu lưỡi làm ướt đẫm từng ngón tay anh.
Cơ bụng của Đỗ Nhược Thanh lập tức căng cứng, như thể tiến vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu. Tôi không nhịn được mà bật cười. Trước ánh mắt ẩn nhẫn đầy ảo não của anh, tôi càng thêm càn quấy.
Tôi đặt đôi bàn tay ấy ra sau lưng mình, cả người cúi thấp xuống, nuốt lại câu nói đã chuẩn bị sẵn rằng em đã nói là muốn tận mắt xem chỗ nào đó có lợi hại hay không, rồi đắm chìm vào nụ hôn trên đôi môi mà anh đã chờ đợi từ lâu.
Đúng như tôi tưởng tượng, anh khiến linh hồn tôi trở nên trọn vẹn. Tôi nguyện ý ngoan ngoãn ở bên anh, cùng anh nói chuyện yêu đương, dù cho anh không hoàn toàn giống với kỳ vọng “b**n th**” của tôi cho lắm.